Chương 864: Sóng gió Giang Đông (21)
Chương 864: Sóng gió Giang Đông (21)
- Điện hạ, có người đuổi theo chúng ta sao?
Bánh xe kêu lộc cộc, tiếng vó ngựa ngoài xe như tiếng sấm. Tuy Đại Kiều không nghe thấy động tĩnh phía xa nhưng nàng phát hiện Lưu Cảnh không ngừng nhìn lại phía sau, nàng liền cảm giác thấy không ổn.
Lưu Cảnh gật gật đầu cười nói:
- Nàng sẽ không sao đâu.
Nụ cười của Lưu Cảnh khiến Đại Kiều yên tâm, nàng không kìm nổi lại hỏi:
- Vậy Tiểu Kiều thì sao?
- Ngô hầu muốn đưa nàng ấy đến thuyền của Tào Tháo nhưng đã bị thủ hạ của ta chặn lại, bây giờ đang ở trên thuyền của ta.
Lúc này Đại Kiều mới hiểu vì sao Tôn Quyền lại tức giận thở hổn hển như vậy. Lưu Cảnh đã cứu muội muội của mình đi làm hỏng đại sự của y, y tức giận, chuyện gì cũng có thể làm được. Nàng cúi đầu trầm tư một lát rồi nói:
- Thực ra điện hạ không cần lo cho ta, ta ở bên cạnh lão phu nhân, y sẽ không dám làm gì ta đâu.
Lưu Cảnh nhìn nàng một cái rồi chậm rãi nói:
- Nàng nên biết thời gian của lão phu nhân không còn nhiều, chỉ cần Tôn Quyền nói với bà, rằng tỷ muội các nàng đã theo ta đón Thượng Hương quay về Giang Đông, tin chắc rằng lão phu nhân sẽ không tiếp tục cho người đuổi theo tung tích của các nàng nữa. Chuyến đi này ít nhất cũng mất nửa năm, nàng thấy lão phu nhân sẽ qua được sao? Phu nhân ta không ép nàng, nếu nàng muốn về thì ta sẽ quay đầu lại ngay.
Đại Kiều cảm giác giọng nói của Lưu Cảnh có vẻ không vui. Nàng biết mình đã nói sai, Lưu Cảnh vì cứu mình mà không tiếc trở mặt với Tôn Quyền, mình lại còn tỏ thái độ không lĩnh tình, điều này không đúng, nàng liền thấp giọng xin lỗi hắn:
- Xin lỗi!
Lưu Cảnh mỉm cười:
- Phu nhân không cần áy náy, thực ra ta cứu phu nhân cũng là từ tư tâm thôi.
Đại Kiều ngẩn người ra, nàng đang định hỏi thì bỗng có tiếng “răng rắc”, một mũi tên xuyên từ cửa sau dính vào búi tóc của nàng găm vào vách xe. Đại Kiều hoảng hốt thét lên, nắm chặt cánh tay của Lưu Cảnh. Hắn biết truy binh chỉ còn cách hơn 100 bước, chạy với tốc độ cao mà bắn được mũi tên này, lực không dưới ngàn cân này chỉ có thể là mũi tên của Hứa Chử.
Lưu Cảnh thầm mắng một tiếng, hắn tháo mũi tên trên vách xe xuống, giơ tay ôm lấy vai của Đại Kiều như tấm khiên bảo vệ nàng. Đại Kiều định thần trở lại, lúc này mới phát hiện cánh tay của Lưu Cảnh đang ôm lấy mình, nàng sợ hãi vội vàng giãy ra nhưng lại bị hắn ôm chặt, phía sau là một tấm chắn. Đã mười mấy năm nay nàng không được người đàn ông nào ôm như vậy, trong lòng nàng bối rối, nàng cúi đầu, hai má đỏ ửng, trong xe ngựa tối om Lưu Cảnh không nhìn thấy sự bối rối của nàng.
Lúc này lại có một mũi tên bắn mạnh từ phía sau cửa xe dính ngay vào tấm chắn của Đại Kiều, nàng cảm nhận được lực tấn công của mũi tên, biết có nguy hiểm nàng tạm thời bỏ đi tính kiêu ngạo của nữ nhân, cũng không đẩy cánh tay của Lưu Cảnh ra nữa mà cứ để cho hắn ôm mình. Trong lòng Đại Kiều chợt thấy lạ, cánh tay rắn chắc của hắn khiến nàng cảm thấy được bảo vệ, ỷ lại.
Nàng lặng lẽ ngẩng đầu lên, nhìn Lưu Cảnh, chỉ thấy hắn đang quay đầu nhìn lại phía sau. Trong ánh sáng nhạt, khuôn mặt hắn lộ ra, một đôi mắt sáng ngời có thần đầy nghị lực. Sức hấp dẫn nam tính này khiến bất kỳ một nữ nhân nào cũng khó kiềm chế được lòng mình.
Đại Kiều hồi hộp, tim nàng mười mấy năm qua yên tĩnh như nước bỗng bây giờ lại rối loạn. Nàng chưa từng có khát vọng đàn ông như hôm nay, nàng quên cả nguy hiểm, sợ hãi, vô tình đầu của nàng lại dựa vào vai của Lưu Cảnh. Trong lòng nàng chỉ muốn hắn cứ mãi ôm mình như thế.
Lưu Cảnh cũng cảm nhận được cơ thể mềm mại của Đại Kiều, hắn phát hiện đầu của nàng đã nằm trên vai mình, cảm giác này khiến lòng hắn rung động. Hắn cúi đầu, ánh mắt sáng ngời nhìn chăm chú vào Đại Kiều. Trong bóng đêm, hai người ôm chặt nhau, gương mặt chưa bao giờ gần như thế, hơi thở của hắn khiến Đại Kiều say mê, nghi lễ mà mười mấy năm qua nàng tuân thủ thì giờ nàng đã ném sang một bên, từ từ nhắm mắt lại.
Lưu Cảnh nhìn thấy làn môi hồng của nàng hé mở, lập tức hắn hôn lên. Đại Kiều chỉ cảm thấy trong đầu ầm một tiếng, mọi thứ trở nên trống rỗng, nàng hoàn toàn quên mất thân phận và hoàn cảnh của mình, chỉ có một khát vọng tình yêu say đắm đang chi phối, nàng vươn cánh tay trắng bóc ôm lấy cổ hắn, đôi môi mọng đỏ mềm mại chào đón hắn, hai lưỡi quấn nhau, hoàn toàn bị lạc trong hoan ái nam nữ nóng bỏng.
Không biết bao lâu sau, xe ngựa xốc lên dữ dội rồi dừng lại, thị vệ ngoài xe bẩm báo:
- Điện hạ, đến rồi!
Hai người mới giật mình, vội tách nhau ra, trong phút chốc Đại Kiều lấy lại sự kiêu ngạo, nàng vô cùng xấu hổ và tự trách mình đã làm gì thế này? Nàng nghiêng đầu đi, thở hổn hển. Lưu Cảnh cầm lấy tay nàng, nhỏ giọng nói:
- Chúng ta đi thôi!
Đại Kiều rút tay về, người vẫn không nhúc nhích. Hắn lại cầm tay nàng không để nàng kháng lệnh:
- Đi theo ta!
Đại Kiều ngẩn người ra, chậm rãi quay đầu nhìn hắn ngơ ngác, nhưng nước mắt nàng trào ra. Lưu Cảnh nhẹ nhàng hôn lên mắt nàng rồi dịu dàng nói:
- Đi theo ta!
Đại Kiều run rẩy, bỗng nhào vào lòng hắn khóc rống lên. Nàng đang tự oán trách mình vào thời khắc này lại khuất phục bởi sự dịu dàng và kiên nghị của Lưu Cảnh. Hắn khẽ vuốt mái tóc nàng, để cho nàng khóc, một lúc lâu Đại Kiều lau nước mắt đi rồi khẽ gật đầu.
Hắn đỡ nàng xuống xe ngựa, lúc này xe ngựa đã đứng ở bến thuyền. Thuyền của hắn chỉ còn cách mấy chục bước. Đại Kiều cảm giác thị vệ đang nhìn mình, nàng lặng lẽ bỏ tay Lưu Cảnh ra rồi đi về phía boong thuyền. Đi được mấy bước, nàng lại quay đầu lại hỏi:
- Tiểu Kiều ở trên thuyền sao?
Lưu Cảnh lắc đầu:
- Muội ấy không có thuyền này mà ở trên chiếc thuyền khác tại Giang Bắc.
Đại Kiều liền tươi cười, ánh mắt long lanh nhìn Lưu Cảnh rồi bước lên thuyền. Lưu Cảnh bị ánh mắt đó làm cho tim như ngừng đập, đầu hắn nảy lên một ý thơ “Hồi mâu nhất tiếu bách mị sinh”, chính là sức hấp dẫn của nữ nhân khiến đàn ông khó mà từ chối được.
Hắn bỗng hiểu, vì sao Tào Tháo phải nhất định có được tỷ muội họ. Lúc này trong lòng hắn cũng có một cảm giác muốn nắm lấy rất mãnh liệt. Đôi tỷ muội này tựa như thần tiên vậy, hắn sẽ không trả lại cho Tôn Quyền, hắn lập tức quay đầu lại nói với thị vệ mấy câu, thị vệ lĩnh lệnh, điều một con thuyền nhỏ chạy về hướng Giang Bắc.
Mọi người lên thuyền, Lưu Cảnh nhìn đám truy binh phía xa. Bọn chúng không đuổi kịp mà đứng cách mấy trăm bước. Lúc này Lưu Cảnh cũng không căm tức Hứa Chử nữa. Nếu không phải y bắn 2 mũi tên thì mình sao có cơ hội chiếm được trái tim của mỹ nhân.
Chân vịt của chiếc thuyền 4 ngàn thạch bắt đầu chuyển động, thuyền từ từ rời đi. Lúc này đội thuyền bên kia cũng rời khỏi bến thuyền phía bắc, lần lượt đi về hướng tây. Chiến thuyền của Lưu Cảnh cũng hòa vào đội thuyền này đi về hướng tây.
Đại Kiều đứng ở đầu thuyền, ngạc nhiên nhìn về Trương Can cung phía xa, nàng cúi đầu thở dài, sao mình lại ra đi như vậy chứ?
Lúc này, Lưu Cảnh đi đến bên cạnh nàng, khoác thêm cho nàng một chiếc áo rồi ôm nàng vào ngực. Lúc này Đại Kiều cũng không đẩy hắn ra nữa mà rúc vào lòng hắn, thấp giọng nói:
- Vì sao chàng không để Tiểu Kiều lên thuyền này?
Hắn cười lắc đầu nói:
- Nàng nói xem?
Đại Kiều cười nhẹ nhàng:
- Chàng thật xấu!
- Sao phu nhân lại nói như vậy?
- Đừng gọi ta là phu nhân, ta sẽ nhảy xuống sông đấy, hãy gọi là là Kiều Liên, muội muội ta là Kiều Hà. Đây mới là tên của chúng ta, ta đã sắp quên rồi.
Đại Kiều thở dài:
- Gọi thiếp là Đại Kiều đi!
Lưu Cảnh là người từng trải, hắn cũng khá hiểu nữ nhân. Hắn biết tuy hiện giờ Đại Kiều đang ở rất gần mình nhưng ở đây không phải là xe ngựa, muốn có được cả con người của nàng không phải dễ. Hơn nữa, bề ngoài Đại Kiều dịu dàng, nhưng bên trong rất cứng rắn. Nếu quá vồ vập ngược lại sẽ gây phản cảm cho nàng, cứ phải từ từ.
- Trở về khoang thuyền thôi, bên ngoài gió lớn lắm.
Lúc này đã là tháng 12, trời lạnh thấu xương. Đại Kiều không chịu được rét cũng gật đầu đi theo Lưu Cảnh vào khoang thuyền. Bọn họ ở tầng 3 có hai thị nữ hầu hạ. Lưu Cảnh cũng không để nàng đến phòng ngủ, mà ngồi ở đây uống trà. Hai thị nữ đã đốt một chậu than, trong khoang thuyền có đường thông gió bí mật, vừa cảm thấy ấm áp nhưng cũng không bị ngột ngạt.
Đại Kiều thấy hắn cũng không ép mình, trong lòng nàng rất vui, nàng rất thích Lưu Cảnh thậm chí đã hơi yêu hắn rồi. Nhưng hình như giữa bọn họ còn thiếu một điều gì đó, tuy trong xe ngựa hai người ngồi cùng một chỗ, có hôn nhau, nhưng đó chẳng qua là do hoàn cảnh khiến nàng nhất thời lạc lối, chứ thực tế nàng vẫn chưa chuẩn bị gì.
Đại Kiều ngồi xuống rót cho Lưu Cảnh một chén trà cười nói:
- Hay là điện hạ nhận Tiểu Kiều đi! Để ta có bạn!
- Thực ra cũng không cần gấp, ngày kia thuyền đến Vu Hồ, hai người sẽ được gặp nhau ở Vu Hồ.
- Vậy cũng được, điện hạ lại không để cho giống như trong xe ngựa đấy chứ!
Nói đến đây, Đại Kiều lại đỏ mặt lên.
Lưu Cảnh duỗi lưng một cái rồi nhìn bầu trời tối đên trên boong thuyền:
- Ta không biết! Chúng ta ở trong xe ngựa thế nào? Nàng nói ta nghe xem?
- Đàn ông các chàng, ai cũng nghĩ một đằng nói một nẻo, giống như anh hùng cứu hai tỷ muội ta không rơi vào tay Tào tặc. Ai mà biết vừa mới thoát khỏi miệng hổ thì lại rơi vào hố lửa. Sớm biết thế này ta đã không đi cùng chàng.
Đại Kiều lườm hắn một cái, tuy hơi oán giận nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng đâu có chút giận dữ nào.
- Đó là vì vẻ đẹp của Đại Kiều, như gió về với tuyết, mây nhẹ che lấp mặt trời, ta khó mà kiềm chế được.
Đại Kiều nghe những lời khen mỹ miều của hắn liền cười nói:
- Ta đã là bà lão già rồi, đâu còn thanh xuân nữa, lấy đâu ra vẻ đẹp tuyết, mây gì chứ?
- Thực tế, nàng chỉ hơn ta có 1 tuổi.
- Ồ, công tử mới 30 tuổi sao?
Đại Kiều có chút ngạc nhiên hỏi.
Hắn gật đầu nói:
- Năm 16 tuổi ta đến Kinh Châu, 18 tuổi khởi binh ở Sài Tang, nam chinh bắc chiến đã hơn 10 năm rồi.
Đại Kiều đi đến trước cửa sổ, nhẹ nhàng đẩy cửa ra nhìn màn đêm đen tối mà nước mắt lã chã rơi:
- Ta xuất giá năm 14 tuổi, 16 tuổi thủ tiết, thoắt cái đã 15 năm. Nữ nhi cũng chỉ xuất giá là xong, ta cảm giác mình đã già rồi, nhưng tối đến lại buồn bã rơi lệ, thực ra ta mới 30 tuổi, cách năm già còn 20 năm nữa.
Lưu Cảnh thương mến chợt đi lên trước ôm eo nàng dịu dàng nói:
- Có ta ở đây, ta sẽ cho nàng trở về tuổi thanh xuân.
Đại Kiều chấn động, quay đầu lại ngơ ngác nhìn hắn. Hai ánh mắt nhìn nhau, hai nhịp tim cùng đập, Lưu Cảnh ôm nàng vào lòng.
- Không thể!
Đại Kiều bỗng tỉnh táo trở lại, muốn đẩy hắn ra, nhưng hơi thở nam tính mạnh mẽ của hắn khiến tim nàng loạn nhịp, không còn sức chống đỡ. Nàng cúi đầu, căng thẳng không dám nhìn đối phương.
Lưu Cảnh nâng cằm nàng lên, có chút thô bạo cúi xuống hôn lên môi nàng.
Đại Kiều như mất hết sức lực, tựa vào ngực hắn, thở hổn hển, lòng Lưu Cảnh nóng như bị thiêu đốt, hắn quơ lấy đầu gối của Đại Kiều, ôm nàng vào ngực, đi nhanh lên giường. Đại Kiều thở dài một tiếng, phòng tuyến cuối cùng đã bị phá hủy, nàng nhắm mắt lại, cảm thấy sợ hãi, rúc đầu vào lòng Lưu Cảnh, nhưng giờ khắc này trong lòng nàng lại có một cảm giác chờ mong khó tả.
Đề xuất Voz: Tuổi trẻ của Tôi