Chương 865: Bão táp Giang Đông (22)
Chương 865: Bão táp Giang Đông (22)
Màn đêm đen kịt bao phủ Trường Giang, trên không trung ráng hồng dày đặc, tuyết nhỏ rơi giăng đầy, gió bắc thét gào, thời tiết vô cùng lạnh, trong đại doanh của thủy quân quân Tào tại Nhu Tu Khẩu vắng ngắt. Phần lớn binh lính đã vào lều trại tránh rét, lính tuần tra cũng bớt đi một nửa so với bình thường.
Điều này cũng rất bình thường, lúc bắt đầu quân Tào rất cảnh giác, trinh sát thủy quân tuần tra cả ngày đêm không dám lơ là, nhưng dần dần lính gác cũng đã dần mất cảnh giác. Nhưng quan trọng hơn là Lưu Cảnh và Tào Tháo đã đạt được thỏa thuận ngừng chiến trong vòng năm năm. Lúc này hai người lại cùng ở Kiến Nghiệp, ba nhà tạm thời bãi binh hòa bình, cũng không phát động chiến tranh nữa. Chính là như vậy, phòng bị của thủy quân Tào Tháo mới buông lỏng, ngay cả Trương Liêu cũng cho rằng Lưu Cảnh trú binh ở Vu Hồ chỉ là thể hiện thái độ, chủ yếu nhằm vào Giang Đông chứ không phải là nhằm vào quân Tào.
Thủy quân của Tào Tháo ở trong cửa sông Nhu Tu chứ không ở Trường Giang. Hai bên cửa sông có 4 tòa tháp canh, một khi phát hiện ra quân địch sẽ lập tức báo động. Nhưng tối nay, trăng sao đã bị ráng hồng che khuất, mặt sông đen kịt một màu, trên tháp canh nhìn được xa nhất cũng chỉ được ngoài 30 bước. Còn ở trên cửa sông Nhu Tu hơn 100 trượng xuất hiện một đoạn khu mù hơn 10 trượng.
Trương Liêu cũng biết loại khu mù này khá nguy hiểm, cho nên trong tình huống như vậy y phải tăng cường thuyền gác tuần tra. Qủa thực trong cửa sông Nhu Tu có mất trạm thuyền canh gác, nhưng tuần tra không được tích cực cho lắm, mà chỉ lười biếng nhổ neo cố định một chỗ. Binh lính trên thuyền không thể chịu nổi gió sông đều đắp chăn ngủ trong khoang thuyền. Chỉ để một tên lính bên ngoài quan sát động tĩnh.
Tên lính này cũng vô cùng mệt mỏi, cũng bọc chăn bông thật dày, vừa ngủ gật vừa tiếng quát mắng:
- Hôm qua ông đây gác đêm, đêm nay lại là ông, dựa vào cái gì mà đám chó hoang các ngươi dám ức hiếp người bên ngoài chứ?
Hai vạn thủy quân của Tào Tháo phần lớn là người vùng Giang Hoài, do Trương Liêu huấn luyện nhưng số lính phương bắc có rất ít do kỳ thị khu vực. Binh lính Giang Hoài trong lục quân sẽ bị lính phương bắc coi thường, đồng nghĩa với đó, binh lính phương bắc trong thủy quân cũng sẽ bị binh lính Giang Hoài trả thù.
Loại kỳ thị người địa phương này trong quân đội cũng khó tránh khỏi, cũng trở thành căn nguyên tạo nên phe phái trong quân đội. Trong quân Hán cũng có tình trạng này, ví dụ như binh lính Kinh Châu và binh lính Ba Thục, binh lính Quan Lũng và binh lính phương Nam vân vân đều bất hòa với nhau, chỉ có điều mức độ khác nhau mà thôi. Hơn nữa, Lưu Cảnh rất coi trọng các phe phái ở các khu vực, hắn cố gắng không để cho binh lính nam bắc pha trộn cùng nhau.
Đã qua canh 1, lính giám sát mặt sông đã dần dần ngủ. Đúng lúc này, trên mặt sông có một cây gỗ lặng lẽ trôi tới, sau khi qua mặt thuyền canh gác rồi lại từ từ quay lại, đến gần thuyền canh gác rồi đầu cây gỗ chạm sát mép thuyền, lính trên thuyền khó mà phát hiện ra.
Một gã thủy quỷ mặc quần áo đen xì nhô lên mặt nước, gã ta dùng ống thổi nhắm vào đám lính đang say ngủ, thổi ra một mũi tên tẩm độc màu xanh thẫm. Lính gác bị thổi trúng vào cổ, độc tính lan ra cực mạnh, lính canh gác kêu lên một tiếng rồi ngã xuống boong thuyền.
Thủy quỷ nhẹ nhàng nhảy vọt lên, thuyền cũng không hề có động tĩnh gì. Gã lại dùng ống thổi thổi một lượng lớn thuốc mê vào khoang thuyền. Một lát sau, gã rút gao găm sáng như tuyết âm thầm tiến vào trong khoang thuyền, chỉ trong thời gian một tuần hương toàn bộ lính gác trong cửa sông NhuTu đã bị gã xử lý. Vòng phòng ngự bên ngoài của thủy binh quân Tào hoàn toàn được mở ra.
Trong lòng sông Trường Giang, có mấy trăm chiến thuyền ra trận sẵn sàng đón địch, chiến thuyền Quân Hán do hơn 100 chiến hỏa thuyền tam bản và 300 chiến thuyền ngàn thạch tạo thành.
Ngoài chiến thuyền ngàn thạch còn có hai vạn bốn ngàn thủy quân đông chinh, lại thêm 2 vạn binh tinh nhuệ do đại tướng Hoàng Trung thống soái. Quân Hán ở Vu Hồ thực tế đã lặng lẽ tăng lên 5 vạn người.
Lúc này số quân Hán tăng binh ở Vu Hồ là hợp tình hợp lý, nếu Lưu Cảnh dùng hai quận Dự Chương, Bà Dương để đổi lấy quận Lư Giang thì Lư Giang sẽ trở thành trọng trấn đầu tiên của Hợp Phì, quân Hán đã vào tình thế bắt buộc rồi.
Cam Ninh đứng trên đầu chiến thuyền hướng về Nhu Tu Khẩu. Đêm nay mặt sông bắt đầu có tuyết rơi, trời cũng lạnh bất thường cũng chính là lúc quân Tào phòng thủ kém nhất, cũng là cơ hội tốt nhất dành cho quân Hán. Là chủ soái của thủy quân Kinh Châu, Cam Ninh vẫn giữ vững nguyên tắc đó chính là Tào Tháo không thể có thủy quân, nhất định phải đảm bảo quân Hán giành được ưu thế tuyệt đối trên mặt sông. Thực ra đây cũng là nguyên tắc mà Lưu Cảnh đã dặn dò, cũng đã thành nhận thức chung trong quân Hán.
Dù thế nào Cam Ninh cũng không thể ngờ được rằng Trương Liêu lại huấn luyện thủy quân trong Tào hồ. Cuối cùng đã hình thành một đội quân có mấy trăm chiến thuyền, thủy quân quy mô 2 vạn người, điều này khiến Cam Ninh chịu áp lực lớn. Y quyết định, dù thế nào đêm nay cũng phải tiêu diệt toàn bộ số thủy quân này của Tào Tháo.
Lúc này, lão tướng Hoàng Trung đã đi đến bên cạnh Cam Ninh, ông ta cũng nhìn ra mặt sông phía xa trầm giọng nói:
- Hán vương điện hạ đã rời khỏi Kiến Nghiệp chưa?
Cam Ninh gật đầu nói:
- Trong thủ lệnh mà Hán vương điện hạ cấp cho ta có bảo ta xuất binh suốt đêm. Điện hạ cùng lúc sẽ rời khỏi Kiến Nghiệp, ta đoán là chắc thuyền của điện hạ đã rời khỏi Kiến Nghiệp rồi.
Hoàng Trung lại thở dài nói:
- Ta rất lo lắng lần hành động quân sự này có thể sẽ hoàn toàn xé rách hiệp nghị ngưng chiến. Thẳng thắn mà nói, ta cảm thấy hai quân ngưng chiến cũng có lợi cho chúng ta.
Hoàng Trung chủ trương ngừng chiến tu binh, ông ta biết rõ mấy năm nay quân Hán chiến đấu liên miên đã mệt mỏi, tài lực khô kiệt, cần nghỉ ngơi lấy sức. Cho nên, ông ta ủng hộ mạnh mẽ hiệp nghị ngừng chiến của Hán vương và Tào Tháo. Thấy ngưng chiến mới được mấy tháng, Hán vương lại muốn gây chiến sự ở đông nam, làm ông ta có chút cảm xúc mâu thuẫn.
Cam Ninh hiểu tâm trạng của Hoàng Trung liền cười khuyên nhủ:
- Hán vương không chỉ nói 1 lần với ta, sở sĩ lần này ký hiệp nghị ngưng chiến là vì Tào Tháo khát vọng ngừng chiến hơn chúng ra. Nếu tình thế có lợi cho Tào Tháo, tuyệt đối lão sẽ không ngừng chiến mà tiếp tục tấn công chúng ta. Cho nên Hán vương nghĩ rằng, chỉ cần hai bên khắc chế, cuộc chiến đêm nay sẽ không ảnh hưởng đến đại cục.
Hoàng Trung thở dài nói:
- Ta không hiểu, vì sao không nhân cơ hội đánh hạ Giang Đông, Cam tướng quân có biết không?
- Nói thẳng ra là, ta cũng không hiểu lắm, nhưng kẻ làm tướng chỉ cần thi hành mệnh lệnh là được, mấy vấn đề này không cần truy đuổi đến cùng.
Lúc này, phía sau thuyền có tiếng cười vang:
- Để ta đến giải thích cho 2 vị một chút.
Hoàng Trung và Cam Ninh quay đầu lại, chỉ thấy Bàng Thống cười đi tới, hai người vội ôm quyền chào, Bàng Thống gật đầu cười nói:
- Vì sao không nhân cơ hội lấy Giang Đông, thực tế trước khi điện hạ đến Kinh Châu đã thảo luận qua vấn đề này. Cuối cùng đi đến kết luận chung, phải làm cho Giang Đông phân liệt, phải duy trì trạng thái này mới phù hợp cho lợi ích của chúng ta.
- Nhưng nếu chúng ta đánh hạ Giang Đông thì có vấn đề gì chứ?
Hoàng Trung vẫn không hiểu hỏi.
- Điểm quan trọng là ở lòng dân, gia tộc Tôn thị khống chế Giang Đông đã 3 đời này, đã ăn sâu vào lòng người, lấy được Giang Đông không dễ. Tranh dàng lòng dân mới khó, không phải chúng ta không thể không lấy được Giang Đông mà chúng ta phải duy trì nó thế nào? Từ trước đến nay, người Giang Đông bướng bỉnh, không chịu thuần phục, một khí thế lực của Tào Tháo âm thầm mạnh lên ở Giang Đông, dân Giang Đông sẽ đấu tranh ủng hộ đại kỳ của Tôn thị. Chúng ta lâm vào vũng bùn Giang Đông sẽ không còn lực ở Trung Nguyên nữa.
Nói đến đây, Bàng Thống liếc nhìn Hoàng Trung và Cam Ninh, thấy bọn họ đã hiểu ra liền tiếp tục cười nói:
- Chỉ có gây ra nội chiến cho Tôn thị, để Tôn thị khủng hoảng lâu dài ở Giang Đông, để nhân dân nơi đây căm Tôn thị tận xương tủy, phản kháng Tôn thị, làm mất đi khả năng phục hưng của Tôn thị, đó mới là cơ hội của chúng ta. Thực tế, Hán vương vẫn đang mua chuộc lòng dân Giang Đông nhưng đây là một quá trình lâu dài, không thể gấp, cũng không cần gấp. Chỉ cần đại thế nội chiến Tôn thị hình thành, theo thời gian cường hào và dân chúng Giang Đông cuối cùng sẽ lựa chọn chúng ta, chuyện này sẽ là nước chảy thành sông.
Hoàng Trung và Cam Ninh đều lặng yên gật đầu, Hoàng Trung ôm quyền nói:
- Đa tạ quân sư chỉ giáo, bây giờ tôi đã hiểu rồi, đúng là lúc trước tầm nhìn hạn hẹp.
Bàng Thống khẽ mỉm cười nói:
- Chuyện đi từng bước một, trước tiên để Tào Tháo giở thủ đoạn ở Giang Đông đã rồi nói tiếp!
Lúc này, một tên lính bước về phía Cam Ninh bẩm báo:
- Khởi bẩm tướng quân, tin của quân tiền tiêu đến, toàn bộ lính gác trên mặt sông đã bị giết.
Cam Ninh nhìn Bàng Thống. Bàng Thống cười nói:
- Việc tác chiến các ngươi cứ quyết định, không cần hỏi ta.
Cam Ninh gật đầu nói với Hoàng Trung:
- Lão tướng quân, chúng ta chuẩn bị bắt đầu đi!
Tuy cảm xúc đêm nay của Hoàng Trung hơi mâu thuẫn nhưng lão quyết định sẽ không chống lệnh mà tích cực xuất binh. Hống hồ bây giờ đã được Bàng Thống chỉ dẫn, lão không hề hoang mang mà nói:
- Ta về chuẩn bị, một khắc nữa sẽ xuất binh.
Đêm nay tâm trạng của Trương Liêu bất ổn, đó là từ kinh nghiệm chinh chiến nhiều năm, đêm nay đêm đen gió cao, lại có tuyết nhỏ, đúng là cơ hội tốt để đánh lén. Nhưng Trương Liêu cũng biết Lưu Cảnh và Thừa tướng ký hiệp ước ngừng chiến 5 năm, nhưng y cũng biết loại hiệp ước này không đáng tin. Lúc trước, hai nhà Tào Lưu cũng ký hiệp ước ngừng chiến nhưng đã bị Thừa tướng xé bỏ ở ngay Nam Dương.
Là chủ tướng Hợp Phì, Trương Liêu biết rõ chiến lược quan trọng của Hợp Phì, cướp được Hợp Phì không những khống chế được Giang Đông mà còn có thể nhòm ngó được Dự Châu và Từ Châu. Quân Hán chắc chắn sẽ không thể không nhìn thấy, hơn nữa năm trước quân Hán xuất binh đánh Hợp Phì, đã thể hiện ý muốn Hợp Phì của họ.
Đã qua canh 1, Trương Liêu không thể ngủ được, y đứng dậy đi thị sát doanh trại.
Đại quân quân Tào do ba bộ phận quân thành, quân doanh và thủy trại tạo thành, trong đó quân thành đóng 4 vạn quân; còn trong quân doanh trại cũng đóng 4 vạn quân, quân doanh nắm ở bờ đông Nhu Tu Khẩu, thực tế là thủy trại kéo dài hơn 10 dặm có hơn 2 ngàn lều lớn đóng quân, cách quân thành khoảng 1 dặm.
Trương Liêu không thị sát quân thành mà trực tiếp đến quân doanh. Y quan tâm nhất là thủy trại, đó là tâm huyết mấy năm của y. Y giục ngựa chạy đến thủy trại, vừa mới đến cửa lớn phó tướng Vu Cấm đã đi lên chào:
- Tham kiến Trương tướng quân!
Trương Liêu gật đầu hỏi:
- Tình hình trên sông thế nào?
- Khởi bẩm tướng quân, trên mặt sông yên tĩnh không có gì lạ thường.
Trương Liêu đi thẳng lên bình đài của thủy trại, thủy trại quân Tào rộng 3 ngàn mẫu đất, địa hình đẹp, bên ngoài có hàng rào, xung quanh tường đều là thuyền lớn quây quanh. Nhưng quân Tào chưa đủ số thuyền cho nên ở giữa sông có đóng mấy ngàn cọc gỗ, phía trên cọc gỗ đóng hai tấm giá gỗ hai tầng rộng năm thước, binh lính trực tiếp ở trên đó phòng ngự.
Trương Liêu đi đến góc tây nam, chỗ này gần Trường Giang nhất, nếu là ban ngày có thể nhìn rõ mặt sông phía xa, nhưng hiện tại chỉ có thể nhìn thấy ngoài mười bước. Trương Liêu nhìn một lúc lâu không thấy gì cả, trong lòng liền lo lắng, y quay đầu lại hỏi:
- Bên ngoài có mấy thuyền trinh sát tuần tra?
Vu Cấm do dự một chút rồi nói:
- Bình thường là 20 thuyền.
- Cái gì là bình thường, ta hỏi lại hiện tại bên ngoài có bao nhiêu thuyền tuần tra?
Vu Cấm ngại ngùng, Trương Liêu nghiêm khắc gã không dám ứng phó, đành phải bẩm báo thật:
- Lúc hoàng hôn, ty chức đã phái 20 thuyền đi tuần tra, đến hừng đông thì về. Nhưng bên ngoài rốt cuộc có bao nhiêu thuyền canh gác thì ty chức cũng không dám khẳng định.
Trương Liêu hừ lạnh nói:
- Ta đoán ngươi không dám khẳng định vì ngươi cho là bình an vô sự mà buông lỏng cảnh giác. Ta đoán nhiều nhất cũng chỉ có 7-8 thuyền tuần tra, còn lại đều trốn vào góc nào đó mà ngủ say rồi!
Vu Cấm không phục sự chỉ trích của Trương Liêu liền biện hộ:
- Ty thức không dám lơ là! Mỗi đêm phòng ngự 2 ngàn người không thiếu một ai, không tin tướng quân hãy đi kiểm tra một chút, xem có thiếu không? Chỉ vì thuyền canh gác ra ngoài quá nhanh, ty chức không khống chế được.
Trương Liêu nhìn 4 phía đánh giá, quả là lính phòng ngự có không ít thật. Điều này có thể thừa nhận, nhưng Vu Cấm nắm trinh sát tuần tra bên ngoài quá kém, lại làm cho Trương Liêu không hài lòng, y lập tức bổ sung:
- Thực ra ngươi hoàn toàn có thể khống chế được, ngươi mệnh 20 thuyền tuần tra mỗi nửa canh giờ lại về báo cáo một lần. Nếu cả gan không quay về thì xử trí theo quân pháp, hoặc là phái thuyền quân pháp đi tuần tra. Có rất nhiều cách, xem ngươi có muốn tiếp thu hay không?
Vu Cấm thở dài rồi khom người nói:
- Ty thức phái thuyền đi chấp hành mệnh lệnh!
Lúc này Vu Cấm hạ lệnh cho mấy binh sĩ chấp pháp phía sau:
- Lên thuyền dò xét, có kẻ nào dám ngủ, lập tức bắt về trị theo quân pháp.
- Tuân lệnh!
Mấy tên lính nhảy lên một con thuyền, thuyền nhỏ lao nhanh như mũi tên hướng về phái thủy trại. Đúng lúc này có lính chỉ về phía mặt sông phía xa hô to:
- Tướng quân mau nhìn xem, đó là cái gì?
Mọi người cùng nhìn về phía mặt sông, chỉ một thoáng đã khiến tất cả kinh hãi.
Đề xuất Voz: Hồi ký Những ngày rong chơi