Chương 866: Bão táp Giang Đông (23)
Chương 866: Bão táp Giang Đông (23)
Chỉ thấy trên mặt sông xuất hiện một cái bóng thật lớn, trong bóng đêm nó như một con thủy quái khổng lồ di chuyển trong nước khiến người ra sợ hãi. Tất cả đám lính đều sợ ngây người ra, lúc này Trương Liêu bỗng kịp phản ứng hét lớn:
- Là chiến thuyền của quân địch! Là chiến thuyền!
Bọn lính như bừng tỉnh mộng, la hét mở cung bắn tên về hướng quái vật trong đêm. Trương Liêu cả kinh da đầu như muốn nổ tung, có thể nhìn thấy thuyền bè trong bóng đêm như vậy chứng tỏ nó đã đến cách bọn họ rất gần, không còn kịp nữa rồi, y bước nhanh lên bờ đồng thời hạ lệnh:
- Giải tán toàn bộ chiến thuyền trong thủy trại!
Không có người nào trả lời y, y vừa quay đầu lại chỉ thấy Vu Cấm đang chỉ huy quân lính phản kích, làm gương cho binh sĩ, không lui về sau chút nào. Lúc này, Trương Liêu không còn bất mãn với Vu Cấm nữa, nhưng y là chủ tướng của toàn quân, y không thể ở lại chỉ huy thủy quân mà phải lên bờ phòng quân Hán đánh lén doanh trại.
Trương Liêu lệnh cho đám lính:
- Mau truyền lệnh của ta, giải tán toàn bộ chiến thuyền trong thủy trại!
Binh lính chạy đi truyền lệnh, Trương Liêu không quan tâm đến thủy trại nữa mà vội vã chạy lên bờ.
Chỗ quân Hán đánh lén chiến cách thủy trại chỉ có 20 bước, đây là 1 chiếc thuyền lớn 3 ngàn thạch. Phía trước có trang bị đụng đầu đặc dụng, còn gọi là Phá trại thuyền, chuyên dùng để phá thủy trại của quân địch, là tiên phong của thủy quân. Mặt sau Phá trại thuyền là hơn hai trăm thuyền nhỏ tam bản, trên đó chở đầy dầu và củi đốt do một tên lính thao túng. Tốc độ của loại thuyền này cực nhanh, nhưng chúng lại không thể phá được thủy trại quân Tào. Trong tình huống như vậy Phá trại thuyền là rất quan trọng.
- Vu tướng quân, mau tránh ra, đụng vào rồi!
Mấy tên lính hô to, một con thuyền cao mấy trượng hiện ra trước mặt, lực của nó không thể khống chế được lao vào hàng rào. Vu Cấm kinh hãi không kịp trốn, chỉ nghe thấy “răng rắc” một tiếng. Phá trại thuyền đầu tiên đã đâm gãy hơn 10 cọc gỗ, lao vào thủy trại quân Tào. Binh lính quân Tào sợ hãi kêu lên ngả xuống nước, Vu Cấm cũng tránh không kịp mà ngã xuống nước.
Gã ôm lấy một cọc gỗ chưa bị đụng gãy, nhìn con Phá trại thuyền thứ 2, thứ 3 lao đụng vào thủy trại, mặt sau còn vô số thuyền nhỏ như một bầy sói. Vu Cấm không kìm nổi than một tiếng, cảnh tượng đại chiến Xích Bích lại một lần nữa hiện ra trước mặt.
Ba con Phá trại thuyền đâm thủng hàng rào, tạo ra 3 lỗ hổng rộng khoảng hơn 10 trượng. Phá trại thuyền rất linh họat, sắc bén, khí thế mạnh mẽ khiến quân Tào phòng ngự hai bên liên tục rút lui về sau. Lúc này, phía xa xa chỗ cửa sông đã có tiếng trống vang lên thật lớn. Hai trăm chiến thuyền tam bản nhỏ đồng thời cùng được đốt lên, trên mặt nước xuất hiện vô số đốm lửa. 200 hỏa thuyền liên tiếp dọc theo lỗ hổng đi vào thủy trại, hướng thẳng về phía chiến thuyền quân Tào thả neo ở bờ.
Cho dù Trương Liêu ra lệnh giải tán chiến thuyền nhưng lệnh này được chấp hành rất ít, ít nhất cần nửa canh gi. Binh lính thủy quân đều ở trên bờ, cho dù lên thuyền bè đúng lúc nhưng thuyền đông đúc chen chúc một chỗ, thuyền ngoài không ra trước, thuyền ở giữa lại càng không có đường để đi.
Trong quân doanh trên bờ là một cảnh hỗn loạn, binh lính quân Tào bừng tỉnh mộng chân tay luống cuống mặc áo giáp mũ giáp, cầm binh khí lao ra ngoài doanh trướng. Rất nhiều tên lính chạy đến bến tàu, rồi lại chùn bước, chỉ thấy vô số hỏa thuyền nhỏ hừng hừng cháy lao vào chiến thuyền dày đặc. Rất nhiều thuyền nhỏ bị va đập nghiêng ngả, dầu hỏa trên thuyền cũng rơi xuống nước. Trên mặt nước lập tức xuất hiện lửa cháy, còn dữ dội hơn cả lửa thuyền.
Ngay lúc chiến thuyền trong thủy trại bị cháy, Hoàng Trung dẫn theo 2 vạn quân Hán từ trên đất bằng đánh tới rồi, mục tiêu của họ rất rõ ràng, chính là đại doanh thủy quân gần bờ sông, vì trong lúc này, sự chú ý của binh lính thủy quân đều tập trung vào quân địch phá thủy trại mà xem nhẹ việc phòng ngự quân doanh của mình.
Cho dù có mấy trăm binh lính phòng ngự quân doanh nhưng bọn họ cũng không thể cản nổi sức tấn công của 10 ngàn quân Hán. Ba ngàn cung nỏ thủ của quân Hán dùng mưa tên dày đặc ngăn chặn tuyến phòng ngự của quân Tào. Hơn 1 ngàn tên lính Tào ôm mấy chục cây gỗ đụng lao về phía bản tường, gỗ đụng nặng nề va chạm mãnh liệt vào bản tường, Trong tiếng gào thét, bản tường sụp đổ, xuất hiện một lỗ hổng rộng hơn 100 bước.
Hoàng Trung hét lớn:
- Theo ta giết vào địch doanh!
Lão dẫn đầu, múa đại lao lao vào lỗ hổng, hơn 10 ngàn binh lính quân Hán phía sau như thủy triều tràn vào đại doanh quân Tào, đánh tới tứ phía.
Lửa trên mặt sông ngút trời, khói đặc bay cuồn cuộn, mấy trăm chiến thuyền quân Tào rơi vào biển lửa, dường như cả cửa sông Nhu Tu bị đốt cháy, trong quân doanh trên bờ tiếng kêu vang trời, tử thi có ở khắp nơi, máu chảy thành sông, sền sệt như nước tương. Sĩ khí của 2 vạn quân Tào rơi vào hoảng loạn, lòng quân rung chuyển, bọn họ không thể chống cự được. Binh lính quân Hán tấn công mãnh liệt, quân Tào không còn lòng dạ nào mà chiến, đã bị đánh tơi bời chạy trốn khắp nơi, binh lính cùng đường quỳ xuống van xin đầu hàng.
Lúc này, trong doanh trại quân Tào cũng hừng lực lửa cháy, gió bắc thổi mạnh, lửa lan tràn khắp nơi. Lều trại bị lửa đốt hết cả, rất nhiều binh lính không kịp chạy ra khỏi lều lớn mà bị lửa nuốt sống, khắp nơi là người lửa chạy trốn kêu la thảm thiết, chạy chưa được mấy bước đã ngã xuống. Binh lính tướng sĩ bị lửa lớn thiêu cháy co quắp.
Ngọn lửa trên sông cứ thế vọt cao hơn 30 trượng, khiến người ta khiếp đảm, nhưng dù sao cũng ở khá xa, mà trong quân doanh lửa lớn đã uy hiếp sự sinh tồn của binh lính quân Tào. Lúc này, phong trào bại binh đã nhanh chóng từ quân doanh thuỷ quân quét qua doanh trại lục quân.
Bên này do phó tướng Tang Bá suất lĩnh, Tang Bá cưỡi chiến mã chỉ huy binh lính dỡ bỏ doanh trại định để một khoảng đất trống, cách ly dòng đại hỏa. Cùng lúc đó, y còn chuẩn bị phòng ngự quân Hán sắp đánh tới. Tang Bá quát lớn:
- Không được hỗn loạn, xếp thành hàng phòng ngự.
Đúng lúc này, có lính chỉ lên trời hô to:
- Tướng quân mau nhìn xem.
Tang Bá ngẩng đầu lên, chỉ thấy mấy đại trướng đang cháy bừng bừng bị gió thổi bay lên trời, y bị chấn động lệnh cho xung quanh:
- Trông chừng chúng, không được cho nó rơi vào doanh trại.
Nhưng đã không còn kịp nữa, mấy lều trại bị lửa cháy đã rơi ập xuống trong đại trướng dày đặc. Hơn 10 đại trướng phái sau Tang Bá bốc cháy rất mạnh. Tang Bá hận mắng to:
- Mau cách ly chúng.
Trong lòng y rất rõ, một khi thế lửa đã lan tràn, quân đội sẽ hỏng, đúng lúc này có một gã kỵ binh chạy gấp đến hô to với Tang Bá:
- Tang tướng quân, Trương tướng quân lệnh cho quân đội của ngài nhanh chóng rút lui vào quân thành.
Tang Bá do dự một chút rồi quay đầu nhìn đại doanh đang bị thiêu rụi. Nhân lúc chưa loạn bảo tồn sinh lực đúng là thượng sách, lúc này y hạ lệnh:
- Lập tức lui quân vào quân thành!
Quân tâm hai vạn binh lính quân Tào đã hơi dao động, được lệnh rút lui lập tức rút ra ngoài quân thành cách đó 1 dặm, nhưng vừa mới chạy vào quân thành chỉ nghe thấy tiếng trống trận vang lên, ánh lửa dữ dội, trong ngọn lửa phần phật cháy, thấy đại tướng Ngụy Diên dẫn theo 1 vạn phục binh giết ra cắt đứt đường lui của quân Tào. Binh lính quân Tào lập tức đại loạn.
Tang Bá nhìn thấy phía sau có quân Hán đuổi giết, binh lính bại lui đã sắp phá vỡ hậu quân của mình, trong lòng y căng thẳng liền liều lĩnh hô lên:
- Giết qua!
Binh lính quân Tào liều chết phá vòng vây, hai bên đánh nhau kịch liệt bên ngoài đại doanh.
Lúc này trong thủy trại quân Tào, toàn bộ chiến thuyền đã rơi vào biển lửa. Cam Ninh dẫn theo thủy quân cũng theo thủy trại đổ bộ lên phía bắc. Hai vạn năm ngàn thủy quân tiến hành bao vây ngăn chặn thuỷ quân quân Tào lui lên bắc.
Hai quân hỗn chiến đến tận sáng, mấy trăm chiến thuyền trong thủy trại đã bị thiêu hủy, toàn bộ mặt nước khắp nơi là xác thuyền của quân Tào, một vạn năm ngàn thủy quân bị Hoàng Trung và Cam Ninh liên hợp giáp công cũng bị tiêu diệt hoàn toàn, gần một vạn người bị bắt và đầu hàng, mấy ngàn người bị chém, chạy trốn chưa đến 2 ngàn người.
Còn hai vạn lục quân do Tang Bá chỉ huy cũng tổn gần một nửa. Tang Bá dẫn quân mở một đường máu, hơn 1 vạn quân trốn vào trong quân thành nhưng bị Ngụy Diên phụ trách chặn địch cũng bị tử thương thê thảm và nghiêm trọng, hơn 3 ngàn lính thương vong.
Trương Liêu chưa hạ lệnh quân đội xuất thành tác chiến, y được quân sư Trình Dục khuyên nên dừng lại, cho dù binh lực của bọn họ trong quân thành có tới ba vạn năm ngàn người, nhưng Trình Dục biết binh lính quân Tào không am hiểu đánh đêm, đại doanh đã bị thiêu hủy, lòng quân của quân Tào đã dao động, ra khỏi thành tác chiến sẽ thất bại càng thê thảm và nghiêm trọng hơn. Hơn nữa, chỉ là vô bổ không xoay chuyển được sự thật thủy trại và quân doanh đã bị hủy. Trong tình hình như vậy, bảo tồn lực lượng chính là lựa chọn sáng suốt nhất.
Cho dù là như thế, nhưng Trương Liêu vẫn tự mình dẫn 3 ngàn binh lính ra khỏi thành tiếp ứng cho Tang Bá. Được tiếp ứng, quân đội của Tang Bá phá tan sự ngăn chặn của quân địch, trong lúc hỗn loạn có thể bảo toàn được lực lượng.
Tuyết nhỏ đã thành tuyết lớn, bầu trời u ám, từng bông tuyết lớn trong gió rét như sợi tơ từ trên không trung rơi xuống, trời đất một mảnh mù mịt. Trên đầu thành quân thành, Trương Liêu đứng trong trời tuyết rơi nhìn tình trạng thê thảm ngoài thành, tâm trạng của y vô cùng rối bời, Thủy quân khổ tâm gây dựng đã bị phá hủy giữa đêm, bảo y phải giải thích thế nào với Thừa tướng đây?
Lúc này, Trình Dục chậm rãi bước lên trấn an nói:
- Việc đã đến nước này, Văn Viễn cũng đừng lo lắng. Chuyện này nằm ngoài dự liệu, ta sẽ nói rõ tình hình với Thừa tướng. Huống hồ, năng lực tác chiến của thủy quân ta thua xa quân địch, lại bị chúng đánh lén, thất bại cũng là điều khó tránh khỏi.
Nói đến đây, Trình Dục hơi lo lắng:
- Nhưng hiện tại ta hơi lo lắng cho sự an toàn của Thừa tướng.
Trương Liêu cả kinh:
- Quân sư nói là quân Hán sẽ ra tay với Thừa tướng?
Trình Dục gật đầu:
- Ý đồ của quân Hán đã rất rõ ràng, chính là muốn phá hủy toàn bộ thủy quân của ta, thủy trại bị thiêu hủy, vậy hai trăm chiến thuyền theo Thừa tướng đi về hướng đông chắc chắn sẽ làm mục tiêu tiếp theo của bọn chúng.
Một câu khiến người ta bừng tỉnh. Trương Liêu lập tức căng thẳng:
- Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ? Chiến thuyền đã không còn, đi tiếp ứng cho Thừa tướng thế nào đây?
- Tướng quân không cần lo lắng. Tuy chiến thuyền quân Hán nhất định sẽ chặn Thừa tướng, nhưng Thừa tướng chưa chắc đã bó tay chịu trói. Ông ta sẽ bỏ thuyền lên bờ, chúng ta chỉ cần đến bờ bắc tiếp ứng, là có thể gặp được Thừa tướng. Dù sao có 6 ngàn quân tinh nhuệ, quân Hán cũng không dễ mà đối phó được.
Trương Liêu trầm tư một lát rồi quyết định thật nhanh:
- Nếu đã như vậy, ta đích thân lãnh binh đi cứu viện cho Thừa tướng!
Đề xuất Voz: Kể về những chuyện về sông nước không phải ai cũng biết