Chương 867: Bão táp Giang Đông (24)

Chương 867: Bão táp Giang Đông (24)

Trời dần sáng, rốt cuộc Lưu Cảnh cũng tỉnh lại, một đêm phong lưu khiến người hắn đau ê ẩm, lúc này hắn mới phát hiện ra giai nhân trong lòng hắn không biết đã đi đâu rồi.

Lúc này hắn có cảm giác như một giấc mơ, hắn không ngờ lại có được Đại Kiều. Mới trưa hôm qua, hắn còn chưa suy nghĩ đến điều này nhưng trong một đêm đã thành sự thật.

Lúc này, cửa khoang thuyền mở ra một màu hồng của buổi ban mai tràn ngập vào khoang thuyền. Đại Kiều mặc một bộ váy màu trắng đi vào, trong tay bưng một chiếc bàn nhỏ mạ vàng.

Đại Kiều ngồi xổm bên cạnh hắn, bỏ chậu nước xuống và cười nói:

- Nghĩ tối hôm qua chàng vất vả cho nên hôm nay muốn bồi bổ cho chàng, mau uống đi.

Ánh sáng chiếu vào gương mặt nàng, làn da đỏ ửng. Những ai oán giữa lông mày của nàng đã tan biến hết, thay vào đó là một vẻ sung sướng dào dạt từ trong tâm hồn.

Lưu Cảnh hơi ngây dại, trnog một đêm mà sự thay đổi của nữ nhân lớn đến vậy sao?

- Nhìn gì vậy?

Đại Kiều khẽ cắn môi dưới, cả đêm ân ái, Lưu Cảnh đã chinh phục được nàng khiến nàng có một cảm giác được tái sinh. Nàng lườm hắn một cái nói:

- Nhìn cả tối qua còn chưa đủ sao?

- Tối hôm qua tối om ta đâu có nhìn thấy gì?

“Phì!”

Đại Kiều che miệng cười, ngón tay như ngọc nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của hắn, ánh mắt đầy tình ý nhưng vẫn hơi ngượng ngùng, nàng cười nói:

- Có thời gian cho chàng nhìn đủ thì thôi!

Lưu Cảnh rung động, đẩy nàng xuống giường đệm nói:

- Bây giờ ta muốn nhìn!

Hắn thô thô lỗ kéo váy của nàng lên, chiếc quần được cởi ra, làn da trắng mịn mượt như ngọc hiện ra trước mắt hắn.

- Bây giờ không được!

Đại Kiều cuống quýt chỉ ra ngoài khoang thuyền nói:

- Thị nữ sắp đến rồi!

Nàng chủ động hôn lên má hắn rồi nhỏ giọng nói:

- Tối, được không?

Hắn ngồi dậy, quả thực đang đói bụng. Hắn bưng bát cháo tổ yến lên chậm rãi uống, rồi lại nhìn Đại Kiều đang sửa lại quần áo. Hắn chợt nhớ ra bộ váy tối qua nàng mặc không phải bộ này, hắn thấy lạ hỏi:

- Nàng còn mang theo quần áo?

- Ta đâu có mang theo quần áo, đây là váy dài của thị nữ, ta mượn mặc tạm. Chàng không biết, ta đi xuống tầng dưới gió thổi thực sự rất lạnh.

Hắn nghĩ đến trong người nàng không có gì liền mỉm cười mờ ám:

- Sao, không nhảy sông à?

Nói xong hắn lại hối hận, lúc này đâu cần phải nói câu mất vui như vậy, sẽ làm tổn thương đến nàng, hắn thầm mắng mình đáng chết.

Quả nhiên, Đại Kiều tắt hẳn nụ cười, cúi đầu thật sau sau đó mới thấp giọng nói:

- Lòng chàng cũng thấy ta hèn hạ lắm sao?

Lưu Cảnh vô cùng hối hận, vội bỏ bát xuống ôm nàng vào lòng, thành khẩn nói:

- Ta yêu nàng còn không kịp, đâu nghĩ nàng hèn hạ, ta chỉ sợ nàng nghĩ quẩn thôi.

Đại Kiều rúc vào lòng hắn, sự yêu thương của hắn khiến nàng cảm thấy ngọt ngào, nàng khẽ thở dài nói:

- Nếu như lòng thiếp không vượt qua cửa ải kia, tối hôm qua thiếp đã không theo chàng. Đã 15 năm rồi, chàng cảm thấy cuộc sống vẫn còn bóng sáng của ông ta sao?

- Ta thấy nàng vẫn còn hình bóng của y, mãi đến tối hôm qua nàng mới được giải thoát.

- Vậy chàng nhầm rồi, y đã sớm không còn trong lòng thiếp nữa, chỉ là thiếp bị thân phận trói buộc, đè sâu trong lòng. Thực ra nằm mơ thiếp cũng mơ thoát khỏi cái lồng chim đó, khát vọng có một bờ vai cho thiếp dựa vào, để là có được một tình cảm khắc cốt ghi tâm.

Nói đến đây, Đại Kiều ôm lấy cổ ái lang, ánh mắt mê ly hạ giọng nói:

- Cảm giác tối qua thực sự khiến thiếp khắc cốt ghi tâm, cả đời này thiếp cũng không quên được.

Lưu Cảnh hôn môi nàng rồi dịu dàng nói:

- Ta sẽ cưới nàng, để nàng sinh cho ta một đứa con trai.

Những lời này khiến Đại Kiều suy nghĩ, nàng chậm rãi dứng lên đi đến trước thuyền nhìn bầy trời mờ mịt, không biết bao lâu nàng cúi đầu thở dài.

- Nàng lo lắng gì vậy?

Lưu Cảnh đi đến bên cạnh ôm eo nàng.

Đại Kiều liền rúc vào ngực hắn nhỏ giọng nói:

- Chàng làm thiếp nghĩ đến Thượng Hương, thiếp thực sự hổ thẹn, thiếp phải đối mặt với cô ấy thế nào đây?

- Chuyện này có gì chứ?

Lưu Cảnh không vui nói:

- Lưu Cảnh ta là người của thiên hạ, lẽ nào cưới một người cũng phải xem sắc mặt của người khác sao?

- Chuyện không đơn giản như chàng nghĩ, chàng không có vấn đề gì nhưng thiếp lại khó xử.

Đại Kiều suy nghĩ một chút rồi nói:

- Thiếp muốn quay về.

Thấy trong mắt Lưu Cảnh có vẻ giận dữ, nàng vội che miệng hắn dịu dàng nói:

- Hãy nghe thiếp nói hết đã, được không?

Lưu Cảnh kiềm chế cơn giận, nói:

- Nàng nói đi!

Đại Kiều trầm ngâm nói:

- Thiếp trở về thực sự không phải vì người khác mà vì Ngô lão phu nhân. Thời gian của bà còn không nhiều, mười mấy năm nay ân của bà đối với thiếp trọng như núi cao. Thiếp sớm đã coi bà như mẹ, thiếp muốn ở bên cạnh bà đi hết quãng đời cuối cùng, được chứ?

Cơn lửa giận trong lòng Lưu Cảnh được hòa tan, hắn âu yếm sờ mặt nàng gật đầu nói:

- Ta đồng ý.

Đại Kiều liền vui mừng trở lại, nàng ôm cổ hắn cười nói:

- Vậy chàng phải đảm bảo an toàn cho thiếp, cũng đừng để Tôn Quyền đưa thiếp vào Tào doanh. Nếu xảy ra điều đó thiếp sẽ nhảy sông thật!

- Cho y, y cũng không có lá gan này, ta sẽ viết cho nàng một bức thư để nàng đưa cho y, tin chắc là y sẽ để nàng đi.

Nói đến đây, cơn lửa giận trong lòng Lưu Cảnh lại bị châm ngòi, hắn ôm chặt lấy nàng nói nhỏ hai câu. Đại Kiều ngượng ngùng gật đầu.

Đội thuyền tiếp tục tăng tốc, dần biến mất trong cơn tuyết rơi mờ mịt.

Đi được 1 ngày 2 đêm, đến trưa ngày thứ 3, đội thuyền quân Hán đã tới Vu Hồ. Từ chiến thuyền đầu tiên đến chiến thuyền cuối cùng bỏ neo phải mất ít nhất 2 canh giờ. Lúc thuyền của Lưu Cảnh dừng trên bến, rốt cuộc Đại Kiều cũng nhìn thấy huyền hạ, chờ muội muội Tiểu Kiều, nàng vui mừng quá đỗi chạy thẳng xuống cầu thang.

Hai tỷ muội ôm chầm lấy nhau. Trong lòng Đại Kiều vẫn còn sợ hãi nói:

- Ta nghe nói muội bị bắt, làm ta lo gần chết sau đó lại nghe nói muội được Hán vương cứu. Ta còn tưởng hắn an ủi ta, bây giờ nhìn thấy muội ta mới thực sự yên tâm.

Hai tỷ muội nói không hết chuyện, trong lòng Tiểu Kiều kích động không chú ý đến sự thay đổi của Đại Kiều, nàng vội vàng nói:

- Muội bị Ngô hầu bắt nhốt trong một ngôi nhà ở ngoại thành, ban đêm lúc bọn chúng đưa muội đi thì được người của Hán vương cứu, trực tiếp đưa lên thuyền. Muội cũng rất lo cho tỷ, không ngờ Ngô hầu lại làm ra chuyện ti tiện như vậy.

- Đúng vậy, cũng may mà trốn ra được Kiến Nghiệp.

Lúc này Tiểu Kiều mới để ý đến sự thay đổi nhỏ của Đại Kiều, chỉ cần quan sát kĩ là phát hiện ra, nét mặt của Đại Kiều tỏa sáng, da dẻ hồng hào, dường như trẻ ra cả 10 tuổi. Quan trọng hơn là, nỗi buồn luôn bao phủ quanh lông mày của nàng đã biến mất, thay vào đó là niền vui và sự tự tin.

Tiểu Kiều ngẩn ra, nàng như cảm nhận được điều gì đó, liền nhìn sang Lưu Cảnh. Đại Kiều biết mình đã để lộ điều gì, nàng kéo tay muội muội đi đến bên xe ngựa, cười nói:

- Ta sẽ ở với muội 1 ngày ở Vu Hồ, nhưng ta còn phải quay về Kiến Nghiệp, chỉ có thể để một mình muội đến chỗ Thượng Hương.

- Vì sao?

Tiểu Kiều ngạc nhiên hỏi, tạm thời nàng gác sự thay đổi của tỷ tỷ sang một bên.

- Lão phu nhân không thể xa ta được, muội cùng biết bà không còn nhiều thời gian nữa. Nhưng muội yên tâm, Hán Vương sẽ đảm bảo an toàn cho ta.

Tiểu Kiều cúi đầu không nói, nàng biết a tỷ nói đúng, nhưng a tỷ không thể quay về Thành Đô được khiến nàng vô cùng tiếc nuối. Một lúc lâu sau, Tiểu Kiểu thở dài nói:

- Hy vọng, a tỷ tiễn lão phu nhân xong có thể đến Thành Đô đoàn tụ với muội, muội thực sự lo lắng.

- Nhất định ta sẽ quay lại.

Hai tỷ muội nói chuyện xong, xe ngựa đã dần chạy đến thị trấn Vu Hồ.

Lưu Cảnh trên bến thuyền nhìn xe ngựa của họ đi xa rồi mới nói với thị vệ:

- Mau lệnh cho Cam tướng quân và Hoàng lão tướng quân đến gặp ta.

Cam Ninh và Hoàng Trung đã chờ trên bến thuyền từ lâu, hai người chủ động đến bái kiến Lưu Cảnh.

- Tham kiến Hán vương điện hạ!

Lưu Cảnh đi nửa đường đã nhận được chiến báo, Cam Ninh và Hoàng Trung tướng quân đã tiêu diệt hoàn toàn thủy quân của Tào Tháo khiến hắn rất hài lòng. Tuy hắn biết dựa vào lực lượng cường đại của thủy quân Kinh Châu và 2 vạn quân tinh nhuệ mà Hoàng Trung dẫn đến đi tiêu diệt thủy trại và 2 vạn thủy quân quân Tào là điều không có vấn đề gì, nhưng trong chuyện này vẫn tốn một khoản phí tổn khá lớn.

Hắn tấn công thủy quân của Tào Tháo phải trả một cái giá lớn, đó chính danh dự của Lưu Cảnh hắn. Hắn đã ký tên vào hiệp ước ngừng chiến với Tào Tháo, trong vòng 5 năm không động quân, nhưng mới được mấy tháng hắn đã xé nát hiệp nghị chủ động xuất kích tấn công quân Tào. Nếu chỉ là một cuộc gây loạn nhỏ thì cũng thôi, nhưng đây là cố tình phá hủy thủy quân quân Tào mới thành lập. Điều này ảnh hưởng rất lớn đến danh dự của hắn. Tào Tháo có thể mượn cớ này đi tuyên truyền, Lưu Cảnh là người không có tín nghĩa.

Cái giá phải trả tấn công quân Tào không phải là hắn không biết, nhưng nếu tổn thất nặng thì coi đó là vụ mua bán lỗ vốn đi. Cái gọi là lời lãi, một là đã tiêu diệt được hoàn toàn thủy quân của Tào Tháo, có cơ sở để đánh hạ Hợp Phì. Tiếp theo, sẽ gây ảnh hưởng lớn đến thế cục Giang Đông. Tào Tháo không chỉ ủng hộ Hội Kê Tôn Bí mà còn ký liên minh với Tôn Quyền. Tôn Quyền không đưa thái tử làm con tin mà tỏ vẻ thần phục Tào Tháo, thậm chí còn không tiếc Nhị Kiều để đổi lấy lương thực viện trợ.

Một khi thủy quân của Tào Tháo đã bị phá hủy thì thế lực của lão cũng không thể vượt Trường Giang được. Hiệp ước mà Tào Tháo và Tôn Quyền ký chỉ là giấy lộn. Tôn Bí cũng không có được sự ủng hộ của Tào Tháo, thế cục Giang Đông sẽ xoay chuyển, có thể từ từ đan xen.

Đây là khoản tiền lời cho vụ mua bán, có lợi cho mưu đồ kế hoạch của hắn, quan trọng hơn là nó là một bước mấu chốt phá cục, cho nên Lưu Cảnh hạ lệnh cho Cam Ninh và Hoàng Trung phát động tấn công thủy quân của quân Tào.

Lưu Cảnh khen ngợi hai người và nói với Cam Ninh:

- Trong tay Tào Tháo có hơn 200 chiến thuyền, hầu như đều là chiến thuyền ngàn thạch đang trên đườngquay về Nhu Tu Khẩu. Cam tướng quân có thể dẫn thủy quân đi chặn lại.

- Ty chức tuân lệnh!

Đề xuất Tiên Hiệp: Ám Hà Truyện (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN