Chương 868: Bão táp Giang Đông (25)
Chương 868: Bão táp Giang Đông (25)
Đội thuyền của Tào Tháo xuất phát từ trưa sau khi thuyền của Lưu Cảnh rời đi, quay về Nhu Tu Khẩu muộn hơn đội thuyền của quân Hán 6 canh giờ. Lúc này đang mà mùa đông, gió thổi hưởng đông bắc, đi ngược dòng, nếu không có loại động lực đặc biệt thì đội thuyền cũng không thể đi về phía tây được.
Động lực của quân Hán có bánh xe cánh quạt, do lính đạp bánh xe mà phát ra lực. Thuyền của quân Tào không có bộ phận này, chỉ là dùng mái chèo, hai bên chiến thuyền có lỗ chèo, hơn mười mái chèo lớn vươn ra, tất cả lính trong khoang đều được huy động ra chèo thuyền, để thuyền có thể đi ngược dòng. Cho nên loại chiến thuyền này gọi là Bách tưởng thuyền.
Nhưng so với bánh xe cánh quạt của quân Hán, loại chiến thuyền này đi không thể nhanh được, hiệu suất thấp vả lại tốn thời gian. Quân Hán cũng có thuyền ngàn thạch bánh xe có cánh quạt, chỉ cần 20 người lái còn chiến thuyền ngàn thạch của quân Tào phải cần đến 40 người. Cho nên, đội thuyền của Tào Tháo trên danh nghĩa chở 6 ngàn người nhưng thực tế có đến cả 10 ngàn người.
Đội thuyền đi được suốt 1 ngày mà vẫn chưa được hơn 100 dặm, vẫn ở cảnh nội quận Đan Dương. Buổi trưa, Tào Tháo mặc áo thật dày, đứng trước cửa cổ khoang thuyền nhìn chăm chú vào mặt sông mờ mịt. Hai bờ Trường Giang đang có tuyết rơi, tuyết rơi trên mặt sông càng mạnh cộng với gió tây thổi lớn càng cản đội thuyền đi chậm hơn.
Tuyết lớn hiếm thấy ở phía nam nhưng Tào Tháo ở phía bắc đã quen với cảnh này. Lúc này, lão đang suy nghĩ về thế cục Giang Đông. Sở dĩ lão kết minh với Tôn Quyền nguyên nhân cũng là vì để làm hỏng sự hợp tác của Lưu Cảnh và Tôn Quyền. Trái lại hình thành sự uy hiếp với Kinh Châu, nhưng lúc này lực lượng Giang Đông đã suy yếu, đã mất đi sức chống lại Kinh Châu. Trên thực tế, giá trị lợi dụng của Tôn Quyền rất nhỏ, Tào Tháo lại có ý tưởng mới.
Lão muốn mượn cơ hội này để thâu tóm Giang Đông, nhưng lão cũng biết Lưu Cảnh không cho lão làm như vậy. Một khi quân Tào xuôi nam Giang Đông chắc chắn sẽ bùng nổ đại chiến tranh đoạt Giang Đông. Mà tác chiến ở phía nam, quân Tào không phải là đối thủ của quân Hán. Điều quan trọng hơn là, ngược lại sẽ để Lưu Cảnh nuốt trọn Giang Đông, tặng không Giang Đông cho quân Hán.
Cho nên Tào Tháo cân nhắc mãi, lão không trực tiếp xuất binh Giang Đông nhưng có thể dựa vào thế lực ủng hộ thân Tào. Thế lực thân Tào này không phải là Tôn Quyền mà là Tôn Bí ở quận Hội Kê. Nhất định phải để Tôn Bí thống nhất Giang Đông. Nhưng tin mà lão nhận được, vì Ngô Quận Tôn Thiệu được quân Hán ủng hộ khiến quân Hội Kê đến cả sông Tiền Đường cũng vượt qua không nổi.
Cứ như vậy, nhanh chóng tiêu diệt thế lực Ngô Quận biến thành trọng điểm suy tính của Tào Tháo. Còn cách đối phó hữu hiệu nhất với Ngô quận chính là nam bắc giáp công. Tôn Quyền xuất binh từ phía bắc, Tôn Bí xuất quân từ phía nam, Ngô Quận sẽ không thể cản nổi hai chi quân đội nam bắc tấn công, cho nên khống chế Tôn Quyền sẽ thành nguyên nhân chủ yếu khác trong hành trình đến Kiến Nghiệp lần này của Tào Tháo.
Về phần bắt Đại Kiều và Tiểu Kiều về hậu cung, đó cũng là mơ ước nhiều năm của Tào Tháo nhưng đã bị Lưu Cảnh chặn ngang một bước. Điều này khiến lão vô cùng bực mình, lão không thể dùng chuyện này để gây khó dễ cho Ngô Quyền, người đã chạy mất, có bức Ngô Quyền cũng vô dụng.
Tào Tháo chỉ có thể thở dài, chung quy cũng là do mình không có duyên với Đại Kiều, Tiểu Kiều, đồng thời lão càng hận Lưu Cảnh sâu sắc, đối địch với mình thì thôi đi, rõ ràng còn muốn tranh giành nữ nhân với mình, cái gì có thể nhịn chứ cái này thì không thể nhịn được!
Tào Tháo đang bực bội trong khoang thuyền thì lúc này có lính chạy vội đến bẩm báo:
- Khởi bẩm Thừa tướng, thuyền canh gác phía trước phát hiện chiến thuyền quân Hán cách 30 dặm. Bọn chúng phát động tấn công thuyền canh gác, 5 thuyền canh gác đã bị đánh chìm, chỉ còn 1 thuyền chạy trốn về được.
Tin này khiến Tào Tháo chấn động, lão bước nhanh ra ngoài, chỉ thấy có hai gã thám tử đứng đó, cả người ướt sũng, lạnh run lên. Lão vội vàng hỏi:
- Là chiến thuyền của Lưu Cảnh?
- Khởi bẩm Thừa tướng, không phải là thuyền của Lưu Cảnh mà trên đại kỳ có chữ “Cam”, chắc là của Cam Ninh, có đến hơn mấy trăm thuyền.
Tào Tháo lại nhanh quay suy nghĩ, đây là ý gì? Lưu Cảnh muốn chặn mình sao? lúc này, lão bỗng nhiên có một dự cảm không ổn. Cam Ninh lại dám rời khỏi Vu Hồ, dốc toàn lực xuất quân, y không sợ thủy quân của mình sẽ nuốt chửng sao?
Cam Ninh dốc toàn bộ lực lượng đương nhiên là có điểm tựa. Lẽ nào..... Tào Tháo bỗng toát mồ hôi lạnh, chỗ này cách Vu Hồ có 100 dặm. Nếu Vu Hồ gặp chuyện không may, cho dù Cam Ninh có quay về cứu viện cũng không kịp. Cam Ninh dám làm như vậy, chỉ có 1 khả năng, Tào Tháo bắt đầu lo lắng cho thủy quân của mình, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?
- Thừa tướng, phát hiện ra đội thuyền quân địch!
Lính trên cột buồm nhìn phía xa hô lớn.
Tào Tháo bước nhanh đến mép thuyền, nhìn về hướng tây, chỉ thấy trên mặt sông hướng tây mịt mù xuất hiện vô số điểm đen, cách bọn lão khoảng hơn 10 dặm, lập tức khiến Tào Tháo căng thẳng. Mặc dù lão có 200 chiến thuyền, 10 ngàn quân đội nhưng đại đa số đều là lính dùng để chèo thuyền, căn bản không có sức chiến đấu. Quân địch lại xuôi dòng, chiếm ưu thế, một khi giao chiến chắc chắc mình sẽ toàn quân bị tiêu diệt.
Trán Tào Tháo lấm tấm mồ hôi lạnh, dù sao lão cũng giàu kinh nghiệm biết cân bằng nặng nhẹ. Biết tình thế khó thoát khỏi nguy hiểm, lúc này lão hạ lệnh:
- Truyền lệnh của ta, đội thuyền hỏa tốc cập bờ bắc!
Trong tình huống này, bỏ thuyền lên bờ là cách duy nhất và cũng là lựa chọn sáng suốt nhất. Binh lính huy động cờ tín hiệu, đội tàu của Tào Tháo bắt đầu nhanh chóng chuyển hướng đi về hướng bờ bắc.
Cam Ninh dẫn theo 300 chiến thuyền từ mặt tây đánh tới, bọn họ xuôi dòng đi với tốc độ rất nhanh. Lúc này Cam Ninh đã nhìn thấy đội thuyền của quân Tào, liền ra lệnh:
- Toàn lực truy kích!
Tốc độ đội thuyền quân Hán càng nhanh, toàn lực đuổi theo hướng quân Tào chạy trốn. Cam Ninh lòng nóng như lửa đốt, y một lòng muốn bắt Tào Tháo, lập công nên đã không ngừng ra lệnh:
- Tăng tốc, tăng tốc nữa lên!
Chiến thuyền của Cam Ninh như muốn bay trên mặt sông, cách chiến thuyền quân Tào càng lúc càng gần, nhưng muốn bắt được Tào Tháo đâu có dễ dàng như vậy. Hơn 10 chiến thuyền quân Tào dàn hàng trên mặt sông chặn đường đi của chiến thuyền Cam Ninh. Chúng nhanh chóng vây quanh thuyền của y, hơn 10 khối đá lớn bắn về phía Cam Ninh ngồi, lại thêm hơn 10 chiến thuyền quân Tào nữa mở tới chặn đứt những con thuyền phía sau của quân Hán, hai bên triển khai thủy chiến kịch liệt ở trên mặt sông.
Cho dù chiến thuyền quân Tào thua xa đối thủ nhưng chúng cũng cản được thế truy kích của đối phương để Tào Tháo kịp thời, tranh thủ thời gian quý báu trốn lên bờ.
Thủy chiến trên sông cũng dần kết thúc, gần 30 chiến thuyền quân Tào thì bị đánh chìm xuống sông mười thuyền, hơn mười thuyền khác bốc cháy nhưng chiến thuyền của Tào Tháo đã sớm cập bờ. Vùng này nước sâu, chiến thuyền có thể cập bờ trực tiếp được, Tào Tháo dưới sự bảo vệ của hơn 10 thân binh đã nhanh chóng trốn lên bờ. Càng lúc càng có nhiều thuyền binh lính quân Tào cập bến, lũ lượt chạy trốn lên bờ.
Tào Tháo đang đứng trên bãi đất, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn chiến thuyền quân Hán trên mặt sông. Có lẽ lúc này lão đã xác định chắc chắn thủy quân của mình đã xảy ra chuyện gì rồi. Tào Tháo rất rõ ý đồ của Lưu Cảnh. Hắn muốn phá cục, một khi thủy quân của mình bị phá hủy, Tôn Quyền sẽ thay đổi, không thực hiện hiệp ước của hai bên, hiệp ước cũng thành giấy lộn rồi.
Thậm chí lão có thể khẳng định, Lưu Cảnh chắc chắn sẽ không cho mình đem 3 vạn thạch lương thực vận chuyển đến Giang Đông. Hơn nữa, bây giờ lão cũng không có chiến thuyền để dùng, lão liền lo lắng thở dài một hơi. Lúc này Hứa Chử đi lên thi lễ nói:
- Thừa tướng, chúng ta đi thôi!
Tào Tháo nhìn lại mặt sông, chỉ thấy chiến thuyền đen đặc đã gần đến bờ. Con thuyền gần nhất cách lão chưa đến 300 bước, bất đắc dĩ lão phải ra lệnh:
- Dời bờ, nhanh chóng xuất phát về Hợp Phì.
Quân Tào bỏ chiến thuyền, bắt đầu rút lui khỏi bờ bắc dọc theo con đường hướng về Hợp Phì cách đó hơn 100 dặm. Số thuyền bỏ lại và vật tư rơi cả vào tay quân Hán nhưng Cam Ninh lại vô cùng tiếc vì đã bở lỡ cơ hội bắt được Tào Tháo.
Quân Hán tập kích thủy quân của Tào Tháo cuối cùng đã dẫn đến phản ứng dây chuyền. Quân Tào vì không muốn bị mất hết chiến thuyền mà phải từ bỏ quân thành ở Nhu Tu Khẩu, rút lui về Hợp Phì. Còn quân Hán cũng không tiếp tục đóng ở Vu Hồ nữa, Lưu Cảnh lại dẫn đại quân quay về Sài Tang.
Lúc quân Hán rút quân chưa được lâu, Bàng Thống đi một con thuyền nhỏ đến Kiến Nghiệp.
Nội cung Kiến Nghiệp, Tôn Quyền đang thảo luận đối sách với Trương Chiêu và Trương Hoành. Mấy ngày trước, Đại Kiều đã quay về Kiến Nghiệp, nàng đã đưa cho Tôn Quyền bức thư tay mà Lưu Cảnh viết cho y. Trong thư Lưu Cảnh có nói, nguyện dùng lương thực để đổi lấy đồng thỏi trong kho Kiến Nghiệp. Nói cách khác, 3 vạn thạch lương thực viện trợ của Tào Tháo đã biến thành “trăng trong nước”. Lưu Cảnh lại tỏ thái độ muốn giải quyết nguy cơ lương thực cho Giang Đông.
Cùng lúc đó, Tôn Quyền cũng nhân được tin thủy quân của Tào Tháo đã bị tiêu diệt. Quân Hán và quân Tào đồng thời rút lui khiến y khiếp đảm, cũng khiến y tỉnh ra. Ở nam Trường Giang, dù thế nào quân Tào cũng không phải là đối thủ của quân Hán, nếu mình kết minh với Tào Tháo thì cũng chỉ rước lấy nhục mà thôi.
- Ta thấy thật may mắn!
Thực sự trong lòng Tôn Quyền có hơi xấu hổ, mình ngộ phán tình thế, suýt nữa lại gây ra sai lầm lớn. Y thở dài nói với Trương Chiêu và Trương Hoàng:
- Ta chưa đưa con trai đi Nghiệp Đô, đây là quyết định sáng suốt nhất của ta. Nếu không ta cũng đã bị Tào Tháo nắm được nhược diểm, khó xoay chuyển được rồi, lần này đều là trách nhiệm của ta.
Trương Hoàng và Trương Chiêu nhìn nhau. Trương Chiêu khom người nói:
- Chuyện này vi thần cũng có trách nhiệm, không thể hoàn toàn trách cứ Ngô hầu được, dù sao Giang Đông và Tào Tháo ký minh ước cũng là do vi thần đi đàm phán, hơn nữa không thể kịp thời khuyên can Ngô hầu, vi thần cũng vô cùng hổ thẹn.
Trương Hoàng lại không chút hoang mang nói:
- Kết minh với Tào Tháo, gây áp lực cho quân Hán phải là trách nhiệm lớn của vi thần. Tuy nhiên vi thần cho rằng, Giang Đông cũng không tổn thất gì, ngược lại, trong sự đối kháng của Lưu Cảnh và Tào Tháo, chúng ta cũng có lợi. Sở dĩ Lưu Cảnh đồng ý buôn bán lương thực với Giang Đông thực ra cũng là một loại thỏa hiệp của hắn. Từ góc độ này mà nói, chúng ta đã đạt được mục đích cho dù đã đi một nước cờ hiểm, đương nhiên trong chuyện này chúng ta cũng đã phạm phải một vài sai lầm.
Trương Hoàng nói về một vài sai lầm chính là ám chỉ Tôn Quyền đồng ý tặng Đại Kiều và Tiểu Kiều cho Tào Tháo. Chuyện này Trương Chiêu và Trương Hoành cũng không hiểu lắm, sau đó mới được nghe, chỉ có điều loại chuyện này không thể nói thẳng ra được, Trương Hoành chỉ có thể ám chỉ để nhắc nhở Ngô Quyền.
Một lúc lâu sau Tôn Quyền mới cười khổ nói:
- Bước tiếp theo chúng ta nên làm gì? Thực sự dùng đồng thỏi đổi lấy lương thực của Lưu Cảnh sao?
Y lại nhìn Trương Chiêu, Trương Chiêu vội vàng nói:
- Ngô hầu đừng vội ra quyết định, nếu vi thần đoán không sai, Lưu Cảnh nhất định sẽ phái người đến bàn cụ thể chuyện này.
Vừa dứt lời, ở dưới có thị vệ khom người nói:
- Khởi bẩm Ngô hầu, Hán vương phái quân sư Bàng Thống đến, đã vào thành!
Tôn Quyền gật đầu khen ngợi Trương Chiêu:
- Tử Bố quả nhiên liệu sự như thần.
Đề xuất Ngôn Tình: Tận Thế Nhạc Viên