Chương 870: Đưa mỹ nữ du ngoạn Sài Tang.
Chương 870: Đưa mỹ nữ du ngoạn Sài Tang.
Chiến thuyền của quân Hán trải qua mấy ngày đường, đã sắp đến thành Sài Tang, bởi vì Đại Kiều đã trở về Kiến Nghiệp, giờ Tiểu Kiều và Lưu Cảnh cùng đi thuyền trở về, trên đường về, hai người rất hòa hợp với nhau, nhưng không có tình cảm mãnh liệt như với Đại Kiều.
Thuyền tới Sài Tang, tuyết lớn đã ngừng, những dãy núi, rừng rậm, đồng ruộng hai bên bờ sông đều bị tuyết lớn bao phủ, biến thành một khung cảnh trắng xóa như tuyết, Tiểu Kiều mặc một chiếc áo khoác lông chồn trắng, bên ngoài thắt một chiếc đai lưng màu lục nhạt, một mình đứng bên mạn thuyền, như đang suy nghĩ gì đó mà nhìn chăm chú vào trời đất tuyết trắng phía bờ nam.
Lúc này, Lưu Cảnh xuất hiện bên cạnh nàng, đứng tựa vào mạn thuyền cười nói:
- Kiến Nghiệp không có cảnh tuyết thế này sao?
Tiểu Kiều nhàn nhạt cười nói:
- Trước đây khi ta còn nhỏ thường hay có, nhưng hai năm qua cũng không còn, trong trí nhớ của ta, tuyết lớn thế này xuất hiện cách đây đã ba năm trước rồi.
- Xem ra Kiến Nghiệp vẫn ấm áp hơn Kinh Châu, Giang Hạ và Tương Dương hàng năm đều có tuyết lớn, nhưng thành đô lại ít có tuyết rơi, không biết Quan Trung sẽ thế nào?
Tiểu Kiều hiểu ý trong lời nói của Lưu Cảnh, hơi kinh ngạc nói:
- Tướng quân phải tới Quan Trung ư?
Lưu Cảnh khẽ gật đầu:
- Sớm muộn cũng phải đi, nhanh nhất là sang năm có thể đi rồi, Tiểu Kiều cũng theo ta tới Quan Trung đi!
Về lý, Lưu Cảnh hẳn phải gọi nàng là Chu phu nhân, hay Tiểu Kiều phu nhân, nhưng đó là cách xưng hô trong triều đình, ở cùng nhau thời gian dài, Lưu Cảnh liền đổi sang gọi nàng là Tiểu Kiều, bạn bè thân thiết xung quanh đều xưng hô với nàng như vậy, Tiểu Kiều cười cười, cũng không trả lời như Lưu Cảnh mong đợi, lúc này ánh mắt nàng sáng lên, chỉ vào màu xanh lục nơi xa hỏi:
- Kia là đâu, sao không phải là màu trắng?
- Đó là hồ Bành Trạch, qua Bành Trạch hồ, chính là Sài Tang, chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở Sài Tang hai ngày, sau đó đi thẳng đến Ba Thục.
- Ồ! Hoá ra nơi đó chính là hồ Bành Trạch.
Tiểu Kiều lẩm nhẩm trong miệng, bỗng nhiên nàng ôm chặt hai tay, áy náy nói:
- Ta hơi lạnh, muốn vào khoang thuyền.
- Để ta đưa cô về khoang thuyền nhé? – Lưu Cảnh ân cần hỏi han.
- Không cần, tự ta về được, cảm ơn!
Tiểu Kiều quay người trở về khoang thuyền của mình, Lưu Cảnh yên lặng dõi theo nàng bước vào khoang thuyền, hắn cảm giác suốt đoạn đường này Tiểu Kiều đối với mình có chút lãnh đạm, ngoài mặt bọn họ ở cạnh nhau rất hòa hợp, rất vui vẻ, nhưng thực ra bên trong lại cố ý duy trì khoảng cách với hắn, mọi người đều nói Tiểu Kiều nhiệt tình niềm nở, Đại Kiều kín đáo điềm đạm, nhưng Lưu Cảnh cảm thấy hoàn toàn ngược lại.
Lưu Cảnh cũng trở về khoang thuyền của mình, lần này hắn rời khỏi thành đô, thấm thoắt đã nửa năm qua đi, hắn cũng bắt đầu nhớ người nhà mình, Lưu Cảnh lấy giấy bút ra, chuẩn bị viết một phong thư cho người nhà, lúc này, trực giác hắn mách bảo, vừa ngẩng đầu, đã thấy Tiểu Kiều đứng ở cửa khoang, vẻ mặt hơi do dự, Lưu Cảnh đặt bút xuống cười hỏi:
- Làm sao vậy?
- Ta có chuyện muốn hỏi điện hạ một chút.
- Tới đây, ngồi xuống rồi nói!
Dáng người Tiểu Kiều chập chờn bước vào khoang thuyền, ngồi xuống đối diện Lưu Cảnh, Lưu Cảnh sai thị nữ dâng trà, hai tay Tiểu Kiều cầm chén trà, cười hỏi:
- Xin Điện hạ nói thật, rốt cuộc người có quan hệ gì với tỷ tỷ?
- Cách đây không lâu, cô đã không cho ta gọi cô là Chu phu nhân, vậy cô cũng đừng gọi ta là điện hạ, gọi ta là Cảnh công tử đi! Như vậy làm ta cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
- Được thôi! Cảnh công tử có thể trả lời câu hỏi vừa rồi của ta không?
Ở huyện Vu Hồ, Tiểu Kiều từng khéo léo gặng hỏi Đại Kiều, Đại Kiều lại lên tiếng phủ nhận, nhưng nhờ trực giác của nữ nhân, Tiểu Kiều cảm thấy quan hệ giữa Lưu Cảnh và Đại Kiều không tầm thường chút nào, hơn nữa khi Lưu Cảnh đích thân đến bến tàu tiễn Đại Kiều về Giang Đông, ánh mắt lưu luyến không rời đó của Đại Kiều, giấu được người khác, nhưng không giấu được Tiểu Kiều, người đã lớn lên cùng nàng.
Hồi lâu Lưu Cảnh mới cười nói:
- Tỷ tỷ của cô đối với ta chỉ có lòng cảm kích, chúng ta ở cùng nhau cũng rất tốt, thẳng thắn mà nói, ta cũng rất thích Đại Kiều, tuy nhiên quan hệ mật thiết hơn thế thì không có.
- Thật không có chứ? – Tiểu Kiều như cười như không nhìn Lưu Cảnh.
- Ta đây không có cách nào giải thích, giống như ta đi cùng cô suốt đoạn đường tới đây, sớm chiều ở bên nhau, nhất định sẽ có rất nhiều người nghĩ chúng ta có quan hệ gì đó, tựa như cô hoài nghi ta và Đại Kiều vậy, nhưng trên thực tế, chúng ta đâu có quan hệ gì phải không?
Lưu Cảnh thẳng thắn như vậy làm Tiểu Kiều đỏ cả mặt, trong lòng nàng cũng nổi lên nghi ngờ, nàng hiểu rất rõ tính thận trọng và kín đáo của tỷ tỷ, có lẽ tỷ ấy sẽ thích Lưu Cảnh, nhưng chỉ ở cùng nhau vẻn vẹn có hai ngày, đã khiến cho tỷ ấy dễ dàng dâng hiến cho Lưu Cảnh, quả thật là không thể nào, chẳng lẽ mình thực sự suy nghĩ quá nhiều?
Nàng khẽ gật đầu:
- Công tử đúng là chính nhân quân tử, chúng ta sớm tối ở cùng nhau, điện hạ lại có thể thủ lễ cùng kính, nếu là Tôn Quyền hay Tào Tháo, bọn họ đã sớm…
Nói đến đây, mặt Tiểu Kiều càng đỏ hơn, lời này sao có thể tùy tiện nói ra, Lưu Cảnh cũng rất kinh ngạc, hỏi:
- Chẳng lẽ Tôn Quyền đã từng có ý với tỷ muội hai người?
Tiểu Kiều khẽ thở dài một tiếng nói:
- Tỷ tỷ thì ta không rõ, nhưng cách y đối với ta làm ta cảm giác được, hơn nữa y từng gợi ý với phụ thân ta, hy vọng ta lựa chọn tái giá vào Tôn thị gia tộc.
Lưu Cảnh yên lặng gật đầu, với dung mạo tuyệt thế như vậy của Đại Kiều Tiểu Kiều, không có tên nam nhân nào không động tâm, hơn nữa hai nàng càng trưởng thành, càng có một sức quyến rũ khó có thể nói hết, Lưu Cảnh càng nhận thức được sâu sắc hơn sức hấp dẫn ấy trên người Đại Kiều.
Hai người trầm mặc một lát, Tiểu Kiều lại hé miệng cười nói:
- Nếu ta ở lại quý phủ của công tử một thời gian dài, công tử có đồng ý không?
- Ta đương nhiên hoan nghênh, chỉ có điều về phần Kiến Nghiệp, ta muốn nói là, cô bỏ mặc ngôi nhà và điền sản ở Kiến Nghiệp thế sao?
- Tài sản của ta?
Tiểu Kiều cười lạnh một tiếng, trong mắt thoáng hiện lên tia u oán, nàng nhỏ giọng nói:
- Đó là sản nghiệp của Chu gia, không liên quan gì đến ta hết!
Lưu Cảnh cảm nhận được rất nhiều oán hận và bất lực trong lời nói của nàng, hắn bỗng nhiên hiểu được tình cảnh của Tiểu Kiều, liền cười cởi mở:
- Cô ở lại bao lâu cũng được, nếu cô nguyện ý cả đời ở lại bên ta, ta cầu còn không được.
Những lời này khiến khuôn mặt xinh đẹp của Tiểu Kiều bỗng chốc đỏ bừng, một lúc lâu sau nàng mới khẽ cắn môi:
- Hóa ra công tử cũng không phải chính nhân quân tử.
- Cô mong ta là chính nhân quân tử sao?
Ánh mắt Lưu Cảnh hừng hực nhìn Tiểu Kiều chăm chú, đối với hai tỷ muội vang danh thiên hạ, hắn tương tư đã lâu, quan trọng là trong lòng hắn còn có thiên hạ, đã không còn bao nhiêu kiên nhẫn với nữ nhân nữa, ngồi ở chức vị cao quá lâu, cũng khiến cho hắn không còn quá băn khoăn với nữ nhân, hắn không che giấu chút chờ mong nào đối với vị tuyệt đại mỹ nhân trước mắt.
Tiểu Kiều mân mê ngón tay, trong lòng vô cùng mâu thuẫn, mặc dù nàng rất có cảm tình với Lưu Cảnh, cũng hiểu ám hiệu của hắn, hơn nữa Lưu Cảnh tuổi trẻ tài cao, lại có khí độ của quân lâm thiên hạ, khiến mỗi nữ nhân đều khó có thể cự tuyệt, nhưng Tiểu Kiều có tôn nghiêm của mình, nàng không muốn dễ dàng khuất phục như vậy, nương thân nơi Lưu Cảnh.
Tiểu Kiều không biết nên nói sao, chỉ biết cúi đầu im lặng, dáng vẻ nửa cự tuyệt nửa mừng rỡ này của nàng khiến Lưu Cảnh cảm nhận được cơ hội, hắn đang định tới gần Tiểu Kiều, bên ngoài bèn truyền đến tiếng hô lớn:
- Tới Sài Tang rồi!
Thân thuyền rung mạnh một cái, tốc độ bắt đầu chậm lại, Tiểu Kiều lập tức tỉnh táo, vội vàng chuyển đề tài, cười nói:
- Ta vẫn chưa tới Sài Tang bao giờ, công tử có thể dẫn ta đi dạo một vòng không?
Lưu Cảnh vui vẻ gật đầu nói:
- Nguyện dốc sức vì giai nhân!
Tiểu Kiều tự nhiên cười nói, đứng dậy trở về khoang thuyền của mình.
Sài Tang thành mặc dù đang dần dần bị loại bỏ khỏi cuộc tranh giành chính trị, nhưng về kinh tế lại được Kinh Châu và Giang Đông giúp đỡ mở rộng mậu dịch, những năm gần đây thương nghiệp phát triển rất mạnh, cửa hàng nằm san sát gần thành môn phía bắc, thuyền bè qua lại không ngớt như thoi đưa, vô cùng náo nhiệt, thương nhân ở khắp các quận Trường Sa, quận Dự Chương, quận Bà Dương đều phải tới đây mua sắm hàng hóa, khiến bắc thị Sài Tang trở thành trung tâm tập trung hàng hóa cực lớn, ở cả khu vực Kinh Châu đến gần huyện Vũ Xương.
Bây giờ đã là thượng tuần tháng mười hai, gần đến năm mới, trên thị trường Sài Tang khắp nơi vật tư chồng chất như núi, các thương nhân cò kè mặc cả, cực kỳ náo nhiệt, Lưu Cảnh đã hết sức quen thuộc với Sài Tang, hắn không có tâm tình đi dạo phố, tuy nhiên Tiểu Kiều muốn mua gì đó, Lưu Cảnh cũng lên tinh thần, cùng nàng đi dạo phố.
Khi Tiểu Kiều rời khỏi Kiến Nghiệp rất vội vàng, chỉ mang theo một ít quần áo tùy thân, còn lại son phấn, trang sức và những thứ khác đều không mang, khác với Đại Kiều thanh nhã mộc mạc thuần khiết, Tiểu Kiều từ nhỏ đã thích trang điểm ăn vận, trong lúc chịu tang, nàng không trang điểm ăn vận gì, nhưng sau khi mãn tang, nàng lại dần dần khôi phục sở thích và lối sống của mình, nàng sinh ra đã hoạt bát hướng ngoại, hơn nữa rất thích đi dạo phố, Sài Thành náo nhiệt phồn hoa, khiến nàng suốt dọc đường buồn bực không vui, giờ lại mặt mày hớn hở.
Lưu Cảnh cải trang thành thương nhân, cải trang một chút, rất khó nhận ra hắn, còn Tiểu Kiều lại đội mũ vành có lụa mỏng che lấp khuôn mặt, chỉ có điều dáng người nàng quá nổi bật, khí chất cao nhã, vậy nên thu hút ánh nhìn của rất nhiều người, tuy nhiên Tiểu Kiều dường như cũng không thèm để ý, nàng rất tự nhiên sóng vai đi bên Lưu Cảnh, vừa đi vừa cười nói duyên dáng, hoàn toàn khôi phục bản tính hoạt bát hướng ngoại của mình.
Bọn họ đi tới một hiệu trang sức, Lưu Cảnh biết đây là hiệu trang sức nổi tiếng nhất Sài Tang, liền cười nói:
- Chúng ta vào xem thử!
Tiểu Kiều đã mua được một ít son phấn thượng đẳng, tuy nhiên tiêu tốn không nhiều lắm, nàng cũng vui vẻ nhận tâm ý của Lưu Cảnh, nhưng trang sức là vật quý, nàng cũng không đồng ý nhận đồ Lưu Cảnh tặng, nàng lắc đầu cười nói:
- Trang sức của ta không ít, đều ở chỗ tỷ tỷ, hôm nào viết thư bảo tỷ ấy sai người mang dùm tới là được, không cần mua nữa.
Lưu Cảnh lại khẽ cười nói:
- Ta cũng muốn nhân tiện mua cho người nhà, cô giúp ta chọn lựa vài món đi.
- Vậy được! Cứ tin vào mắt nhìn của ta.
Tiểu Kiều hưng trí bừng bừng theo sát Lưu Cảnh vào tiệm trang sức, tới cửa tiệm, nàng rất tự nhiên buông lỏng cánh tay của Lưu Cảnh, lúc này, một tiểu nhị nhiệt tình chào đón:
- Hoan nghênh quý khách đến tiểu điếm chọn lựa trang sức, tiểu điếm nổi tiếng nhất Sài Tang, ở Kinh Châu cũng đứng thứ ba, tuyệt đối hàng thật giá thật, già trẻ không gạt.
Lưu Cảnh thấy rất nhiều khách nhân trong điếm, không khỏi nhướn mày nói:
- Có phòng dành cho thượng khách không?
Ánh mắt tiểu nhị rất tinh tường, thấy phục trang trên người bọn họ rất sang trọng, khí chất bất phàm, hơn nữa còn có vài tùy tùng cường tráng đi theo, đoán chừng không phải người bình thường, cậu ta vội vàng cười niềm nở:
- Đương nhiên có phòng cho thượng khách, xin mời theo tiểu nhân!
Lưu Cảnh dẫn Tiểu Kiều đi vào phòng cho thượng khách, hai người ngồi xuống trước một chiếc bàn nhỏ, một quản sự mang tới hộp ngọc đựng đầy trang sức quý giá, bày từng món từng món trang sức trước mắt hai người, cười giới thiệu:
- Đây đều là trân phẩm của tiểu điếm, năm đó trang sức của Hán Vương phi đều là do tiểu điếm cung ứng, trâm bích phượng Hán Vương phi đeo mỗi ngày cũng là năm đó mua ở tiểu điểm.
Tiểu Kiều lật tấm lụa mỏng lên, mỉm cười nhìn Lưu Cảnh, hứng thú hỏi hắn:
- Là thế này phải không?
Đề xuất Đô Thị: Ác Ma Doanh Địa