Chương 871: Lâu không về nhà.

Chương 871: Lâu không về nhà.

Lưu Cảnh dở khóc dở cười, bắt đầu từ mấy năm trước, thê tử Đào Trạm đã bắt đầu sử dụng trâm cài bằng bạc và đồng, phần lớn quần áo cũng làm từ sợi tổng hợp, qua nhiều năm như vậy vẫn lấy mình làm gương, sao mà cài trâm ngọc bích được cơ chứ, để thu hút kinh doanh cửa tiệm trang sức nhà này đã lợi dụng vợ mình để làm tuyên truyền, điều này khiến cho Lưu Cảnh có chút không vui trong lòng.

Nhưng hắn sẽ không trở mặt với loại tiểu nhân này, chỉ thản nhiên nói:

- Không được tùy tiện đưa Vương Phi ra, việc này không có lợi cho các ngươi đâu.

Quản gia này mới phát hiện có vài tên tùy tùng đằng sau phía đối phương trợn mắt nhìn y, sợ đến nỗi mà cả ngươi run rẩy. Câu nói tiếp theo cũng chẳng dám nói nữa, y vội vàng nhặt lên một chiếc vòng của đối thủ và nói với Tiểu Kiều:

- Giống như những viên đá quý, hồng ngọc, cẩm thạch, ngọc lục bảo, mắt mèo, hoàng ngọc và lục hổ phách đính trên những chiếc vòng vàng đeo tay này, nó còn gọi là vòng lục tinh, trả giá tới ba vạn tiền, nếu có thành ý mua, thì có thể giám bớt chút ít, thấp nhất là hai vạn rưỡi.

Không đợi Tiểu Kiều cất lời, Lưu Cảnh liền nói:

- Mua luôn !

Quản gia mừng rỡ, vội vàng thu lại một chiếc hộp ngọc đựng vòng tay, Lưu Cảnh liếc nhìn chiếc cổ trắng như tuyết của Tiểu Kiều, cười nói:

- Ta muốn mua một chuỗi vòng cổ minh châu, có loại này không vậy?

Trong khoang thuyền, Tiểu Kiều lấy ra một chuỗi vòng minh châu màu sắc rực rỡ đeo lên cổ, chuỗi minh châu này do 24 viên minh châu xuyên thành, mỗi viên mình châu cỡ bằng quả nho, trong suốt sáng lấp lánh, khiến cho nàng càng trở nên vô cùng xinh đẹp, Tiểu Kiều cúi đầu thở dài. Tính đến trâm cài tóc, vòng tay, còn có chuỗi vòng cổ minh châu, đi dạo một vòng phố, Lưu Cảnh vì nàng mà tốn tới mười vạn tiền.

Đương nhiên, cũng không phải là vấn đề về tiền bạc, mà là thái độ của Lưu Cảnh đối với nàng đến ngay cả thị nữ của nàng cũng nhìn ra, Lưu Cảnh có tình ý với nàng rồi. Trong lòng Tiểu Kiều bối rối, nàng cũng rất thích khí phách và vẻ oai hùng bên ngoài của Lưu Cảnh, hơn nữa Lưu Cảnh luôn biết quan tâm chăm sóc cho nàng, nàng biết rằng với địa vị của Lưu Cảnh thì việc muốn có được thân thể của nàng quả thực dễ như trở bàn tay, như Tào Thảo tính toán để có được nàng, nhưng ngay từ đầu hắn vẫn lấy lễ đối đãi với nàng, tình cảm dịu dàng này khiến cho nàng cảm động, cũng khiến cho nàng phải động lòng.

Tuy nhiên Tiểu Kiều nghĩ đến thân phận của Lưu Cảnh, trong lòng nàng không chút do dự, chính việc do dự này khiến cho nàng có một loại kháng cự với Lưu Cảnh, không muốn có khoảng cách quá gần với hắn, thế nhưng Tiểu Kiều lại hận mình không đủ kiên định, hắn mua cho mình nhiều đồ vật quý giá như vậy, tại sao mình lại nhận?

Lúc này, thị nữ Sương Nhi nhìn ra được mâu thuẫn trong nội tâm Tiểu Kiều, liền nhỏ giọng nói:

- Nếu phu nhân không muốn nhận, tiểu tỳ nguyện thay phu nhân đem trả lại.

Sương Nhi là thị nữ bên cạnh Tiểu Kiều, hầu hạ nàng đã được mười năm, hai người họ là chủ và tớ, thực tế tình cảm như tỷ muội, có chuyện gì Tiểu Kiều cũng sẽ không gạt nàng, Tiểu Kiều thở dài một tiếng, lắc đầu nói:

- Đã nhận rồi đổi trả lại, sẽ gây phiền cho hắn, những ngày về sau của chúng ta sẽ khổ sở.

- Nhưng phu nhân dường như không thích hắn lắm.

Tiểu Kiều quay đầu lại trừng mắt nhìn nàng ta:

- Không cần phải kết luận hồ đồ như vậy.

- Ồ ! Hóa ra phu nhân thích hắn ta.

Sương Nhi nháy mắt mấy cái, cười hì hì nói:

- Phu nhân nói rằng luôn muốn đi Thành Đô, hóa ra là vì hắn ta.

- Lại nói bậy rồi.

Tiểu Kiều giận tái mặt nói:

- Nếu như ngươi còn nói bậy, thì ta đuổi ngươi ra ngoài đấy.

- Thế nhưng tự phu nhân nói rằng thích hắn ta.

Tuy rằng Tiểu Kiều luôn miệng nói phải đuổi nàng ta đi ra ngoài, nhưng trong lòng lại muốn thổ lộ hết với nàng ta, nàng nhíu làn mi thanh tú, lo lắng nói:

- Việc này thích hay không cũng chẳng liên quan, thân phận của hắn ta không được bình thường, trong tương lai nếu hắn quân lâm thiên hạ, hậu cung không biết sẽ có bao nhiêu tần phi, ta tính thế nào? Năm tháng trôi đi, lạnh nhạt nằm trong xó góc, cả đời cứ cô đơn cất bước đi như vậy, không như lúc ở trong Chu phủ, chí ít ta vẫn được tự do.

- Nếu như vậy, vì sao phu nhân còn muốn đi Thành Đô, mà không cùng đại phu nhân về Kiến Nghiệp?

- Tỷ ấy về Kiến Nghiệp có chuyện, dù sao thân phận không phải bình thường, Tôn Quyền cũng không dám động đến tỷ ấy, ta thì có là gì? Về Kiến Nghiệp vẫn sẽ được đưa cho Tào Tháo.

Nói đến đây, Tiểu Kiều cúi đầu thở dài

- Trong thiên hạ, trừ hắn ra, còn có ai có thể bảo vệ ta được.

Sương Nhi cúi đầu nghĩ một lát rồi nhỏ giọng nói:

- Nếu không thì gặp trước Thượng Hương công chúa trước rồi nói sau, lắng nghe ý kiến của cô ấy.

Tiểu Kiều lại lắc lắc đầu, nghiêm nghị nhìn Sương Nhi và nói:

- Có câu nói ta muốn nói với ngươi ngay bây giờ, ngươi tuyệt đối không thể tiết lộ tin tức trước mặt Thượng Hương công chúa, tuyệt đối không thể để bất kỳ ai biết được Hán Vương có ý với ta, nhớ rõ chưa vậy?

Sương Nhi ít khi thấy chủ nhân nghiêm túc như vậy, nàng ta sợ tới mức gật đầu liên tục

- Sương Nhi nhớ rồi ạ.

Năm mới đã tới, Thành Đô nhà nhà đều đã treo đèn lồng lên cả, vén rèm trúc, dọn dẹp nhà cửa, giết heo mổ dê, bắt đầu chuẩn bị hiến tế tổ tiên, ngay cả trước cửa lớn Hán Vương quan phủ và quân doanh cũng treo lên mười sáu chiếc đèn lồng.

Mùa đông này toàn bộ lưu vực sông Trường Giang đều gặp phải tuyết lớn, Thành Đô cũng không ngoại lệ, một trận tuyết lớn khiến Thành Đô phủ toàn màu trắng, biến thành một thế giới trắng như tuyết, khiến cho hương vị của năm mới càng thêm nồng hậu, tuyết trên đất dày đặc trở thành một thế giới vui sướng của đám trẻ con, khắp nơi trẻ con đều chơi ném tuyết, những tiếng cười vui vang khắp trong ngoài thành trì.

Trong phòng, bé Lưu Trí tám tuổi đang ngồi trước cửa sổ luyện tập thư pháp, nhưng hôm nay tinh thần của cậu ta không ổn, thỉnh thoảng nhìn trộm ra phía ngoài cửa sổ, cậu khát vọng có thể thể giống như những đứa trẻ bình thường, có thể thỏa thích ngang ngược trong đống tuyết chơi đánh trận, xây người tuyết.

- Ca ca, huynh mau tới giúp muội đi!

Trong sân nhỏ có tiếng la yếu ớt truyền đến, đó là bé Lưu Châu sáu tuổi đang kêu đòi huynh trưởng, bàn tay nhỏ bé của cô bé lạnh đến đỏ ửng cả, thế nhưng một mình thì chẳng có ý nghĩa gì, cô bé thì muốn được kéo huynh trưởng chơi đùa cùng.

Lưu Trí thở dài, cậu là Hán Vương thế tử, cậu đã thiên tính vô duyên với trẻ con, Lưu Trí đành phải cúi đầu, tiếp tục luyện chữ, lúc này, Lưu Châu lén lút tiến vào gian phòng, ầm một tiếng, một quả cầu tuyết đập trúng người huynh trưởng, thế rồi khanh khách cười và chạy ra ngoài.

Lưu Trí không nhẫn nhịn nổi nữa, cậu cắn lấy môi dưới, đặt bút xuống, rời khỏi chỗ chạy ra ngoài. Có lẽ cậu có thể xếp trộm một người tuyết, sau đó lại trở về luyện chữ.

Lưu Châu sớm đã nặn một nắm tuyết trốn dưới gốc cây, thấy huynh trưởng chạy đến, cô bé hưng phấn lớn tiếng thét chói tai, vung tay ném nắm tuyết về phía huynh trưởng. Lưu Trí cười ầm ĩ, cũng nặn một nắm tuyết ném muội muội, xông lên trước bắt lấy muội muội, hai người vui đùa nhào lộn trong đống tuyết.

Đúng lúc này, Lưu Trí có dự cảm, ngẩng đầu lên đã thấy mẫu thân không biết khi nào xuất hiện ở cửa, tức giận trừng mắt nhìn cậu, cậu sợ hãi cuống quýt đứng lên, cúi đầu không nói gì, Lưu Châu cũng lè lưỡi, trốn ra phía sau cây, bé muốn bỏ chạy, nhưng lại sợ ca ca bị mắng.

Đào Trạm chậm rãi đi lên trước, lạnh lùng hỏi:

- Bài tập của con làm xong chưa?

- Vẫn chưa ạ!

Lưu Trí nhỏ nhẹ trả lời.

- Vậy làm được một nửa chưa vậy?

Lưu Trí cúi đầu không dám nói tiếp nữa, Đào Trạm tức giận nói:

- Từ sáng sớm cho tới giờ, đã hơn hai canh giờ rồi, đến hai quyển sách còn không viết xong, con đang làm cái gì vậy? Suy nghĩ của con ở chỗ nào? Con muốn chơi thì chơi đi ! Không cần ăn cơm, không cần ngủ, tùy con chơi thế nào thế chơi.

Lưu Trí quỳ xuống, nước mắt ứ đọng trong hốc mắt, tủi thân nói:

- Hài nhi sai rồi.

Lưu Châu cũng quỳ xuống bên cạnh huynh trưởng, nhỏ giọng nói:

- Châu nhi cũng sai rồi, không nên làm phiền ca ca luyện chữ.

Đào Trạm thở dài, nói với hai đứa nhỏ:

- Các con đứng lên đi ! Trở về phòng đi nào.

Nàng trở về phòng, cời một ít than trong chậu để lửa cháy được mạnh hơn, lúc này, huynh muội Lưu Trí vào trong phòng, đứng khoanh tay trước mặt mẫu thân, Đào Trạm kéo lấy Châu nhi, ôm lấy cô bé vào lòng mình, rồi mới nhắc nhở Lưu Trí:

- Thường ngày trong một buổi sáng con phải viết mười trang chữ, nhưng hôm này mẹ chỉ cho con viết bốn trang thôi, con biết vì sao không?

Lưu Trí nói:

- Mẹ tha thứ cho hài nhi, cho hài nhi thời gian đi chơi.

- Xem ra con cũng biết, nhưng vì sao không nắm chắc được thời gian, làm bài tập xong rồi chơi, cứ chần chừ lề mề, một buổi sáng đến hai trang chữ còn không viết xong, nếu như con không tự giác được, không chống cự được sự cám dỗ, sau này lớn lên sẽ kế thừa sự nghiệp của phụ thân thế nào đây?

- Hài nhi biết sai rồi !

Đào Trạm nhìn chăm chú đứa con thật lâu, rồi hỏi tiếp:

- Nếu biết sai, vậy thì con chuẩn bị làm gì đây?

- Con sẽ hoàn thành mười trang chữ, không thiếu một trang.

- Rất tốt, con hãy tự làm đi, con có thể đi chơi, cũng có thể viết chữ, hôm nay mẹ cũng sẽ không phạt con đâu, tùy con đấy.

Nói xong, Đào Trạm đứng dậy kéo tay Lưu Châu và cười nói:

- Châu nhi theo đại nương đi tiền viện nào, phụ thân sắp trở về rồi, chúng ta đi xem treo đèn lồng đi.

- Phụ thân khi nào trở về vậy?

- Nhanh thôi, không phải hôm nay thì là ngày mai.

Lưu Châu vui mừng đến nỗi nhảy dựng lên, vui mừng khôn xiết nắm lấy tay đại nương đi về phía tiền viện, Lưu Trí thấy mẫu thân cùng muội muội đi xa, cậu thở dài rồi lại ngồi xuống, lấy lại tinh thần, bắt đầu chăm chỉ viết chữ, lần này cậu hoàn toàn kiềm chế được sự ham muốn chơi nghịch tuyết rồi.

Đào Trạm dẫn Lưu Châu tới tiền viện, đúng lúc gặp được Tôn Thượng Hương đang điều người đi treo đèn lồng, Tôn Thượng Hương ôm lấy Lưu Châu và cười hỏi:

- Châu nhi, ca ca của con đâu rồi? Sao không đi cùng vậy.

- Ca ca học bài không chuyên tâm, bị Đại nương phê bình nên đang viết chữ rồi !

Tôn Thượng Hương không nhịn được cười, nói với Đào Trạm:

- Hiếm khi thấy Thành Đô có tuyết lớn như vậy, Đại tỷ cho cậu bé một ngày nghỉ đi, cả ngày viết chữ thì trở thành ông cụ non mất.

Đào Trạm lắc đầu

- Ta cho nó một cơ hội, nếu nó có thể chuyên tâm, hoàn thành bài học đúng thời hạn thì hiện tại đã xếp được mấy người tuyết rồi, ta giận nó không chuyên tâm làm việc, ngay cả chút ý chí này cũng chẳng có, sau khi lớn lên có thể làm gì đây?

- Tấm lòng của Đại tỷ mong cho con lớn khôn, muội có thể hiểu được.

Lúc này Đào Trạm lại nghĩ tới một chuyện, liền vội vàng hỏi:

- Bên kia Trường An có tin tức của Tào Hiến không?

Mười ngày trước, Tào Tháo phái người đến Thành Đô, dẫn Tào Hiến trở về Nghiệp Đô, sau này Đào Trạm nghe nói Kỳ Sơn Đạo và Hán Trung đều có tuyết lớn, tuyết lớn phủ kín đường, khiến cho cô không khỏi lo lắng, cô vẫn luôn đợi tin tức của Trường An.

Tôn Thượng Hương gật gật đầu

- Vừa rồi Tư Mã quân sư phái người tới báo tin, bọn họ đã đến Trường An rồi, đại tỷ không cần lo lắng.

Đào Trạm liền thở nhẹ ra, chỉ cần Tào Hiến tới được Trường An, nàng sẽ khỏi lo lắng. Tôn Thượng Hương vừa cười nói:

- Tào Hiến đi rồi, Tiểu Kiều cũng phải tới, thật sự Đại tỷ rất bận đấy.

- Vấn đề của Tiểu Kiều không lớn, Tào Hiến đi rồi, viện tử chỗ nàng ấy ở vừa lúc trống không, thu dọn qua một chút là được rồi, ta chỉ lo rằng phu quân có thể trở về trước tết dương được hay không, hắn đã hai năm không đón tết ở nhà rồi, không thể tiếp tục làm như vậy nữa, hắn sẽ quên mất ngồi nhà này của chúng ta.

Đào Trạm thở dài, hai năm qua thời gian chồng ở nhà quá ít, cứ Nam chinh Bắc chiến mãi khiến cho người ta phải bận lòng, tuy rằng Hán Vương hắn làm không tệ, khắp nơi đều là những âm thanh ca tụng khen ngợi, thế nhưng người chồng và người cha này lại làm việc chẳng hợp lệ, tuy rằng Đào Trạm có thể hiểu được sự nghiệp của chồng, thế nhưng thời gian cứ trôi đi, cô cũng không nhịn được có chút oán trách rồi.

Đúng lúc này, quản gia vội vàng hấp tấp chạy từ ngoài cửa vào, vội vàng nói:

- Khởi bẩm Vương Phi, Điện hạ đã trở về.

Đề xuất Voz: Hồ Sơ Xuyên Không
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN