Chương 873: Cùng vợ dạy con.

Chương 873: Cùng vợ dạy con.

Dời đô Trường An đã là nhận thức chung, điều khiếm khuyết khuyết duy nhất là dân số và sự khôi phục kinh tế xã hội, trong đó dân số là mấu chốt, theo báo cáo của Giả Hủ, dân số khôi phục quá nhanh khiến cho người ta phải giật minh, chưa đến một năm đã tăng ba vạn hộ nhân khẩu, hơn nữa vốn dĩ có hơn bốn vạn hộ nhân khẩu, dân số Quan Trung đã đạt tới hơn bảy vạn hộ, gần năm trăm nghìn người.

Tuy rằng còn kém xa trước loạn Đổng Trác là hai trăm ngàn hộ, nhưng chỉ cần vượt qua một trăm nghìn hộ, rất nhiều công năng xã hội cơ bản có thể vận chuyển bình thường rồi, giờ sắp đến Tết Dương Lịch, sau Tết sẽ là một lần đỉnh cao chuyển chỗ của dân số, xem ra, sang năm trước khi mùa thu tới là có thể suy xét dời đô rồi.

Lưu Cảnh đang suy nghĩ, ngoài cửa truyền đến âm thanh của thê tử Đào Trạm:

- Phu quân, thiếp có thể vào không?

- Vào đi! Lưu Cảnh buôn tấu chương xuống.

Cửa mở, Đào Trạm bưng một bát trà sâm đi vào thư phòng, chỉ có nàng và Tôn Thượng Hương có thể tiến vào trong thư phòng của Lưu Cảnh, cũng chủ yếu là thu dọn phòng, bưng trà đưa nước cho chồng, Đào Trạm đặt chén trà sâm xuống và nói:

- Đây là trà sâm thiếp làm cho chàng, uống ngay cho nóng nhé!

Lưu Cảnh cười nâng bát trà lên uống một ngụm rồi ra hiệu cho Đào Trạm ngồi xuống, hắn lại hỏi:

- Việc học hành của Trí Nhi như thế nào?

Khi ăn cơm trưa, Lưu Cảnh và đứa con ngồi cùng một chỗ, trong lúc tán gẫu, nhưng không nhắc đến bài vở gì, Đào Trạm cười nói:

- Việc học hành của con cơ bản không phải do thiếp quản, phu quân đã phong Doãn Thị Trung là Thái Tử Thiếu Sư, y đương nhiên là lo chuyện học hành của Trí Nhi, Trí Nhi cứ năm ngày một là đi tìm Doãn Thị Trung báo cáo bài học, nghe ý kiến của Doãn Thị Trung thì Trí Nhi học rất khá, chỉ có điều buổi sáng hôm nay phải để thiếp dạy dỗ một lúc.

- Vì sao vậy?

Lưu Cảnh cười hỏi.

Đào Trạm tức giận nói:

- Còn không phải vì tuyết rơi, con muốn chơi tuyết nên đã chần chừ do dự, trong hai canh giờ mới viết được hai trang sách, hôm nay thiếp còn đặc biệt giảm một nửa số lượng chữ viết cho con, nhưng con vẫn không chịu, thiếp tức giận quá nên đã bắt con viết lại số chữ phải viết ban đầu.

- Ồ! Con đêm nay không học bài sao?

- Hôm nay đúng vào tuần nghỉ, con tự ở nhà học bài rồi.

Lưu Cảnh gật gật đầu, vợ mình nghiêm khắc với con nên hắn cũng không phản đối. Hắn chuyển sang chuyện khác, liền cười nói:

- Sang năm chúng ta có thể phải chuyển nhà, nàng có biết không?

- Phu quân chẳng phải nói đến việc dời đô đến Trường An không?

- Đúng vậy, Giả quân sư nói rằng Trường An khôi phục rất nhanh, nên sớm đã định sang năm sau dời đô, hiện giờ mà nói, phải cách trước đây đến nửa năm rồi.

Đào Trạm vẫn chuyển nhà cùng với Lưu Cảnh, từ Sài Tang đến Vũ Xương, rồi từ Vũ Xương chuyển đến Tương Dương, rồi lại chuyển đến Thành Đô, nàng sớm đã quen với cuộc sống chuyển nhà như vậy rồi, đối với việc dời đô tới Trường An nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý.

Lưu Cảnh thấy vợ mình trầm tư không nói gì, liền cười hỏi:

- Như thế nào rồi, không ngờ đấy ư?

- Cũng không phải là không ngờ tới, trong thời gian trước đấy, nghe nói có rất nhiều quan viên đều đi Trường An mua nhà mua đất, thiếp đã đoán phải dời đô, quả nhiên là thiếp đã đoán trúng.

Lưu Cảnh ngẩn ra:

- Có rất nhiều quan viên tới Trường An mua nhà ư?

Đào Trạm gật gật đầu:

- Phong trào rất thịnh, đến dân thường còn đi Trường An mua nhà cửa, đại tẩu của thiếp nói, Đào gia cũng tính mua một miếng đất ở thành Trường An, hỏi thiếp mua bao nhiêu thì thích hợp, thiếp nói rằng nhiều nhất không thể vượt qua ba mươi mẫu.

- Ba mươi mẫu là quá nhỏ! Dù sao cũng là Quốc trượng, chí ít cũng phải trăm mẫu mới được nha!

- Không! Không!

Đào Trạm vội vàng giải thích:

- Phu quân vẫn không biết, Đào gia vốn có một trang viên gần năm trăm mẫu ở ngoại ô Trường An, được ông nội mua từ hai mươi năm trước, đối với Đào gia, có một tòa trang viên như vậy là đủ rồi, ở trong thành nếu nói giọng phách lối đặt mua cả tòa nhà lớn, sẽ gây phản cảm với người ta, thiếp hy vọng bọn họ có thể khiêm tốn làm việc, hơn nữa thiếp đã nói rõ với phụ thân, Đào gia nhất định phải từ bỏ kinh doanh trong vòng năm năm, nên mở rộng tể từ đường và ấu học đường, đây mới là chuyện nên làm của Đào gia.

Đào gia từ bỏ kinh doanh cũng là ý của Lưu Cảnh, Đào gia nếu muốn trở nên quyền quý trên chính trường, nhất định phải tách rời nghiệp buôn bán, cũng không phải nói Đào gia không thể có được sản nghiệp, các thế gia trong thiên hạ về cơ bản đều có sản nghiệp của riêng mình, việc này không kỳ lạ, duy trì được việc chi tiêu mức lớn của gia tộc, chỉ dựa vào ruộng nương thu được thì mãi mãi không đủ, điều mấu chốt của Đào gia là không thể lại lấy buôn bán làm chính được, Lưu Cảnh quyết định, có thời gian lại tiếp tục nói chuyện với Đào gia nữa.

Lúc này, Đào Trạm cười hỏi:

- Tại sao phu quân không quan tâm một chút về tình hình của Tiểu Kiều vậy?

- Có Thượng Hương thu xếp rồi, ta chỉ quan tâm việc đưa nàng ta bình an tới được Thành Đô, nhiệm vụ của ta thế là hoàn thành rồi.

Đào Trạm cười mà như không và hỏi:

- Vẻ đẹp của Tiểu Kiều được công nhận là đứng thứ ba thiên hạ, gần bằng với Điêu Thuyền và Chân Mật, vẻ xinh đẹp và sự phong nhã của nàng ta khiến cho một người phụ nữ như thiếp cũng phải động lòng, phu quân trên đường cùng thuyền với nàng ta, luôn luôn ở bên nhau, lại có thể không có suy nghĩ không yên phận với nàng ta sao?

Lưu Cảnh thản nhiên cười nói:

- Tào Tháo vì nàng ta và Đại Kiều không quản ngại việc kết làm minh ước với Giang Đông, ta cũng là một người đàn ông bình thường, động lòng với nàng ta cũng là lẽ phải, chỉ là ta không thích miễn cưỡng phụ nữ, nàng ta trên đường với ta lúc gần lúc xa, tại sao ta phải tự khiến mình mất mặt.

Đào Trạm là một người phụ nữ cực kỳ mẫn cảm, nàng nhận thấy chẳng có mối quan hệ thân mật nào giữa chồng và Tiểu Kiều, điều này khiến cho nàng rất kinh ngạc, đồng thời có chút áy náy với chồng, nàng biết rằng một khi chồng quân lâm thiên hạ, hậu cung không thể tránh khỏi sẽcó rất nhiều phụ nữ, đấy là việc mà nàng không có cách nào ngăn cản được, cho nên Đào Trạm trước sau kiên trì một nguyên tắc, trượng phu có thể nạp thiếp, nhưng nhất định phải có được sự đồng ý của nàng, phải tôn trọng sự tôn nghiêm Vương phi của nàng.

Đào Trạm liền cười nói:

- Vậy thì thật sự đáng tiếc, ta nghe Thượng Hương nói, chính Tiểu Kiều cũng muốn tái giá, với dung mạo của nàng ta, thiên hạ ngoài phu quân ra, đoán chưng chẳng có ai xứng với nàng ta, hơn nữa nàng chưa bao giờ sinh con, ta có thể làm chủ, phu quân có muốn nhập phòng với nàng ta hay không vậy?

Kỳ thật người mà Lưu Cảnh muốn cưới chính là Đại Kiều, tình nghĩa mà Đại Kiều đối với hắn khiến cho hắn cảm động, trong lòng vẫn khó có thể quên, mà Tiểu Kiều trên đường đi thủy chung dành cho hắn tình cảm lúc gần lúc xa, không cho hắn cơ hội, điều này khiến cho Lưu Cảnh có chút không vui trong lòng, hắn lắc đầu

- Chuyện này để sau hẵng nói nhé! Trước hết để cho nàng ta thích ứng được với gia đình của chúng ta đã.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Chúa Tể (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN