Chương 872: Cùng vợ dạy con.

Chương 872: Cùng vợ dạy con.

Đào Trạm ngay lập tức như mở cờ trong bụng, trong lúc này, một chút bất mãn trong lòng nàng nàngcũng tiêu tan đi hết kể từ khi biết tin chồng trở về, nàng vội vàng chạy ra ngoài cửa, trong lòng Tôn Thượng Hương cũng vui mừng, ôm lấy Lưu Châu bước nhanh đuổi theo Đào Trạm.

Ở trước cửa, hàng trăm kỵ binh hộ vệ hai cỗ xe ngựa chậm rãi dừng lại trước bậc thềm cửa Vương phủ, Lưu Cảnh từ trong xe ngựa đi ra, nhìn thấy chiếc cửa phủ quen thuộc đã xa cách hơn nửa năm, giờ hắn mới trở về được, lúc này thị nữ Sương Nhi cũng dẫn Tiểu Kiều từ xe ngựa phía sau ra, trong lòng Tiểu Kiều có chút lo lắng, cho dù nàng là khách, nhưng không biết tại sao trong lòng có gì đó bất an, Kiến Nghiệp nàng tạm thời không trở về được, Thành Đô sẽ là nơi cư trú lâu dài của nàng, Hàn Vương Phi sẽ hoan nghênh nàng sao?

Trong cửa lớn vang lên những tiếng chân dồn dập, Đào Trạm và Tôn Thượng Hương đang đi ra cùng một nhóm vú già. Đào Trạm liếc mắt một cái nhìn thấy Lưu Cảnh, trong lòng nàng thấy kích động, và có chút oán giận, tiến lên phía trước nói:

- Phu quân vẫn nhớ căn nhà này sao?

- Nhà của chúng ta sao có thể quên được, chẳng phải ta trở về rồi sao?

Lưu Cảnh cười tủm tỉm chào hỏi:

- Trong lúc ta không ở nhà, phu nhân phải chịu khổ cực rồi.

Có được sự quan tâm của chồng, trong lòng Đào Trạm có bao nhiêu oán giận cũng tiêu tan đi hết, lúc này Lưu Châu dang rộng cánh tay và bước lên:

- Con muốn được cha ôm!

Lưu Cảnh một tay ôm lấy con gái của mình, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, cười nói:

- Heo nhỏ của ta nặn được người tuyết chưa?

- Con nặn được ba người tuyết đấy, ca ca một cái cũng chẳng có.

Lưu Cảnh cười ha hả, Tôn Thượng Hương cũng cười theo rồi tiến lên, ôm lấy chồng một chút, trong lòng nàng vui mừng đến nỗi muốn nổ tung, thậm chí ngay cả Tiểu Kiều cũng nhất thời cũng chẳng quan tâm được, nhưng là một bà chủ, Đào Trạm cũng không thể thất lễ với khách khứa, nàng nhìn thấy Tiểu Kiều, tuy rằng Tiểu Kiều đi đường mệt nhọc, nhưng dung mạo vô cùng thanh nhã vẫn khiến cho Đào Trạm phải âm thầm thán phục, trong lòng nghĩ ngợi rồi nói:

- Mỹ nữ nổi tiếng thiên hạ, quả nhiên là danh bất hư truyền.

Đào Trạm liền vội thi lễ:

- Hoan nghênh phu nhân đến Thành Đô, chúng ta đã mong chờ một năm rồi đấy.

Tiểu Kiều cũng duyên dáng đáp lễ:

- Tiểu Kiều đến vội vàng thế này, đã làm phiền tới phu nhân mất rồi.

Đào Trạm đã nhận được thư mà chồng gửi tới, biết được Tiểu Kiều vì yêu cầu của Tào Tháo mà khó có thể sống yên được ở Giang Đông, trong lòng nàng cũng vô cùng thông cảm với Tiểu Kiều, tiến lên khoác lấy tay của Tiểu Kiều và cười nói:

- Thượng Hương không cho ta gọi nàng là phu nhân, tính ra ta còn lớn hơn muội hai tháng, sau này ta gọi muội là a Kiều nhé!

Tiểu Kiều gật gật đầu, sự nhiệt tình của Vương Phi khiến cho cảm giác bất an trong lòng nàng dần tan biến, nàng cũng cười nói:

- Muội đây cũng thuận theo Thượng Hương, gọi tỷ là đại tỷ.

- Như vậy là tốt nhất, mọi người ở chung cũng sẽ hòa hợp.

Mọi người nói vài câu, rồi cũng nhau vào trong Phủ Trạch, lúc này, Tôn Thượng Hương chầm chậm, cầm tay Tiểu Kiều mà đi. Ở Giang Đông, quan hệ của hai người bọn họ tốt nhất, tâm đầu ý hợp, Tiểu Kiều có thể tới Thành Đô, Tôn Thượng Hương đương nhiên rất vui mừng.

- Chỗ ở của ngươi đại tỷ đã thu dọn ổn thỏa, tuy nhiên hai ngày nay ngươi phải ở cùng với ta, chúng ta cần phải nói chuyện đấy.

- Vậy ngươi để ta nghĩ ngơi mấy ngày đi! Đi thuyền từ Giang Đông đến, hai chân ta đều mềm nhũn, mong ngươi thông cảm dùm!

- Trên đường đi ngươi có buồn không? Ồ! Ta hiểu rồi, có phu quân của ta dẫn ngươi đi, đương nhiên sẽ sẽ không cảm thấy buồn.

Tôn Thượng Hương cười hì hì nói đùa.

Tiểu Kiều lập tức mặt đỏ bừng, lặng lẽ véo lấy nàng ta một cái, thấp giọng nói:

- Cái nha đầu đáng chết này, nói bậy bạ gì đó? Ta là ngươi đấy, các ngươi lâu không gặp lại, ta không muôn quấy rầy các ngươi, ngươi lại không biết cảm kích.

Tôn Thượng Hương mặt cũng đỏ bừng, xa nhau đã hơn nửa năm, nàng đương nhiên cũng hàng đêm mong nhớ chồng của mình, nhưng nàng biết rằng đạo nhà có thứ tự lớn nhỏ, hai ngày đầu nên để chồng đi cùng với đại tỷ, nàng cũng không muốn làm rồi loạn quy củ, nàng từ từ nhắc tới chuyện của Tiểu Kiều, thấp giọng nói:

- Ta sắp xếp rồi, ngươi đừng quản là được.

Lúc này Lưu Cảnh đi đến trước thư phòng của mình, nhìn căn nhà ấm áp, tấm lòng khô cứng của hắn cuối cùng cũng được buông lơi.

Nghỉ trưa dùng bữa, Lưu Cảnh thay một chiếc áo rộng rãi vào trong thư phòng của hắn, đấy là không gian riêng tư của hắn, không ai quấy rầy, ấm áp và dễ chịu, trong phòng đã đốt sẵn một lò sưởi, phía góc phòng cũng đặt một bếp hương, bao phủ là một mùi thơm nhẹ.

Lưu Cảnh ngồi trước vị trí của mình, dựa lưng vào tấm đệm mềm mại, cho đến lúc này, thể xác và tinh thần của hắn mới hoàn toàn trấn tĩnh lại. Lưu Cảnh mở ra vài quyển tấu chương, mặc dù lúc này khá buồn ngủ, nhưng nội dung tấu chương lại khiến cho tinh thần của hắn phấn chấn.

Đấy là tấu chương mà Giả Hủ gửi từ Trường An tới, sau khi cướp lấy Quan Trung, Giả Hủ liền phụ trách xử lý mọi việc thuộc địa khu Quan Lũng, còn Triệu Vân thì đảm nhiệm Đô đốc Quan Trung, dẫn một trăm ngàn đại quân trấn thủ khu vực Quan Trung, Lũng Tày và Hà Hoàng, mà Mã Siêu thì đảm nhiệm Đô đốc Hà Tây, dẫn ba vạn quân trấn thủ hành lang Hà Tây.

Trong nội dung tấu chương liên quan tới sự khôi phục và ổn định của khu vực Quan Trung trong gần một năm tới, do khu vực Quan Trung thực hiện chính sách đặc thù miễn năm giảm một nửa, cũng chính là việc miến thuế ruộng trong vòng năm năm, đồng thời trong vòng năm năm tổng số tiền giảm hẳn một nửa, như vậy là thu hút đông đảo bách tính Quan Trung lánh nạn các nơi trở về quê hương.

Chưa đến một năm ngắn ngủi, dân số ở Quan Trung tăng lên tới ba vạn hộ, gần hai trăm nghìn người, dân số tam phụ từ Ba Thục, Hán Trung trở về, cũng có cả những người từ Lũng Tây, Hà Hoàng trở về quê hương, và có những hương dân từ Trung Nguyên và Tịnh Châu trở về Quan Trung, ngay cả Giả Hủ cũng không ngờ đã dẫn đến một kết quả lớn như vậy, ngôn ngữ của tấu chương tràn đấy sự hưng phấn của lão.

- Tường thành Trường An đã được sửa chữa phục hồi, bạo loạn Đổng Trác đã dẫn đến việc cung Vị Ương bị tổn hại nghiêm trọng, nhưng phần chủ thể đã được khắc phục, các hạ thần tu sửa mọi thứ bên trong, tuân theo lệnh của Hán Vương, đổi cũ thay mới, không tăng thêm gánh nặng của quan phủ, đã khôi phục được sáu thành, sau nửa năm nữa là cung điện quan thự tu sửa hoàn thiện, thần thiết nghĩ, dời đô là khả thi rồi.

Dời đô Trường An, là quốc sách nhất trí của vua và dân Hán Quốc đã đạt được, thậm chí kể cả rất nhiều quan lớn của phe phái Ba Thục cũng đều đồng ý dời đô Trường An. Trường An là cố đô Hán triều, Quan Trung lại là nơi long hưng, chỉ có dời đô Trường An mới có được khí thế thông nhất thiên hạ, bất kể phái Minh Châu hay là phái Ba Thục, mặc dù bọn họ đều có mỗi lợi ích riêng, thế nhưng trên phương diện thống nhất thiên hạ, lợi ích của bọn họ lại không hề chia rẽ.

Đề xuất Tiên Hiệp: Cẩu Tại Võ Đạo Thế Giới Thành Thánh
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN