Chương 877: Giả Kim Án (hạ)

Chương 877: Giả Kim Án (hạ)

Bây giờ mọi người mới hiểu, chuyện thứ 3 mà Hán vương điện hạ nhắc đến thực ra là chuyện quan kim giả. Tưởng Uyển đứng lên nói:

- Khởi bẩm điện hạ, 2 tháng trước vi thần đã kiểm tra qua quan kho. Loại quan kim 1 lượng còn 2700 thỏi. Như vậy số lượng quan kim thật lưu thông trên thị trường cũng chỉ có 2 ngàn thỏi mà thôi, còn lại đều là hàng giả. Nơi phát hành ra hoàng kim giả chủ yếu là phương bắc. Hai mươi mấy năm trước đã có người mạo hiểm buôn bán hoàng kim để giành món lãi kếch sù. Vi thần đề nghị phải tăng cường giám sát, không cho phép loại quan kim giả này tiêu thụ tràn lan trên thị trường nữa.

Lưu Cảnh cầm một thỏi quan kim giả lên, sau khi nhìn kĩ lúc này hắn mới chậm rãi nói:

- Mọi người có từng nghĩ, vì sao lại có hoàng kim 1 lượng lan tràn ra thị trường không? Điều này chứng tỏ, trên thị trường rất cần nó, mà chúng ta lại không thể đáp ứng được nhu cầu của thị trường, kết quả là bị bọn gian thương lợi dụng lỗ hổng này.

Các đại thần nhìn nhau ngơ ngác, rốt cuộc bọn họ cũng đã hiểu dụng ý của Hán Vương, đó chính là muốn thúc đẩy việc cải cách tiền. Phí Quan trầm giọng nói:

- Trước mắt tiền tệ lưu thông trên thị trường chủ yếu là tiền và vàng ròng của Giang Hạ. Chủ yếu là vàng ròng 1 kg 1 thỏi nhưng hoàng kim chủ yếu là dùng để thưởng cho quân công, trên thị trường lưu thông cũng không nhiều lắm. Vi thần cũng biết, hiện tại bất kể vàng ròng hay tiền Giang Hạ vẫn không thể thỏa mãn nhu cầu buôn bán hàng hóa trên thị trường. Cho nên việc tự đúc quan kim đã nhiều lần phát sinh. Hai tháng trước chúng ta cũng đã từng thảo luận qua chuyện này, chỉ có điều chuyện quá quan trọng cho nên nhất định phải cần điện hạ ra quyết định.

Lưu Cảnh cười cười nói:

- Loại quan kim 1 lượng này thực ra cũng không tiện, một là dễ dàng làm giả, tiếp theo là đổi cũng phiền. Luật Hán là 1kg hoàng kim có thể đổi được 10 ngàn tiền nhưng 1 kg lại tương đương với 16 lượng, vậy 1 lượng thì đổi được bao nhiêu tiền? Rất khó để tính toán rõ ràng, cho nên ta đề nghị chúng ta phát hành tiền vàng.

Nói đến đây, Lưu Cảnh lấy ra một miếng kim tệ đưa cho mọi người nói:

- Đây là tiền vàng Nguyệt Thị người Túc Đặc mang đến, rất thông dụng ở Lạc Dương, đúc rất tinh xảo, vì thế trọng lượng cũng nhỏ, cũng khó có thể làm giả được. Chúng ta có thể học cách đúc tiền này, 1 kg hoàng kim đúc 100 tiền. Như vậy một miếng kim tiền tương đương với một trăm tiền Giang Hạ, mười miếng Kim tiền có thể đổi một kg vàng ròng, mang theo vô cùng thuận tiện. Mấy năm nay chúng ta khai thác tài nguyên khoáng sản, nam chinh bắc chiến, đã tích trữ được một lượng lớn hoàng kim, số hoàng kim này đều để trong quan khố, dù là số của cải lớn nhưng ta cho rằng không bằng lấy ra để lưu thông.

Từ Thứ tiếp lời:

- Nhưng điện hạ có từng nghĩ, một số lượng tiền vàng lớn như vậy bị đẩy ra ngoài nhưng chúng ta lại không có vật đảm bảo tương đương, như vậy chắc chắn sẽ đẩy giá hàng thị trường lên gấp đôi. Bây giờ 1 đấu gạo 60 tiền, sau này tiền vàng xuất hiệnsẽ thành 1 đấu gạo 100 tiền, dân chúng có tiếp nhận được hay không? Còn nữa, số tiền vàng này đẩy ra ngoài với danh nghĩa gì? Đương nhiên là có thể dùng để thưởng cho quân công nhưng nó sẽ ảnh hưởng trên diện rộng, chúng ta phải suy nghĩ kĩ lưỡng.

Lưu Cảnh suy nghĩ một chút rồi nói:

- Hằng năm, chúng ta phải cho ra 50 triệu tiền Ngũ thù, tương đương với 500 ngàn tiền vàng. Như vậy có thể dừng lại việc mỗi năm cho ra cho ra tiền Ngũ thù, đổi thành phát hành tiền vàng. Còn nữa vàng ròng cũng phải tạm dừng một năm. Ta tin là ai cũng sẽ thích hoàng kim, điểm quan trọng hơn là nó sẽ được thương nhân mang đến phương bắc, lưu thông khắp thiên hạ, mang đến cho chúng ta một lượng lớn vật tư. Hiện tại, tiền Ngũ thù của Tào Tháo và Tôn Quyền đã khó mà có thể chống lại chúng ta. Bọn họ chỉ có tiền vàng ròng, một khi tiền vàng thay thế vàng ròng, thì mạch máu khai thác mỏ và kinh doanh thương nghiệp của Tào Tháo và Tôn Quyền đã bị chúng ta nắm giữ, cái này sẽ cơ sở để chúng thống nhất thiên hạ.

Lưu Cảnh nói câu này khiến mọi người xôn xao, đúng lúc đó thì có thị vệ ở ngoài cửa vào bẩm báo, nói:

- Khởi bẩm điện hạ, Hoắc tướng quân cầu kiến khẩn cấp!

Lưu Cảnh biết Hoắc Tuấn đến là vì vụ án vàng giả, liền gật đầu nói:

- Lệnh cho y vào!

Một lát sau, Hoắc Tuấn bước nhanh vào. Hoắc Tuấn đã được thăng làm Trung Lang tướng quân, đồng thời đảm nhiệm Ngũ thành Tư mã, đảm bảo an toàn cho cả Thành Đô. Y vừa mới nhận được lệnh khẩn cấp của Lưu Cảnh là bắt đám người đổi vàng ở chợ đen. Hoắc Tuấn quỳ gối thi lễ về phía Lưu Cảnh:

- Ty chức tham kiến điện hạ!

- Hoắc tướng quân miễn lễ, đến vì vụ án vàng giả ở chợ Nam sao?

- Đúng vậy! Ty chức phụng lệnh điện hạ, xuất binh bắt giữ người đổi tiền ở chợ đen, tổng cộng là 180 người, kết quả thu hoạch được khá bất ngờ.

- Thu hoạch gì?

Hoắc Tuấn trầm giọng nói:

- Ở vùng chợ Nam có 8 hội chợ đen, lần này tất cả bị bắt giữ, trong đám bị bắt giữ này đã phát hiện đội giao dịch với Điện hạ không ngờ lại là gian tế của quân Tào, thủ lĩnh họ Dương, phụng lệnh Tào Phi, dùng vàng giả đến làm lũng loạn thị trường tiền của chúng ta.

Thủ lĩnh họ Dương này, rất có thể là chính là cho ông chủ Dương buổi sáng cho mình đổi vàng giả. Nhưng bây giờ hắn không muốn gặp lại người này. Lưu Cảnh liền cười nói:

- Hoắc tướng quân có thể tiếp tục tìm hiểu nguồn gốc, bắt giữ gian tế quân Tào ẩn nấp ở Thành Đô được không?

Hoắc Tuấn khom người nói:

- Đây chính là chuyện mà ty chức muốn xin chỉ thị của điện hạ, sau khi thẩm vấn vụ án vàng giả đã có được một chút manh mối. Quán rượu Hoàng Hà ở Thành tây rất có khả năng chính là cơ sở mà Tào Tháo thiết lập điểm tình báo. Ty chức xin chỉ thị, có muốn bắt luôn hay không?

Lưu Cảnh trầm tư một lát rồi nói:

- Bắt một đám rồi, lại có một đám mới, như vậy không phải là kế sách diệt trừ tận gốc, chi bằng âm thầm bắt một người. Hoắc tướng quân có hiểu ý ta không?

Hoắc Tuấn nhất thời không kịp phản ứng, Tư Mã Ý ở bên cạnh cười nói:

- Ý của điện hạ là, thả dây câu dài bắt con cá lớn.

Hoắc Tuấn lập tức phản ứng, ôm quyền nói:

- Ty chức hiểu rồi!

Lưu Cảnh lại nói:

- Ngoài nhân vật quan trọng, còn đám tự ý đúc quan kim phải trừng phạt nghiêm khắc, xử trảm công khai. Vụ án này có thể chuyển giao cho phủ Thành Đô, chuyện truy ra điểm tình báo quân Tào, Hoắc tướng quân có thể nhờ Bàng quân sư trợ giúp.

Bàng Thống mới là chủ quản về tình báo quân Hán, đề cập đến chuyện tình báo của quân Tào, nên cho Bàng Thống đến làm chủ, Hoắc Tuấn hiểu liền thi lễ và lui xuống.

Một nhạc đệm nhỏ đã làm ngắt cuộc thảo luận về tiền vàng của bọn họ. Nhưng ý của Lưu Cảnh đã rất rõ ràng, phát hành tiền vàng là chuyện phải làm, hắn lại tiếp tục nói:

- Việc phát hành tiền vàng ta không muốn bàn tiếp nữa, chuyện này giao cho Nguyên Trực và Công Diễn phụ trách. Định ra kế hoạch chi tiết trước, chuẩn bị khuôn tiền, ta hi vọng một tháng sau có thể nhìn thấy hình dạng của tiền.

Ngành tình báo của quân Hán thuộc về quân đội, vẫn do Lưu Cảnh trực tiếp quản lý, mãi đến tháng 4 năm nay mới lập được ty tình báo. Ở dưới châ làm nội vụ Giang Đông, Giao Châu, Hà Đông, Hà Bắc và 6 chi nhánh Trung Nguyên. Bàng Thống đảm nhiệm Tư trực, thiết lập sáu Giáo úy, quản lý 6 chi nhánh.

Bộ tình báo chỉ là cách gọi riêng của cơ quan tình báo cấp cao, còn tên gọi công khai của nó là Ty Giáo Uý, cơ quan làm việc cũng không ở trong Phủ Hán quốc mà cách Phủ Hán quốc một ngõ nhỏ không xa, là một tòa nhà bình thường, cửa cũng rất nhỏ, không treo biển hành nghề, cả ngày đóng cửa. Đi vào cửa sau mới nhìn thấy tấm biển “Công sở Ty Giáo úy” treo trên bước tường.

Tuy tấm biển Ty tình báo nhỏ, cơ sở cũng nhỏ nhưng quyền lực lại rất lớn, nó không chỉ thu thập tin tình báo đối ngoại mà còn có chức năng âm thầm giám thị quan viên nội bộ. Còn được nắm giữ kim bài điều binh, có thể trực tiếp điều động nhiều nhất là 2 ngàn quân đội.

Trước mắt Ty giáo úy do Bàng Thống kiêm nhiệm, ở Thành Đô chỉ có 1 cơ sở nội vụ, chủ quan nội vụ là Quan Hỉ vừa mới được điều động về Thành Đô từ tháng trước, thuộc cấp có khoảng hơn 30 người, đều là quan quân và sĩ quan đắc lực được điều động trong quân đội ra. Bọn họ, phụ trách xử lý tin tình báo ở các nơi gửi về, về phương diện khác còn phụ trách giám thị nhân viên khả nghi tại Thành Đô.

Sau giờ ngọ, Lưu Cảnh cùng Bàng Thống đi đến quan thự Ti Lệ Giáo úy. Quan Hỉ vui mừng từ trong cửa ra nghênh đón Hán Vương điện hạ:

- Tham kiến Hán Vương điện hạ!

Mọi người cùng khom người thi lễ về hướng Lưu Cảnh đi vào công sở.

Lưu Cảnh cười nói:

- Mời các vị miễn lễ.

Hắn nhìn thoáng qua Quan Hỉ, lại hỏi:

- Quan giáo úy nhận chức đã bao lâu rồi?

Quan Hỉ khom người nói:

- Khởi bẩm điện hạ, ty chức nhận đã 3 ngày rồi.

- Là cùng về với Lưu Mẫn sao?

Lưu Cảnh cười tủm tỉm hỏi.

- Vâng!

Quan Hỉ hơi ngượng ngùng, sắc mặt hồng lên, nàng vội vàng chuyển hướng giới thiệu mấy Công tào và Tòng sự cho Lưu Cảnh:

- Vị này chính là Công tào Dương Kim, tin tình báo cuối cùng mà điện hạ đọc đều là do y chỉnh sửa.

- Vị này chính là Trương Kế tướng quân, vốn là người phục vụ đắc lực cho Trương Nhậm tướng quân, phục trách giám thị gian tế Thành Đô.

Lưu Cảnh gật đầu hỏi thăm mọi người, khen ngợi công việc của họ, lúc mọi người đi đến phòng họp, hắn ngồi xuống, cười nói vui vẻ với Quan Hỉ hỏi:

- Không biết Hoắc tướng quân đã đến chưa?

Quan Hỉ vội vàng nói:

- Hoắc tướng quân đến từ một canh giờ trước, mang đến rất nhiều tài liệu, còn dẫn một người đến, là gian tế quan trọng của quân Tào cài ở Thành Đô, ty chức đã tiến hành thẩm vấn y, y cũng đã cung khai rồi.

Lưu Cảnh gật gật đầu nói:

- Dẫn ta đi xem!

Quan Hỉ dẫn Lưu Cảnh đi về phía hậu viện, ở đó có một gian nhà bí mật, xây bằng đá, là chỗ để thẩm vấn bí mật và giam giữ nghi phạm, mới dùng chưa được bao lâu, tạm thời chưa có phạm nhân. Lưu Cảnh đi xuống nhà giam ngầm, ở đó tối om, không khí cũng hơi ngột ngạt.

Bọn họ đi thẳng vào phòng thẩm vấn, chỗ này bày đủ loại vật tra tấn, ở giữa có dựng một cột sắt, đùng để trói phạm nhân. Trên tường bốn bên và ở giữa không trung đều có xích sắt và xiềng xích, 8 gã đại hán cởi trần đứng thẳng ở hai bên, tướng mạo hung ác, còn có một quan chủ thẩm.

Chỉ thấy một người bị trói vào cây cột sắt, vừa gầy lai vừa bé, đúng là ông chủ Dương mà Lưu Cảnh sáng sớm đã từng gặp. Y không phải là thương nhân bình thường mà là thám tử quân Tào phái đến, là một nhân vật quan trọng trong điểm tình báo quân Tào thiết lập tại Thành Đô.

Ông chủ Dương bị đánh không nhẹ, nghe thấy tiếng bước chân, y yếu ớt ngẩng đầu lên nhìn, thấy chủ quan thẩm vấn mình dẫn theo một đại nhân vật trẻ tuổi đi cùng, y vội vàng cầu khẩn:

- Ta đã khai rồi, hãy thả ta trước đi.

Lưu Cảnh khoát tay chặn lại:

- Thả y xuống trước đã.

Hai gã đại hán đi lên cởi dây sắt buộc y trên không trung xuống, y ngã gục xuống mặt đất. Lưu Cảnh ngồi xổm trước mặt y cười nói:

- Ông chủ Dương có nhớ ta không?

Đề xuất Huyền Huyễn: Nguyên Thủy Kim Chương
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN