Chương 878: Chuyện không đơn giản.
Chương 878: Chuyện không đơn giản.
Ông chủ Dương chậm rãi ngẩng đầu, nhìn vị quan quân trẻ tuổi xa lạ trước mắt này, tháng 9 năm nay y đến Thành Đô, chưa từng gặp Lưu Cảnh, nhưng cẩn thận phân biệt hình như người này dường như chính là người trung niên buổi sáng đến đổi quan kim giả.
Y chần chừ một lúc rồi nói:
- Ngươi là cái người buổi sáng đến đổi hoàng kim.
- Xem ra con mắt của ngươi cũng lợi hại lắm.
Lưu Cảnh khẽ mỉm cười, cũng không phơi trần thân phận của mình, hắn đứng lên nói:
- Ngươi đã đồng ý hợp tác với quân Hán, ta sẽ thả cho ngươi đi nhưng trước khi ngươi đi, ngươi phải thành thật nói tình hình mật thám mà quân Tào đã gài ở Thành Đô cho chúng ta biết, ngươi hiểu chưa?
Lúc này ông chủ Dương mới biết vì sao mình lại bị bắt, hóa ra là người buổi sáng đến đổi hoàng kim là thám tử của quân Hán, y than thở rồi nhẹ nhàng gật đầu:
- Ta hiểu rồi!
Lúc này, Quan Hỉ lấy khẩu cung lúc trước ông chủ Dương khai đưa cho Lưu Cảnh:
- Đây là khẩu cung của y, mời điện hạ xem qua.
- Điện hạ.
Ông chủ Dương chấn động, lẽ nào người trước mắt này chính là Hán Vương sao? Y nhìn kĩ, phát hiện bất ngờ đầu Lưu Cảnh đội kim khôi, đây là dấu hiệu của chủ soái toàn quân. Trong quân Tào chỉ có Tào thừa tướng là được đội, người đội kim khôi trong quân Hán, ngoài Hán Vương ra thì là ai chứ?
Rốt cuộc ông chủ Dương cũng đã hiểu, hóa ra người lúc sáng đến đổi hoàng kim chính là Hán Vương cải trang, mình đúng là có mắt không tròng! Y sợ đến mức phải xoay người quỳ xuống, cả người run lẩy bẩy, vừa hối hận, vừa sợ hãi:
- Tiểu nhân có mắt không tròng, không biết quý nhân, mong Vương điện hạ tha mạng!
Lưu Cảnh liếc nhìn y, rồi tiếp tục đọc khẩu cung, đọc xong, lúc này hắn mới nói:
- Hóa ra người tên là Dương Thiêm, là Tòng sự tá quan trong quân Tào?
- Là tiểu nhân, tiểu nhân là điểm tình báo thứ hai ở Thành Đô, phụ trách đổi quan kim giả các nơi ở Ba Thục, rồi lại dùng tiền và vàng ròng ở Quan Trung mua vật tư chở về Thái Nguyên.
- Tào Tháo lệnh cho các ngươi làm vậy sao?
Dương Thiêm lắc lắc đầu:
- Thừa tướng vẫn luôn ở Hợp Phì, tiểu nhân trực tiếp báo cáo cho Hoa Hâm, tiểu nhân phụ trách Trường An, ngoài ra ở Tương Dương và Vũ Xương cũng lén lút đổi vàng giả.
Lưu Cảnh cười lạnh một tiếng rồi nói:
- Các ngươi đổi hoàng kim giả, sớm muộn gì cũng bị người ta tố cáo, các ngươi sẽ tràn ngập nguy hiểm, các ngươi không sợ sao?
- Lúc đầu cũng hơi lo nhưng về sau phát hiện thương nhân tự chuốc lấy xui xẻo, không ai muốn đi báo quan nên chúng tôi không sợ.
- Vì sao?
Lưu Cảnh không hiểu hỏi:
- Vì sao thương nhân không muốn báo quan, tự đi nhận xui xẻo?
- Khởi bẩm điện hạ, bởi vì đổi quan kim giả, không chỉ người bán có tội mà người mua cũng có tội, nhẹ thì bị tịch thu quan kim giả, nặng có phi còn phải ngồi tù. Bọn họ không báo quan, cũng chỉ tổn thất 2 phần hoàng kim, 8 phần còn lại là hoàng kim thật. Nếu bảo quan thì tổn thất sẽ lớn hơn, cho nên đến giờ vẫn chưa có ai đi báo quan.
Lưu Cảnh gật gật đầu, hóa ra bọn họ bắt được điểm yếu này của các thương nhân cho nên mới ngang ngược lâu đến mấy tháng như vậy. Nếu không phải là tình cờ phát hiện ra chợ đen thì chẳng phải nó sẽ vẫn ngang ngược sao? Nghĩ vậy, Lưu Cảnh có vẻ bất mãn hỏi Quan Hỉ:
- Các người có phát hiện ra chợ đen tồn tại không?
Quan Hỉ mới nhậm chức được mấy ngày, quả thực nàng không rõ tình hình, nàng liếc măt sang Trương Kế phụ trách điều tra nghi phạm ở bên cạnh. Trương Kế vội vàng nói:
- Khởi bẩm điện hạ, ty chức có biết chợ đen tồn tại, chợ đen đổi tiền ở Thành Đô đã tồn tại 7-8 năm... có từ thời Lưu Chương, đại đa số người ở Thành Đô đều biết. Năm đó tiền Giang Hạ tấn công mạnh vào tiền Ba Thục cũ, mà Lưu Chương lại không cho phép quan phương đổi điển, chợ đen liền sinh ra từ đó, chủ yếu là đổi lấy tiền Giang Hạ, trung gian kiếm lời chênh lệch. Nó có mối liên quan đến mấy đại gia tộc ở Thành Đô, sự hiện hữu của nó quả thực đã làm cho tiền Giang Hạ ở Ba Thục được mở rộng hơn, cho nên quan phủ đã nhắm mắt cho chợ đen tồn tại. Nhưng ty chức không ngờ quân Tào lại thẩm thấu vào chợ đen, lợi dụng chợ đen làm nhiễu loạn hàng hóa của chúng ta. Chuyện này là do ty chức không làm trong bổn phận, xin điện hạ xử phạt!
Đến giờ Lưu Cảnh mới hiểu được chợ đen tồn tại là có nguyên nhân sâu xa như vậy, có mối quan hệ với mấy đại gia tộc ở Thành Đô. Món lợi từ chợ đen từ trước đến nay kếch xù, không có hậu thuẫn thì làm sao nó có thể tồn tại được. Phá vỡ chợ đen thế nào, Lưu Cảnh tạm thời không suy nghĩ đến, hiện tại hắn đang quan tâm đến điểm tình báo mà Tào Tháo thiết lập ở Thành Đô.
Từ tin tức màDương Thiêm cung cấp hắn phát hiện ra mưu mẹo ẩn tàng trong đó, bộ phận tình báo của Tào Tháo chính là do Đổng Chiêu quản lý, Tào Tháo trực tiếp phụ trách, nhưng lợi dụng lợi dụng hoàng kim giả làm nhiễu loạn hàng hóa của nước Hán là do Tào Phi làm, Hoa Hâm là người phụ trách. Đây thực ra là hai hệ thống nhưng bây giờ lại hòa vào một chỗ.
Lưu Cảnh lại truy vấn Dương Thiêm nói:
- Ngươi là cấp dưới của Tào Phi, lại lẫn vào điểm tình báo của quân Tào ở Thành Đô, nguyên nhân là gì?
Dương Thiêm phát hiện ra Hán Vương vô cùng khôn khéo, không ngờ lại truy ra căn nguyên, y do dự một chút rồi nói:
- Khởi bẩm điện hạ, thực ra Tào Phi có hai mục đích, thủ đoạn dùng hoàng kim giả để làm nhiễu loạn thương nghiệp và khai thác mỏ của nước Hán. Mục đích thực sự của y chính là mượn cơ hội này để tiếp nhận Ti tình báo của quân Tào, bởi vì Ty tình báo của quân quy mô khổng lồ, không chỉ có đối ngoại mà còn đối nội. Hơn nữa, Tào Tháo chưởng quản dùng để giám thị mấy trăm quần thần, đây là thứ mà Tào Phi vẫn luôn muốn có, nhưng Tào Tháo mãi không chịu buông tay. Những thứ này là trước khi tiểu nhân sắp đi, Hoa đại phu đã nói với tiểu nhân, tiểu nhân không dám giấu diếm.
Lưu Cảnh gật gật đầu, sự tình quả nhiên là phức tạp hơn so với hắn tưởng tượng rất nhiều, hắn lại hỏi:
- Cho nên nhiệm vụ của ngươi, không đơn giản chỉ là đổi vàng ở chợ đen, mà là muốn cướp được đại quyền tình báo của Thành Đô, có phải không?
Sau lưng Dương Thiêm toát ra mồ hôi lạnh, Hán Vương nhìn thấu tất cả, có một chủ công lợi hại như vậy chẳng trách quân Tào vẫn không phải là đối thủ của quân Hán. Dương Thiêm cười khổ một tiếng rồi nói:
- Điện hạ nói không sai điểm nào.
Lưu Cảnh khoanh tay đi lại mấy bước, hắn chợt phát hiện đây là một cơ hội tốt, có thể lợi dụng nó để luồn vào bên trong sự tranh chấp quyền lợi của cha con Tào Tháo. So sánh, việc diệt trừ điểm tình báo của quân Tào ở Thành Đô đã không còn quá quan trọng nữa rồi. Lưu Cảnh trầm tư một lát rồi quay đầu cười nói với Dương Thiêm:
- Ngươi muốn cướp quyền, đối thủ của ngươi sao lại không muốn giết ngươi? Nếu ta thả ngươi về, ngươi cũng sẽ bị tóm được nhược điểm, e là khó bảo toàn tính mạng, chi bằng ta giúp ngươi một tay.
Dương Thiêm hơi hiểu ý của Hán Vương, trong lòng y càng sợ hãi, nhưng cũng bất đắc dĩ, y biết mình đã là con cá trên thớt của Hán Vương, đã không thể tự chủ được nữa rồi, y đành gật đầu nói:
- Tiểu nhân nguyện cống hiến cho Hán Vương điện hạ.
Lưu Cảnh gật gật đầu:
- Làm việc tốt cho ta, sau này ngươi sẽ có tiền đồ.
Những lời này khiến Dương Thiêm nhìn thấy tia hi vọng, y dập đầu nói:
- Cảm tạ điện hạ, Dương Thiêm nguyện nghe theo sự sai bảo của Hán Vương.
Lưu Cảnh rời khỏi nhà lao, quay về nghị sự đường, hắn ngồi trước bàn trầm tư một lúc lâu không nói, Bàng Thống và Quan Hỉ đứng ở một bên không dám quấy rầy suy nghĩ của hắn. Một lúc lâu sau, hắn mới nói với đám người Bàng Thống:
- Chúng ta phải nghĩ cách để cho Dương Thiêm trở thành nhân vật số 1 điểm tình báo ở Thành Đô, phải giúp y diệt trừ chướng ngại vật. Phải để cho y lập công lớn, cho y tăng chức từng bước một, cuối cùng trở thành nhân vật quan trọng trong mạng lưới tình báo của Tào Tháo. Ta hi vọng, dưới sự thúc đẩy của y cha con Tào Tháo sẽ phân tranh.
Bàng Thống cười khổ một tiếng:
- Nhiệm vụ này e là gian khổ vô cùng.
- Ta biết là nhiệm vụ này gian khổ, nhưng phải lập kế hoạch, từng bước một. Dương Thiêm này đương nhiên là có thể thả đi, sau đó dùng kế xử lý tên thủ lĩnh tình báo của bọn họ, nhất định phải nhanh chóng để Dương Thiêm trở thành thủ lĩnh tình báo của quân Tào ở Thành Đô.
Bàng Thống gật gật đầu:
- Vi thần hiểu rồi, vi thần sẽ thảo luận với mọi người nhanh chóng làm xong việc này.
Cách cửa phía tây Thành Đô không xa, có một quán rượu 3 tầng, tên là quán rượu Hoàng Hà, nhưng trước kia tên là quán rượu Tam Ba. Lưu Cảnh chiếm được Thành Đô chưa lâu, quán tượu Tam Ba trong lúc hỗn loạn đã đổi tên thành quán rượu Hoàng Hà. Lúc đó, lòng dân Thành Đô hỗn loạn, chuyện chuyển nhượng cửa hàng chỗ nào cũng có cho nên quán rượu Tam Ba chuyển nhượng, đổi tên cũng không làm cho bất cứ ai chú ý.
Quán rượu Hoàng Hà rộng 3 mẫu đất, nhiều loạn kiến trúc, ngoài quán rượu ở tầng 3 còn có mấy đình viện sâu bên trong. Nghe nói đó cũng là chỗ uống rượu, chỗ này tuy địa thế tốt, nhưng kinh doanh không được hiệu quả lắm, khách chỉ ngồi chưa đầy một nửa tửu quán, như vậy thì việc kinh doanh cũng coi là phát đạt lắm rồi.
Cũng không ai biết bối cảnh ông chủ của quán rượu Hoàng Hà này là như nào, đại chưởng quầy tên là Triệu Đình, là một người trung niên gần 40 tuổi, đám tiểu nhị gọi ông ta là Lưỡng Diện Hổ, một mặt hòa nhã, tươi cười với khách, mặt khác lại âm u, ác độc với tiểu nhị. Thái độ vô cùng thô bạo.
Trên thực tế y cũng giống như biệt hiệu, Triệu Đình cũng là người hai mặt, một mặt là tiểu thương nhân của Thành Đô, hàng ngày cố gắng phấn đấu kinh doanh nhưng mặt khác y cũng là thủ lĩnh tình báo của quân Tào ở Thành Đô, đảm nhiệm chức Phó Giáo úy của quân Tào. Từ lúc quân đội của Lưu Cảnh chiếm được Ích Châu, y liền phụng lệnh dẫn hơn 20 thuộc hạ đến Thành Đô mua quán rượu, cũng lấy quán rượu để yểm hộ, âm thầm thu thập tin tình báo.
Mấy tháng nay Triệu Đình cũng có phiền não, y vốn thuộc quyền quản lý của Đổng Chiêu nhưng trưởng công tử Tào Phi lại không ngừng thâm nhập, cuối cùng phái một gã quan quân chức văn làm trợ thủ cho y. Người này tên là Dương Thiêm, phụ trách việc lấy quan kim giả làm lũng loạn thương nghiệp và khai thác mỏ của Thành Đô, mua một lượng lớn vật tư ở Quan Trung vận chuyển về Hà Đông.
Tuy Dương Thiêm và y ai làm việc người nấy nhưng mấy tháng nay Dương Thiêm làm việc rất hiệu quả, không chỉ thành công trong việc thâm nhập chợ đen mà còn thu lợi rất nhiều, thành công vận chuyền một lượng lớn dược liệu, vật tư vào Hà Đông. Dương Thiêm rõ ràng là làm việc hiệu quả hơn y ở Thành Đô mấy năm liền.
Điều này khiến Triệu Đình càng thêm lo lắng, y cảm giác sớm muộn gì Dương Thiêm cũng sẽ thay thế mình.
Sáng sớm hôm nay, Triệu Đình nhận được tin, quân Hán dẫn 3 ngàn quân đội càn quét chợ đen trên quy mô lớn. Tin này lại khiến Triệu Đình lo lắng, nhưng có một niềm vui khó mà kiềm chế nổi. Y lo lắng sau khi Dương Thiêm bị bắt sẽ tiết lộ bí mật của bọn họ, nhưng lại vừa hi vọng Dương Thiêm bị bắt vẫn chưa kịp tiết lộ bí mật thì đã bị quân Hán xử tử, đây là kết quả cuối cùng viên mãn nhất.
Nhưng rất nhanh, y lại nhận được tin, quân Hán càn quét chợ đen có cá lọt lưới. Y ra lệnh cho thủ hạ đi dò la tin tức, giữa trưa một tên tiểu bảo vội vàng chạy về quán rượu, tìm Triệu Đình.
- Khởi bẩm thủ lĩnh, ty chức đã tìm thấy Dương Phó thủ lĩnh rồi, ông ấy không bị bắt mà may mắn trốn thoát, hiện đang trốn ở một cửa hàng chợ Nam. Ông ấy rất sợ, nói phải tối mới dám về.
Tin này khiến Triệu Đình thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại hơi thất vọng, y ngẫm nghĩ một chút rồi nói với tên tiểu bảo:
- Gã đang trốn ở đâu, ngươi hãy dẫn ta đến đó.
Đề xuất Voz: Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa