Chương 879: Đào kênh dẫn nước.
Chương 879: Đào kênh dẫn nước.
Đối với chợ nam Thành Đô, chợ đen tại chợ nam tồn tại đã gần 10 năm, nay nó bị càn quét, đây là chuyện lớn, chợ đen đã là một phần cuộc sống của các thương nhân. Trong một thời gian dài, chợ đen rất nổi tiếng, chẳng những hàng thật, giá thật mà còn mua bán tự do. Chỉ có điều mấy tháng trước, sau khi một đám người bắt đầu kinh doanh đổi hoàng kim, chợ đen mới dần dần bị biến đổi.
Danh dự và quy tắc của chợ đen bị phá vỡ, khiến các thương nhân ở của chợ nam rất tức giận, mãi đến khi quân đội quét sạch toàn bộ chợ đen của chợ nam, các thương nhân còn thầm mắng đám người này. Nhưng tất cả cũng khó mà xoay chuyền được, hơn 100 kẻ buôn lậu ở chợ đen bị bắt đi, nghe nói phải chịu cực hình xử quyết, các thương nhân ở chợ nam thảo luận chuyện này cả một buổi sáng.
Lúc triều đình đến chợ nam, vừa đúng tới sau giờ ngọ là thời điểm kinh doanh náo nhiệt nhất, nhưng hôm nay chợ nam lại khá vắng vẻ, khách ít hơn một nửa so với ngày thường. Chỗ nào cũng nhìn thấy binh lính võ trang đầy đủ, họ đã phong tỏa toàn bộ chợ đen, còn có lính đi điều tra từng nhà một, nghe nói là có mấy tên đầu sỏ chạy trốn.
Triệu Đình thả ngựa đi từ từ, đi theo một tên hầu rượu đến trước một lữ xá, binh lính vẫn chưa lục soát đến đây, tên hầu rượu chỉ chỉ lữ xá, thấp giọng nói:
- Ở chỗ này, trong căn phòng phía đông trên tầng 2.
Triệu Đình xoay người, ném dây cương cho tên hầu rượu rồi đi thẳng vào lữ xá. Y cũng không dùng thông báo mà đi thẳng lên tầng 2, trên đây ánh sáng yếu ớt, rất yên tĩnh, hình như không có ai, chỉ nghe thấy tiếng ken két phát ra từ sàn nhà bằng gỗ. Triệu Đông đi đến căn phòng phía đông, y gõ cửa, bên trong không hề có động tĩnh, hình như cửa không đóng. Y đẩy cửa thì ngây cả người ra.
Chỉ thấy đầy quân Hán đứng trong phòng, người nào cũng cầm cung tên, lạnh lùng nhìn y. Không đợi y kịp phản ứng thì gáy y đã bị đập mạnh một cái khiến y bị hôn mê.
Lúc này, Dương Thiêm từ trong buồng đi ra nhìn Triệu Đình nằm trên đất, gật gật đầu nói với Trương Kế:
- Chính là y.
Trương Kế vung tay lên:
- Dẫn y đi.
Binh lính nhấc Triệu Đình đang hôn mê lên, nhanh chóng rời khỏi phòng. Trương Kế vỗ vỗ bả vai Dương Thiêm tủm tỉm cười nói:
- Chúng ta sẽ cho ngươi chứng cớ xác thực hắn ta bán rẻ các ngươi, còn lại nên làm gì chắc là ngươi đã rõ.
Trong lòng Dương Thiêm căng thẳng, lại hỏi:
- Các ngươi thả y đi quay về sao?
- Chuyện này do ngươi quyết định, nếu ngươi muốn để y trở về thì chúng ta sẽ thả y.
Dương Thiêm cắn răng rồi nói:
- Thả y sẽ mang đến phức tạp, để cho y mất tích là tốt nhất.
Trương Kế gật gật đầu:
- Được rồi, ngươi lập tức quay về, cho ngươi một canh giờ. Sau 1 canh giờ chúng ta phải quét sạch quán rượu Hoàng hà, ngươi hãy rút người rời khỏi đây nhanh chóng.
Dương Thiêm thầm thở dài, y biết mình dã không có đường lui, y lặng yên gật đầu rồi xoay người rời khỏi phòng.
Bên ngoài lữ xá, tên hầu rượu dang nắm dây cương rướn cổ lên chờ Triệu Đình ra ngoài. Lúc này bỗng nhiên gã nghe thấy phía sau có người gọi mình, vừa quay đầu lại, chỉ nhìn thấy trong ngõ nhỏ cách hơn 10 thước, Dương Thiêm đang vẫy tay với gã, vẻ mặt rất căng thẳng, gã hầu rượu vội vàng dẫn ngựa lên phía trước nói:
- Triệu thủ lĩnh đi tìm ngươi rồi, sao ngươi lại ở chỗ này.
Dương Thiêm lôi gã hầu rượu vào trong ngõ nhỏ thấp giọng nói:
- Ông chủ của lữ xá này, ta đã mua chuộc rồi, may là ta trốn nhanh, trong lữ xá có bẫy.
Gã hầu rượu chấn động:
- Nhưng thủ lĩnh đã đi vào rồi.
- Xuỵt!
Dương Thiêm giơ đầu ngón tay ra, ngắt lời của gã rồi chỉ vào cửa chính của lữ xá nói:
- Ngươi mau nhìn đi, ra rồi!
Gã hầu rượu lặng lẽ thăm dò, chỉ thấy có một chiếc xe ngựa được che đậy rất cẩn thận đi trước cửa lớn, xe ngựa mới dừng lại có 7-8 tên lính từ trong lữ xá đi ra, vác theo một người đang hôn mê. Nhìn trang phục, chính là Triệu Đình thủ lĩnh của bọn họ bị đưa thẳng lên xe ngựa. Tên hầu rượu sợ đến mức ngây người đi, thủ lĩnh đã bị bắt, bây giờ phải làm sao?
Dương Thiêm hung hăng trừng mắt nhìn gã, tức giận nói:
- Không phải ta đã nói với ngươi rồi sao? Tối ta sẽ tự trở về, không cần phải dẫn y đến, chỗ này quá nguy hiểm, bây giờ xảy ra chuyện rồi, phải làm sao đây?
Gã hầu rượu sợ quá cúi đầu, Dương Thiêm hừ mạnh một tiếng:
- Mau quay về cùng ta!
Y dẫn theo gã hầu rượu đi xuyên qua ngõ nhỏ rồi đi ra từ con hẻm khác, lên ngựa đi thẳng về phía Tây thành.
Nửa canh giờ sau, trong một căn phòng của quán rượu Hoàng Hà, Dương Thiêm triệu tập mọi người lại phát biểu:
- Thủ hạ của ta vì đổi tiền ở chợ đen mà bị bắt, tạm thời quân Hán vẫn còn nghi ngờ thân phận của bọn họ, nhưng tình hình Triệu tướng quân bị bắt thì không giống như vậy. Ông ta luôn mang theo lệnh bài bên mình, thân phận rất dễ bị bại lộ. Ta không muốn nghi ngờ sự trung thành của Triệu tướng quân, nhưng hình cụ tra tấn của quân Hán rất dã man, họ tra tấn không phải ai cũng chịu được. Một khi Triệu tướng quân khai ra, chúng ta phải có sự chuẩn bị, lập tức đóng cửa tiệm, mọi người nhanh chóng đi thiêu hủy tài liệu, hành động phải nhanh chóng, mọi người đi ngay bây giờ đi.
Hơn 20 tên thủ hạ cùng đồng thanh trả lời, rồi chạy đi thiêu thủy các loại tin tình báo, cửa tiệm cũng đóng lại, một số khách bị mời ra khỏi quán. Trong lòng ai cũng đều rất rõ, mặc dù Triệu Đình bị bắt là nằm ngoài ý muốn nhưng rất có thể y sẽ bị bại lộ thân phận. Dương Phó thủ lĩnh nói rất đúng, một khi Triệu Đình không chịu được tra tấn thì bọn họ sẽ phải chịu tai họa ngập đầu.
Một khắc sau, mọi người bắt đầu luân phiên rút ra khỏi thành, Dương Thiêm dân mấy tên thuộc hạ cuối cùng rời khỏi quán rượu. Tất cả mọi người đều tập trung ở một quán rượu khác ở ngoại thành, căng thẳng chờ tin. Không lâu sau, bỗng nhiên cửa thành phía Tây gia tăng lính phòng ngự, bắt đầu kiểm tra nghiêm ngặt từng người ra khỏi thành, tình hình càng trở nên căng thẳng. Lúc này, có một gã giám thị của quán rượu cũng là thủ hạ, vội vàng chạy vào báo cáo:
- Khởi bẩm Phó thủ lĩnh, có rất nhiều quân đội đến quán rượu chúng ta, khoảng hơn 1 ngàn người bao vây quán, có lính đạp cửa xông vào.
Tin này làm cho mọi người cảm thấy vô cùng may mắn, cũng nghĩ đến mà sợ hãi, quả nhiên đã xảy ra chuyện, bọn họ chỉ cần rút lui chậm khoảng một khắc thì sẽ không thể thoát được, mọi người đều nhìn về phía Dương Thiêm, có thể thủ lĩnh Triệu Đình đã phản bội rồi, hiện tại bọn họ chỉ có thể hy vọng vào Phó thủ lĩnh mà thôi.
Trong lòng Dương Thiêm cảm thấy may mắn, thực ra trong kế sách có không ít lỗ hổng. Ví dụ như quân Hán sao lại biết Triệu Đình sẽ đến, bất ngờ nấp ở trong phòng chờ. Lại ví dụ như thủ hạ của y đều bị bắt, còn y thì sao lại chạy thoát?
Còn nữa, thực ra Triệu Đình cũng không mang lệnh bài, sao quân Hán lại biết y là thám tử của quân Tào? Với suy nghĩ của Triệu Đình, y hoàn toàn có thể sẽ nói mình cũng là thành viên của chợ đen, những người khác vẫn chưa thẩm vấn, quân Hán cũng sẽ không phỏng vấn một mình y nhanh như vậy.
Những lỗ hổng này thực ra chưa được suy nghĩ, quan trọng là hiện tại chưa có thời gian để cho những thủ hạ này suy nghĩ, tất cả mọi người đều hi vọng lên y, dù sao thì y cũng là nhân vật số hai.
Dương Thiêm trầm giọng nói với mọi người:
- Tuy quán rượu Hoàng Hà bị đóng cửa nhưng trong tay ta vẫn còn một lượng lớn vàng ròng và hoàng kim, ta đã gửi một chỗ bí mật ở Chợ nam, hoàn toàn có thể Đông Sơn tái khởi, nhưng ta có một yêu cầu với mọi người, chính là phải tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh, như vậy chúng ta mới có thể sinh tồn được. Hoàn thành nhiệm vụ của chúng ta, ai dám có tà tâm, bán đứng huynh đệ của mình ta tuyệt đối sẽ không tha cho kẻ đó. Ngoài ra, ta biết Triệu Đình đối xử với mọi người hơi khắc nghiệt, đi theo Dương Thiêm ta, ít nhất ra cũng có thể đảm bảo cho mỗi người một khoản tiền, cơm áo về nửa đời sau không cần phải lo lắng nữa.
Dương Thiêm tăng sự uy hiếp lung lạc, ổn định cảm xúc của thuộc hạ, vào ban đêm bọn họ từ cửa nam vào thành, vào chợ nam, vào một cửa hàng mà Dương Thiêm bí mật giấu vàng, sau khi chia cho mỗi người 5 kg vàng ròng, uy danh của Triệu Đình trong lòng bọn họ liền biến mất ngay. Ngược lại, bọn họ bắt đầu trung thành với Dương Thiêm, còn về việc đứng sau Dương Thiêm là ai thì cũng không có chút quan hệ nào với những thủ hạ này.
Sáng sớm ngày hôm sau, Dương Thiêm lấy cớ đi tìm hiểu tin tức, một mình đi tới trước cửa lớn của một quán rượu ở Chợ nam. Y đi lên tầng ba, được tiểu nhị dẫn vào một căn phòng, y đẩy cửa ra, Quan Hỉ và Trương Kế đã ngồi đợi trong đó từ lâu.
- Tham kiến Quan tướng quân!
Tuy Quan Hỉ là nữ nhân nhưng Dương Thiêm biết địa vị của nàng rất cao, thậm chí còn có thể báo cáo trực tiếp với Hán vương, còn Trương Kế chỉ là thủ hạ của nàng. Quan Hỉ khoát tay chặn lại cười nói:
- Mời Dương thủ lĩnh ngồi!
Dương Thiêm cười khổ, ngồi xuống hỏi:
- Hiện tại Triệu Đình thế nào rồi?
Quan Hỉ khẽ mỉm cười nói:
- Đúng như dự đoán của Dương sứ quân, Triệu Đình một mực khẳng định y chỉ là một thương nhân đổi vàng ở chợ đen, không khai bất kì điều gì. Nhưng xin Dương sứ quân cứ yên tâm, y có khai hay không cũng không quan trọng, y sẽ không thể ra được. Một tháng sau, những thương nhân làm nghề đổi vàng ở chợ đen sẽ bị xử trảm, sẽ không cho y bất kì cơ hội nào.
Dương Thiêm xoa xoa mồ hôi trên trán rồi nhỏ giọng nói:
- Mấy năm nay Triệu Đình mua chuộc được không ít người, ta cảm thấy vẫn nên mau chóng xử trảm y đi, tránh đêm dài lắm mộng, nảy sinh vấn đề ngoài ý muốn.
- Cũng được, nếu bên Dương sứ quân thuận lợi, đêm nay ta có thể xử lý y.
Dương Thiêm vội vàng nói:
- Bên ta đã dàn xếp, tối hôm qua chúng ta đã thương lượng, chuẩn bị mở một cửa hàng la ngựa để yểm hộ.
Nói đến đây, Dương Thiêm liền lấy ra một danh sách đưa cho Quan Hỉ, vui vẻ nói:
- Đây là danh sách tối hôm qua ta đã sửa một phần, là những quan viên mà mấy năm nay Triệu Đình mua chuộc được, mời tướng quân xem qua.
Quan Hỉ nhận danh sách rồi nhìn nhìn, phần lớn quan viên hạng trung, cũng có mấy Nha tướng quân Hán, nhưng dù thế nào thì phần danh sách này cũng rất quan trọng với bọn họ. Quan Hỉ gật gật đầu khen ngợi:
- Dương sứ quân làm tốt lắm, hãy tiếp tục cố gắng, chúng tôi sẽ đưa nhanh cho Dương sứ quân một ít cơ mật hữu dụng, để làm chiến tích của Dương sứ quân, hi vọng sứ quân sẽ sớm được thăng chức.
Dương Thiêm mừng rỡ, đứng dậy thi lễ sâu, nói:
- Cảm tạ Quan tướng quân đã ưu ái.
Trong phòng của Lưu Cảnh, Quan Hỉ được thị vễ dẫn vào, Lưu Cảnh dang ngồi phê duyệt những tấu chương quan trọng sau một chiếc bàn. Công việc tồn đọng, rất nhiều công văn quan trọng tồn đọng cần hắn phê duyệt, đây là một công đoạn quan trọng. Tuy hắn không ở Thành Đô, Bình Chương Đài có thể thảo luận giải quyết nhưng việc quan trọng nhưng sau đó chắc chắn phải bẩm báo với hắn để hắn hiểu được tình hình cụ thể.
Cho nên từ chiều hôm qua đến bây giờ, Lưu Cảnh vẫn bận rộn phê duyệt tấu chương, lúc này có thị vệ ở ngoài cửa bẩm báo:
- Quan giáo úy đến rồi.
Lưu Cảnh nhìn thấy Quan Hỉ đi vào liền cười, để bút xuống:
- Quan tướng quân mang đến cho ta một tin tức tốt gì?
Quan Hỉ thi lễ trước rồi kể lại tỉ mỉ chuyện xảy ra hai ngày trước cho Lưu Cảnh nghe:
- Đây là danh sách Dương Thiêm đưa cho ty chức, là những quan viên và tướng lĩnh bị quân Tào mua chuộc, xin điện hạ chỉ thị có bắt giữ ngay hay không?
Lưu Cảnh nhận danh sách rồi đọc kỹ một lần, những cái tên này hắn đều không quen, hắn trả lại danh sách cho Quan Hỉ nói:
- Ta đã từng nói, thả dây câu dài bắt con cá lớn, không cần phải bắt giữ bọn chúng, giám sát bọn chúng là được.
- Nhưng...
Quan Hỉ chần chừ một chút rồi nói:
- Nếu Triệu Đình phản bội, bị bắt là hợp tình hợp lý, nếu không động đến bọn họ ngược lại sẽ bị nghi ngờ.
Lưu Cảnh gật gật đầu:
- Ngươi nói rất có lý, nếu đã như vậy thì hãy bắt mấy tên tướng lĩnh. Bọn chúng rất nguy hiểm, còn đám quan văn đó tạm thời bất động, theo dõi bọn họ.
- Ty chức tuân lệnh!
Lưu Cảnh vẫy tay, gọi Bí thư Lang Lâm Tiến lên trước rồi nói:
- Ta đã thông báo với Hiếu Chi rồi, có thể y đã bị Dương Thiêm mua chuộc, cung cấp cho y một số công văn quan trọng.
Lâm Tiến gật đầu về phía Quan Hỉ, thể hiện là mình đã chuẩn bị xong, lúc này Lưu Cảnh lấy một phần công văn ra đưa cho Lâm Tiến cười nói:
- Đối với ta mà nói, tầm quan trọng của Dương Thiêm là ở Nghiệp Đô, chứ không phải Thành Đô. Đây là một phần ghi chép của Bình Chương Đài, có kế hoạch dời đô Trường An và phát động chiến tranh Hợp Phì, ngươi có thể giao cho Dương Thiêm, bảo y vào lúc thích hợp hãy báo cáo cho Nghiệp Đô.
- Vi thần tuân lệnh.
Lâm Tiến nhận lấy công văn.
Quan Hỉ ở bên cạnh giật mình kinh hãi, vội vàng nói:
- Điện hạ, kế hoạch tác chiến Hợp Phì, tin tình báo quan trọng như vậy mà lại báo cho quân Tào sao?
Lưu Cảnh thản nhiên cười nói:
- Tấn công Hợp Phì là mưu minh, trong lòng Tào Tháo rất rõ, nói cho lão biết cũng không sao, không có ảnh hưởng gì lớn đến kế hoạch của chúng ta.
Đề xuất Tiên Hiệp: Linh Vũ Thiên Hạ