Chương 880: Quyền giám sát.

Chương 880: Quyền giám sát.

Tiếng pháo nổ vang khắp thành, tết của năm Kiến An thứ 20 cuối cùng cũng đã đến, năm nay tết của Nghiệp Đô vẫn khiêm tốn như mọi năm. Quan phủ không tổ chức bất kì một hoạt động chúc mừng gì, tất cả hoạt động tân niên đều cho dân gian tự tiến hành. Lý do của Tào Tháo rất đơn giản, chủ trương tiết kiệm, phản đối phô trương, lãng phí. Theo lão, quan phủ tổ chức hoạt động đón năm mới là một phần không cần thiết.

Nhưng vì tiết kiệm, đến cả thường lệ tân niên của triều hội Tào Tháo cũng hủy bỏ, điều này khiến người ta không hiểu. Dù sao đây cũng là một cơ hội duy nhất trong năm để Hán Đế và các đại thần tiếp xúc với nhau, tiết kiệm chỉ là cái cớ của Tào Tháo, quan trọng là lão muốn làm mất hoàn toàn quyền lực của Hán Đế, cướp đi cơ hội để các đại thần và Hán Đế gặp nhau, đây mới chính là mục đích thực sự của lão.

Nhưng việc hủy bỏ tân niên triều hội cũng nhận được sự tán thành của đại đa số quan viên, bởi vì bọn họ có thời gian để cử hành tộc tế, không phải gấp gáp như năm vừa rồi.

Mùng 2 tháng riêng, theo tập tục thì ngày này không được ra khỏi nhà, nhà nhà không được nhóm lửa, ăn hàn thực, uống nước lạnh, người thân đoàn tụ tổ chức đưa tiễn linh hồn tổ tiên.

Trên đường cũng vắng ngắt, không thấy một bóng người, thỉnh thoảng chỉ có một toán binh lính đi tuần tra, lúc này, xa xa vọng lại tiếng xe ngựa dồn dập phá tan sự im lặng của buổi sớm mai. Rất nhanh, mMột chiếc xen ngựa đi tới, hai bên có hơn 10 tên thị vệ đi cùng.

Đám lính tuần tra nhận ra đây là xe ngựa của Trưởng công tử, liền xếp thành hàng chăm chú hành lễ về phía chiếc xe ngựa, chiếc xe ngựa lao vút quá chạy về phía ngoại thành cửa bắc.

Tào Phi ngồi một mình trong xe ngựa, trầm tư không nói một lời. Đối với y mà nói, tết chẳng có ý nghĩa gì, xử lý chính vụ triệu kiến hạ thần thảo luận giải quyết các vấn đề nan giải, cũng giống như bình thường, từng ngày bận rộn trôi qua.

Nhưng không phải Tào Phi có thể nắm được mọi quyền lực, y chỉ có quyền chính vụ, còn các quyền như quyền giám sát, quyền bổ nhiệm, miễn nhiệm các chức quan.. vẫn nắm trong tay phụ thân của y là Tào Tháo.

Mặc dù y tận lực cẩn thận xử lý mọi chuyện khiến phụ thân hài lòng, nhưng mãi đến hôm nay y vẫn chưa thể trở thành Thế tử, không có được quyền kế thừa của phụ thân.

Còn đệ đệ của y là Tào Thực cũng không ăn chơi đàng điếm, gã rất cố gắng, được phụ thân trọng dụng, phái đi tuần tra nước Ngụy, thay quyền cho Tào Tháo ở nước Ngụy. Quyền lực này chứng tỏ quyền chính trị của Tào Thực thậm chí còn cao hơn Tào Phi, Tào Phi chưa từng có được sự đãi ngộ như vậy.

Vì thế mà Tào Phi cảm thấy lo lắng, chuyện y là con trưởng phải được phong làm thế tử nhưng phụ thân vẫn mãi không chịu tuyên bố, điều này ám chỉ thực ra Tào Tháo muốn cho đứa con thứ ba là Tào Thực kế thừa sự nghiệp của mình.

Còn có một chuyện khác nữa khiến Tào Phi cảm thấy phiền muộn, đó là phụ thân không chịu tấn phong Ngụy Vương, 5 lần 7 lượt bác bỏ đề nghị của quần thần, một lần phủ quyết là khiêm tốn, hai lần phủ quyết là tỏ thái độ, nhưng quá tam ba bận phủ quyết chính là thể hiện bản thân người đó không muốn.

Tào Phi cũng biết vì sao phụ thân lại không muốn tấn phong Ngụy Vương, quan trọng là ở Lưu Cảnh, rõ ràng Lưu Cảnh phản đối phụ thân thăng làm Ngụy Vương không chỉ cảnh cáo lão một lần, trong lòng phụ thân cũng vì thế mà bất an, trong xương cốt phụ thân vẫn còn e ngại Lưu Cảnh.

Điều này khiến cho Tào Phi cảm thấy rất hoang mang, nếu phụ thân không đồng ý tần phong Ngụy Vương sẽ ảnh hưởng đến địa vị tương lai của Tào Phi y, sẽ khiến y khó có thể đi đến một bước quan trọng cuối cùng.

Tào Phi khẽ thở dài, dù thế nào thì nhất định y cũng phải làm cho phụ thân chấp nhận đề nghị của quần thần, tấn phong Ngụy Vương nhưng hôm nay y đến không phải vì chuyện này.

Xe ngựa chậm rãi dừng lại trước cung Đổng Tước, một gã thị vệ đi lên mở cửa xe, Tào Phi bước xuống nói với thị vệ:

- Xin hãy bẩm với Thừa tướng, ta có chuyện quan trọng muốn cầu kiến!

Thị vệ đi vào, không lâu sau, muội muội Tào Hiến đi ra đón, nàng cười nói:

- Phụ thân đang nói, sao không thấy huynh trưởng đến đoàn tụ thì huynh trưởng đã tự đến rồi.

Tào Hiến quay về Nghiệp Đô cũng mới được mấy ngày, nàng bị phụ thân mắng cho một trận, cấm cửa 3 tháng. Tuy bị khiển trách nhưng không phải là vì nàng tự ý đi tìm Lưu Cảnh khi chưa có được sự đồng ý của phụ thân mà là môt thân một mình con gái ra ngoài vô cùng nguy hiểm. Nếu bị đạo tặc bắt hay cướp của thì hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi. Tào Tháo vì thế mà mới giận giữ với con gái của mình.

Tào Phi cười nói:

- Tiểu muội nghỉ ngơi hai ngày, sắc mặt tốt hơn rồi, vẫn nên ở trong nhà sẽ để người khác yên tâm hơn.

Tào Hiến đi lên kéo tay huynh trưởng thân thiết cười nói:

- Có thời gian, muội sẽ nói cho huynh trưởng biết những gì muội thấy, chắc chắn huynh trưởng sẽ rất hứng thú về cuộc sống của Lưu Cảnh, phụ thân cũng hứng thú, ngày nào cũng hỏi muội.

Hai người đi vào trong cung, Tào Phi cười nói:

- Xem ra, phụ thân đúng là đã định gả muội cho Lưu Cảnh rồi, muội phải chuẩn bị tâm lý thật tốt đấy.

Tào Hiến đỏ mặt lên, nũng nịu nói:

- Ai bảo huynh nói chuyện này, muội không thèm gả cho hắn đâu.

Tào Phi cười to ha ha, rồi đi theo muội muội vào trong cung. Trong nội cung của Tào Tháo người nhà đã tụ tập, trong đó bao gồm Biện phu nhân, hơn 10 thê thiếp và hơn 20 cô con gái của Tào Tháo đều tụ họp dưới một mái nhà, nói chuyện xung quanh Tào Tháo. Tào Phi không ngờ Tào Thực cũng ở trong đó, y thầm ngán ngẩm, không phải là Tào Thực tuần tra ở bên ngoài sao? Trở về từ lúc nào vậy?

Mọi người thấy Tào Phi đi vào liền mỉm cười:

- Còn thiếu Đại Lang, bây giờ thì đông đủ rồi.

Tào Phi vội quỳ xuống:

- Con Tào Phi bái kiến phụ thân đại nhân, bái kiến các vị mẫu thân.

Tào Tháo khẽ mỉm cười nói:

- Ta biết con bộn bề nhiều việc, cho nên không tìm con đến nhưng nếu đã đến rồi thì cùng nhau tụ họp đi. Ta phái người đi tìm vợ của con nữa, cả nhà cùng nhau vui vẻ đi.

- Cảm tạ phụ thân, nhưng có thể cho con một chút thời gian không? Con có chuyện quan trọng muốn báo cáo với phụ thân, có liên quan đến Thành Đô.

Vốn dĩ hôm nay Tào Tháo không muốn bàn công sự, nhưng nếu có liên quan đến Thành Đô thì phải bàn, lão hơi trầm ngâm rồi gật đầu nói:

- Chúng ta vào trong phòng nói.

Lão đứng dậy chậm rãi đi vào nhà trong, Tào Phi cũng vội vàng đi theo. Lúc này, Tào Tháo mới nói với Tào Thực:

- Thực nhi cũng vào đi.

Tào Phi lập tức đỏ mặt, lại gọi cả Tam đệ đi vào, sao lúc tam đệ báo cáo lại không gọi mình cùng vào nghe? Tào Phi vừa xấu hổ vừa tức giận, cúi đầu không nói một câu.

Trong phòng, Tào Tháo ngồi xuống vẻ mặt ôn hòa nhìn hai đứa con. Người thừa kế cuối cùng của lão là ở hai đứa con trai này. Nói từ góc độ tình cảm, lão thiên về đứa con thứ 3 Tào Thực. Hai năm qua Tào Thực trưởng thành rất nhanh, đã không còn non nớt như lúc đi sứ Tương Dương, nó đã dần trở nên điềm tĩnh, rất có phong thái vương giả, khiến Tào Tháo vô cùng yêu thích.

Đương nhiên, đứa con cả Tào Thực cũng rất có bản lĩnh, xử lý chính vụ rất giỏi không để mình phải hao tâm tổn sức nhiều. Nhưng Tào Phi vẫn có một chút khiến Tào Tháo không thích, đó chính là lòng dạ của y quá thâm sâu, chuyện lớn nhất là cần sự trù mưu tính kế nhưng không có một người cha nào lại muốn nhìn thấy con trai của mình có mưu tính với mình. Mà Tào Phi lại phạm vào điều tối kỵ này, Tào Tháo biết rằng, mấy lần quần thần đề nghị lão tấn phong Ngụy Vương đều do Tào Thi đứng đằng sau âm thầm cổ động bọn họ.

Ngoài ra chính là Hoa Hâm, tuy Tào Tháo rất coi trọng năng lực của người này, cũng không lo về nhân phẩm của ông ta nhưng Tào Tháo lại càng không thích con trai cả của mình coi ông ta như tâm phúc. Mỗi lần Tào Phi đều chấp nhận một cách khiêm nhường nhưng vẫn không chịu thay đổi khiến Tào Tháo vô cùng thất vọng, đồng thời lão cũng bắt đầu nghi ngờ về thành ý của con trai cả với mình. Đối với bản thân là ngoài nóng trong lạnh, một khi mình qua đời, đứa con trai cả này có tiếp tục chấp hành đường lối chính trị của mình hay không?

Nhưng sự khuyên bảo của rất nhiều đại thần lại rất có lý, lấy trưởng làm tự mới là đạo ổn định, sự giáo huấn của Viên Thiệu vẫn còn sờ sờ trước mắt. Hơn nữa, năng lực của Tào Thực hiện tại còn kém xa Tào Phi, trong lòng gã vẫn còn ôm ấp tình cảm lãng mạn của văn nhân.

Từ việc lần này gã ra ngoài thị sát đã nhận ra được, trên việc tranh giành quyền lợi quan dân rõ ràng là gã hướng về dân, luôn cho rằng dân nặng quân nhẹ, dân là gốc dễ của xã tắc, chứ thực ra không biết đây chỉ là cách nói của người thống trị mà thôi. Nhưng Tào Thực lúc thị sát ở Quận Triệu còn bắt, đánh đập vả Thái thú và Qquận thừa ở ngay trước mặt gần 10 ngàn nông dân, kiểu chính trị ngây thơ này khiến Tào Tháo vô cùng đau đầu.

Điều quan trọng hơn là phần lớn quân đội cũng không ủng hộ Tào Thực mà lại ủng hộ Tào Phi. Nhưng dân chúng ở tầng dưới của xã hội và các đại danh môn sĩ tộc lại ủng hộ Tào Thực. Cái kiểu lưỡng lự này khiến Tào Tháo vẫn mãi chưa quyết định ra được người thừa kế.

Tào Tháo nhìn con trai cả Tào Phi với vẻ mặt ôn hòa nói:

- Phi nhi có chuyện quan trọng gì mà phải vội vàng báo cáo với phụ thân như vậy?

Tào Phi kiềm chế việc tam đệ Tào Thực đứng bên cạnh, y lấy ra một cuốn tin, hai tay dâng lên phụ thân nói:

- Đây là tin tình báo của Thành Đô sáng nay con nhận được, nội dung rất quan trọng, mời phụ thân xem qua.

Trong lòng Tào Tháo hơi kinh ngạc, về tin tình báo của Thành Đô phải là Đổng Chiêu báo cáo với mình mới đúng, sao lại là trưởng tôn báo cáo? Trong lòng lão thấy lạ nhưng vẫn mở tin ra xem, vội vàng đọc một lần, lão lập tức bị chấn động, không ngờ là bản ghi chép của Bình Chương Đài, nội dung bao gồm cả kế hoạch quân Hán chuẩn bị tấn công Hợp Phì và kế hoạch Lưu Cảnh chuẩn bị dời đô Trường An.

Quân Hán chuẩn bị tấn công Hợp Phì đã nằm trong dự đoán của Tào Tháo, quân Hán đổi lấy quận Lư Giang, trú binh ở huyện Hoàn thành lập căn cứ thủy quân trong Sào Hồ, rõ ràng là nhằm vào Hợp Phì. Dời đô Trường An chỉ là chuyện sớm muộn, cho dù hai tin tình báo này là rất quan trọng nhưng không đủ để khiến Tào Tháo phải chấn động. Tào Tháo giật mình là vì chính bản thân phần tình báo này, không ngờ đây lại là bản ghi chép của Bình Chương Đài. Đây tuyệt đối là tin tình báo trọng đại cực kỳ tuyệt mật, khiến Tào Tháo ngây ngẩn cả người.

Đề xuất Tiên Hiệp: Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN