Chương 881: Nghi vấn thăng quan.
Chương 881: Nghi vấn thăng quan.
Một lúc lâu sau, Tào Tháo mới hỏi:
- Tin tình báo này lấy được từ đâu?
Tào Phi khom người bẩm báo:
- Phụ thân còn nhớ mấy ngày trước con và Đổng Thị Trung có báo cáo về biến cố phát sinh ở trạm tình báo Thành Đô không?
Tào Tháo khẽ gật đầu, lão còn nhớ rõ, thủ lĩnh trạm tình báo là Triệu Đình bị bắt, cung khai với quân Hán, khiến trạm tình báo Thành Đô bị phá hủy, cuối cùng trưởng tử phái Dương Thiêm đi giúp đỡ đại bộ phận thủ hạ trước nguy cơ việc kinh doanh thương nghiệp và khai thác mỏ của Thành Đô sắp bị phá hỏng, giúp trạm tình báo có thể thành lập lại, tuy rằng Dương Thiêm là người mà trưởng tử đã phái đi, làm Tào Tháo có chút không vui, nhưng đúng lúc cần dùng người, lão mới ngầm đồng ý cho Dương Thiêm thay thế Triệu Đình.
- Ta còn nhớ rõ, có liên quan gì đến việc này sao?
- Hồi bẩm phụ thân, lúc Dương Thiêm đang đổi hoàng kim, biết được một bí thư lang bên cạnh Lưu Cảnh tên là Lâm Tiến, người này từng làm chức Thương Tào duyện trong quân Hán, trong tay y có rất nhiều vàng ròng và Ngũ thù tiền, y bí mật đổi thành hoàng kim ở chợ đen, bị thủ hạ của Dương Thiêm nhận ra, ngay sau đó Dương Thiêm truy xét bối cảnh người này, phát hiện lúc y đảm nhiệm chức Thương Tào duyện, có tình nghi tham ô tiền vật của hậu cần quân Hán, Dương Thiêm thuận tiện dùng chứng cứ y đổi hoàng kim mà đưa y vào tròng, bản ghi chép Bình Chương Đài nghị sự này là người này lợi dụng chức vụ chép lại một bản, Dương Thiêm cũng vì vậy mà trả cho y trăm lượng hoàng kim.
- Tốt! Tốt!
Tào Tháo liên tiếp nói hai tiếng tốt, lão vui mừng hỏi:
- Lâm Tiến này là ai, ta chưa từng nghe nói?
Tào Phi lại lấy ra một xấp tư liệu trình lên:
- Đây là bối cảnh thân thế của y, mời phụ thân xem qua.
Tào Tháo gật gật đầu tán thưởng nhìn Tào Phi, y suy xét vấn đề cẩn thận chu đáo khiến Tào Tháo rất thích, lão mở tài liệu ra, nhìn kỹ một lát, không khỏi kinh ngạc nói:
- Hóa ra y đã từng là quân y quân Tào của Lịch Thành?
- Đúng vậy!
Trong lòng Tào Phi thầm đắc ý, tam đệ đến lúc này, một câu cũng chưa chen vào được, mình cũng sẽ không cho Tào Thực cơ hội nhúng tay vào, lại khom người nói:
- Người này có một người thân là Nha tướng Lịch Thành, y liền thông qua quan hệ này trở thành quân y Lịch Thành, sau khi Lịch Thành bị phá y đưa người nhà chạy trốn tới Kỳ Sơn ẩn cư, kết quả vợ con bị Đê Hồ sát hại, sau khi quân Hán tiêu diệt kỵ binh Đê Hồ, y bèn gia nhập quân Hán, về sau Lưu Cảnh lại phát hiện y có tài mưu lược, liền đề bạt y lên làm chức Thương Tào duyện, chủ quản sổ sách vật tư hậu cần, lại dần dần trở thành bí thư lang của Lưu Cảnh, có thể có cơ hội tiếp xúc với văn thư bí mật hiếm có.
Tào Tháo liên tục gật đầu:
- Xem ra Dương Thiêm này quả thật rất có tài, đã vậy còn nhanh chóng xúi giục được người bên cạnh Lưu Cảnh, thật hiếm có!
Lúc này, Tào Thực ở bên cạnh tiếp lời:
- Nếu Dương Thiêm biết đến Lâm Tiến khi đang đổi hoàng kim, vì sao trước kia không xúi giục, đợi đến bây giờ mới mua chuộc người này chứ.
Tào Thực tuy rằng tâm cơ kém hơn, nhưng lại cực kì thông minh, ngay lập tức thấy được chỗ mấu chốt của vấn đề, đó chính là tư tâm của Dương Thiêm, rất hiển nhiên gã đã sớm phát hiện ra Lâm Tiến, lại không chịu nhường công lao cho Triệu Đình, Tào Thực đang ám chỉ nội đấu trong trạm tình báo Thành Đô, nói không chừng Triệu Đình chính là bị Dương Thiêm âm thầm bán đứng.
Tào Tháo đương nhiên biết vấn đề ở đâu, Dương Thiêm là người mà trưởng tử phái đi, mà Triệu Đình là người của Đổng Chiêu, Đổng Chiêu lại ủng hộ Tào Thực, về điểm này không có nội đấu mới là lạ, Tào Tháo cũng biết đây là trưởng tử và Đồng Chiêu đang âm thầm tranh đoạt quyền lực tình báo, nhưng là người đứng đầu, Tào Tháo sẽ không quá so đo loại đấu đá quyền lực này, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc quan trọng của lão, lão vẫn có thể dễ dàng tha thứ.
Việc đối đãi với thủ hạ cũng như cán cân quyền lực, bất kể là Tào Tháo, Lưu Cảnh hay Tôn Quyền, thái độ của bọn họ đều nhất trí, cho phép thủ hạ có quyền đấu đá lẫn nhau, đây là tinh hoa trong thuật cân bằng của đế vương, nhưng điểm mấu chốt của ba người bọn họ lại không giống nhau.
Lưu Cảnh cho phép phe Kinh Châu và phe Ích Châu tranh giành lợi ích, vị trí Tể tướng Bình Chương Đài hắn cũng sẽ an bài cân bằng, nhưng trên nguyên tắc chung để thống nhất thiên hạ, Lưu Cảnh lại không cho phép hai phe có gì bất đồng, đồng thời tuyệt không dễ dàng tha thứ chuyện nội bộ quân đội tồn tại việc chia bè kéo phái, đối phó với tranh đấu lợi ích giữa các phe Lưu Cảnh xử lý được tốt hơn, thu phóng rất tự nhiên.
Tào Tháo đối mặt với sự tranh đấu giữa các phe phái lại tương đối phức tạp, lúc trước tranh đấu sĩ thứ, cũng là Nho giáo và pháp gia tranh đấu, về điểm này Tào Tháo một chút cũng không để lợi ích cân bằng, thái độ của lão vô cùng rõ ràng dứt khoát, nâng đỡ pháp gia bần hàn, chèn ép sĩ tộc Nho gia, giết Biên Nhượng, giết Khổng Dung, giáng chức Lưỡng Tuân, uy hiếp Dương Bưu, khiến Nho gia sĩ tộc ủng hộ Hán thất rơi vào đả kích nặng nề.
Cho đến bây giờ, danh môn sĩ tộc trong triều đình gần như bị tẩy trừ hầu như không còn, đại thần còn sót lại phần lớn đều trung thành theo gót lão, còn lại vài danh vọng thế gia cũng bị lạnh nhạt mà trầm mặc, hiện tại Tào Tháo lại đối mặt với tranh đấu giữa các đại thần ủng hộ trưởng tử và tam tử, với loại đấu đá tranh giành lợi ích phe phái này, Tào Tháo dùng thuật cân bằng, xử lý cũng tương đối tốt.
Nếu như Lưu Cảnh và Tào Tháo cân bằng được tranh đấu lợi ích giữa các phe phái, thì Tôn Quyền lại thất bại, Tôn Quyền không thể khống chế sự tranh đấu ích lợi giữa các phe phái, kết quả xuất hiện hậu quả quân sự và chính trị nghiêm trọng, cuối cùng làm cho Giang Đông chia rẽ, không gượng dậy nổi.
Cho nên Tào Tháo đối vói hai phe Phi – Thực cũng tận lực cân bằng, lão để Tào Thực thay mình đi tuần tra các nơi, tất nhiên để giữ thế cân bằng cũng cho Tào Phi nắm quyền chính vụ rất lớn, mà Tào Phi muốn cướp quyền lực tình báo từ tay Đổng Chiêu, Tào Tháo cuối cùng vẫn ngầm đồng ý.
Tào Tháo khoát tay cười nói với Tào Thực:
- Không cần quá so đo những vấn đề nhỏ nhặt này, quan trọng là Dương Thiêm có thể xúi giục bí thư lang bên cạnh Lưu Cảnh, lấy được công văn cơ mật là bản ghi chép về Bình Chương Đài nghị sự, việc này đã rất khiến người khác khích lệ rồi, đây là thắng lợi trọng đại của tình báo chúng ta, nhất định phải khen ngợi Dương Thiêm thật lớn.
Nói rồi lão quay sang trưởng tử Tào Phi:
- Dương Thiêm lập nhiều công lớn, có thể gia phong làm Ngự sử Trung thừa, tiền thưởng năm trăm cân, lệnh cho y toàn quyền phụ trách tình báo Ba Thục.
Tào Phi không ngờ Dương Thiêm được thăng liền hai cấp, phong làm Ngự sử Trung thừa, đây chính là chức quan có thực quyền giám sát tất cả quan lại, kỳ thật sau khi phụ thân bãi miễn Ngự sử Đại phu Hoa Hâm, lại đúng lúc Dương Thiêm lập công, một lần nữa cho mình chút quyền giám sát, y mừng rỡ trong lòng, vội vàng thi lễ nói:
- Hài nhi thay mặt Dương Thiêm tạ ơn phụ thân phong thưởng!
Tào Tháo cười gật đầu:
- Hôm nay là mùng hai tháng giêng, không nói chuyện quốc sự, tất cả mọi người đã đợi lâu rồi, chúng ta ra ngoài thôi!
Đêm đến, Tào Thực lo lắng trở về phủ của mình, phủ đệ của Tào Thực ở thành nam, rộng trăm mẫu đất, sân nhà rất rộng, cây rừng tươi tốt, trong phủ có một hồ nước ba mươi mẫu, ven hồ xây dựng đủ loại đình đài lầu các, vừa thanh nhã lại rất khác biệt, nhưng dùng những vật liệu sang trọng, nên không mất đi nét xa hoa, trong phủ không chỉ có gia đình Tào Thực, rất nhiều văn nhân dựa vào Tào Thực cũng ở lại đây.
Tào Thực vừa mới trở về phủ, một thị vệ tiến lên bẩm báo:
- Dương tiên sinh đến, đang ở thư phòng chờ công tử.
Dương tiên sinh có thể chờ Tào Thực ở thư phòng, chỉ có thể là Dương Tu, mưu sĩ tâm phúc của Tào Thực, gã cũng đang muốn tìm Dương Tu thảo luận, Dương Tu lại tự mình đến đây, Tào Thực khẽ gật đầu, cũng không về phòng thay y phục, đã tới thẳng thư phòng.
Trong thư phòng, Dương Tu không chút hoang mang ngồi thưởng thức trà thơm, đầu năm Dương Tu làm phó chức hiệp trợ Trần Quần chuẩn bị mở dân đoàn, nửa năm sau, Thanh Châu dân đoàn và Từ Châu dân đoàn lần lượt thành lập, Dương Tu cũng ngay lập tức được triệu hồi về Nghiệp đô, được phong làm Ngự sử, cùng Tào Thực đi tuần tra các nơi thuộc Ngụy Quốc.
Y cũng chỉ trở về hai ngày, hôm nay là mùng hai tháng giêng, theo phong tục hẳn là không ra khỏi cửa, nhưng buổi chiều Dương Tu được tin của Đổng Chiêu, Ngụy công đã gia phong Dương Thiêm là Ngự sử Trung thừa, Dương Tu biết tên Dương Thiêm này, nguyên là thư tá trong quân Tào Nhân, cũng là người Hoằng Nông, có họ hàng xa với gia tộc mình, gã từng vài lần tới gặp phụ thân cầu quan, nhưng phụ thân cũng không coi trọng nhân phẩm của gã, cự tuyệt gã.
Sau lại nghe nói người này dựa hơi Hoa Hâm, trở thành tâm phúc của Tào Phi, không ngờ gã được phá lệ đề bạt làm Ngự sử Trung thừa, nắm giữ quyền giám sát, phụ tử Dương Tu lập tức ý thức được, việc này tất có nguyên do, mặc dù hôm nay là mùng hai tháng giêng, Dương Bưu vẫn để nhi tử đến tìm hiểu tình hình.
Trong sân truyền đến tiếng bước chân, đây là Tào Thực đã trở lại, Dương Tu đứng lên, thi lễ với Tào Thực đang đi vào nhà rồi nói:
- Muộn như vậy còn tới quấy rầy công tử, thật là áy náy.
- Đức Tổ đừng khách khí, nếu như ngươi không tới, đêm nay ta cũng sẽ phái người đi mời ngươi đến.
Tào Thực thở dài, khoát tay nói:
- Mời ngồi!
Trong lòng Dương Tu kinh ngạc, y ngồi xuống hỏi:
- Công tử, chuyện gì xảy ra vậy?
- Hôm nay đã xảy ra một chuyện kì quái, tâm phúc huynh trưởng ta sắp xếp ở Thành Đô không ngờ lại có được bản sao nghị sự lục của Bình Dương Đài.
Tào Thực bèn kể lại tỉ mỉ chuyện xảy ra hôm nay cho Dương Tu một lượt, cuối cùng lắc đầu nói:
- Dương Thiêm đó một bước nhảy lên làm Ngự sử Trung thừa, không có tư lịch, không có học vấn, lại có thể đảm nhiệm chức quan cao như thế, thật không biết phụ thân nghĩ thế nào nữa?
Dương Tu trầm tư chốc lát nói:
- Về việc này quả thật có chỗ kì lạ, chưa nói đến việc gã có được công văn cơ mật này đã không thể tưởng tượng nổi, chỉ dựa vào Ngụy công đặc biệt đề cao gã, ta đoán chừng là vì muốn cho trưởng công tử chút mặt mũi, trả lại cho y chút quyền giám sát.
- Ngươi nói không sai, Hoa Hâm bị cách chức Ngự sử Đại phu, huynh trưởng vốn không còn ai trong Ngự Sử Đài, phụ thân luôn thích giữ thế cân bằng, Đổng Chiêu ra đảm nhiệm Ngự sử Đại phu, như vậy người của huynh trưởng cũng muốn mưu chức ở Ngự Sử Đài, Dương Thiêm này vừa gặp thời, mới gặp được đại vận.
Nói đến đây, Tào Thực nhìn thoáng qua Dương Tu, hỏi:
- Nghe nói Dương Thiêm này và Hoằng Nông Dương thị các ngươi có chút quan hệ, có phải là thật không?
Dương Tu cười lạnh một tiếng nói:
- Hình như là họ hàng, nghe phụ thân nói, không biết người cách đây mấy đời trước sa cơ thất thế, gã chạy tới cầu quan với phụ thân, nhưng phụ thân không vừa ý nhân phẩm thấp kém của gã, bèn lờ gã đi, người này không học vấn không nghề nghiệp, cực thích luồn cúi, hơn nữa giỏi tham ô, không làm nên đại sự gì, công từ không cần để gã trong lòng.
- Nhưng gã lại lập được công lớn!
Tào Thực bỗng nhiên giật mình, vội vàng nói:
- Vừa rồi Đức Tổ nói, gã có được công văn cơ mật này là không thể tưởng tượng, vậy là có ý gì?
Dương Tu cười lắc đầu:
- Đây chỉ là phán đoán của ta, ta hoài nghi gã đã đầu hàng Lưu Cảnh, lấy tài trí của Lưu Cảnh, người bên cạnh hắn làm sao có thể bị mua chuộc, bản ghi chép Bình Chương Đài nghị sự này là công văn bảo mật vô cùng nghiêm ngặt, làm sao có thể dễ dàng tiết lộ, cho nên ta thấy trong chuyện này nhất định có điều kì lạ.
Tào Thực nhướn mày:
- Trên đường về ta cũng nghĩ, Dương Thiêm này có phải đã đầu hàng Lưu Cảnh hay không, bị lợi dụng để đối phó lại chúng ta, nếu đúng như vậy, huynh trưởng sẽ chịu không nổi, chuyện đã vậy, ta cũng hi vọng là thật, nếu Đức Tổ cũng nói thế, vậy khả năng cũng rất lớn rồi.
Dương Tu cười ha hả:
- Nếu công tử hoài nghi, ta đây sẽ phái tâm phúc tới Thành Đô điều tra một phen, một khi chúng ta nắm được chứng cứ, sẽ có thể nhân cơ hội đảo ngược tình thế với trưởng công tử, đây đối với trưởng công tử là một đòn rất nặng nề.
Tào Thực chậm rãi gật đầu:
- Hết thảy đều nhờ cậy Đức Tổ!
Đề xuất Voz: Quê em đất độc