Chương 882: Dương Thôi bàn mưu.

Chương 882: Dương Thôi bàn mưu.

Dương Tu từ trong phủ của Tào Thực đi ra, đã vội vàng trở về nhà, y chưa trở về viện của mình ngay, mà đi thẳng tới thư phòng của phụ thân, mặc dù đêm đã khuya, nhưng thư phòng của Dương Bưu vẫn còn sáng đèn, trong thư phòng có mấy người ngồi, vừa nói chuyện phiếm, vừa kiên nhẫn chờ đợi tin tức của Dương Tu.

Dương Bưu đã gần bảy mươi tuổi, đang khoanh tay đi đi lại lại trong phòng, thân là Thái úy, được xưng là Đệ nhất nguyên lão trong triều, nhưng mấy năm nay ông vẫn sống rất khiêm tốn, không muốn phát sinh xung đột với Tào Tháo, từ khi Tào Tháo thành lập Ngụy Quốc, lợi dụng Ngụy Quốc để hoàn toàn đoạt lấy quyền lực của Hán triều, Dương Bưu gần như luôn luôn nhàn rỗi ở nhà.

Giống như những viên quan khác trong triều đình, từ sau Phục Hoàn án, Dương Bưu đã hoàn toàn mất lòng tin vào Hán Đế Lưu Hiệp, mặc dù ông vẫn là người một lòng trung thành với Hán triều như trước, nhưng ông đã không trông cậy vào Lưu Hiệp có thể làm nên chuyện, nhưng thật ra ông lại mang hy vọng khôi phục Đại Hán ký thác trên người Lưu Cảnh, ông tin tưởng khi mình còn sống, nhất định có thể nhìn thấy một ngày Đại Hán phục hưng.

Tuy rằng trong chính trị Dương Bưu rất khiêm tốn, không hỏi chuyện triều chính, nhưng về việc duy trì Nho học, duy trì lợi ích thế gia, biểu hiện vẫn rõ ràng như trước, ông kiên quyết phản đối tư tưởng hàn môn pháp gia của Tào Tháo, từ trước đến nay Tào Tháo chủ trương sĩ thứ bình đẳng, dùng thiên hạ có thể dùng người, cổ xúy tư tưởng pháp gia, lấy pháp trị quốc, vứt bỏ Nho đức, vậy nên bị các đại danh môn thế gia trong thiên hạ phản đối mạnh mẽ.

Từ khi Tào Tháo bắt đầu nắm quyền, Khúc Phụ Khổng thị, Hoằng Nông Dương thị, Bắc Lăng Thôi thị, Dĩnh Hà Tuân thị, Thái Nguyên Vương thị cùng với Thanh Hà Thôi thị dần dần đại diện cho sĩ tộc Nho gia đấu tranh không đổ không tha, giằng co hơn hai mươi năm, Tào Tháo giết Đại Nho Biên Nhượng làm nổi lên cao trào đấu tranh giữa hai phe, nhưng sau khi Tào Tháo giết thế tôn của Khổng Tử là Khổng Dung, sĩ tộc Nho gia dần dần rơi vào tình thế bất lợi.

Mà sau khi Tào Tháo được phong là Ngụy Công, xây dựng Ngụy Quốc, nắm giữ triều đình, sĩ tộc Nho gia rơi vào đả kích trầm trọng nhất, thời gian trôi qua cũng dần trầm mặc xuống, nhưng trầm mặc không phải là trầm luân, trầm mặc là chờ đợi cơ hội, mưu đồ Đông Sơn tái khởi, trên thực tế, cuộc đấu tranh giữa hàn môn pháp gia mà Tào Tháo tôn sùng với sĩ tộc Nho gia đã kéo dài cả trăm năm, ngày trước vì Tào Tháo có được lực lượng quân sự hùng mạnh mà chiếm thế thượng phong, thậm chí Tào Phi có thể thay thế Hán triều, nhưng cùng với sự yếu đi của lực lượng quân sự gia tộc Tào thị, hàn môn pháp gia cũng dần dần ở thé hạ phong, cuối cùng Tư Mã Ý đại diện cho sĩ tộc Nho gia chiến thắng Tào thị.

Đây cũng là nguyên nhân căn bản khiến cho vương triều Tào Ngụy kéo dài quá ngắn, hàn môn pháp gia trước sau cũng không thể chiến thắng thế lực sĩ tộc Nho gia hùng mạnh, triều Tấn thành lập, sĩ tộc Nho gia hoàn toàn phục hưng, thời đại Ngụy Tấn trở thành thời đại cường thịnh nhất của văn hóa sĩ tộc trong lịch sử Trung Quốc.

Tuy rằng trước mắt thế lực thế gia rơi vào tình thế bất lợi, nhưng các đại thế gia luôn luôn tìm kiếm cơ hội lật ngược tình thế, Lưu Cảnh đương nhiên là nơi bọn họ gửi gắm hy vọng, nhưng dưới tình hình trước mắt, đám người Dương Bưu cũng phát hiện người có cơ hội lật ngược tình thế kia, phải là Tào Thực, Tào Thực là một trong thất tử của Kiến An, tôn sùng Nho học, thông cảm với thế gia, nếu Tào Thực có thể thành công tranh ngôi thế tử, trở thành người thừa kế của Tào Tháo, như vậy cuộc sống của chúng thế gia sẽ tốt hơn rất nhiều, sĩ tộc Nho gia cũng có hy vọng phục hưng.

Trong phòng ngoài Dương Bưu ra, còn có cháu họ của ông, Dương Huấn, cùng với danh sĩ Thôi Diễm, Thôi Diễm là anh họ của Tư Không Thôi Lâm, từng đảm nhiệm chức phụ tá dưới trướng Tào Tháo, Thôi Diễm và Thôi Lâm đều là nhân vật kiệt xuất của Thanh Hà Thôi thị, Thôi Diễm dung mạo tuấn mỹ, nổi tiếng là mỹ nam thiên hạ, cũng là một văn sĩ trứ danh, rất được Tào Tháo yêu quý, để y làm phụ tá.

Tuy nhiên Thôi Diễm kiên trì giữ quan niệm của sĩ tộc Nho gia, phản đối hàn môn pháp gia của Tào Tháo, hết lần này đến lần khác làm Tào Tháo tức giận, cũng dần dần bị Tào Tháo lạnh nhạt, hôm nay y được Dương Bưu mời đến, bàn luận đại sự, Dương Bưu sở dĩ bỗng nhiên có ý nghĩ ủng hộ Tào Thực là vì con ông là Dương Tu cùng đi tuần tra với Tào Thực trở về, Dương Tu nói với phụ thân, Tào Thực tôn sùng Nho gia, hy vọng có thể được thế lực sĩ tộc ủng hộ, việc này đã cho Dương Bưu một tia hy vọng, ông lập tức viết thư cho Tư Không Thôi Lâm, hai người ăn nhịp với nhau, Thôi Lâm liền nhờ anh họ Thôi Diễm đại diện cho mình ra mặt.

Ba người ở trong thư phòng đợi Dương Tu trở về, lúc này trong sân truyền đến tiếng bước chân, có thị nữ bẩm báo:

- Công tử đã về!

Chỉ thấy Dương Tu bị kích động tiến vào trong phòng, ba người đồng loạt lên tinh thần, không khí nặng nề trong phòng lập tức bị phá vỡ, Dương Tu tiến lên khom người thi lễ:

- Phụ thân, con đã về.

Dương Bưu ngồi xuống, khoát tay cười nói:

- Ngồi xuống rồi nói!

Dương Tu ngồi xuống, có thị nữ dâng trà nóng lên, Dương Tu uống một ngụm trà rồi nói:

- Con vừa gặp Thực công tử, cũng tìm hiểu được ngọn nguồn việc Dương Thiêm được phong làm Ngự sử Trung thừa, sự tình đúng như phụ thân dự liệu, Tào Phi sắp nhúng tay vào quyền giám sát Ngự Sử rồi.

Dương Bưu khẽ gật đầu, chuyện này nằm trong dự liệu của ông, chỉ có điều ông thật không ngờ, Dương Thiêm luôn luôn bị mình khinh bỉ lại được phong làm Ngự sử Trung thừa, nắm giữ thực quyền, hơn nữa Tào Tháo còn viết rất rõ ràng trong tấn thăng thư, Dương Thiêm xuất thân từ Hoằng Nông Dương thị, điều này thật khiến Dương Bưu có chút không tiếp thu được, Dương Thiêm được tính là người của Hoằng Nông Dương thị?

- Ta muốn biết, có phải Dương Thiêm cũng được triệu hồi về Nghiệp Đô hay không?

Dương Tu ngẫm nghĩ một chút mới nói:

- Có được triệu hồi về Nghiệp Đô không cũng chưa biết được, tuy nhiên Thực công tử nói cho con một việc, thật làm người ta kinh ngạc, con cảm thấy trong đó có điều rất kỳ lạ.

- Chuyện gì kỳ lạ? – Dương Bưu gặng hỏi.

Dương Tu bèn kể tỉ mỉ việc Dương Thiêm lập công lại một lần, cuối cùng nói:

- Con và Thực công tử đều nhất trí cho rằng, dựa vào sự khôn khéo của Lưu Cảnh, Dương Thiêm không thể sao chép được Bình Chương Đài nghị sự, việc này có thể là kế sách của Lưu Cảnh, lợi dụng Dương Thiêm.

Mấy người trong phòng đều ngơ ngác nhìn nhau, lúc này Thôi Diễm ở bên cạnh cất lời:

- Nếu Dương Thiêm thật sự đầu hàng Lưu Cảnh, cam lòng để Lưu Cảnh lợi dụng, vãn bối lại cho rằng đây là một cơ hội để lật đổ Tào Phi, thế thúc nghĩ sao?

Dương Bưu trầm mặc không nói gì, trong lòng ông hơi mâu thuẫn, đương nhiên ông cũng cho rằng đây có thể là cơ hội lật đổ Tào Phi, nhưng ông lại không muốn phá hỏng kế hoạch của Lưu Cảnh, dù sao ông cũng ôm hy vọng rất lớn rằng Lưu Cảnh sẽ phục hưng Đại Hán.

Sau khi cân nhắc kỹ càng, Dương Bưu chậm rãi nói:

- Chuyện này còn cần tiến hành liên kết với Lưu Cảnh, chúng ta chỉ cần đơn giản nói cho hắn biết, việc tranh giành chức Thế tử Ngụy Quốc đã đến hồi gay cấn, sĩ tộc chúng ta ủng hộ Tào Thực, hy vọng hắn cũng có thể trợ giúp chúng ta, cùng nhau lật đổ Tào Phi, đưa Tào Thực lên ngôi.

Dương Tu gật gật đầu nói:

- Con cũng nghĩ thế, hiện tại quân đội đang ủng hộ Tào Phi, tuy rằng Ngụy công thiên vị Thực công tử, nhưng thế lực của Thực công tử không đủ lớn mạnh, vẫn đang ở thế bất lợi, nếu Lưu Cảnh có thể âm thầm ủng hộ Thực công tử, hắn ở bên ngoài thúc đẩy, sẽ có lợi rất nhiều cho Thực công tử lên ngôi.

Thôi Diễm cũng tiếp lời:

- Vừa rồi Đức Tổ nhắc tới việc quân Hán chuẩn bị tấn công Hợp Phì, nếu chúng ta có thể thuyết phục Lưu Cảnh, tạm hoãn tấn công Hợp Phì, rồi ghi công lao này cho Thực công tử, Ngụy công đương nhiên sẽ nhìn Thực công tử bằng ánh mắt khác trước, việc này có tác dụng trực tiếp thúc đẩy Thực công tử lên ngôi.

Thôi Diễm từng làm phụ tá cho Tào Tháo, y biết năm đó Tào Thực hai lần đi sứ Ích Châu đều thất bại, trở thành một nét bại lớn trên con đường làm quan của Tào Thực, rất nhiều người ủng hộ Tào Phi động một cái lại lấy việc này ra nói, chèn ép Tào Thực, ai buộc chuông thì người đó phải cởi, nếu Tào Thực muốn hoàn toàn xoay chuyển tình thế, vẫn cần có sự phối hợp của Lưu Cảnh.

Ý tưởng này được Dương Bưu vô cùng đồng tình, Dương Bưu lập tức nói với Thôi Diễm và Dương Tu:

- Ta sẽ tự tay viết một phong thư gửi Lưu Cảnh, mời hắn giúp chúng ta, mặt khác Tu nhi đi tìm Thực công tử, bảo công tử chủ động đề xuất đàm phán với Lưu Cảnh, ngăn cản chiến dịch Hợp Phì bùng nổ, sai tâm phúc của công tử đi sứ thành đô, bên phía chúng ta, cũng sẽ cử một người tới liên hệ với Lưu Cảnh trước.

Nói đến đây, Dương Bưu quay sang cháu họ Dương Huấn:

- Hiền chất vất vả một chuyến, thay ta đưa một phong thư cho Lưu Cảnh.

Dương Huấn vội vàng đứng lên đáp:

- Chất nhi cẩn tuân lệnh của bá phụ!

Năm mới đã qua, thấm thoắt đã đến hạ tuần tháng giêng, trong không khí có chút ấm áp, mọi người cảm thấy hơi thở mùa xuân, bắt đầu trút xuống chiếc áo lạnh dày cộm, những thiếu nữ trẻ tuổi đều thay áo ngắn ra khỏi nhà, hít thở không khí mùa xuân.

Tiểu Kiều đến Thành Đô đã gần một tháng, cũng dần dần thích nghi với khí hậu Thành Đô và cuộc sống ở Hán Vương phủ, Tôn Thượng Hương cẩn thận chiếu cố nàng khiến cuộc sống của nàng vô cùng vui vẻ, không giống khi ở Chu gia phải sống cuộc sống quẫn bách, nhìn xem nét mặt người khác, tâm tình cũng dần dần thoải mái, con người cũng lên cân một chút, thân thể đẫy đà, làn da trơn mịn, hơn nữa diện mạo thiên tư của nàng, khiến vẻ đẹp của nàng càng thêm mê người.

Vài ngày trước, Tiểu Kiều đi cùng Tôn Thượng Hương, hai người cùng đi núi Thanh Thành chơi, tận hứng mới về, giữa trưa, Tiểu Kiều tay cầm la phiến, có một thân một mình chậm rãi tản bộ dọc theo con sông nhỏ trong phủ, sông nhỏ nối liền với sông bên ngoài phủ và suối nhỏ trong phủ, hồ nước trong suốt chảy theo dòng sông nhỏ ra bên ngoài phủ, sông nhỏ uốn lượn quanh co, hai bên đủ loại cây cổ thụ thường xanh, trên mặt đất hoa cỏ màu xanh như nêm, giống như một tấm thảm mềm mại, núi đá cây rừng xanh mướt trùng điệp, cầu nhỏ nước chảy, cảnh sắc thanh nhã vô cùng.

Hoa nghênh xuân và mai vàng hai bên bờ sông nhỏ đều đã nở rộ, những đóa mai vàng rạng rỡ nở rộ hai bên bở sông nhỏ, trong không khí mai vàng tỏa ra hương thơm đặc biệt, từng bầy chim màu lông diễm lệ hót vang trên tàng cây, Tiểu Kiều thưởng mai, hoàn toàn say sưa trong hương hoa tiếng chim.

- Sao lại có một mình?

Bên cạnh Tiểu Kiều vang lên thanh âm trầm thấp, khiến nàng đang say sưa bỗng bừng tỉnh, vừa quay đầu lại, chỉ thấy Lưu Cảnh ở phía sau cách nàng không xa, mỉm cười nhìn nàng.

Trong lòng Tiểu Kiều lập tức bối rối, một tháng này nàng chỉ gặp Lưu Cảnh có ba lần, hơn nữa đều là lúc cơm chiều cùng mọi người, một mình gặp hắn như thế này vẫn là lần đầu tiên, mặt nàng hơi ửng đỏ, cười nói:

- Thượng Hương muốn ngủ trưa, một mình ta nhàm chán, tùy hứng đi dạo một chút, sao công tử lại về phủ giữa trưa vậy?

- Hôm nay là ngày nghỉ, không cần tới quan phòng, ta cũng ra ngoài cho khuây khỏa.

Tiểu Kiều cười nhạt, dùng la phiến chỉ vào hai bên bờ sông nhỏ nói:

- Ta cũng vừa mới phát hiện, không ngờ hai bờ sông nhỏ lại có cảnh đẹp như thế, ta thích nhất hương mai vàng, công tử thì sao?

Lưu Cảnh đi lên trước hít hà hương mai trên một thân cây đã ố vàng, khẽ gật đầu:

- Mùi hương này quả thật rất đặc biệt, không tồi, ta cũng rất thích.

Hai người sóng vai bước đi chầm chậm, Lưu Cảnh liếc mắt quan sát Tiểu Kiều, thấy nàng mặc một bộ váy màu trắng tinh tế, đồ trang sức trang nhã, mái tóc đen như thác nước được vấn lên thành búi, dáng người nàng có vẻ thon dài đẫy đà, dung mạo xinh đẹp thanh dật, trên người tản ra mùi hương thơm mát thanh nhã khiến người ta mê say, quả nhiên là dáng vẻ khuynh quốc khuynh thành.

- Mấy ngày nay ở trong phủ có tốt không? – Lưu Cảnh cười hỏi.

Tiểu Kiều nhẹ nhàng gật đầu:

- Cuộc sống của ta trôi qua rất vui vẻ, trong lòng vô cùng cảm kích công tử.

- Chỉ cảm kích thôi sao? – Lưu Cảnh lại không kìm được hỏi.

Tiểu Kiều khẽ run lên, nàng hơi thẹn thùng liếc nhìn Lưu Cảnh, nhỏ giọng nói:

- Lời này của công tử có ý gì?

Lưu Cảnh cười không đáp, lại với tay nắm chặt bàn tay nhỏ bé mịn màng của Tiểu Kiều, Tiểu Kiều cúi đầu, nhẹ nhàng giãy một cái, lại không giãy giụa thoát ra, nàng lập tức xấu hổ nghiêng đầu, không dám đối diện với Lưu Cảnh.

Lưu Cảnh vịn vào bờ vai nàng, ánh mắt nóng rực cúi đầu chăm chú nhìn nàng, trái tim Tiểu Kiều thình thịch đập loạn xạ, nàng bối rối, hoang mang lo sợ, run giọng nói:

- Công tử!

Lưu Cảnh nâng cằm nàng lên, dừng trước khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp này, so sánh với Đại Kiều đoan trang xinh đẹp tuyệt trần, Tiểu Kiều càng có một loại phong tình kiều mị đến mê người, nàng nhắm đôi mắt đẹp lại, đôi môi đỏ tươi ướt át hơi mở ra, lộ ra hàm răng trắng như tuyết, dường như mời gọi điều gì, Lưu Cảnh chậm rãi kề sát, hôn lên đôi môi mềm mại của nàng, hắn thưởng thức tư vị của nàng, Tiểu Kiều dần dần nép vào trong ngực hắn, cả người đều run lên.

Đúng lúc này, phía sau truyền đến tiếng bước chân rất vội, có thị nữ ở cách đó không xa thấp giọng gọi:

- Điện hạ!

Đề xuất Voz: Review lại " Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó "
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN