Chương 883: Sứ giả phương Bắc đến.

Chương 883: Sứ giả phương Bắc đến.

Tiểu Kiều vội vã rời khởi vòng ôm của Lưu Cảnh, nghiêng đầu đi, Lưu Cảnh đột nhiên xoay người, hơi tức giận nhìn thị nữ phá hỏng chuyện tốt của hắn đang đứng phía sau:

- Chuyện gì?

Hắn nổi giận đùng đùng hỏi.

Thị nữ sợ tới mức đen mặt, cúi đầu nói:

- La quản gia đến chuyển lời, nói Từ thượng thư cầu kiến!

Hóa ra là Từ Thứ cầu kiến mình, sắc mặt Lưu Cảnh hơi hòa hoãn lại, nói với thị nữ:

- Ta biết rồi, nói với La quản gia, mời Từ thượng thư tới thư phòng ngoài của ta chờ một lát.

Thị nữ vội vàng hấp tấp đi rồi, Lưu Cảnh lại quay đầu tìm Tiểu Kiều, Tiểu Kiều đứng cách vài bước, bầu không khí đã bị phá hỏng rồi, giữa hai người có một chút xấu hổ, Tiểu Kiều đỏ mặt nói:

- Công tử có việc cứ đi đi! Ta đi về trước đây.

Lưu Cảnh không nói gì thêm, chỉ nhìn nàng một cái thật thâm tình, rồi xoay người bước nhanh tới nhà ngoài, Tiểu Kiều yên lặng nhìn hắn đi xa, không khỏi khe khẽ cắn môi, cúi đầu thở dài một tiếng.

Từ Thứ kiên nhẫn chờ Lưu Cảnh trong thư phòng, dựa theo Bình Chương Đài mười ngày một vòng, hôm nay vừa đúng đến lượt y chấp chính sự bút, đảm nhiệm Thượng thư chủ tọa, Bình Chương Đài nghị sự tháng trước, Lưu Cảnh dặn dò ba việc, một là kế hoạch dời đô, tiếp theo là phương án phân phối lương thực và vật tư trong trận chiến Hợp Phì, tiếp đó nữa là chuyện đúc kim tiền.

Một tháng đã trôi qua, hai kế hoạch trước đã rõ ràng, dự định tháng chín năm nay bắt đầu tiến hành, giai đoạn trước đã triển khai, mà phân phối lương thực vật tư trong trận chiến Hợp Phì đã tiến hành đâu vào đấy, hôm nay Từ Thứ tìm Lưu Cảnh là vì chuyện đúc kim tiền, qua một tháng bận rộn, cuối cùng đã có thu hoạch.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng cười của Lưu Cảnh:

- Ta phát hiện Nguyên Trực mỗi lần tới thăm ta, đều sẽ ở mười ngày, không thể để cho ta nghỉ ngơi một ngày sao?

Từ Thứ vội vàng đứng lên, nhìn Lưu Cảnh đang tiến vào phòng, nói vẻ áy náy:

- Vi thần sơ suất, quấy rầy Điện hạ nghỉ ngơi.

Lưu Cảnh xua tay cười nói:

- Chỉ đùa một chút thôi, Nguyên Trực không cần cho là thật, mời ngồi!

Từ Thứ ngồi xuống, cười nói:

- Hôm nay tới tìm Điện hạ, chủ yếu là vì chuyện đúc kim tiền.

Lưu Cảnh lập tức tập trung tinh thần, đúc hoàng kim tiền là việc hắn cực kỳ quan tâm, vội hỏi:

- Hiện tại tiến triển thế nào rồi?

Từ Thứ lấy ra một cái hộp gỗ nhỏ, đặt lên bàn, đưa cho Lưu Cảnh:

- Mời Điện hạ xem qua!

Lưu Cảnh mở hộp ra, bên trong là hai quan kim tiền óng ánh, Từ Thứ cười nói:

- Đây là hình dáng của tiền.

Lưu Cảnh mừng rỡ, hắn không ngờ tiền làm ra nhanh như vậy, hắn cầm kim tiền, nhìn trong tay thật kỹ, kim tiền lớn hơn Ngũ thù tiền một chút, ở giữa có lỗ, tiền dày, thả vào tay rất nặng, trên mặt có khắc triện nổi bốn chữ “Hán Quốc kim tiền”, chữ viết rắn rỏi, mặt sau lại là phù điệu hình vòm cung điện, là hình vẽ Vị Ương Cung, hoàn toàn dựa theo phương án đúc của Lưu Cảnh lúc trước, khiến hắn vô cùng hài lòng.

Từ Thứ giải thích:

- Một cân hoàng kim có thể đổi thành một vạn tiền, mà một cân hoàng kim đúc trăm miếng kim tiền, một miếng kim tiền tương ứng có thể đổi một trăm ngũ thù tiền, một cân vàng ròng có thể đổi mười miếng hoàng kim tiền, vô cùng đơn giản dễ tính, dễ dàng trong lưu thông.

Lưu Cảnh khẽ gật đầu, lại hỏi:

- Làm sao để phòng ngừa tư đúc?

Nếu là vàng ròng tư đúc, vấn đề cũng không lớn, nhưng điều Lưu Cảnh lo lắng là hoàng kim trộn lẫn tiền đồng tư đúc, sẽ gây trở ngại lớn đến kế hoạch kim tiền của hắn, hắn nhất định phải phòng ngừa điểm này, Từ Thứ định liệu trước, từ trong hộp lấy ra một kim tiền khác, đưa cho Lưu Cảnh:

- Đây là một quan tiền ta cố ý trộn lẫn đồng đỏ, mời Điện hạ so sánh!

Lưu Cảnh hăng hái đón lấy tiền có lẫn đồng so sánh với tiền vàng ròng, mặc dù kích thước và ngoại hình đều gần giống nhau, nhưng cảm giác khi chạm vào hơi khác một chút, mặt khác hình dáng cũng có chỗ bất đồng, Từ Thứ lại giải thích:

- Ban đầu chúng ta tĩnh toán một cân hoàng kim đúc năm mươi kim tiền, nhưng phát hiện dễ dàng làm giả, rất khó nhận ra, sau khi đổi thành đúc một trăm kim tiền, một khi trộn lẫn đồng cũng dễ dàng phân biệt, rõ ràng sai màu sắc, hơn nữa loại kim tiền này phần lớn là thương nhân sử dụng, nếu muốn giấu diếm được ánh mắt khôn khéo của thương nhân, khó có thể thực hiện được, xin Điện hạ yên tâm.

Lưu Cảnh ngẫm nghĩ một lát lại nói:

- Không chỉ đề phòng bằng kĩ thuật, quan trọng là phải dùng nghiêm hình tuấn pháp, ai dám cả gan tư đúc làm giả quan tiền chém không tha, để cho kẻ làm giả không dám dễ dàng thử.

- Ta không lo lắng nội bộ Hán Quốc, ta chỉ lo bên Ngụy Quốc kia sẽ làm giả, án làm giả quan kim chính là do Tào Phi gây nên.

Lưu Cảnh khẽ mỉm cười:

- Kì thật phía Tào Phi cũng không cần lo lắng, y dám làm giả kim tiền, cuối cùng chỉ mất nhiều hơn được.

Lưu Cảnh để lại kim tiền vào trong hộp, nói với Từ Thứ:

- Không cần lo lắng gì nữa, có thể mở rộng quy mô đúc tiền, lập tức thực thi, đồng thời thu hồi vàng ròng trên thị trường.

- Vi thần tuân mệnh!

Từ Thứ thu lại chiếc hộp, đứng lên nói:

- Vi thần không quấy rầy Điện hạ nghỉ ngơi nữa, cáo từ trước!

Lưu Cảnh lại khoát tay nói:

- Đừng vội, ta còn có chuyện tìm ngươi.

Từ Thứ lại chậm rãi ngồi xuống:

- Điện hạ còn có chuyện gì?

Lưu Cảnh lấy một tin tình báo từ trên bàn, đưa cho y:

- Đây là tin nhanh từ Trường An truyền đến ngày hôm qua, Tào Tháo phái Ngự Sử Đại phu Đổng Chiêu làm sứ giả đến Thành Đô, trước mắt đã đến Trường An, nhiều nhất là mười ngày sau sẽ đến Thành Đô.

Tin tức này khiến Từ Thứ ngẩn người, lúc này Tào Tháo phái sứ giả đến làm gì, y nhận lấy thư khẩn, xem một lần, không hiểu nhìn Lưu Cảnh, Lưu Cảnh cười cười nói:

- Đổng Chiêu là nhân tài đắc lực nhất của Tào Thực, y đi sứ Thành Đô lần này nhất định là do Tào Thực tiến cử, nếu ta đoán không sai, Đổng Chiêu vì trận chiến Hợp Phì sắp bùng nổ mà đến, nhìn ra được, Tào Tháo cũng không muốn giao chiến.

- Nhưng kế hoạch chiến dịch của chúng ta cũng đã thực thi, hơn một tháng qua, chúng ta luôn luôn phân phối tiền lương vật tư.

Từ Thứ thực sự có chút hồ đồ rồi, y thấy Lưu Cảnh cười thần bí, càng thêm không hiểu ý đồ thực sự của Lưu Cảnh, lại nghi hoặc hỏi:

- Hay kỳ thật Điện hạ không muốn giao chiến?

Lưu Cảnh thản nhiên đáp:

- Cũng không phải ta không muốn đánh Hợp Phì, chỉ có điều so với việc cướp lấy Hợp Phì, dời đô về Trường An mới là việc vô cùng nặng nề của chúng ta, Nguyên Trực quên rồi sao? Lúc trước Nguyên Trực nói cho ta hay, trở ngại lớn nhất của việc dời đô về Trường An là gì?

Từ Thứ lập tức nhớ tới lời mình đã nói một tháng trước, dời đô về Trường An, điều kiện tiên quyết là phải giải quyết Quan Trung và Khương Hồ, Hung Nô ở phía Bắc, nếu không Trường An sẽ không xong, y lập tức bừng tỉnh đại ngộ, Lưu Cảnh vốn không có ý định dụng binh đối vói Hợp Phì.

Từ Thứ đã dần dần hiểu được dụng ý của Lưu Cảnh, y cười nói:

- Chẳng lẽ Điện hạ muốn ủng hộ Tào Thực, để Đổng Chiêu lần này đi sứ có thể thành công sao?

Lưu Cảnh khẽ lắc đầu, nụ cười trên mặt càng thêm thần bí:

- Ta cũng không hẳn ủng hộ Tào Thực hay Tào Phi, ta chỉ quan tâm lợi ích lớn nhất đạt được trong cuộc tranh giành của huynh đệ bọn họ, kỳ thật thao túng hai huynh đệ bọn họ tranh đấu lâu dài, thật ra lại là một việc rất thú vị.

Đổng Chiêu vẫn ở Trường An, nhưng Dương Huấn đã đi tới thành đô rồi, y phụng mệnh Dương Bưu bí mật đi sứ Thành Đô, phải thúc đẩy cho hành trình của Đổng Chiêu thành công, đồng thời y còn mang trên lưng một nhiệm vụ khác, chính là điều tra xem Dương Thiêm có âm thầm đầu hàng quân Hán hay không.

Dương Huấn chừng hơn bốn mươi tuổi, dung mạo tuấn lãng mảnh khảnh, là con cháu kiệt xuất của Hoằng Nông Dương thị, cùng với Dương Tu là được xưng là Hoằng Nông nhị tuấn tài, y thiên tư thông minh, tài văn chương xuất chúng, đọc đủ các loại kinh thư, lại không kém khôn khéo tài năng, rất được gia chủ Dương Bưu coi trọng, lần này y bí mật đi sứ thành đô, gánh vác trọng trách Dương Bưu đặc biệt giao phó.

Dương Huấn mười mấy năm trước có du học tới Thành Đô, từng bái Thực Quận đại nho đảm nhiệm an vi sư, ở lại Thành Đô hai năm, rất hiểu về Thành Đô, Dương Huấn vào thành lúc chạng vạng, đến một quán trọ đối diện Hoàng Hà tửu quán, bố trí ổn thỏa hành lý.

Dương Huấn đứng trước cửa sổ nhìn chăm chú vào Hoàng Hà tửu quán đối diện, nơi này hóa ra là tổng trạm tình báo quân Tào thiết lập tại Thành Đô, sau khi Triệu Đình bị bắt, Hoàng Hà tửu quán bị quân Hán niêm phong, cửa lớn đóng chặt, trên cửa dán giấy niêm phong, trong tửu lâu trống không, không một bóng người.

Dương Huấn hơi có vẻ tâm sự nặng nề, y biết tình báo của quân Tào đã đến chợ Nam, Đổng Chiêu nói cho y biết, là một cửa hàng la ngựa ở chợ nam, ngày mai y phải dành thời gian đi xem một chút, Dương Huấn quyết định thăm dò bộ mặt thật của Dương Thiêm trước, sau đó mới đi bái kiến Lưu Cảnh, dù sao Đổng Chiêu vẫn còn ở Trường An, y vẫn có đủ thời gian.

Lúc này, phía sau truyền đến tiếng gõ cửa, Dương Huấn quay đầu lại nói:

- Mời vào!

Cửa mở ra, tiểu nhị của quán trọ bưng bàn ăn lên, cười nói:

- Tiên sinh cơm tối đến rồi đây.

Dương Huấn chỉ vào bàn nhỏ nói:

- Để đây đi!

Y ngồi xuống, vừa cười vừa lấy ra một xâu tiền đưa cho tiểu nhị:

- Vất vả rồi.

- Đa tạ tiên sinh!

Tiểu nhị cảm giác xâu tiền này chừng 50-60 tiền, lập tức mừng rỡ, khom lưng cúi đầu với y nói:

- Tiên sinh có yêu cầu gì, cứ việc phân phó.

- Ta muốn hỏi ngươi một chuyện, chính là việc ở chợ đen hơn một tháng trước, chắc ngươi biết rõ!

Tiểu nhị liên tục gật đầu:

- Thành Đô không ai không biết, vài ngày trước hơn trăm người bị đưa ra chém đầu thị chúng, tiểu nhân còn chạy tới đó xem mà.

- Ngươi có biết vì sao chợ đen bị điều tra không?

- Nghe nói Hán Vương cải trang vi hành, đổi phải hoàng kim giả, nên tức giận, hạ lệnh cho quân đội bao vây tiễu trừ.

Dương Huấn lập tức hứng thú, việc đổi hoàng kim giả đúng là do Tào Phi an bài cho Dương Thiêm gây nên, nếu tin đồn này là thật, Dương Thiêm hẳn không thể may mắn thoát nạn, y lại hỏi:

- Tin đồn này có thể tin được không?

Tiểu nhị nhún vai:

- Ai biết được! Dù sao tin đồn loại nào chẳng có, nhưng chưởng quầy nhà ta biết tin đồn này đáng tin cậy, bởi vì chợ Nam vừa mở không bao lâu, mấy ngàn quân đã tiến vào chợ Nam, trước tiên bắt giữ đúng nơi đổi hoàng kim giả, sau đó mới lùng bắt những kẻ đổi tiền khác, hoàng kim giả mới ra được hai tháng, toàn bộ chợ đen đã bị xóa sổ luôn.

Dương Huấn khẽ gật đầu, nói rất có lý, tuy chỉ là một nhân vật nhỏ, nhưng nhìn sự tình vẫn rất rõ ràng, xem ra đúng là Dương Thiêm đã làm ra chuyện giả hoàng kim, chuyện này thú vị rồi đây, hoàng kim giả gặp chuyện không may, Dương Thiêm không có bất kỳ phiền phức gì, còn được thăng chức, Triệu Đình lại bị bắt, sống chết chưa rõ, Dương Thiêm vì vậy tiếp nhận tổng trạm tình báo thành đô, sơ hở rõ ràng như vậy, bên trên lại nhìn không ra, chỉ có thể nói Tào Phi dụng tâm kín đáo.

Thế này cũng có thể giải thích rõ ràng rồi, vì sao Dương Thiêm có thể lấy được bản ghi chép Bình Chương Đài nghị sự, công văn cơ mật như vậy, rõ ràng cho thấy đây là một cái bẫy.

Tuy nhiên dù Dương Huấn đã hiểu rõ rồi, nếu không lấy được chứng cứ cũng không thể mạo muội tố giác, y nhất định phải lấy được chứng cớ xác thực mới được.

Giữa trưa ngày kế tiếp, Dương Huấn ung dung đi tới chợ Nam, tìm được Đổng Chiêu, nói cho ông ta biết cửa hàng la ngựa, nằm ở góc đông bắc chợ Nam, là một một cửa hàng lớn rộng ba mẫu đất, ở ngoài cửa có một vòng lan can vây quanh, bên trong có mười mấy con ngựa vừa được đưa đến, là ngựa kéo Hà Hoàng, thể trạng cao lớn lực lưỡng, bốn vó tráng kiện, không hợp để chạy nhanh, chủ yếu dùng để kéo xe.

Quân Hán có quy định rất nghiêm khắc dành riêng cho chiến mã, chiến mã thượng đẳng tuyệt đối không được phép đưa ra dân gian, chỉ có thể dùng trong quân đội, hơn nữa ngựa cũng thuộc loại hàng hóa cấm buôn bán, không được đưa sang Ngụy Quốc và Giang Đông.

Dương Huấn đổi cách ăn mặt một chút, quần áo đơn giản, mặt hơi xanh xao, vẻ nghèo túng, thoạt nhìn tựa như một nông dân phá sản đến nương nhờ họ hàng, y đi vào cửa hàng la ngựa, rất dè dặt hỏi:

- Xin hỏi, Trương Lư Nhi có ở đây không?

Đại hán đứng ngoài liếc mắt đánh giá y, quát to vào trong điếm:

- Trương Lư Nhi, bên ngoài có người tìm!

- Là ai tìm ta?

Một tên tiểu nhị gầy đét chạy ra, gã chính là Trương Lư Nhi mà Dương Huấn muốn tìm, hơn một tháng trước, chính gã bảo Triệu Đình tới Nam Thị tìm Dương Thiêm, kết quả Triệu Đình bị bắt.

Trương Lư Nhi không biết Dương Huấn, hơi sửng sốt, Dương Huấn bèn vội tiến lên nói:

- Tam Lư Nhi, ta là thúc phụ của cháu đây! Không nhận ra ta sao?

Dương Huấn vừa nói, trong lòng bàn tay xuất hiện một thẻ bài bằng đồng, Trương Lư Nhi lập tức biến sắc, lui về sau hai bước nói:

- Nhị thúc, sao thúc lại biến thành bộ dạng này?

- Ai! Một lời khó nói hết, cuối cùng ta cũng tìm được cháu rồi.

Trương Lư Nhi vẻ mặt đau khổ nhỏ giọng nói với đồng bạn bên cạnh:

- Lão gia phái người đến, đoán chừng là đến đòi tiền, ta dẫn ông ta đi ăn cơm trước đã, đừng nói với thủ lĩnh.

- Mau đuổi ông ta đi, để thủ lĩnh biết ngươi và người nhà thư từ qua lại, ngươi cứ từ từ gánh hậu quả, nhanh đi!

Trương Lư Nhi vào trong tiểu điếm, lát sau đem theo hầu bao đi ra, nói với Dương Huấn:

- Nhị thúc, cháu dẫn thúc đi ăn cơm.

Đề xuất Giới Thiệu: Đại Kiều Tiểu Kiều
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN