Chương 884: Gián điệp hai mặt.
Chương 884: Gián điệp hai mặt.
Trong một tửu quán nhỏ ở chợ Nam, Trương Lư Nhi đưa Dương Huấn vào một gian phòng ngồi xuống, Dương Huấn lại một lần nữa lấy ra thẻ bài:
- Ngươi nhìn kỹ lại đi!
Trương Lư Nhi cũng không phải người bình thường, gã là thám tử Đổng Chiêu sắp xếp bên cạnh Triệu Đình, phụ trách theo dõi nhất cử nhất động của Triệu Đình, mặc dù Triệu Đình là người của Đổng Chiêu, nhưng Đổng Chiêu cũng không hoàn toàn tín nhiệm y, khi Dương Huấn lên đường, Đổng Chiêu đã nói cho y biết, có thể khai thác từ Trương Lư Nhi, tra ra chân tướng sự việc.
Trương Lư Nhi nhìn thẻ bài, không ngờ là số 4, trong lòng gã cả kinh, Triệu Đình mới là số 16, người này đã là số 4, thân phận nhất định không nhỏ, gã vội vàng cung kính hỏi:
- Xin hỏi tiên sinh là người ở đâu?
- Ta là cháu của Dương Thái úy, chính là phụ tá của Thực công tử, Dương Huấn!
Trương Lư Nhi lập tức kính nể y, đứng dậy thi lễ:
- Thì ra là cháu của Dương Thái úy, tiểu nhân thất kính.
Dương Huấn cười khổ trong lòng, đối phương hiển nhiên không biết y là người nơi đâu, chỉ coi trọng y là cháu của Dương Thái úy, lại không biết y là danh sĩ Hoằng Nông, càng không bái lễ với y, chỉ là một cái bái lạy, rõ ràng cho thấy mình quá miễn cưỡng, cũng được, không nên so đo chuyện này với một tiểu nhân vật.
Dương Huấn xua tay cười nói:
- Không cần khách khí, mời ngồi!
Trương Lư Nhi ngồi xuống, đôi mắt chờ mong nhìn Dương Huấn, không biết y đến tìm mình có chuyện gì? Dương Huấn trầm ngâm một lát rồi nói:
- Ta không ngại nói thật với ngươi, Thực công tử và Đổng đại phu vẫn hoài nghi Dương Thiêm đang âm thầm đầu hàng quân Hán, cho nên đặc biệt lệnh cho ta đến tra xét việc này, ngươi hẳn là người hiểu chuyện, có lẽ ngươi không có chứng cớ, nhưng ta muốn biết, ngươi cho rằng Dương Thiêm có đầu hàng quân Hán hay không?
Trương Lư Nhi ngây ngẩn cả người, một lúc lâu sau mới lắp bắp nói:
- Dương tiên sinh cớ sao lại nói như vậy?
Dương Huấn cũng cảm giác mình hỏi quá trực tiếp, bèn cười cười nói:
- Như vậy đi! Ngươi nói cho ta biết Triệu Đình rốt cuộc vì sao bị bắt?
Trương Lư Nhi thở dài nói:
- Chuyện này kỳ thật rất phức tạp, Dương Thiêm và Triệu Đình đều vì bản thân, âm thầm tranh đấu rất lợi hại, ngày đó gặp chuyện không may, ta thân ở trong Cục, không nhìn thấu chuyện này, về sau ta mới dần dần hiểu ra được, Triệu Đình tàn nhẫn, nhưng Dương Thiêm còn cáo già hơn.
- Sao lại nói thế?
Dương Huấn lập tức thấy hứng thú, vội vàng gặng hỏi.
Trương Lư Nhi cười khổ một tiếng nói:
- Chợ đen bị tiễu trừ, họa sinh ra từ vụ làm giả quan kim, có người nói là vì Hán Vương cải trang vi hành phát hiện ra, kỳ thật không phải, nguyên nhân thực sự chỉ có ta biết, thật ra Triệu Đình phái người âm thầm tố cáo với quan phủ, ý đồ mượn tay quân Hán xử lý Dương Thiêm.
Dương Huấn khẽ gật đầu, lời này khá đáng tin, y lại truy hỏi:
- Sau đó thì sao?
- Triệu Đình sớm đã có chuẩn bị, một khi Dương Thiêm bị bắt, ông ta lập tức bỏ đi, ai ngờ trước đó Dương Thiêm để lại đường lui cho mình, theo đường thủy đào thoát khỏi sự vây bắt của quân Hán, gã cáo già, lập tức bày cạm bẫy ngược lại, để tâm phúc của gã quay lại lừa Triệu Đình, nói gã đã bị bắt, ở một quán trọ có giấu ba ngàn lượng hoàng kim, Triệu Đình nổi lòng tham, dẫn ta tới quán trọ, ta nhìn ra được ông ta muốn nuốt trọn số hoàng kim này, không ngờ đến tối Dương Thiêm mật báo cho quân Hán, quân Hán mai phục ở quán trọ, bắt được Triệu Đình tại trận, vì thủ hạ của ta ở ngoài nên mới có thể trốn thoát, cuối cùng Dương Thiêm dùng một chiêu hồi mã thương, tiếp quản toàn bộ thế lực của Triệu Đình.
Dương Huấn bừng tỉnh đại ngộ, thì ra là vậy, không ngờ nội đấu giữa hai người này lại kịch liệt đến thế, không ngờ Dương Thiêm lại cáo già như thế, bá phụ quả đúng đã coi thường gã, Dương Huấn trầm tư trong chốc lát rồi nói:
- Nhưng Dương Thiêm còn lấy được bản ghi chép Bình Chương Đài nghị sự, ngươi cảm thấy điều này có thể không?
- Dương tiên sinh vì vậy mới hoài nghi Dương Thiêm đầu hàng quân Hán?
Dương Huấn khẽ gật đầu:
- Cũng vì chuyện này, không chỉ có ta, Thực công tử và Thái úy đều cảm thấy không thể xảy ra, ghi chép Bình Chương Đài nghị sự cơ mật tới mức nào, sao có thể tiết lộ ra ngoài?
Trương Lư Như cười tự giễu:
- Theo ta biết Dương Thiêm quả thật từng gặp phụ tá của Lưu Cảnh là Lâm Tiến, nhưng lúc đó quan hệ rất xa lạ, chưa đến mức lấy lòng hay xúi giục Lâm Tiến.
Dương Huấn ngẩn ra:
- Vậy bản ghi chép Bình Chương Đài nghị sự có ý nghĩa gì đây?
- Làm gì có cái bản ghi chép Bình Chương Đài nghị sự nào, đó chỉ là báo cáo giả Dương Thiêm dựa vào một chút tin đồn để viết ra mà thôi.
Dương Huấn lập tức giận dữ:
- Gã vậy mà dám lớn mật như thế, lừa gạt cả Ngụy công!
Trương Lư Nhi thở dài:
- Ban đầu gã thực sự không phải vì lừa gạt Ngụy công, mà là muốn ổn định địa vị của mình, hơn nữa Phi công tử gây áp lực rất lớn với gã, gã mới tạm thời làm ra một cái gọi là bản ghi chép Bình Chương Đài nghị sự để báo cáo kết quả công việc với trưởng công tử, tuy nhiên người này quả thật có chút năng lực, hơn một tháng vừa rồi, gã thật sự lôi kéo Lâm Tiến, theo ta được biết, gã thường mời Lâm Tiến uống rượu, cho Lâm Tiến không ít ưu đãi, thậm chí còn mua một kỹ nữ đứng đầu bảng đỏ ở Diệu Hương lâu, làm cho Lâm Tiến sa vào mà không thể thoát ra được, về phần Lâm Tiến có đầu hàng hay không, ta cũng không rõ.
Dương Huấn dần dần tỉnh táo lại, theo lời Trương Lư Nhi mà nói, bản ghi chép Bình Chương Đài nghị sự kia rất có thể là giả, vì Dương Huấn cũng có thể lập ra, Lưu Cảnh muốn tấn công Hợp Phì, còn muốn dần dần dời đô về Trường An, những điều này đều là việc sắp xảy ra, ai cũng biết, Lưu Cảnh vừa mới trở về thành đô, khẳng định sẽ thảo luận việc này, Dương Thiêm dùng một chút tin đồn nghe được, cộng thêm phỏng đoán của bản thân, quả nhiên có thể làm giả kín kẽ không chút sơ hở.
Dương Huấn bất đắc dĩ thầm than một tiếng, xem ra Tào Thực muốn lợi dụng việc Dương Thiêm đã quy hàng quân Hán để tính kế với Tào Phi không thể thực hiện được, nhưng Dương Huấn vẫn hơi không cam lòng, lại hỏi:
- Triệu Đình kia đâu rồi, bây giờ y đang ở đâu?
Trương Lư Nhi khẽ lắc đầu:
- Ta không biết, có lẽ đã bị xử tử rồi.
- Được rồi!
Dương Huấn đứng lên nói:
- Ta sẽ ở trong quán trọ đối diện Hoàng Hà tửu quán, nếu có tình hình gì, ngươi có thể kịp thời hồi báo với ta.
Nói xong, y xoay người nghênh ngang rời khỏi, Trương Lư Nhi nhìn theo bóng dáng y đi xa, không khỏi hung hăng “phi” một tiếng:
- Cái quái gì chứ?
Gã ngẫm nghĩ một lát, cũng không vội trở về cửa hàng la ngựa, mà rời khỏi chợ Nam, đi tới một tửu quán khác.
“Tam Phụ Tửu Quán” ở ngoài đại môn Nam Thị, nghe nói tửu quán nhà này do một thương nhân Quan Trung mở ra, nhưng trên thực tế nó lại là một chi nhánh tổ chức tình báo của quân Hán được thiết lập tại chợ Nam, thủ hạ đắc lực của Quan Hỉ là Trương Kế bước nhanh vào tửu quán, thẳng tiến lên lầu hai, đi vào một nhã gian.
Trong nhã gian, Trương Lư Nhi đang uống trả, thấy Trương Kế bước vào, gã vội vàng đứng lên thi lễ:
- Tham kiến Trương tướng quân!
Thân phận của Trương Lư Nhi rất đặc biệt, một mặt, gã là tai mắt Đổng Chiêu sắp xếp ở Thành Đô, chuyên môn giám sát thủ lĩnh trạm tình báo Thành Đô, mặt khác, không lâu sau khi Triệu Đình bị bắt, gã cũng bị quân Hán chú ý, cuối cùng trở thành tai mắt của quân Hán, phụ trách theo dõi nhất cử nhất động của Dương Thiêm, có thể nói, gã chính là gián điệp hai mặt trong trạm tình báo.
Trương Kế khoát tay cười nói:
- Mời ngồi đi!
Trương Lư Nhi ngồi xuống, hơi bất an nói:
- Trưa nay, thật ra là vừa nãy, Tào Thực phái người tới tìm ta.
Trương Kế lập tức hứng thú, ngồi xuống hỏi:
- Là ai, tìm ngươi làm gì?
- Người tới tên là Dương Huấn, tự xưng là cháu của Dương Thái úy, còn là phụ tá của Tào Thực, y đến để tra xem Dương Thiêm đã đầu hàng quân Hán hay chưa.
- Dương Huấn?
Trương Kế lẩm nhẩm cái tên này hai lần, lại hỏi:
- Vậy ngươi trả lời thế nào?
- Tiểu nhân dựa theo những lời lần trước tướng quân bảo ta nói để trả lời Dương Huấn, xem ra, y đã tin, hiện tại y đang ở trong quán trọ đối diện Hoàng Hà tửu quán, bảo ta có chuyện cứ đi tìm y.
Trương Kế ngẫm nghĩ một chút cười nói:
- Ngươi cũng đừng nói quá nhiều với y, nói nhiều dễ lỡ lời, trái lại sẽ khiến y sinh lòng nghi ngờ, cũng không cần để ý tới y, nếu y lại tới tìm ngươi, nhất định Dương Thiêm sẽ hoài nghi ngươi, không cần nói gì với y hết.
- Tiểu nhân hiểu rồi!
Trương Kế cảm thấy việc này có phần trọng yếu, cũng muốn nhanh chóng trở về báo cáo, bèn đứng lên nói:
- Ta về trước, nếu còn có chuyện gì, có thể trực tiếp nhắn lại với chưởng quầy.
Trương Lư Nhi cũng đứng dậy cáo từ, trở về điếm ngựa, Trương Kế nhanh chóng chạy về nha môn, vui mừng báo cáo với Quan Hỉ tin tình báo trọng yếu này.
Quan Hỉ đi thẳng đến Hán Quốc phủ, không bao lâu đã tới trước phòng Hán Vương, nàng báo cáo việc của Dương Huấn với Hán Vương, tuy rằng cấp trên của nàng là Bàng Thống, hẳn là phải báo cáo với Bàng Thống trước, nhưng lúc này Bàng Thống không ở Thành Đô, ba ngày trước đã tới Tương Dương, Quan Hỉ chỉ có thể trực tiếp báo cáo tin khẩn với Hán Vương.
Đi đến trước phòng Hán Vương, Quan Hỉ ôm quyền với thị vệ nói:
- Xin thay ta chuyển cáo đến Điện hạ, ta có việc trọng yếu cần báo cáo.
Quan Hỉ là nữ quan lớn duy nhất của Hán Quốc, chúng thị vệ đều biết nàng, thị vệ đang canh gác cười nói:
- Quan tướng quân chờ một chút, ta sẽ đi bẩm báo.
Thị vệ vào quan phòng, một lát đi ra nói:
- Điện hạ mời tướng quân vào.
Quan Hỉ đang mặc võ phục tướng quân, tướng mạo nàng có vẻ tuấn lãng, tư thế càng thêm oai hùng tỏa sáng, nàng sửa sang cách ăn mặc một chút, bước nhanh vào quan phòng, Lưu Cảnh đang xử lý chính vụ, thấy nàng bước vào, bèn buông bút xuống cười nói:
- Nghe nói Quan tướng quân ngày kia sẽ xuất giá, sao còn có thời gian lo việc công vụ?
Quan Hỉ và Lưu Mẫn đã sớm định ngày cưới, ngày kia sẽ kết hôn, mặt nàng đỏ lên, tiến lên thi lễ nói:
- Quan Hỉ đâu dám lơ là việc quân!
- Ngươi không dám lơ là việc quân, vậy thì ta biết ăn nói với Lưu Hồng thế nào đây?
Lưu Cảnh cười tủm tỉm hỏi ngược lại.
- Ty chức và y không dám, thành hôn là thành hôn, y vẫn phải ủng hộ ta tiếp tục đảm nhiệm công chức, chúng ta đã cùng thống nhất như vậy.
Lưu Cảnh khẽ gật đầu, hắn hiểu Quan Hỉ chấp nhất với sự nghiệp, nên không khuyên nàng nữa, Quan Hỉ dù sao cũng là nữ nhân, việc nàng và Lưu Mẫn thành hôn, hắn đã an bài với Vương phi Đào Trạm, Lưu Cảnh lại hỏi:
- Quan tướng quân có chuyện gì gấp sao?
- Là thế này, cháu của Dương Thái úy, Dương Huấn hôm qua đã tới thành đô.
Quan Hỉ bèn nói rõ ràng rành mạch chuyện đã xảy ra với Lưu Cảnh, Lưu Cảnh nhíu mày, ánh mắt của hắn cao minh tới mức nào chứ, lập tức thấy được mấu chốt của vấn đề, cũng không phải Tào Thực hoài nghi lòng trung thành của Dương Thiêm, mà là Thái úy Dương Bưu ra mặt thay Tào Thực, con trai Dương Bưu, Dương Tu là tâm phúc của Tào Thực không thể giả, nhưng qua nhiều năm như vậy, Dương Bưu chưa bao giờ có gì liên quan đến Tào Thực, còn lần này không ngờ Dương Bưu để cháu trai Dương Huấn ra mặt, mà Dương Huấn còn có thân phận hào bài cao cấp của Đổng Chiêu, việc này đã rõ, Dương Bưu bắt đầu tham gia vào trận tranh người kế vị của huynh đệ họ Tào rồi.
Dương Bưu là người thế nào, ông ta cùng với Tư Không Thôi Lâm đại diện cho danh môn sĩ tộc, nếu Dương Bưu tham gia vào trận tranh vị của huynh đệ họ Tào, nhất định không phải lấy thân phận cá nhân, Dương Bưu tuổi đã gần bày mươi, loại tranh giành kế vị này đúng là đã không còn ý nghĩa gì với cá nhân ông ta, hẳn là thế lực sĩ tộc tham gia vào cuộc tranh giành của Tào thị, hơn nữa thế lực sĩ tộc còn ủng hộ Tào Thực.
Nghĩ vậy, Lưu Cảnh bèn nói:
- Có thể phái người theo dõi Dương Huấn, nhưng không được kinh động y, chỉ cần chú ý nhất cử nhất động của y là được.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Thoại Chi Hậu