Chương 885: Hai sứ giả sáng tối.

Chương 885: Hai sứ giả sáng tối.

Khi hoàng hôn, Lưu Cảnh ngồi xe ngựa rời khỏi quan nha trở về phủ của mình. Xe ngựa lộc cộc đi trên đường rộng, mấy trăm kỵ binh hộ vệ tả hữu, trong xe ngựa, Lưu Cảnh đang nhắm mắt nghĩ về phát hiện của ngày hôm nay, không ngờ Dương Bưu cầm đầu sĩ tộc đã tham gia vào cuộc tranh giành giữa Phi – Thực, bất kể thế nào đối với họ hay là đối với Lưu Cảnh hắn cũng không phải là một chuyện tốt.

Bao nhiêu năm nay, Lưu Cảnh vẫn luôn tranh thủ giành được sự ủng hộ của sĩ tộc phương bắc để gia tăng thực thi chiến lược trọng yếu của hắn, không tiếc đem rất nhiều chức quan thông qua phương thức công khai cử sĩ để cấp cho con cháu sĩ tộc phương bắc, chiến lược này của hắn cũng đã đạt được thành công.

Nhưng việc Dương Bưu cầm đầu sĩ tộc ngược lại ủng hộ Tào Thực, điều này không thể nghi ngờ chính là mở ra một con đường mới cho Lưu Cảnh hắn ở bên ngoài, có lẽ sĩ tộc phương bắc cho rằng, cuộc tranh giành giữa Tào Lưu sẽ kéo dài mấy chục năm, cho nên họ cần phải tính toán lâu dài đồng thời cũng phải suy xét lợi ích trước mắt, Tào Thực không thể nghi ngờ là lựa chọn tốt nhất của lợi ích trước mắt.

Nói thẳng thắn một chút, điều này thật ra là một cách thức hai mặt, hai phe đối địch đều tiến hành áp rót, loại cách thức này đương nhiên khiến Lưu Cảnh căm tức, hắn cảm thấy như bị phản bội. Hắn nheo mắt lại, có đôi khi hắn đã trả giá rất nhiều nhưng đối phương lại không biết quý trọng.

Lúc này, xe ngựa bỗng giảm tốc độ, hắn nghe bên ngoài có người nói:

- Tại hạ Hoằng Nông Dương Huấn, phụng mệnh gia chủ cầu kiến Hán vương điện hạ.

- Dương Huấn?

Lưu Cảnh nhìn xuyên qua tấm màn xe mỏng, thấy Dương Huấn này, đó là một người đàn ông trung niên gầy gò, dáng vẻ nhìn khá khôn khéo. Trưởng thị vệ Lý Thanh tiến lên bẩm báo:

- Hoằng Nông Dương Huấn phụng mệnh gia chủ cầu kiến Điện hạ.

Gia chủ Hoằng Nông Dương thị chính là Dương Bưu, phụng mệnh gia chủ đi cầu kiến, nói cách khác hẳn là có thư của Dương Bưu. Lưu Cảnh gật đầu:

- Dẫn hắn về phủ!

Xe ngựa tiếp tục khởi hành, mang theo Dương Huấn chạy về Hán Vương phủ.

Lưu Cảnh thay đổi một bộ quần áo, đi tới quý khách đường, lúc này Dương Huấn đang đứng ngồi không yên trong khách đường, dù sao y phải đối mặt với Hán vương, y biết rõ lần này liên quan đến địa vị của Dương gia sau này, y nhất định phải chuẩn bị tốt việc ứng đối.

Lúc này, dưới nhà có tiếng bước chân, thị vệ bên cạnh nhắc nhở:

- Hán Vương điện hạ đến!

Dương Huấn cuống quýt đứng dậy, chỉ thấy một văn sĩ trẻ tuổi khôi ngô vững chãi đi tới, Dương Huấn sửng sốt, y chưa từng gặp Lưu Cảnh bao giờ, trong ấn tượng của y, Lưu Cảnh hẳn là mặc kim khôi kim giáp, khí phách đại tướng đường đường, không ngờ cũng là một sĩ tử trẻ tuổi hào hoa phong nhã.

Nhưng trong nháy mắt Dương Huấn bừng tỉnh, hiện giờ là trong nhà, Lưu Cảnh đương nhiên sẽ không mặc khôi giáp, y tiến lên thi lễ thật sâu:

- Dương Huấn tham kiến Hán Vương điện hạ!

Lưu Cảnh khẽ mỉm cười:

- Hóa ra là Hoằng Nông Dương Thiếu Lâm, nghe danh đã lâu!

Trong lòng Dương Huấn kích động vô cùng, không ngờ Hán vương biết y là danh sĩ Hoằng Nông, mà không nói y là cháu của Dương Thái úy, điều này làm cho lòng hư vinh của y được thỏa mãn, y vội vàng lấy ra thư của Dương Bưu, hai tay dâng cho Lưu Cảnh:

- Đây là thư tay gia chủ nhà ta gửi cho Điện hạ, xin Điện hạ xem qua.

Lưu Cảnh nhận thư, khoát tay ra hiệu:

- Dương tiên sinh mời ngồi!

Hai người phân chủ khách ngồi xuống, Lưu Cảnh lại không vội đọc thư mà cười hỏi Dương Huấn:

- Nghe nói Dương tiên sinh được Thôi Diễm tiến cử, chuẩn bị cuối tháng nhập sĩ làm quan, không biết quan tướng là chức gì?

Tim Dương Huấn đập mạnh, không ngờ Hán vương cũng biết việc này, tình báo của hắn quả thật lợi hại. Y có chút ngượng ngùng nói:

- Đoán chừng chỉ là tiểu quan không được xếp hạng thôi, khiến Hán vương điện hạ chê cười rồi, ta cũng không biết sẽ được bổ nhiệm chức gì.

Lưu Cảnh chỉ hơi thăm dò là đã biết Dương Huấn này quả thật không có quan hệ gì với Tào Thực, y tự xưng là phụ tá của Tào Thực chẳng qua là một phía mà thôi.

Lưu Cảnh mở thư của Dương Bưu ra đọc một lượt, quả nhiên như hắn dự đoán, trong thư Dương Bưu hy vọng hắn có thể ủng hộ Tào Thực kế thừa vị trí Thế tử, để sĩ tộc phương bắc có thể chấn hưng Nho gia, khôi phục triều cương.

Lưu Cảnh thầm cười lạnh, Dương Bưu này đúng là già nên hồ đồ rồi, nếu Tào Thực khôi phục được triều cương Đại Hán, tiếp tục tôn Lưu Hiệp làm Hoàng đế, vậy Lưu Cảnh hắn là gì, chẳng lẽ bảo Lưu Cảnh hắn cũng tôn phụng Lưu Hiệp làm Hoàng đế hay sao?

Trước mặt lợi ích trung tâm, không ngờ Dương Bưu yêu cầu mình nhượng bộ, với kinh nghiệm mấy chục năm quan trường của Dương Bưu, đây không phải là suy nghĩ ngu xuẩn của ông ta, chỉ có thể nói, trong xương cốt của đám sĩ tộc danh môn này vẫn có chút xem thường mình.

Lưu Cảnh căm giận trong lòng nhưng lại không biểu lộ trên mặt, khẽ cười nói:

- Không ngờ Dương Thái úy tự tay viết thư cho ta, bởi vậy có thể thấy được ông ta rất tín nhiệm Lưu Cảnh ta. Xin Dương tiên sinh yên tâm, ta sẽ suy nghĩ cẩn thận về ý kiến của ông ta, cố gắng không để cho Dương tiên sinh đi một chuyến tay không.

Lưu Cảnh giơ thư trong tay lên:

- Cũng sẽ không khiến ông ta viết lá thư này vô ích.

Dương Huấn hết sức vui mừng, y không nghĩ thái độ của Lưu Cảnh lại ôn hòa dễ gần như thế, thật sự khác một trời một vực với ác nghiệt vô tình trong truyền thuyết, y đứng dậy thi lễ thật sâu, nói:

- Điện hạ nhân đức, vi thần vô cùng cảm kích!

Lưu Cảnh sai người tiễn Dương Huấn, hắn khoanh tay trầm tư đứng một lát nói với thị vệ bên cạnh:

- Nhanh đi gọi Lâm Tiến đến gặp ta!

Mười ngày sau, Tào Tháo phái sứ giả Đổng Chiêu tới Thành Đô. Đổng Chiêu tính cách chính trực, lại giỏi biến báo, mưu lược hơn người, từng là mưu sĩ trứ danh dưới trướng Viên Thiệu, sau này lại bày mưu tính kế cho Tào Tháo, tiếp đó Quách Gia qua đời, Giả Hủ phản Tào, Nhị Tuân cũng rời đi, đám người Đổng Chiêu, Mao Giới, Lưu Diệp, Trần Quần, Tân Bì, Giả Qùy cùng nhau trở thành mưu sĩ đời thứ hai được Tào Tháo tin cậy.

Đổng Chiêu đương nhiệm Ngụy Quốc Ngự Sử Đại Phu, nắm giữ đại quyền giám sát Ngụy quốc, đồng thời cũng chịu trách nhiệm tập hợp tình báo đối ngoại, y là người kiên định ủng hộ Tào Thực, có tác dụng quan trọng trong cuộc tranh giành ngôi vị giữa Tào Thực và Tào Phi.

Lúc này Đổng Chiêu đi sứ Hán quốc chủ yếu là chắp vá lại quan hệ căng thẳng giữa hai nước nguyên nhân vì thủy chiến tại Nhu Tu Khẩu tạo thành, mục đích cơ bản tới là ngăn cản quân Hán phát động chiến dịch Hợp Phì, hiện nay quân Hán đồn trú trọng binh đến Hoàn huyện, lại cắm hạ thủy trại trong Sào hồ ngay dưới mắt Hợp Phì, dã tâm đánh hạ Hợp Phì đã rõ ràng khắp thiên hạ.

Hợp Phì tuy có năm vạn trọng binh của Trương Liêu phòng ngự, nhưng Tào Tháo vẫn vô cùng lo lắng Hợp Phì thất thủ, lão biết rõ, quân Tào trên mặt quân sự đã bị vây ở hoàn cảnh xấu, nếu quân Hán dốc sức tấn công Hợp Phì, Trương Liêu chưa chắc có thể trấn thủ được, Tào Tháo muốn ở trên mặt chính trị ngăn cản chiến dịch Hợp Phì, Tào Thực liền tiến cử Đổng Chiêu làm sứ giả, đi sứ Thành Đô.

Cùng đi với Đổng Chiêu đến Thành Đô là mưu chủ Giả Hủ quan cao của quân Hán. Giả Hủ chủ quản quân chính Quan Lũng, lão vừa lúc cũng muốn đến Thành Đô báo cáo công tác với Lưu Cảnh, nên cùng theo Đổng Chiêu đi đến đó.

Lúc này họ cách Thành Đô có vài dặm, đã có thể thấy tường thành và thành lầu cao lớn, nhà cửa, tửu quán, cửa hàng trà, lữ xá.. hai bên quan đạo tăng lên nhiều, người đi đường qua lại không ngớt, trên quan đạo vô cùng náo nhiệt.

Đổng Chiêu tuổi gần sáu mươi, lúc tuổi còn trẻ là mỹ nam tử, hiện giờ tuổi già nhưng dung mạo vẫn thanh tú như trước, trong từng cử chỉ vẫn toát lên khí chất tao nhã, lời nói nhỏ nhẹ, dễ khiến người khác sinh lòng thiện cảm, rất khó liên hệ đến một người làm việc nhanh gọn, dứt khoát, quyết đoán, tài năng, nắm quyền sinh sát trong tay.

- Giả công, lúc ta hai mươi tuổi đến Ba Thục du học, từng ở Thành Đô một thời gian ngắn, nhoáng cái đã qua bốn mươi năm rồi, cảm giác Thành Đô vẫn không khác gì so với trí nhớ của ta lắm!

Giả Hủ khẽ cười nói:

- Thành Đô có lịch sử đã lâu, dân phong thuần phác, trăm năm qua cũng không có chiến dịch quy mô lớn nào, dĩ nhiên là duy trì nguyên trạng rồi. Tuy nhiên năm năm trước tường thành từng được tu sửa gia cố lần nữa, đương nhiên, những chi tiết này Công Nhân chắc chắn không nhớ.

- Đúng vậy, dù sao bốn mươi năm rồi, trí nhớ đã kém, không thể nhớ rõ được.

Đổng Chiêu lại chuyển đề tài, dò hỏi:

- Giả Công cảm thấy Hán vương điện hạ xem xét đề nghị của Ngụy công sao?

- Thẳng thắn mà nói, ta quả thật không thể trả lời.

Giả Hủ thản nhiên cười cười nói:

- Thật ra cá nhân ta cho rằng, Tào Thừa tướng căn bản cũng không nên thảo luận sự việc này với chúng ta, đánh hay không đánh Hợp Phì, quan hệ đến chiến lược một nước, không phải một hai lần đàm phán là có thể thay đổi, hơn nữa Công Nhân không thấy là đến Thành Đô đàm phán có chút cảm giác bảo hổ lột da sao?

Đổng Chiêu có chút xấu hổ, cười khổ nói:

- Có lẽ Ngụy công có ý nghĩ của hắn, đây cũng không phải là việc mà thần tử chúng ta nên suy xét, ta chỉ làm hết sức để hoàn thành việc đi sứ lần này.

- Cũng không phải!

Giả Hủ chậm rãi lắc đầu:

- Cấp trên suy nghĩ không chu toàn, thần tử cần khuyên ngăn, bất kể Phụng Hiếu, Công Đạt, Văn Nhược, hay là Trình Trọng Đức đều đã tận sức trần mình đi gặp, muốn quyết sách phải được làm chu toàn, gắng hết sức, mà quyết không để cấp trên quyết định, dưới làm theo, Công Nhân, đây cũng không phải là đạo mưu thần nha!

Đổng Chiêu yên lặng gật đầu, trong lòng xấu hổ, ông ta thở dài một tiếng nói:

- Giả công nói đúng, những mưu thần mới như chúng ta so với mưu chủ nhất đại là lão vẫn còn kém xa, Giả công nói lời vàng ngọc như vậy, Đổng Chiêu thụ giáo.

Lúc này, một đội kỵ binh từ đối diện lao nhanh tới, người cầm đầu chính là Bình Chương Thượng Thư Tư Mã Ý, gã phụng mệnh Lưu Cảnh tới trước đón tiếp Đổng Chiêu và Giả Hủ, bụi đất tung bay, kỵ binh chạy tới trước mắt, Tư Mã Ý ôm quyền cười nói với Giả Hủ:

- Quân sư khổ cực!

Giả Hủ gật gật đầu, cười quay sang giới thiệu với Đổng Chiêu:

- Công Nhân hẳn là biết Trọng Đạt, hiện tại là một trong ngũ tướng Hán quốc, chủ quản quân chính và đối ngoại, lần này Công Nhân đi sứ Hán quốc sẽ gặp Trọng Đạt thường xuyên đấy.

Đổng Chiêu đương nhiên biết Tư Mã Y, ông ta và huynh trưởng của Tư Mã Ý là Tư Mã Lang có quan hệ rất tốt, Tư Mã Ý lúc còn niên thiếu từng học hỏi Đổng Chiêu. Đổng Chiêu khẽ mỉm cười,:

- Trọng Đạt, chúng ta đã lâu rồi không gặp.

- Tham kiến Đổng công!

Tư Mã Ý tiến lên thi lễ, nói tiếp:

- Ta phụng mệnh Hán vương Điện hạ đặc biệt tới đón tiếp Đổng công, hoan nghênh Đổng công đi sứ đất Thục.

- Hán Vương Điện hạ quá khách khí.

Tư Mã Ý quay đầu ngựa lại, cười nói:

- Mời Đổng công vào thành!

- Mời!

Đoàn người nhanh chóng thúc ngựa chạy nhanh vào trong thành. Tư Mã Ý an bài Đổng Chiêu tại Quý Tân quán, còn gã thì theo Giả Hủ đi vào quan phòng của Lưu Cảnh.

Trong quan phòng, Lưu Cảnh đang khoanh tay đứng trước một sa bàn rất lớn. Sa bàn dài năm trượng, rộng ba trượng, chiếm chọn bàn nghị sự, đây là sa bàn đồ về toàn bộ lãnh thổ quốc gia của Hán quốc, tuy nhiên góc dưới bên phải có thêm một sa bàn đồ về quận Lư Giang, trong đó bao gồm Hợp Phì. Lưu Cảnh đang đứng trước sa bàn Hợp Phì rất lâu không nói gì.

Hơn hai năm trước, hắn mệnh Cam Ninh dẫn thuỷ quân phối hợp quân Giang Đông tác chiến, vừa mới đánh hạ được Hợp Phì, cũng từ lúc đó trở đi, hắn đã quyết tâm cướp lấy Hợp Phì, mở ra chiến trường thứ ba ngoại trừ Quan Trung, Nam Dương, mục tiêu chỉ thẳng đông bộ Từ Châu và Dự Châu, hơn nữa cướp lấy Hợp Phì cũng có thể khống chế Giang Đông phía nam, có ý nghĩa chiến lược quan trọng, một khi cướp lấy Hợp Phì, hắn liền hoàn toàn chủ động trên chiến lược.

Chính là bởi vì ý nghĩa chiến lược trọng đại, Lưu Cảnh mới không hành động thiếu suy nghĩ, không chiến thì thôi, một khi đã chiến thì chắc chắn long trời lở đất, nhưng Lưu Cảnh đã quyết định, trận chiến Hợp Phì nhất đinh phải đánh.

Lúc này, thị vệ ở cửa bẩm báo:

- Khởi bẩm điện hạ, Tư Mã Thượng thư và Giả quân sư cầu kiến!

Đề xuất Đô Thị: Dư Tội
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN