Chương 886: Tình người mỏng manh.
Chương 886: Tình người mỏng manh.
Lưu Cảnh xoay người nói:
- Mời hai người bọn họ vào!
Lát sau, Giả Hủ và Tư Mã Ý nhanh chóng bước vào trong nghị sự đường, Giả Hủ tiến lên khom người thi lễ:
- Vi thần tham kiến Điện hạ!
Lưu Cảnh vội vàng tiến lên đỡ lấy Giả Hủ, thấy lão càng gầy hơn so với đợt chiến dịch Quan Trung trước, liền biết lão vất vả, hơn nữa lão cũng đã bảy mươi tuổi rồi, điều này làm cho lòng Lưu Cảnh vô cùng áy náy, thở dài một tiếng nói:
- Quân sư sau này nghỉ ngơi tĩnh dưỡng ở nhà đi!
Giả Hủ cười cười nói:
- Cảm tạ Điện hạ ưu ái, chiến lược Quan Trung là giấc mộng mười mấy năm của ta, sau khi ổn định Quan Trung ta sẽ không quản nữa.
Lưu Cảnh gật gật đầu, lại hỏi Tư Mã Ý:
- Tư Mã Thượng Thư, sắp xếp sứ giả Tào Tháo xong xuôi chưa?
- Khởi bẩm Điện hạ, vi thần đã sắp xếp cho y ở Quý Tân Quán.
Giả Hủ đứng bên cạnh nói:
- Đổng Chiêu lần này đến, mưu đồ không nhỏ, Điện hạ có biết mục đích của y không?
- Nếu ta đoán không sai, Đổng Chiêu hẳn là đến vì chiến dịch Hợp Phì rồi.
Giả Hủ ngẩn người, nhưng ý nghĩ vừa chuyển, lập tức kịp phản ứng, quân Hán đóng quân ở Hoàn Huyện và Sào Hồ, lại phân phối lương thực quy mô lớn, Tào Tháo sao lại không biết. Lưu Cảnh đoán được mục đích đến của Đổng Chiêu đến cũng là hợp tình hợp lý.
Nhưng Lưu Cảnh lại lắc đầu:
- Sự tình không phải như quân sư nghĩ, là có nguyên do khác, Đổng Chiêu chỉ là sứ giả bề ngoài, sứ giả thật sự mười ngày trước đã tới rồi.
Trong lòng Giả Hủ hoang mang, đây rốt cục là chuyện gì, Tào Tháo còn phái tới hai sứ giả sao? Lão thật sự không nghĩ ra, nhưng Giả Hủ không vội hỏi, mà kiên nhẫn chờ đợi Lưu Cảnh tự nói với mình. Lưu Cảnh lại thản nhiên nói:
- Đổng Chiêu đến, ở mặt ngoài là vì chiến dịch Hợp Phì, nhưng sau lưng là cuộc tranh thế tử giữa Tào Thực và Tào Phi, quân sư cũng biết Đổng Chiêu là người của ai sao?
Giả Hủ gật gật đầu:
- Vi thần biết y là tâm phúc của Tào Thực.
- Đúng như vậy, từ mười ngày trước, cháu của Dương Bưu, Dương Huấn đã tới thành đô, giao cho ta một bức thư viết tay của Dương Bưu, quân sư xin đợi một chút.
Lưu Cảnh quay lại phòng lấy bức thư, Giả Hủ nhân dịp gián đoạn này, hỏi Tư Mã Ý:
- Trọng Đạt, Điện hạ rốt cuộc có muốn tấn công Hợp Phì không?
Giả Hủ cười khổ một tiếng nói:
- Ta nghe ý tứ của Từ Nguyên Trực, Điện hạ dường như coi trọng việc dời đô hơn, sau khi ổn định Trường An, mới xét đến Đông Nam.
Trong lòng Giả Hủ hơi ngộ ra, lão đã mơ hồ đoán được dụng ý của Lưu Cảnh rồi, lúc này, Lưu Cảnh bước nhanh trở về Nghị Sự Đường, đem thư của Dương Bưu đưa cho Giả Hủ:
- Chính là bức thư này, quân sư xem qua đi.
Giả Hủ nhận bức thư, chỉ thấy trên vỏ bức thư viết “Thái úy Đại Hán Dương Bưu kính gửi Hán Vương Điện hạ”, trong lòng Giả Hủ thầm nghĩ, Dương Bưu này yên lặng nhiều năm, chẳng lẽ lại muốn nổi dậy sao?
Lão mở thư, nhìn qua một lượt, trong lòng càng ngày càng kinh ngạc, hóa ra Dương Bưu đã quyết định ủng hộ Tào Thực, lại còn lấy danh nghĩa Thái úy khẩn cầu Hán Vương ủng hộ Tào Thực, Giả Hủ không khỏi cười gằn:
- Dương Bưu này không giữ khí tiết tuổi già, còn muốn để Điện hạ làm của hồi môn cho lão, đúng là ý tưởng hay!
Lưu Cảnh nhận bức thư, nói:
- Ta nhận được tình báo từ Nghiệp Đô, gần đây Thôi Diễm thường qua lại quý phủ Dương Bưu, còn tộc đệ Tư Không Thôi Lâm lại mở tiệc văn chương, mời các văn nhân danh sĩ, quân sư đến nói chuyện là có chuyện gì?
Mấy nghi vấn trong lòng Giả Hủ trở nên thông suốt, lão khẽ cười nói:
- Điện hạ muốn nói, sĩ tộc phương Bắc bắt đầu ủng hộ Tào Thực, Đổng Chiêu đi sứ chính là tạo thế cho Tào Thực?
- Không sai chút nào. Chỉ sợ đây cũng là ý đồ của Tào Tháo. Đại chiến Hợp Phì như tên đã lên dây cung, sao một lần đi sứ lại có thể bỏ qua? Tào Tháo sao có thể không rõ, nhưng y vẫn tiếp nhận tiến cử của Tào Thực, lệnh Đổng Chiêu đi sứ Thành Đô, ngăn chiến trận Hợp Phì. Xem ra, Tào Tháo do dự nhiều năm, cuối cùng vẫn muốn lập Tào Thực làm người kế nghiệp.
Lưu Cảnh nói đến đây, nhìn về phía Giả Hủ đầy ý vị. Hắn biết rằng Giả Hủ có quyền được nói về chuyện này, hắn muốn xem ý kiến của Giả Hủ. Giả Hủ cũng hiểu được ám hiệu của Lưu Cảnh, lão trầm ngâm chốc lát, nói:
- Điện hạ nói không sai, nghe đồn sớm lập thế tử đã mười mấy năm, Tào Phi là trưởng, là người khôn khéo tài giỏi, mấy năm nay giữ chức Ngũ Quan Trung Lang Tướng và Phó thừa tướng, dần dần tiếp quản Chính Vụ, bất luận là theo háp lý hay là hiện thực quyền lực Tào Ngụy kéo dài, đều nên lập Tào Phi làm thế tử. Nhưng đến nay Tào Tháo lại do dự mãi, điều này cho thấy trong lòng y thật ra không muốn để Tào Phi nối dõi, mà muốn hướng về Tào Thực.
Lưu Cảnh cười ngắt lời:
- Người làm cha mẹ thường thiên vị con út, hay là Tào Tháo cũng giống như vậy?
- Cũng không phải.
Giả Hủ lắc đầu nói:
- Tào Thực lại không phải là con út, người con trai mà Tào Tháo yêu thương nhất cũng không phải là y mà là Tào Xung. Nếu như nói về thiên vị, hẳn là nên lập Tào Xung mới đúng, nhưng có thể thấy Tào Tháo là người đại lược hùng tài, sao có thể có thái độ ngu muội, lập thế tử dựa vào thiên vị?
- Vậy rốt cục là nguyên nhân do đâu?
Tư Mã Ý đứng bên cạnh không nén nổi, hỏi.
Giả Hủ cười cười, không hề vội vã nói:
- Có người nói Tào Tử Kiến tài hoa hơn người, văn học có một không hai trong thiên hạ, cũng có người nói, Tào Tháo thưởng khen Tử Kiến có đại lược hùng tài, giống mình nhất, lập Tào Tử Kiến làm thế tử kế thừa sự nghiệp của cha. Nhưng vi thần cho rằng, Tào Tháo muốn lập Tào Thực làm thế tử, nguyên nhân căn bản, lại xuất phát từ Điện hạ.
- Từ ta?
Lưu Cảnh ngạc nhiên.
Giả Hủ gật gật đầu:
- Chính là vì Điện hạ ngày hùng mạnh, khiến Tào Tháo lo lắng không yên. Vi thần còn nhớ, sau khi Tào Tháo tấn phong Ngụy công, Điện hạ hai lần cảnh cáo Tào Tháo dừng cương trước bờ vực, đừng có bước thêm một bước nguy hiểm. Kết quả thì sao? Vi thần thấy rất rõ ràng, sau khi ở Nhữ Nam Điện hạ và Tào Tháo gặp mặt, Tào Tháo liền rút lễ Cửu Tích, còn một năm gần đây, yêu cầu Tào Tháo tấn công Ngụy Vương ngày càng rầm rộ, nhưng Tào Tháo lại bất động, bởi vậy có thể thấy được lời cảnh cáo của bệ hạ có hiệu quả, chính là lo lắng cho gia tộc trưởng, Tào Tháo mới chọn Tào Thực làm thế tử.
Tư Mã Ý đứng bên cạnh nói:
- Năm đó ta và Tào Thực tiếp xúc nhiều, ta phát hiện Tào Thực trọng nho tôn sĩ, nếu Tào Thực kế ngôi, chỉ sợ tâm huyết hai mươi năm của Tào Tháo đều uổng phí.
Giả Hủ thở dài một tiếng nói:
- Quả thật như thế. Tào Thực trọng Nho gia, kính sĩ tộc, chủ trương tôn lễ, tương lai nếu như y làm Thừa tướng, chỉ sợ lã tôn lập Hán Đế, mà Hán Đế Lưu Hiệp tuy rằng hận Tào Tháo, lại sợ nhất Điện hạ, một khi Hán Đế trèo lên ngôi cửu ngũ, chỉ sợ tổn thất lớn nhất không phải là Tào Tháo mà là chúng ta.
Lưu Cảnh khoanh tay đi qua đi lại ở trong hành lang, Giả Hủ ý nghĩ rõ ràng, có thể nhìn thấu sự tình bản chất, những lý do lão nói đúng là những thứ mình trong khoảng thời gian này lo lắng, hơn nữa Giả Hủ còn điểm đúng chỗ mấu chốt, Tào Thực lên vị, tổn thất lớn nhất không phải là Tào thị, mà là hắn Lưu Cảnh, Lưu Cảnh sầu lo nhìn nóc nhà, sau một lúc lâu nói:
- Quân sư định nói là,, chúng ta phải cực lực ngăn cản Tào Thực đăng vị, ngược lại ủng hộ Tào Phi làm thế tử?
- Không!
Giả Hủ nhẹ nhàng lắc đầu, cười nói:
- Lựa chọn tốt nhất của chúng ta không phải là Tào Phi, mà là đem nước quấy đục, khiến Tào Tháo chậm chạp không quyết định thế tử, đây mới là đối với chúng ta có lợi nhất.
Lưu Cảnh hơi ngạc nhiên, không hổ là Giả Hủ, quả nhiên là cao minh, hắn cười, chuyển hướng đề tài:
- Quân sư nói cho ta tình hình Quan Trung đi! Hiện tại Trường An thế nào?
Đổng Chiêu mang theo tùy tùng ở tại Quý Tân quán, nhà cửa thanh nhã thoải mái, quán thừa hầu hạ chu đáo, khiến Đổng Chiêu rất nhanh liền quên hết mệt mỏi trên đường, tuy nhiên cũng có điều làm ông ta khó chịu, chính là quân Hán rất nghiêm với hộ vệ của ông ta, chừng hơn hai ngàn binh lính thủ vệ ở Quý Tân quán bốn phía, khiến cho ông ta hoặc nhiều hoặc ít có một cảm giác bị theo dõi.
Chạng vạng, Đổng Chiêu ngủ một giấc tỉnh lại, chỉ cảm thấy sảng khoái tinh thần, tinh thần tràn trề, dù sao hôm nay cũng không có cái việc gì, ngày mai Hán Vương mới có thể tiếp kiến ông ta, Đổng Chiêu liền muốn đi đi dạo một vòng thành đô, xem có không tìm được cảm giác về y bốn mươi năm trước. Lúc này, một gã tùy tùng bước nhanh đi tới cửa, thi lễ nói:
- Khởi bẩm sứ quân, có người đưa tới cái này.
Gã trình lên một tờ giấy, Đổng Chiêu tiếp nhận tờ giấy nhìn nhìn, chỉ thấy trên đó viết một câu: “Gặp ở phòng chờ Hải Đường tửu quán Bách Hoa”.
Đổng Chiêu ngẩn người hỏi tùy tùng:
- Cái này là giấy của ai?
- Ty chức cũng không biết, vừa rồi ty chức từ bên ngoài về, sắp đi tới cửa thì một đứa bé đưa tờ giấy này cho ty chức.
Đổng Chiêu hơi suy nghĩ một chút, liền có chút hiểu được, hẳn là quân Hán rất nghiêm với khách, người tới không có thể cầu kiến, rất có thể là Dương Thiêm, nghĩ vậy y lại dặn dò nói:
- Đi hỏi thăm một chút, Bách Hoa tửu quán ở nơi nào?
- Ty chức biết, ra cửa chính hướng nam đi một dặm là nhìn thấy một tửu quán rất đẹp.
Đổng Chiêu quyết định hay là đi gặp người thần bí này, ông ta lập tức thay một bộ quần áo, dẫn theo một gã tùy tùng, tựa như tản bộ, ra cửa chính, không chút hoang mang mà đi về hướng nam.
Một lúc sau, Đổng Chiêu đi tới Bách Hoa tửu quán, vừa nghe tên này, còn tưởng rằng là một nhà thanh lâu, nhưng trên thực tế nó là một trong những tửu quán nổi tiếng thành đô, rộng bốn mẫu, do hai tòa màu đỏ ba tầng lầu nhỏ tạo thành, lúc này đúng là đang lúc hoàng hôn, kinh doanh vô cùng thịnh vượng.
Đổng Chiêu đi tới cửa, lập tức có người chào đón, vẻ mặt tươi cười nói:
- Khách nhân là tới dùng cơm sao?
Đổng Chiêu gật gật đầu,
- Hải Đường phòng, trước đó đã có hẹn rồi.
Tửu bảo vội vàng nói:
- Khách nhân xin mời đi theo ta!
Sau khi bọn họ vào trong tửu lâu, lên lầu ba, nơi này có hơn mười mấy phòng: ở giữa nhã phòng, tận cùng bên trong một gian đó là Hải Đường phòng, Đổng Chiêu đẩy cửa đi tiến gian phòng, chỉ thấy trong phòng có một người đang đợi, chừng bốn mươi tuổi, bộ dạng gầy xanh xao, đang mặc áo bào xanh, đầu quấn bình khăn, quần áo vô cùng đơn giản, Đổng Chiêu liếc mắt một cái liền nhận ra, hóa ra là Dương Huấn, y không khỏi bật cười:
- Ta nói là ai, hóa ra là Dương sứ quân, để cho ta đoán nửa ngày.
Đổng Chiêu và Dương Huấn rất thân, lúc Dương Huấn rời đi Trường An, còn gặp riêng Đổng Chiêu một lần, được đến một mặt đẳng cấp cao thẻ bài, Dương Huấn khom mình thi lễ cười nói:
- Quân Hán trông coi Quý Tân quán rất nghiêm mật, đành phải mời Đổng Công đến gặp, có chỗ nào thất lễ, xin Đổng Công lượng thứ.
- Không sao, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.
Đổng Chiêu vui vẻ ngồi xuống, Dương Huấn ngồi xuống đối diện ông ta, nhắc bầu rượu đưa tới trước mặt ông ta, rót đầy một chén rượu, cười nói:
- Ta đã ở thành đô đợi mười ngày, hôm nay rốt cục đem Đổng công và đến đây.
Đổng Chiêu bưng lên tai chén uống một ngụm rượu, cười tủm tỉm nói:
- Dương sứ quân lần này đi, hẳn là có thu hoạch đi!
Dương Huấn gật gật đầu, đem lệnh bài đặt lên bàn, giao cho Đổng Chiêu, cười đáp:
- Nên tra rõ rồi, cũng đi thăm Hán Vương Điện hạ rồi, bây giờ giao lệnh cho Đổng công.
- Chuyện của Dương Thiêm đã tra rõ, thế nào?
Đổng Chiêu vội hỏi.
Dương Huấn cười lạnh một tiếng nói:
- Dương Thiêm mặc dù không đầu hàng Hán quân, nhưng người này có tư tâm, hơn nữa cả gan làm loạn, dám lập tình báo giả lừa gạt Ngụy công.
Đổng Chiêu giật mình kinh hãi:
- Lời này từ đâu nói lên?
Đổng Chiêu đương nhiên rất lo lắng, ông ta trên danh nghĩa là cấp trên của Dương Thiêm, nếu Dương thiêm lập tình báo giả, Đổng Chiêu cũng sẽ phải chịu liên lụy, còn có liên lụy tới Tào Phi, Ngụy công sao có thể tha cho ông ta, trong lòng của ông ta lập tức nóng nảy.
Dương Giáo Huấn liền kể chuyện của y và Trương Lư một cách tỉ mỉ, cuối cùng nói:
• Sau hạ quan cũng điều tra qua Lâm Tiến, phát hiện y quả thật cùng Dương Thiêm có kết giao, nhưng cũng là hai ngày này khôn ngoan, trước kia chỉ giao lưu hời hợt, cho nên hơn một tháng trước, y bất kể như thế nào cũng không bán rẻ bí mật của Bình Chương Đài, nghị sư nhất định là giả.
Đổng Chiêu trầm ngâm thật lâu sau nói:
• Chuyện này sự tình quan trọng đại, liên lụy đông người, tốt nhất vẫn là cùng Dương Thiêm xác nhận một chút, Dương sứ quân không nên dễ dàng đưa ra kết luận.
Ý ngoài lời, bản nghị sự lục là thật hay là giả, muốn hỏi một chút bản nhân, đương nhiên, hỏi Dương Thiêm kết quả nhất định là thực, Đổng Chiêu nhưng thật ra là muốn nhắc nhở dương giáo huấn, làm việc có thể tích cực, nhưng làm người cần phải suy nghĩ kỹ.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Tấn Đệ Nhất Bát Sắt