Chương 887: Phối hợp diễn kịch.
Chương 887: Phối hợp diễn kịch.
Dương Huấn cũng là một người khôn khéo, y nghe ra sự bất mãn trong giọng nói của Đổng Chiêu, suy nghĩ một lúc liền biết vấn đề ở chỗ nào, trong lòng y cũng có chút không vui. Nếu Đổng Chiêu là tâm phúc của Tào Thực, trước cơ hội tấn công Tào Thực, đáng lẽ là thái độ tích cực, chứ không phải là thái độ mập mờ như vậy, một lòng suy xét lợi ích được mất của mình.
Giọng điệu Dương Huấn cũng trầm xuống, thản nhiên nói:
- Chức trách của hạ quan là tìm hiểu rõ sự tình, sau đó bẩm báo lại, về phần cấp trên quyết định thế nào, không liên quan đến hạ quan.
Đổng Chiêu chăm chú nhìn Dương Huấn một lát, hỏi:
- Dương sứ quân không hài lòng với ta?
- Hạ quan không dám không hài lòng với Đổng đại phu, chỉ trả lời thực tế.
Đổng Chiêu lắc lắc đầu,
- Vấn đề là, ngươi có chứng cớ gì chứng minh chính mình chính xác? Chẳng qua là lời nói một bên của Trương Lư Nhi thôi, nếu Ngụy công hỏi, Trương Lư Nhi có bị Dương Thiêm thu phục không, ngươi nên trả lời thế nào?
Dương Huấn mở miệng đang định nói, Đổng Chiêu khoát tay chặn lại:
- Ta biết rằng người định nói, Trương Lư Nhi là thám tử ta gài vào, sao có thể là giả? Nhưng trên thực tế, Trương Lư Nhi trước giờ thuật lại chuyện của Dương Thiêm, lại phối hợp với ngươi, điều này có chút không giống lẽ thường. Thẳng thắn mà nói, ta vẫn có chút nghi vấn với Triệu Đình, nghi vấn này chính là, vì sao Trương Lư Nhi không bẩm báo kịp thời với ta? Y có tác dụng gì trong chuyện này? Cho nên Dương sứ quân luôn miệng nói chuyện Trương Lư Nhi, ta có chút không hài lòng.
Dương Huấn một lúc lâu nói không nên lời, tuy rằng gã làm người khôn khéo, nhưng luận kinh nghiệm quan trường, gã so với Đổng Chiêu kém quá xa, Đổng Chiêu không chỉ làm quan nhiều năm, hơn nữa còn là mưu sĩ cấp cao, nhìn sự việc sâu xa hơn Dương Huấn nhiều. Lão nói mấy câu liền khiến Dương Huấn không trả lời được, Dương Huấn sau một lúc lâu mới thở dài nói:
- Vậy mời Đổng Công dạy ta, ta làm thế nào bẩm báo với công tử?
Đổng Chiêu khẽ mĩm cười nói:
- Ta không phải nói Dương sứ quân điều tra vô ích, chỉ nói là điều tra còn chưa toàn diện, Dương sứ quân không ngại lại cùng Dương Thiêm nói một chút, để Dương Thiêm đưa ra chứng cớ, chứng minh báo cáo của mình không phải giả đối, như vậy liền có thể theo bẩm báo lên cấp trên rồi.
Dương Huấn yên lặng gật đầu, gã không thể không thừa nhận chính mình suy xét vấn đề rất đơn giản, trong lòng của gã xấu hổ, đứng dậy hướng Đổng Chiêu thi lễ:
- Đa tạ Đổng Công chỉ điểm, ta biết rằng nên làm cái gì bây giờ, xin cáo từ!
Đổng Chiêu lại cười gọi lại:
- Dương sứ quân không ngại thì cùng ta uống hai chén, nói cho ta việc ngươi đi gặp Hán Vương, nói thật, ta đối với phương diện này càng cảm thấy hứng thú.
Vào đêm, Dương Huấn lại đi tới chợ Nam, lúc này các cửa hàng ở chợ Nam đều đã đóng cửa, nhưng không ít cửa hàng vẫn sáng đèn, bọn tiểu nhị bận rộn địa thu dọn hàng hóa, chưởng quản thì đang tính toán thu nhậpmột ngày, Dương Thiêm đi tới chuồng ngựa, phía trước chuồng đã trống rỗng, ngoài cửa lớn chỉ có một gã tiểu nhị đang dọn dẹp mặt đất, Dương Huấn tiến lên cười nói:
- Quấy rầy một chút, ta muốn tìm chưởng quầy các ngươi, thỉnh cầu thay ta thông báo
Tiểu nhị nhìn gã một cái, lắc lắc đầu nói:
- Tiểu điếm đã đóng cửa, khách nhân mời ngày mai lại đến!
- Ta không phải đến nói chuyện làm ăn, ta từ Nghiệp Đô đến, là bạn cũ của Dương chưởng quầy.
Tiểu nhị này ngẩn người, gã vừa cẩn thận nhìn Dương Huấn môt lượt, nhân tiện nói:
- Xin đợi!
Gã buông cái chổi liền vội vàng đi trở về cửa hàng, không bao lâu, chưởng quầy Dương Thiêm bước nhanh đi ra cửa hàng, y liếc mắt một cái nhận ra Dương Huấn, trong lòng mừng thầm, người này quả nhiên lại tới nữa, y làm bộ như vẻ mặt kinh ngạc nói:
- Hóa ra là huynh trưởng, mấy giờ đến Thành Đô, đệ cũng không biết?
Trong lòng Dương Huấn cực kỳ phản cảm với tộc nhân giả mạo này, y kiên trì chịu đựng, thản nhiên nói:
- Nơi này không phải là nơi nói chuyện, chúng ta ra chỗ khác nói chuyện.
- Là ta thất lễ rồi, huynh trưởng mời đi.
Dương Huấn cũng không khách khí, theo y đi vào quán La Mã, đi thẳng tới trước một căn phòng ở hậu viện, Dương Thiêm khoát tay:
- Nơi này là gian phòng của ta, huynh trưởng xin mời!
Dương Huấn đi tiến gian phòng, phòng không lớn, ngọn đèn dầu sáng ngời, bày đầy các loại vật phẩm, trên giường cạnh tường còn có một người con gái trẻ quần áo không chỉnh tề đang nằm, trên người chỉ mặc một bộ áo lót, hai vai và hơn phân nửa bộ ngực lõa lồ bên ngoài, bộ dáng biếng nhác, khiến Dương Huấn không khỏi nhíu mày.
Người con gái vừa nhìn thấy người lạ, liền vội vàng ngồi dậy, luống cuống mặc quần áo, Dương Thiêm hung dữ quát:
- Cút ra ngoài!
Người con gái trẻ sợ tới mức ôm y phục chạy ra ngoài, Dương Thiêm cười xấu hổ giải thích:
- Chỉ là một kĩ nữ, xin huynh trưởng không phiền lòng, mời ngồi!
Dương Huấn cố nén không vui ngồi xuống, gã lại lấy ra lệnh bài mà Đổng Chiêu đưa cho gã, đặt lên bàn:
- Ngươi hẳn là nhận ra cái này!
Dương Thiêm nhìn chăm chú kim bài hồi lâu, mỉm cười:
- Hoá ra huynh trưởng là vì công sự mà đến, thất kính, lại không biết huynh trưởng gia nhập Ngự Sử Đài lúc nào?
Dương Huấn lờ đi hắn, Dương Thiêm cũng ngồi xuống, thu hồi nét mặt tươi cười nghiêm nghị nói:
- Nếu vì công sự, huynh trưởng mời nói đi!
Dương Huấn lấy ra bản sao của nghị sự lục Bình Chương Đài, đưa cho Dương Thiêm:
- Bản báo cáo này liên quan trọng đại, nhưng có người nghi phần này báo cáo giả, Ngụy Quốc liền giao trách nhiệm Đổng đại phu điều tra rõ ràng việc này, ta là phụng ủy thác Đổng đại phu đến hỏi việc này.
- Giả?
Dương Thiêm cười lạnh một tiếng:
- Cái này rõ ràng là bản ghi chép của Bình Chương Đài ngay sau khi Hán Vương trở về Thành Đô, là ai nói báo cáo này giả?
- Người có thể ở trước mặt Ngụy công vạch trần báo cáo này giả, đương nhiên thân phận không tầm thường, ta còn là khuyên ngươi nghiêm túc một chút vụ này, chớ phớt lờ, kẻo bị hủy con đường làm quan.
- Thể để ta chứng minh thế nào?
Trong giọng nói của Dương Thiêm cũng có phần tức giận.
- Rất đơn giản, chỉ cần ngươi dẫn ta đi gặp người tiết lộ báo cáo này là được.
Dương Thiêm sắc mặt tái mét, trong mắt tức giận hừng hực, Dương Huấn thấy y đã dao động, nhân cơ hội nói:
- Việc này liên quan trọng đại, kinh động đến Ngụy công, Dương trung thừa vẫn nên thận trọng.
- Được rồi!
Dương Thiêm cắn răng một cái, đứng lên nói:
- Ta dẫn ngươi đi gặp hắn.
Phủ của Lâm Tiến cách chợ Nam không xa, theo cửa Đông chợ Nam đi ra ngoài, đi một dặm đường là đến, Lâm Tiến vẫn sống một mình, không cưới vợ, phủ cũng không lớn, chiếm một khoảng đất chỉ có hai mẫu, chỉ có y và vài lão vú già ở đó. Nghe nói Dương Thiêm đã đến, Lâm Tiến tự mình ra cửa nghênh đón, chắp tay cười nói:
- Muộn như vậy, Dương chưởng quỹ còn đến chơi, có chuyện gì quan trọng không?
Dương Thiêm chỉ vào Dương Huấn ở phía sau, nhìn Lâm Tiến nói:
- Đây là tộc huynh của ta, nghe qua đại danh Lâm hiền đệ, nên đến viếng thăm, quấy rầy hiền đệ rồi.
Lâm Tiến hiểu ý, cười chào Dương Huấn, lại nhiệt tình mời hai người bọn họ mời vào bên trong phủ, Dương Huấn nhìn ra được Lâm Tiến ở trước mặt Dương Thiêm có chút gượng gạo, trong lòng không khỏi thầm nghĩ:
- Chẳng lẽ phụ tá Hán Vương này lại bị Dương Thiêm mua chuộc thật rồi sao?
Ba người đi vào thư phòng ngồi xuống, Dương Thiêm lấy ra một túi hoàng kim ặt lên bàn, giao cho Lâm Tiến:
- Đây là thù lao của nghị sự lục Bình Chương Đài lần trước, ba trăm lượng vàng, xin hiền đệ xin vui lòng nhận cho.
Lâm Tiến do dự một chút, nhanh chóng liếc qua Dương Huấn, Dương Thiêm cười nói:
- Hiền đệ không cần khách khí, huynh của ta cũng là người một nhà, chức quan ở Ngự Sử Đài còn cao hơn ta vài phần, có lời gì, chúng ta cứ việc nói thẳng, mấy ngày nay Hán Vương bên kia có động tĩnh gì sao?
Lâm Tiến lúc này mới nhận vàng, cười nói:
- Hôm nay Đổng Chiêu đến, Giả quân sư cũng đi theo đến, Hán Vương điện hạ và Giả quân sư cùng với Tư Mã quân sư ở nghị sự đường thương lượng một buổi chiều, ta nghe nói Giả quân sư khả năng sắp về nghỉ hưu rồi.
- Tin tức này có tin được không?
Dương Thiêm vội vàng hỏi.
- Chắc là đáng tin! Dù sao Giả quân sư cũng qua tuổi bảy mươi rồi, Hán Vương không chỉ nói một lần, bảo Giả quân sư nghỉ ngơi, nhưng lại không rời khỏi lão. Cho dù Giả quân sư nghỉ hưu, những vẫn sẽ tham gia quyết sách quân cơ trọng đại, chỉ là bất kể sự vụ ngày thường, nghe nói có thể là do Pháp Chính và Bàng Thống kế nhiệm chức của Giả quân sư.
Lúc này, Dương Huấn tận mắt nhìn thấy Lâm Tiến nhận lấy hoàng kim, trong lòng đã tin tưởng Lâm Tiến quả thật bị mua chuộc, bất kể là trước kia bị mua chuộc, hay là vừa bị mua chuộc, gã cũng không thể nói Dương Thiêm lập báo cáo giả rồi, trong lòng của gã thầm mắng Trương Lư Nhi lừa dối mình, đành phải miễn cưỡng nói:
- Về trận chiến Hợp Phì, Hán Vương có quyết định gì sao?
Lâm Tiến lắc lắc đầu:
- Bọn họ hôm nay chắc là thảo luận rồi, tuy nhiên không có văn bản ghi chép, ta cũng không biết, nhưng có một điều có thể khẳng định, năm vị Thượng thư Bình Chương Đài thì có bốn người phản đối năm nay phát động chiến dịch Hợp Phì.
- Vì sao?
- Bởi vì Hán quốc hàng năm chinh chiến, dân chúng và sĩ tốt đều mỏi mệt cực kỳ, thực lực của một nước tiêu hao cũng tới cực hạn, vua và dân Hán quốc đều mãnh liệt hô hào đình chỉ binh qua, tu dưỡng sinh lợi, đây là nguyên nhân thực sự của hiệp nghị mà Hán Vương và Tào Tháo ký kết năm năm ngưng chiến, tuy rằng hiệp nghị ngưng chiến đã bị xé bỏ, nhưng thực lực Hán quốc đã cạn kiệt là không thay đổi.
Dương Huấn gật gật đầu:
- Nói như vậy, chinh chiến Hợp Phì năm nay chưa chắc đã đánh.
- Hẳn là vậy!
Nói đến đây, Lâm Tiến lại từ một cái trong hộp lấy ra một bức tình báo đưa cho Dương Thiêm:
- Đây là bản vẽ chế tạo trâu gỗ lần trước Dương huynh muốn, mời xem qua.
Dương Thiêm mở ra bản vẽ nhìn nhìn, không khỏi mừng rỡ, chắp tay nói:
- Đa tạ Lâm hiền đệ rồi.
Y đứng dậy nói với Dương Huấn:
- Sắc trời đã tối, chúng ta không quấy rầy Lâm tiên sinh nghỉ ngơi nữa, cáo từ đi!
Dương Huấn gật gật đầu, cùng Dương Thiêm rời đi, ra khỏi phủ đệ của Lâm Tiến, Dương Thiêm lúc này mới lạnh lùng nói với gã:
- Lần này ngươi tin rồi chứ!
Dương Huấn trầm tư một lát nói:
- Ngươi đem đồ án trâu gỗ cho ta đi! Ta trở về có thể làm chứng cớ, thay ngươi rửa sạch hiềm nghi.
Dương Thiêm mỉm cười,
- Nguyên kiện không thể cho ngươi, ta sẽ cho ngươi một phần bản sao, ta cũng muốn tự mình báo cáo kết quả công tác.
Lâm Tiến vẫn nhìn theo hai người bọn họ rời đi, lúc này mới trở lại thư phòng, nhấc bút viết cho Lưu Cảnh một phong thư. Trên thực tế, đây là sắp xếp của Lưu Cảnh, nhất định phải sử dụng quân cờ quan trọng Dương Thiêm này, khiến y phát huy tác dụng quan trọng trong tranh chấp giữa Phi Thực.
Bức vẽ trâu gỗ tuy rằng đã từng là cơ mật của quân Hán, nhưng sau đó trâu gỗ bắt đầu dân dụng, rất dễ dàng làm một chiếc xe tốt, chỉ dựa vào xe tốt, một thợ thủ công tài giỏi cũng có thể dễ dàng phục chế ra, điều này ý nghĩa chế tạo trâu gỗ đã tiết lộ, Giao Châu Gia Cát Lượng đã phục chế ra, Dương Thiêm lấy được bản vẽ trâu gỗ, xem ra có vẻ lấy được cơ mật, nhưng trên thực tế lại chẳng có ý nghĩa gì.
Lâm Tiến viết một bức thư đơn giản kể tình hình, bỏ vào trong phong thư, tìm đến một gã tâm phúc, đưa thư cho gã, dặn dò:
- Ngươi nhanh đi Hán Vương phủ, bảo thị vệ đem phong thư này đưa lên Hán Vương điện hạ, nói cho thị vệ, Hán Vương điện hạ đang đợi phong thư này.
- Tiểu nhân đã rõ, công tử yên tâm!
Tâm phúc nhận lấy phong thư vội vàng rời đi. Lâm Tiến nghĩ ngợi một lát, ngày mai còn phải đi tìm Quan Hỉ, nói chuyện này cho nàng biết.
Đề xuất Voz: Đã nhớ một cuộc đời!