Chương 888: Vị khách thần bí.

Chương 888: Vị khách thần bí.

Dương Thiêm về đến cửa hàng la ngựa, lúc này cũng đã đến giờ hợi, gần như các cửa hàng ở chợ phía Nam đều đã đóng cửa, các cửa hàng cũng đã đắt điện gần hết, một màu đen bao trùm cả chợ, Dương Thiêm gõ gõ cửa tiệm, sau một lúc mới có người ra mở cửa, đó là Trương Lư Nhi thủ hạ của gã, Dương Thiêm tức giận nói:

- Sao lại chậm chạp vậy hả?

Dương Thiêm cũng không biết thân phận đặc biệt của Trương Lư Nhi. Trước mặt y Trương Lư Nhi vẫn tỏ ra rất khiêm tốn, Trương Lư Nhi đáp:

- Xin thủ lĩnh đừng vội tức giận, mọi người đều tưởng là quan binh đến khám xét, bởi vì trong tiệm có khách đặc biệt đến, vậy nên mọi người còn đang vội vàng ẩn trốn.

Dương Thiêm ngẩn người ra:

- Là khách nào vậy?

- Là một người đàn ông trung niên có đeo khăn che mặt, ty chức chưa thấy được mặt của y, nhưng giọng thì giống như người ở Nghiệp Đô, hơn nữa người này giữ kim bài của Phi công tử.

Trong lòng Dương Thiêm chấn động, vội hỏi:

- Người đó đến khi nào?

- Khi thủ lĩnh chưa đi được bao lâu thì người đó đến.

Không đợi Trương Lư Nhi nói hết, Dương Thiêm đã đẩy gã ra, lòng lo lắng như lửa đốt đi vào nội viện, đi đến một gian phòng bí mật trước nội viện, hai gã canh cửa chắp tay thấp giọng nói:

- Có khách quý ở bên trong.

- Ta biết rồi, các ngươi lui xuống đi.

Dương Thiêm đẩy cửa đi vào, chỉ thấy có một gã đàn ông đứng trong phòng quay lưng về phía y, người đó mặc một bộ nho bào tay áo rộng, đầu đội mũ quan, đang chăm chú nhìn vào tấm bản đồ, Dương Thiêm liền vội vàng quỳ xuống thi lễ:

- Ty chức tham kiến Thượng Tư lệnh!

Người đàn ông kia quay đầu, chỉ thấy người này dung mạo thanh tú, râu mọc khá dài, chính là Ngụy Quốc Thượng Tư lệnh Hoa Hâm. Hoa Hâm quyền cao chức trọng, lại là tâm phúc của Tào Thi, lần này gã đến Thành Đô, vốn là phụng mệnh của Tào Phi ngầm đến, nên không giống như những lần bình thường.

Hoa Hâm vẻ mặt luôn tươi cười, tiếp đón người khác cũng rất thân thiện, nhưng những người quen biết gã đều biết rằng, gã là một kẻ tâm độc thủ độc, những kẻ đắc tội gã không có kết cục tốt, cho nên sau lưng gã người ta thường gọi là “Tiếu Diện Hổ”

Hoa Hâm quay ra nhìn kĩ Dương Thiêm, rồi sau mới tủm tỉm cười đến nâng y dậy:

- Dương Sứ quân cũng đã trở thành Ngự Sử trung thừa rồi, nên không cần đa lễ với ta.

Ngay cả Dương Thiêm cũng quên đi mình là Ngự Sử Trung Thừa, y không quen với cái thân phận này cho lắm, cười khổ một tiếng nói:

- Ty chức chỉ có cái danh hão thôi.

Hoa Hâm cười lắc đầu:

- Chưa chắc đã là hư danh!

Những lời này khiến trong lòng Dương Thiêm thấy có chút khó hiểu, không biết đó là ý gì, chẳng lẽ y được đề bạt lên hay sao? Y cẩn trọng nói:

- Chuyện này nói là ý nghĩa gì, Hoa Công có thể nói rõ cho tại hạ biết được không?

Hoa Hâm cười, rồi chuyển hướng đề tài:

- Lần này ta tới lại là lúc Dương sứ quân ra ngoài, không biết là đi đâu vậy?

- Ty chức đi gặp mặt Lâm Tiến, phụ tá của Hán vương, từ chỗ hắn có lấy bản vẽ chế tạo trâu gỗ.

Dương Thiêm lấy bản vẽ từ trong người ra, đưa cho Hoa Hâm xem. Hoa Hâm tiếp nhận bản vẽ, mở ra nhìn nhìn, không kìm được sự hưng phấn nói:

- Ngụy Công đã lo việc trâu gỗ đã lâu, Trường công tử chỉ hận không thể lo lắng thay Ngụy Công, có được bản vẽ này, Trường công tử nhất định sẽ nhận được sự khen ngợi của Ngụy Công, đúng là công lớn của Dương sứ quân mà.

Nói xong, gã bỏ bản đồ giấy vào trong túi da, sau đó không biết lại nghĩ đến cái gì, ngẩng đầu hỏi:

- Bản đồ này còn có ai biết nữa không?

Dương Thiêm không dám nói thật, vội vàng lắc đầu nói:

- Ngoài ti chức ra thì không ai còn biết nữa.

- Được! Chuyện này không được phép truyền ra ngoài, hiện tại chỉ có ta và ngươi được biết đến chuyện này, ta nhất định sẽ nhắc đến công của ngươi trước mặt Trưởng công tử.

- Đa tạ sự giúp đỡ của Hoa Công!

Lúc này, Hoa Hâm cười híp mắt hỏi:

- Lần này ta đến, là bí mật tới, đêm nay ta sẽ đến gặp Vương điện hạ, ngươi có thể giúp ta sắp xếp được chứ?

Dương Thiêm do dự một chút nói:

- Giờ đã là giờ Hợi, có thể đợi đến sáng mai được không.

- Không được!

Hoa Hâm quả quyết cự tuyệt:

- Sau khi ta gặp Hán vương thì sẽ phải quay về Nghiệp Đô cấp tốc, nếu để Ngụy Công biết được ta đến Thành Đô, hậu quả chắc chắn sẽ không gánh được, ngươi cần phải nhanh chóng sắp xếp cho ta.

Ngừng lại một chút, Hoa Hâm lại chậm rãi nói:

- Ta vừa nói chức Ngự Sử Trung Thừa của ngươi chưa chắc đã là hư danh, câu này chính là chính mồm Trưởng công tử nói ra. Chỉ cần ngươi làm tốt chuyện này, Trưởng công tử sẽ điều ngươi trở về nắm giữ thực quyền, Dương sứ quân, ngươi là Ngự Sử trung thừa đấy!

Dương Thiêm không thể kìm nén được sự kích động trong lòng, khom người nói:

- Vậy ti chức sẽ nghĩ biện pháp, mời Hoa Công đi theo ta!

Đêm đã về khuya, Lưu Cảnh đang ngồi rửa chân ở trong phòng, chuẩn bị đi ngủ, đêm nay hắn sẽ ngủ cùng tiểu thiếp Bao nương, trong lòng Bao nương vô cùng kích động, còn có cảăsự chờ mong, là một tiểu thiếp thì thời gian được ở cùng phòng với chồng mình là không nhiều, một tháng nhiều nhất cũng chỉ 2-3 lần, hôm nay sau khi Lưu Cảnh trở về, đây là lần thứ hai hắn với nàng ngủ cùng phòng, cách ăn mặc của nàng vô cùng trang nhã, hầu hạ phu quân cũng rất chu đáo, nàng ngồi bên ghế để chân Lưu Cảnh vào ngực mình, cẩn thận gọt sạch hết những vết chai ở đầu ngón chân cái đi.

Lưu Cảnh nằm trên chiếc giường nệm ấm, nhẹ nhàng vuốt ve đôi má phúng phính của nàng, hắn rất thích khuôn mặt tròn trịa ấy, không chỉ bóng loáng và nhẵn nhụi, lại còn rất mịn màng, không giống như vỏ bánh bao mà lại giống như da một quả táo đỏ vậy.

Bao Nương có hơi e dè chút, cũng không biết nàng đang nghĩ tới điều gì, nàng gần như đang nín thở, Lưu Cảnh thấy thế cười nói:

- Chúng ta đi ngủ đi! Ngày mai tiếp tục gọt vết chai.

- Dạ!

Bao nương để dao xuống, rửa chân cho hắn, lúc này, có thị nữ đi từ bên ngoài vào bẩm báo:

- Khởi bẩm lão gia, quản gia tiền viện truyền tin đến, nói Lâm tiên sinh có chuyện gấp xin cầu kiến.

Lưu Cảnh ngẩn ra, không biết Lâm Tiến có chuyện gì gấp nhỉ? Nhưng muộn như vậy mà lại tìm đến, chắc chắn là phải có việc gấp, hắn quay lại dặn dò:

- Bảo gã đợi ta bên ngoài thư phòng, chút nữa ta sẽ tới.

Lưu Cảnh mang giày cười nói:

- Không biết đã xảy ra chuyện gì, để ta đi xem.

Bao nương không nói tiếng nào, lặng lẽ xỏ tất vào cho hắn, khoác cho hắn thêm áo vào, Lưu Cảnh thấy trong mắt nàng như đang có điều gì oán trách, liền khẽ nói bên tai nàng:

- Lên giường ngoan ngoãn nằm chờ ta quay về.

Khuôn mặt Bao nương bỗng đỏ bừng lên, thẹn thùng gật đầu, Lưu Cảnh mỉm cười, vỗ vỗ khuôn mặt tròn tròn của nàng, bước nhanh về phía tiền viện, Bao nương nhìn theo bóng dáng chồng, nghĩ đến việc đêm nay sẽ chờ hắn, bỗng tim nàng đập loạn lên, vội vàng nói với thị nữ bên ngoài:

- Đi mang một chậu nước ấm lại đây.

Tuy rằng Lưu Cảnh bảo để Lâm Tiến đến thư phòng chờ, nhưng vì không chỉ có mình Lâm Tiến đến, nên quản gia dẫn bọn họ tới nhà khách, trên công đường đèn đuốc sáng trưng, Lâm Tiến đang đi qua đi lại bên trong đó, thỉnh thoảng lại nhìn về hướng viện nội để thăm dò.

Còn Hoa Hâm thì đang mang nặng tâm sự ngồi trên ghế, vừa uống trà vừa nghĩ đến sứ mệnh lớn lao lần này mà gã phải gánh vác, thế lực của Tào Thực rõ ràng là muốn mượn lực lượng của nước Hán nâng cao tầm ảnh hưởng của y, một khi thành công, sẽ giúp làm giảm bớt đi sự thất bại mà y đã gánh phải trong hai lần đi sứ trước, có ảnh hưởng lớn đến việc Tào Thực nhập chủ kế thừa vị trí Thế tử, tới một mức độ nào đó thậm chí còn có một tác dụng vô cùng to lớn, trong cục diện này, Tào Phi không có khả năng ngồi chờ chết, Hoa Hâm bí mật đến đây, nên chuyện gần như là vô cùng nghiêm trọng.

Lần này Hoa Hâm đến Thành Đô là vì chuyện cơ mật, gã lấy cớ tuần tra Tịnh Châu để nhân cơ hội đến Thành Đô, thời gian đã vô cùng cấp bách, một khi bị Tào Thực biết được, rồi nói cho Tào Tháo thì đó gần như là một cú giáng mạnh với Tào Phi, nhưng để xoay chuyển những ảnh hưởng bất lợi mà Đổng Chiêu đi sứ mang lại, lần này Hoa Hâm phải liều một lần đến Thành Đô.

Lúc này, có tiếng bước chân truyền đến từ trong viện, Lưu Cảnh đi đến, Lâm Tiến vội vàng ra tiếp đón, nói nhỏ với Lưu Cảnh vài câu, Lưu Cảnh cũng thấy có chút kinh ngạc, không ngờ Hoa Hâm lại đến đây, điều này nằm ngoài dự liệu của hắn, tuy nhiên ngẫm lại cũng thấy đúng.

Hoa Hâm đang trong đại sảnh cũng đứng lên, gã cũng loáng thoáng nghe thấy lời giải thích của Lâm Tiến:

- Ty chức không biết tại sao bọn họ lại tìm thấy mình, nếu không ti chức đã đợi ở hạ đường.

- Không cần, ngươi trở về đi! Nơi này không còn chuyện của ngươi nữa rồi.

- Vâng, ti chức cáo lui.

Lúc này Hoa Hâm mới ý thức đực, chức vụ của Lâm Tiến quá nhỏ, tìm đến gã làm cầu nối, dường như là không hợp lý cho lắm, nhưng lúc này gã cũng không còn để ý nhiều đến như vậy nữa, vội vàng tiếp đón, vừa lúc thấy Lưu Cảnh bước lên bậc thanh, Hoa Hâm vội vàng hành lễ:

- Vi thần tham kiến Hán vương điện hạ, đêm khuy quấy rầy điện hạ ngỉ ngơi, vi thần thật quá đắc tội.

Lưu Cảnh khẽ mỉm cười:

- Nếu Hoa Công đã đến đây, không cần phải nói những lời khách khí đó, xin mời!

Thái độ ôn hòa của Lưu Cảnh làm Hoa Hâm cũng thấy thoải mái hơn, gã đi theo Lưu Cảnh vào đại sảnh.

- Hoa Công mời ngồi!

Lưu Cảnh mời Hoa Hâm ngồi rồi sai thị nữ đổi trà mới.

Hai người cũng ngồi xuống, Lưu Cảnh cười nói:

- Quả thật không ngờ là Hoa công lại đích thân đến đây, nên có thể thấy được sự thành ý của Phi công tử.

Hai bên đều là người hiểu chuyện, chỉ có điều Hoa Hâm không nghĩ rằng Lưu Cảnh sẽ thẳng thắn đến thế, điều này cũng làm gã cảm thấy căng thẳng, có chút mong chờ, gã vội vàng hạ thấp người nói:

- Nếu không phải là do sự bất tiện thì Phi công tử đã đích thân đến thăm hỏi Hán cương điện hạ rồi.

Lưu Cảnh cười lớn:

- Sẽ có cơ hội đó thôi, ta đã gặp Ngụy công mấy lần, tin rằng sẽ có một ngày gặp được Phi công tử.

Lúc này, thị nữ bưng trà vào, Lưu Cảnh uống một ngụm trà nói, rồi hỏi:

- Không biết hiện giờ Phục hoàng hậu thế nào?

Hiện giờ Hoa Hâm không nghĩ rằng Lưu Cảnh sẽ hỏi về chuyện Phục hoàng hậy, điều này nói lên hắn đã nắm rõ tình hình ở Ngiệp Đô như lòng bàn tay, hay nói cách khác là một tay hắn thao túng, trong lòng Hoa Hâm bỗng cảm thấy vô cùng căng thẳng, gã đã nghe nói rằng Tào Tháo không giết Phục hoàng hậu là vì Lưu Cảnh đã đưa ra điều kiện với ông ta, hôm nay vừa gặp mặt mà hắn đã hỏi đến chuyện này, rõ ràng cho thấy nó giống như lời cảnh cáo, Hoa Hâm chuyển từ sự căng thẳng sang cảm thấy bất an, nếu chẳng may tương lai Lưu Cảnh thực sự nắm được thiên hạ, chẳng phải gã sẽ có liên lụy đến chuyện Phục hoàng hậu sao.

- Hồi bẩm điện hạ, hiện giờ Phục hoàng hậu đang ở Hứa Đô, vi thần cũng đã lâu không biết được tin tức của người.

Lưu Cảnh nhìn thẳng về phía gã, lạnh lùng nói:

- Việc của Phục hoàng hậu, chắc chắn kẻ nào làm sẽ tự biết, ta chỉ hy vọng Hoa Công làm gì cũng phải có đầu có đuôi, nếu chăm lo tốt cho Phục hoàng hậu thì tương lai của ngươi cũng sẽ không tồi.

Hoa Hâm sợ đến mức toát mồ hôi lạnh, gã đưa tay xoa mồ hôi trên trán, thấp giọng nói:

- Vi thần nhất định sẽ làm hết sức, không, không, nhất định sẽ chăm lo tốt cho Phục hoàng hậu.

- Tốt lắm!

Nụ cười của Lưu Cảnh lại trở về vẻ thân thiết hơn:

- Nếu Hoa công đã tỏ rõ thái độ như vậy, ta sẽ không nhắc đến chuyện này nữa, nói đến Phi công từ đi! Lần này Hoa Công đích thân đến Thành Đô, không biết là mang theo tin tức gì?

Trong người Hoa Hâm có giữ một bức thư do chính tay Tào Phi viết, nhưng trước khi gã đi Tào Phi đã dặn dò, nếu không lâm vào đường cùng, thì sẽ không được mang bức thư này đến cho Lưu Cảnh, để tránh điều này trở thành nhược điểm, khi Hoa Hâm đến Thành Đô thì đã cảm thấy được không khí kì lạ nơi này, gã cũng ý thức được, phong thư này quả là không thể lấy ra được nữa, tốt hơn nên tự mình thuật lại.

- Hồi bẩm điện hạ, Phi công tử hy vọng có thể hợp tác cùng điện hạ, thực hiện song phương cùng thắng.

- Hợp tác?

Lưu Cảnh cười nói:

- Thế nào là hợp tác, thế nào cùng thắng? Ta đây ngu dốt nên không hiểu, ông có thể giải thích được không?

- Cái này...

Hoa Hâm có chút chần chứ, có nhiều cái muốn nói cũng không thể nói trắng ra được, gã hy vọng Lưu Cảnh có thể hiểu được, nhưng thái độ của Lưu Cảnh thì hoàn toàn ngược lại, khiến gã nhất thời không biết nên nói làm sao.

Lúc này, Lưu Cảnh uống một ngụm trà, rồi thản nhiên nói:

- Ta tin rằng lần này Hoa Công đến Thành Đô là vô cùng mạo hiểm, nếu Hoa Công đã có thể tự mình đến, vậy sao nói chuyện lại vụng về đến thế?

Lưu Cảnh chỉ chỉ vào mình, rồi chỉ vào Hoa Hâm, nói một cách đầy ẩn ý:

- Hiện tại trên công đường chỉ còn ta và ngươi, có lời gì muốn nói thì cứ nói ra? Nói tất cả những gì muốn nói, điều này có lợi cho cả ta và ngươi.

Đề xuất Huyền Huyễn: Tạo Hóa Tiên Tộc
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN