Chương 890: Không thể lảng tránh.
Chương 890: Không thể lảng tránh.
Trước khi Đổng Chiêu đi sứ Tào Tháo đã bàn bạc thảo luận cùng các mưu sĩ, Lưu Diệp cũng đưa ra vấn đề này, mấu chốt ngưng chiến là rút quân, quân Hán uy hiếp Hợp Phì, Hợp Phì cũng uy hiếp quận Lư Giang Kinh Châu, nếu chỉ cần yêu cầu quân Hán rút quân hiển nhiên đó là điều không thực tế, quân Hán tất nhiên sẽ đề xuất Tào Tháo cũng phải rút quân.
Lưu Diệp cũng lo nghĩ như mọi người, hơn nữa quân Tào rút quân tương đối dễ dàng, trực tiếp rút quân đến Thọ Xuân hay Tiếu quận cũng được thế nên mọi người cùng nhau thảo luận mấy phương án, quả nhiên hôm nay Tư Mã Ý đưa ra nếu ngưng chiến quân Tào nhất định phải rút quân khỏi Hợp Phì.
Đổng Chiêu gật gật đầu nói:
- Ta có thể hiểu được yêu cầu rút quân của các vị là đúng, để tỏ thành ý chúng ta cũng nguyện rút quân khỏi Hợp Phì, giảm bớt áp lực Quận Lư Giang.
Nói xong ông ta chờ mong sự chấp thuận của Lưu Cảnh. Lưu Cảnh thản nhiên cười nói:
- Ta cũng không giấu diếm gì Đổng đại phu, chiến dịch ở Hợp Phì do ta lên kế hoạch khá lâu dài, vì thế chúng ta đã dùng khá nhiều tiền lương, tổ chức dân phu, binh sĩ, ta cũng không rõ vì sao Ngụy công biết được kế hoạch của chúng ta, lại yêu cầu chúng ta ngừng chiến tranh. Đương nhiên việc này không phải không thể thực hiện được, cái gọi là cầu hòa cũng phải trả giá chứ, cần phải bồi thường cho chúng ta, trong cầu hòa bất cứ lúc nào cũng có điều kiện kèm theo, ta tin tưởng Đổng đại phu cũng hiểu rõ
Lời Lưu Cảnh nói rất rõ ràng, hắn không phải không đồng ý thái độ cầu hòa của Tào Tháo nhưng yêu cầu Tào Tháo phải trả giá thật lớn, chỉ khi nào thỏa mãn được điều kiện bồi thường thì hai bên mới thảo luận cụ thể phương án rút quân, chứ không phải Đổng Chiêu đề xuất ngưng chiến liền ngưng chiến là xong chuyện, sự việc không đơn giản như vậy.
Đổng Chiêu thở dài một tiếng, đương nhiên lão hiểu rõ Lưu Cảnh không thể nào dễ dàng đồng ý ngưng chiến được, nhưng điều kiện quá cao chỉ sợ Ngụy công không thể đồng ý, lão cẩn thận hỏi:
- Không biết phải thỏa mãn điều kiện nào của Hán Vương Điện hạ thì hai bên mới ngưng chiến?
Lưu Cảnh khẽ mỉm cười:
- Vấn đề này Tư Mã Thượng thư hãy trở lời đi.
Ánh mắt của Đổng Chiêu hướng nhìn Tư Mã Ý, Tư Mã Ý không chút hoang mang nói:
- Yêu cầu của chúng ta cũng không có gì gọi là cao siêu, đầu tiên là bồi thường điều kiện ngưng chiến, mỗi tháng bồi thường mười ngàn thạch lương thực; thứ hai chỉ là điều kiện bổ sung, chính Ngụy công phải hứa nhất định không có bất cứ hành động nào can thiệp đến cục diện chính trị ở Giang Đông, chỉ cần các ngài có thể đáp ứng được hai điều kiện này chúng ta sẽ tạm dừng kế hoạch tấn công Hợp Phì, sau đó cùng ngồi lại thảo luận phương án rút quân cụ thể.
Đổng Chiêu cúi đầu trầm tư không nói, nói thẳng ra đối phương đưa ra hai điều kiện này cũng không gọi là cao, mỗi tháng mười ngàn thạch lương thực nếu ngưng chiến năm năm thì phải mất sáu trăm ngàn thạch lương thực, nhưng không có khả năng ngưng chiến năm năm, ngưng chiến một năm cũng được rồi, Ngụy công chỉ là muốn tranh thủ thời gian chuẩn bị chiến tranh thôi.
Còn điều kiện thứ hai không can thiệp vào cục diện chính trị Giang Đông dường như đòi hỏi hơi cao nhưng trên thực tế cũng không có ý nghĩa gì, từ khi chiến thuyền thủy quân bị phá hủy quân Tào đã không đủ lực can thiệp vào cục diện chính trị Giang Đông nữa, cao lắm chỉ có thể phái người bí mật đi sứ Giang Đông, ví như Trần Kiểu bây giờ đang ở quận Hội Kê nhưng tác dụng cũng không được lớn. Không ngờ đối phương lại đề xuất một điều kiện như vậy khiến Đổng Chiêu suy nghĩ trăm lần vẫn không có lời giải đáp.
Chẳng lẽ Lưu Cảnh lại không biết quân Tào ảnh hưởng Giang Đông kỳ thật rất nhỏ sao? Không thể không biết điều đó, vậy tại sao còn muốn đưa ra điều kiện như vậy?
Giờ khắc này Đổng Chiêu bỗng nhiên hiểu ra, chiến dịch quân Hán quả thật không phải đánh Hợp Phì, cho dù lão không đi sứ, chiến dịch ở Hợp Phì thật sự không bùng nổ, tất cả đều chỉ do Lưu Cảnh dàn dựng mà thôi.
Hiểu ra điều này trong lòng Đổng Chiêu lập tức quyết định dễ dàng hơn, toàn quyền làm sứ giả lão có thể hoàn toàn ứng phó được hai điều kiện này, nghĩ vậy Đổng Chiêu dứt khoát nói:
- Vì tỏ thành ý của Ngụy quốc, hai điều kiện mà Tư Mã Thượng thư đề xuất ta có thể chấp nhận.
Lưu Cảnh gật gật đầu cười nói:
- Nếu hai bên thỏa hiệp rút quân, quyết định vứt bỏ mọi chướng ngại thì chúng ta nên ngồi xuống bàn bạc cụ thể rút quân thế nào, khoảng cách rút quân và nhân số ra sao…. Ta sẽ bổ nhiệm Tư Mã thượng thư toàn quyền cùng Đổng đại phu đàm phán, hy vọng có thể nhanh chóng đạt được tiếng nói chung của hai bên.
Hội kiến chấm dứt, Lưu Cảnh về tới quan phòng cởi bỏ lễ phục vương bào, thay đổi trang phục thoải mái thường ngày, hắn hướng thị vệ nói:
- Mời quân sư đến đây cho ta.
- Không cần mời.
Ngoài cửa truyền đến tiếng cười của Giả Hủ:
- Hạ thần muốn làm vị khách không mời mà đến.
- Quân sư mời vào!
Lưu Cảnh vội vàng mời Giả Hủ tiến vào, hai người ngồi xuống, thị vệ mang trà cho hai người, Giả Hủ cười nói:
- Đổng Chiêu dường như đã hiểu được ý đồ của Hán Vương, ta nhìn ra được thần thái của lão khi giật mình hiểu ra việc này.
Lưu Cảnh cười lạnh một tiếng:
- Đổng Chiêu là mưu sĩ quan trọng của Tào Tháo, nếu ngay cả điều này mà cũng không nhận ra sao có thể xem lão là mưu sĩ chứ.
- Người trong cuộc thường mê muội, người ngoài cuộc thì tỉnh táo hơn, nhiều người trong tình huống của Đổng Chiêu chưa chắc có thể nhìn thấu được, điều này cho thấy lão quả thật không tệ, không hổ là mưu sĩ thân tín của Tào Tháo.
Hai người uống ngụm trà, lúc này Giả Hủ vừa cười nói:
- Bước tiếp theo Điện hạ muốn tham gia vào cuộc tranh đấu giữa Phi - Thực sao?
Lưu Cảnh gật gật đầu:
- Nói thật không riêng tranh đấu giữa Phi - Thực, nếu có thể ta còn muốn kéo Tào Chương vào, ý đồ quấy đục nước này, chắc quân sư còn không biết, tối qua Hoa Hâm bí mật đến gặp ta.
Giả Hủ ngẩn ra, lập tức cười ha hả:
- Xem ra Tào Phi không chịu nổi rồi, hai huynh đệ này tranh giành quyết liệt rồi đây.
Lưu Cảnh trầm ngâm một chút lại nói:
- Kỳ thật ta muốn tìm quân sư đến đây không phải vì việc tranh đấu của Thực Phi mà muốn cùng quân sư tìm cách thu phục Hà Sóc, kéo Khương Hồ ra khỏi sự uy hiếp đối với Quan Trung, việc này đối với việc dời đô về Trường An có ý nghĩa rất lớn, ta cũng vì nguyên nhân này mới tạm dừng cuộc chiến ở Hợp Phì.
Giả Hủ gật đầu nói:
- Vi thần hiểu được lo âu của Hán Vương Điện hạ, quả thật phía Bắc Quan Trung gần như đều là thiên hạ của người Hồ, việc này ảnh hưởng rất lớn đến việc dời đô của chúng ta về Trường An, nhất định phải giải quyết vấn đề người Hồ trước.
- Ta thật không hiểu thế cục của Quan Nội và Hà Sóc tại sao không khống chế được, gần như đều bị người Hồ xâm chiếm?
Lưu Cảnh nhướng mày hỏi.
- Việc này nói ra khá dài dòng, chỉ có thể nói đơn giản mà đúng thật nguyên nhân cũng khá đơn giản, chính người Đông Hồ Tiên Ti ở Mạc Bắc dần dần quật khởi đánh bại Bắc Hung Nô, trên thảo nguyên liên tiếp phát động chiến dịch chinh phục, dưới sự uy hiếp của Tiên Ti khiến người Ô Hoàn, người Nam Hung Nô, người Yết đành phải quy mô xuôi Nam, dần dần lấn chiếm địa bàn người Hán ở Hà Sóc, Quan Nội và Bắc Bộ Tịnh Châu… trong khi đó triều đình lại bất lực nên kết quả tạo nên sự di chuyển lưu dân khá lớn ở phương Bắc, diễn ra liên tiếp mấy chục năm, điều này ảnh hưởng đến cục diện chính trị ở Trung Nguyên khá lớn, ví dụ như loạn Khăn Vàng, đó chẳng phải vì triều đình không bố trí ổn thỏa những lưu dân này khiến dân chúng tạo phản sao? Đây chính là nguyên nhân các nước chư hầu lấn lướt Trung Nguyên.
Việc lưu dân phương Bắc di chuyển mấy chục năm Lưu Cảnh hiểu khá rõ, hắn lại hỏi:
- Không phải chỉ có người Khương Đê sao?
- Không chỉ có người Khương Đê, người Khương người Đê cũng có, ngoài ra còn có Ô Hoàn, Hung Nô, Yết và Hồ tộc, địa khu Hà sáo còn có thêm người Tiên Ti, cho nên gọi là Khương Hồ cũng không chuẩn xác lắm, phải gọi là Tạp Hồ mới phải, nhân số có gần trăm vạn người. Điện hạ, họ cũng không dễ dàng đánh bại đâu, ngay cả Tào Tháo cũng chọn cách dụ dỗ trấn an sắc phong bọn họ làm Giáo úy các nơi, trên thực tế chính thừa nhận sự độc lập của họ.
Lưu Cảnh yên lặng gật đầu, hắn biết rằng Tạp Hồ xuôi Nam đối với vương triều Trung Nguyên ảnh hưởng khá lớn, không chỉ tạo thành người Hán lưu dân di chuyển khắp nơi mà còn tạo nên cuộc nổi loạn Khăn Vàng, cuối cùng làm cho Hán triều diệt vong.
Hơn nữa trăm năm sau những Tạp Hồ phương Bắc chiếm cứ những nơi này lại quy mô xâm lấn Trung Nguyên, dẫn phát "Ngũ Hồ loạn Hoa" trứ danh trong lịch sử, mở ra một thời đại đen tối thất thời trong lịch sử Trung Quốc, trăm năm lầm than, người Hán gần như bị tàn sát tiêu diệt sạch.
Lưu Cảnh khoanh tay đến trước cửa sổ nhìn thật lâu trên không trung, cảnh tượng mây trắng trời xanh xanh thẳm như một khối bảo thạch tinh thuần, sau một lúc lâu Lưu Cảnh mới lạnh nhạt nói:
- Ta biết thật không dễ dàng gì nhưng có một số việc chúng ta nhất định phải làm, không thể lảng tránh.
.................
Đêm đó, Lưu Cảnh nằm trên giường hai tay gối sau ót, đưa mắt nhìn chăm chú trên trần nhà, đang suy tư điều gì đó. Lúc này Đào Trạm ngồi bên cạnh hắn, đưa tay sờ trán hắn, ánh mắt hiện lên sự ân cần lo lắng, dịu dàng hỏi hắn:
- Chàng làm sao vậy? Không khỏe hả?
Lưu Cảnh đưa tay nắm lấy tay vợ cười nói:
- Đã bao lâu rồi nàng chưa rời phủ?
- Thiếp cũng không biết, mấy tháng trước thiếp có đi qua Đô Giang Yển một lần.
Đào Trạm cười cười hiếu kỳ hỏi:
- Chàng hỏi thế làm gì?
- Ta định mang cả nhà mình đi chơi một chuyến, chúng ta đi một chuyến đến Quan Trung, ở gần Trường An du ngoạn một hai tháng, nàng thấy thế nào?
Đào Trạm là phụ nữ vô cùng thông minh liền lập tức hiểu ý trượng phu, trượng phu muốn đi Quan Trung nhưng không muốn để lại người nhà, nàng dịu dàng cười nói:
- Chàng muốn đi thì đi, đây là vì công việc, chàng không cần dò xét cảm nhận của thiếp.
Lưu Cảnh cầm chặt tay vợ nói:
- Chỉ là đi thị sát không phải đi đánh giặc, ta định mang theo vợ con của Tử Long, để cả nhà bọn họ có thể đoàn tụ, cho nên nhân cơ hội này mang mọi người đi cùng luôn, đúng lúc mùa xuân, nên xem như đi cho khuây khỏa.
Ánh mắt Đào Trạm sáng lên, tươi cười rạng rỡ:
- Chúng ta đương nhiên nguyện ý đi chơi rồi, thiếp nghĩ bọn trẻ cũng sẽ rất vui, hiếm thấy chàng có lòng như vậy, nên ân tình này thiếp nhất định sẽ tiếp nhận.
Trong lòng Lưu Cảnh vô cùng vui sướng, hắn thuận thế ôm vòng eo thê tử, áp nàng vào người hắn, hôn môi nàng một cái, cười nói:
- Mười ngày sau xuất phát, ngày mai bắt đầu chuẩn bị.
- Mười ngày sau xuất phát ư?
Vẻ mặt Đào Trạm có vẻ lo lắng nói:
- Tính đi tính lại cần phải mang khá nhiều thứ, nào là đồ dùng hàng ngày, quần áo, dược phẩm, đồ đạc bọn nhỏ, còn có đồ của thị nũ vú nuôi, còn có sách, trên đường cũng cần dùng chăn nệm, còn mang theo lương khô nữa, Châu nhi nuôi mèo hoa, còn có Thiết Chùy của Thượng Hương.....
- Đợi một chút.
Lưu Cảnh cắt ngang lời thê tử, nghi ngờ hỏi:
- Thiết Chùy của Thượng Hương là cái gì?
Đào Trạm nhịn không được cười lớn nói:
- Chính chó săn do Thượng Hương nuôi dưỡng, hai năm trước chó săn của Triệu phu nhân sinh được ổ chó săn nhỏ, nàng ta đã tặng chúng ta một con, Thượng Hương nhìn liền thích hay dẫn nó đi chơi, nó vừa đen lại to khỏe nên Thượng Hương đã đặt nó tên Thiết Chùy.
- Nhưng sao ta chưa thấy bao giờ?
- Ban ngày chàng không đến chỗ Thượng Hương, buổi tối sợ nó gây họa nên bắt nó nhốt trong chuồng ngựa, Thượng Hương lại sợ chàng không thích nàng ấy nuôi chó nên bảo thiếp đừng nói.
Lưu Cảnh nghiêng người áp Đào Trạm thật chặt làm ra vẻ giận dữ nói:
- Nàng mau thành thật khai báo trong nhà còn có chuyện gì giấu ta?
- Chàng thật là.... Làm như chúng ta ở nhà làm những việc trái lương tâm không bằng, trong nhà này chàng không biết rất nhiều chuyện, chàng là Hán Vương Điện hạ, trong lòng chỉ có xã tắc, chàng biết việc vặt làm cái gì? À, sao gần đây chàng không đi thăm Tiểu Kiều, thiếp cảm thấy có chút kỳ quái.
Nét mặt Lưu Cảnh nhìn có chút không tự nhiên, xoay người nằm cạnh Đào Trạm, buồn bã ỉu xìu nói:
- Nàng ấy có Thượng Hương chiếu cố là được rồi, ta quan tâm làm gì?
- Chàng thật không quan tâm sao?
Đào Trạm cười cười nhìn hắn:
- Chàng nói xem nếu lúc này nàng ta trở về Giang Đông ở luôn thì chàng để nàng ta trở về ư?
- Chân trên người nàng ta, ta cản được sao?
Trong lòng Lưu Cảnh đã hiểu, hẳn thị nữ kia đã mang chuyện vụng trộm bên hồ nói lại với Đào Trạm, trong lòng hắn thật sự không vui, bản thân hắn ngay cả muốn tìm nữ nhân cũng không được sao? Lần trước việc Thái Thiếu Dư nàng kiên quyết phản đối, vì nàng có lý, nhưng lần này việc Tiểu Kiều cũng muốn phản đối, xem hắn là ai chứ?
Trong lòng Lưu Cảnh giận giữ nhắm mắt làm bộ ngủ không để ý đến Đào Trạm nữa, Đào Trạm thở dài nói:
- Nàng ấy thật sự xinh đẹp như tiên nữ giáng trần, người bình thường khó ai có thể kháng cự được, nếu chàng muốn nạp nàng ta, thiếp cũng không phản đối, chỉ là thiếp lo khi chàng cưới nàng ấy sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ của chàng với Giang Đông.
Lưu Cảnh cũng không lo lắng sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ của Giang Đông, căn bản hắn không để Giang Đông trong lòng, hắn chỉ sợ ảnh hưởng đến Đại Kiều, hắn thật sự thích Đại Kiều, hắn cùng Đại Kiều hai ngày hai đêm đã khắc sâu trong lòng đến nay cũng chưa quên.
Lưu Cảnh cũng thở dài một tiếng nói:
- Thuận theo tự nhiên thôi.
Đề xuất Tiên Hiệp: Trọng Sinh Thường Ngày Tu Tiên