Chương 889: Cách không đánh nhau.

Chương 889: Cách không đánh nhau.

Hoa Hâm sửng sốt lúc lâu mới hiểu được chính mình đang lầm đường, trên đường đi gã cũng lo lắng không biết làm thế nào để biểu đạt được hàm ý của Tào Phi, nếu khéo léo đạt được sự chấp thuận của hai bên nhưng lại không giải thích được rõ ràng khiến Lưu Cảnh khó có thể đồng ý, gã còn cân nhắc chuyện sĩ diện của Lưu Cảnh.

Nhưng lại không ngờ Lưu Cảnh lại thẳn thắng như vậy, nếu hai bên cứ như thế nói thẳng ra thì cần gì hàm ý giao lưu này nọ, điều này thật sự Hoa Hâm chưa chuẩn bị tâm lý.

Hoa Hâm cũng là một người thông minh, gã chỉ ngu ngơ trong chốc lát liền kịp phản ứng, nhanh chóng điều chỉnh trạng thái, trầm ngâm một chút gã nói:

- Nếu điện hạ đã thẳng thắn nói vậy thứ cho hạ thần vô lễ, chỉ nói ngắn gọn thế này, Phi công tử hy vọng điện hạ có thể giúp đỡ để công tử là người kế thừa của Ngụy công.

Lưu Cảnh mỉm cười:

- Lúc này ta mới thấu rõ được thành ý của Hoa Công, mới biết được vì sao đêm khuya Hoa Công đến chơi.

Lưu Cảnh đứng trong đại sảnh, khoanh tay đi vài bước quay đầu lại nói:

- Tin tưởng Hoa công cũng hiểu được mục đích đi sứ của Đổng Chiêu.

- Vi thần đương nhiên biết, cũng bởi vì Thực công tử đi sứ hai lần nhưng thất bại, đúng hình tượng của gã ta đã tạo nên ảnh hưởng khá lớn, chính vì sự nóng lòng mới tạo nên thiếu sót, một khi Đổng Chiêu đi sứ thành công, danh dự của Thực công tử được nâng lên khá nhiều, đấy là thời khắc Ngụy Công chọn lựa thế tử, e rằng hành trình của Đổng Chiêu đối với quyết định của Ngụy Công ảnh hưởng khá lớn.

Lưu Cảnh lắc đầu:

- Thật sự không nghiêm trọng đến vậy, chỉ do Phi công tử quá khẩn trương thôi, quá xem nặng hành trình của Đổng Chiêu, dù sao đây cũng không phải tự bản thân Thực công tử đi, cho dù Đổng Chiêu có là người của y thì y sao có thể lấy công của Đổng Chiêu mà kéo lên người mình chứ! Cho dù là Ngụy công cũng không làm như thế, phải biết rằng Đổng Chiêu là Ngụy Quốc Ngự Sự Đại Phu, đi sứ cũng là phụng lệnh Ngụy quốc chứ không phải phụ tá của riêng bản thân Tào Thực, ta thấy Phi công tử quan tâm đến việc đi sứ của Đổng Chiêu mà chẳng quan tâm đến Dương Huấn bí mật đến Thành Đô.

- Dương Huấn?

Hoa Hâm ngây ngẩn cả người, gã nhíu mày một lúc lâu mới nhớ đến Dương Huấn là người nào, không phải là cháu của Dương Bưu sao? Y đến Thành Đô làm gì? Hoa Hâm cực kỳ khôn khéo, gã nhanh chóng đoán được mục đích Dương Huấn đến Thành Đô có khả năng liên quan đến Tào Thực.

Hoa Hâm chần chừ một chút hỏi:

- Điện hạ có ý là Dương Huấn mới là sứ giả thật sự của Thực công tử sao?

Lưu Cảnh gật đầu:

- Dương Huấn chính là sứ giả của Thực công tử, đến điều tra chân tướng việc Triệu Đình bị bắt, đồng thời cũng là sứ giả của Dương Bưu đã đưa đến ta một phong thư chính Dương Bưu đã tự tay viết, Hoa công cảm thấy giữa hai người này có quan hệ thế nào?

Trong lòng Hoa Hâm vô cùng khẩn trương, gã đương nhiên hiểu được ý của Lưu Cảnh, nói ra Dương Bưu và Tào Thực có mối quan hệ, chẳng lẽ Dương Bưu ủng hộ Tào Thực sao? Dương Bưu là lãnh tụ sĩ tộc phương Bắc, nếu sĩ tộc phương Bắc ủng hộ Tào Thực thì vấn đề trở nên nghiêm trọng hơn rồi.

Lưu Cảnh lấy phong thư trong người của Dương Bưu gửi đưa cho Hoa Hâm:

- Hoa công có muốn xem nội dung Dương Bưu nói gì không?

Hoa Hâm chần chừ tiếp nhận thư tín, trong lòng gã vô cùng hỗn loạn, Lưu Cảnh sao lại đưa thư Dương Bưu cho gã xem, vậy không phải là bán đứng Dương Bưu sao?

Gã ta vội mở thư đọc qua một lần, quả nhiên thư chính do Dương Bưu tự tay viết, nội dung không ngoài dự đoán, chính Dương Bưu đã thỉnh cầu Lưu Cảnh ủng hộ cho Tào Thực, điều này khiến Hoa Hâm cảm thấy lạnh sống lưng. Gã đã ý thức được phương hướng của mình quá sai lầm chỉ chú ý đến Đổng Chiêu mà không cảnh giác Dương Bưu.

- Điện hạ đồng ý với thỉnh cầu của Dương Bưu sao?

Hoa Hâm dò hỏi.

Lưu Cảnh nhìn thật sâu vào mắt gã cười hỏi ngược lại:

- Ngươi thấy thế nào?

Hoa Hâm thầm mắng mình ngu dốt, nếu Lưu Cảnh đồng ý với Dương Bưu sao có thể đưa thư của Dương Bưu cho gã xem, gã trả thư lại cho Lưu Cảnh cười khổ nói:

- Không dối gì điện hạ thật sự lúc này tâm hạ thần rất loạn, xin điện hạ hãy nói rõ ngài có đồng ý hợp tác cùng Phi công tử hay không?

- Hiện tại không phải ta đang hợp tác cùng Phi công tử sao?

Hoa Hâm bừng tỉnh, đứng lên thi lễ:

- Thâm ý của Điện hạ vi thần đã rõ, vi thần nhất định sẽ chuyển lời lại cho Phi công tử, toàn lực hợp tác cùng điện hạ.

Lưu Cảnh cười cười lập tức gọi:

- Người đâu.

Vài tên thi vệ vội đi vào, Lưu Cảnh chỉ Hoa Hâm nói:

- Hiện tại cửa thành đã đóng, các ngươi hãy lấy kim bài của ta đưa vị tiên sinh này ra thành, không để bất cứ kẻ nào dò hỏi.

- Tuân lệnh!

Vài tên thị vệ tiếp nhận kim bài vội vàng đi xuống.

Hoa Hâm cảm kích thi lễ nói:

- Đa tạ điện hạ, vi thần xin cáo từ!

- Hoa công, nhưng ngươi đừng quên những gì ta ủy thác.

Hoa Hâm biết Lưu Cảnh đang nói đến Phục Hoàng hậu, gã vội nói:

- Xin điện hạ yên tâm, vi thần sẽ làm hết sức bảo vệ cho Người.

Lưu Cảnh gật gật đầu:

- Đi đi.

Hoa Hâm cáo từ vội theo thị vệ rời đi, Lưu Cảnh khoanh tay nhìn Hoa Hâm đang đi càng lúc càng xa, hắn đang suy nghĩ làm thế nào để thu thập Dương Bưu, ông trời biết lòng hắn nên dẫn Hoa Hâm đến đúng lúc.

Sáng sớm ngày hôm sau Tư Mã Ý tự mình đến Quý Tân quán, đón chào sứ giả Đổng Chiêu do Tào Tháo cử đến vào Hán quốc phủ. Hán Vương Lưu Cảnh ở chính điện Hán quốc phủ tiếp kiến Đổng Chiêu, năm vị Thượng thư, Thị Trung Trung Doãn Mặc tính cả quân sư Giả Hủ mọi người cùng Lưu Cảnh tiếp kiến. Đây là lần đầu tiên kể từ khi Lưu Cảnh được phong Hán Vương đến nay hắn mới lấy thân phận Hán Vương tiếp kiến sứ giả bên ngoài.

Vì Đổng Chiêu là sứ thần Ngụy quốc chứ không phải sứ giả triều đình cho nên theo nguyên tắc lễ nghi là ngang nhau, Đổng Chiêu được hưởng lễ ngộ và đặc quyền sứ giả triều đình nên Hán Vương nhất định phải tự mình đến quảng trường nghênh đón sứ giả thiên tử, còn Đổng Chiêu cũng tiến lên điện yết kiến Hán Vương.

Trên thực thế làm quốc vương triều đình Hán quốc, cần có được xưng hô ca tụng ở chính điện như vậy bản thân cần là loại người “tiếm việt” (vượt quyền, chỉ cấp dưới lạm dụng danh nghĩa của cấp trên), tuy nhiên Hán triều đã suy bại, loại đi quá giới hạn trong các chư hầu ai cũng có, ở Thành Đô phủ Hán quốc còn tương đối ít nổi danh, cha con Lưu Yên có tâm nhưng không có gan nên quy mô cung điện cũng cải tạo rất ít.

Mà ở Trường An Giả Hủ sữa chữa Vị Ương Cung lại khá lớn, lại xây dựng với biểu tượng hoàng gia ở đẳng cấp cao nhất, diện tích rộng rãi, ngay cả Nghiệp Đô cùng Hứa Đô cũng không có được kiến trúc Thiên tử như thế.

Thị Ngự sử Phí Y dẫn Đổng Chiêu bước nhanh qua sân rộng, đi lên bậc thang về phía đại điện, hai bên bậc thang có hai trăm Kim giáp thị vệ tay mang binh khí, uy phong lẫm lẫm, lúc này thị vệ hét to:

- Hán Vương có lệnh, cho sứ giả Ngụy quốc vào yết kiến.

- Mời vào rồi.

Phí Y nhỏ giọng nhắc nhở Đổng Chiêu. Đổng Chiêu sửa sang lại áo mũ nhanh chóng bước vào đại điện.

Cần Chính Điện quả thật không lớn lắm, chỉ có thể chứa được trăm người, cũng không được nguy nga lộng lẫy mà phong cách ảm đạm, càng toát lên vẻ nghiêm trang. Bảy trọng thần chia ra ngồi hai bên, ở giữa là nơi Hán Vương ngồi, không giống như Thiên tử ngồi cao cao tại thượng mà là ngồi ngang bằng với các đại thần, ngoại trừ danh tự có chút vượt quá còn những điều khác đều phù hợp với thân phận vương quốc.

Vì Hán Vương đang ngồi nên Đổng Chiêu chỉ có thể cúi đầu quỳ thi lễ:

- Sứ thần Ngụy công Đổng Chiêu bái kiến Hán Vương điện hạ.

Lưu Cảnh đang mặc vương phục thêu kỳ lân, đầu đổi bình đỉnh quan, hắn chìa tay nói:

- Đổng đại phu xin miễn lễ, mời an vị.

Đổng Chiêu đứng dậy xoay mặt ngồi hướng Đông, khom người nói:

- Ngụy công lệnh vi thần chuyển lời tôn kính đến Hán Vương.

Ông ta lại nhìn vẻ mặt nghiêm túc của sáu vị trọng thần, khẽ khom người nói:

- Ngụy công cũng gửi lời thăm hỏi ân cần nhất tới các vị Bình Chương đài.

- Ngụy công thế nào, khỏe chứ?

Nụ cười của Lưu Cảnh phá vỡ không khí nặng nề của điện đường:

- Mấy tháng trước khi gặp gỡ ở Giang Đông, ông ấy nói hai năm gần đây thân thể không được khỏe, bệnh thường xuyên, lúc này mùa xuân ấm áp thân thể người có khỏe hơn chút nào không?

Đổng Chiêu vội đáp:

- Khởi bẩm Điện hạ, Ngụy công vì tuổi tác đã cao thân thể lại bắt đầu suy nhược nên sinh ra nhiều bệnh, hiện đanh dưỡng bệnh ở Nghiệp Đô, cảm ơn Điện hạ đã quan tâm.

Lưu Cảnh thở dài một tiếng nói:

- Năm nay Tào Công đã sáu mươi mốt tuổi, qua tuổi sáu mươi mà Thế tử còn chưa lập, Phi - Thực lại tranh chấp trong triều, Chương công tử nắm giữ binh ở U Châu, Ngụy quốc lúc này giống như Viên Bản Sơ vậy, chẳng lẽ Ngụy công cũng muốn giẫm lên vết xe đổ này sao?

Một lúc lâu Đổng Chiêu không trả lời được, lão không rõ tại sao Lưu Cảnh lại nói những lời này, tuy giọng nói có vẻ quan tâm nhưng nội dung lại khá vô lễ, trong lòng lão thực không vui, nhưng nhanh chóng khắc chế cảm xúc:

- Mỗi gia đình đều có sự phiền lòng, chuyện nhà Ngụy công tại hạ nghĩ Ngụy công sẽ giải quyết đích đáng, không rõ vì sao Điện hạ lại nói đến chuyện này?

- Ba người con tranh giành ngôi vị liên quan đến sự ổn định của thiên hạ, sự tình liên quan đến lợi ích của dân chúng nên không thể xem là chuyện nhà, giống như Đổng Ngự sử đi Hán quốc không phải chính Thực công tử tiến cử chứ?

Sắc mặt Đổng Chiêu biến sắc, Lưu Cảnh nói quá thẳng ngay trước mặt bảy vị đại thần, những lời này không khác gì cho lão một cái tát vào mặt, lão thật không kìm được tức giận nhưng thấy Lưu Cảnh cười tủm tỉm Đổng Chiêu lập tức tỉnh ngộ, mình là có cầu mới đến, lúc này không thể trở mặt được, hơn nữa rõ ràng Lưu Cảnh cố ý chọc giận lão.

Đổng Chiêu trầm mặc chốc lát nói:

- Điện hạ cũng đã suy nghĩ quá nhiều rồi, vi thần phụng lệnh Ngụy quốc đi sứ Hán quốc đàm phán không liên quan gì đến Thực công tử cả.

- Ồ, không biết Ngụy công muốn nói chuyện gì cùng ta?

- Là về chuyện thủy quân Hán quốc đóng quân ở Sào Hồ uy hiếp nghiêm trọng đến sự an nguy của Hợp Phì, Ngụy công hy vọng Điện hạ có thể hủy bỏ thủy trại, hai quân sống hòa bình không ai xâm phạm ai.

Lưu Cảnh nhìn Tư Mã Ý, Tư Mã Ý hiểu ý liền lạnh lùng nói:

- Đổng công nói nghe lạ quá, Sào Hồ thuộc quận Lư Giang, mà Giang Đông đã mang quận Lư Giang chính thức trả lại cho Kinh Châu, như vậy chúng ta đóng quân ở đó thì có gì sai? Hơn nữa quân Tào đóng năm vạn quân ở Hợp Phì, uy hiếp sự an toàn của quận Lư Giang, đáng lẽ chúng tôi yêu cầu quân Tào rút binh mới phải sao ngược lại thế, các người chỉ muốn quân Hán lui binh, chẳng khác nào làm trò cười cho thiên hạ?

Trong lòng Đổng Chiêu đã có dự liệu liền phản bác:

- Nhu Tu Thủy thuộc quận Lư Giang không sai, nhưng Sào Hồ lại có một nửa thuộc quận Hoài Nam, các người ở Mỗ Sơn hạ thủy trại như thế cũng đã vi phạm, trực tiếp uy hiếp đến thành Hợp Phì.

Không đợi Đổng Chiêu nói xong, Lưu Cảnh liền khoát tay cười nói:

- Hóa ra Đổng đại phu đến đây để chỉ trích quân Hán trú binh vi phạm ranh giới, chúng tai cũng không muốn nói nhiều, như vậy đi ta nhanh chóng hạ lệnh thủy quân rút về một bên quận Lư Giang để bình ổn tranh chấp hai nhà, thế nào?

Đổng Chiêu thực sự cảm thấy xấu hổ, mình luôn bị động, bị đối phương nắm mũi dắt đi, lão đành nén giận nói với Lưu Cảnh:

- Vừa rồi ta nói mà không suy nghĩ, ta xin lỗi Hán Vương Điện hạ, hy vọng Điện hạ thứ tội.

Trong đại điện mọi người hiểu ý mỉm cười, Từ Thứ là người chính trực, không đành nhìn Đổng Chiêu bị trêu cợt nên thẳng thắn nói:

- Đổng đại phu lần này đến Thành Đô có phải vì lo lắng tai họa chiến tranh ngầm ở Hợp Phì mà đến?

Đổng Chiêu cảm kích nhìn Từ Thứ gật đầu nói:

- Từ Thượng thư nói đúng, đại quân Hán quốc tiếp cận nhưng Ngụy công không muốn lại có cuộc chiến xảy ra ở Hợp Phì, dân chúng lại lầm than, đặc biệt mệnh ta đi sứ hy vọng có thể tăng thêm sự tin tưởng lẫn nhau, không nên bùng nổ chiến tranh.

Tư Mã Ý lắc đầu nói:

- Đổng công nói lời ấy thật không ổn, chúng ta đóng binh ở Sào Hồ và Hoàn huyện kỳ thật không phải vì tiến công Hợp Phì mà là sợ quân Tào ở Hợp Phì tiến công Lư Giang, điều này cũng bất đắc dĩ, nếu Ngụy công muốn hai nhà rút binh như vậy mỗi bên đều cắt giảm quân đóng ở Hợp Phì, binh lực hai nhà ngang nhau, cùng đóng mười ngàn binh thì dù có đánh nhau cũng không phân thắng bại, vấn đề không phải giải quyết rồi sao?

Đề xuất Huyền Huyễn: Vô Thượng Sát Thần
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN