Chương 891: Khởi hành Bắc thượng.

Chương 891: Khởi hành Bắc thượng.

Mười ngày sau, cũng đã đến lúc xuất phát đến Trường An, trước phủ Hán Vương vô cùng nhộn nhịp, hơn mười chiếc xe ngựa đứng xếp hàng trước cửa, Đào Trạm cũng có lo lắng của nàng, vì mùa thu năm nay dời đô đến Trường An lúc đó sẽ vô cùng bận rộn, chi bằng nhân lúc lần đi đến Trường An này chuyển bớt vật phẩm đi trước.

Trong phủ, mọi người ai cũng đều lo thu dọn vật tùy thân của mình, mỗi người đều vô cùng bận rộn, vương phủ từ già đến trẻ ai cũng đều tất bật. Lúc này Lưu Cảnh cùng binh lính hộ vệ cưỡi ngựa từ quan nha đến, mấy ngày nay hắn lo chuyện công vụ, phê duyệt điệp văn, phái người đưa đi đến Trường An.

- Vương phi đã chuẩn bị xong chưa?

Lưu Cảnh xoay người xuống ngựa hỏi quản gia.

- Khởi bẩm Điện hạ, hẳn gần xong rồi, Vương phi nói nếu Điện hạ về mời Điện hạ vào thư phòng một chuyến.

- Ta biết rồi.

Lưu Cảnh nhanh chóng bước vào trong phủ.

Trong nội thư phòng, Đào Trạm cùng Tôn Thượng Hương đang thu dọn công văn bỏ vào thùng hàng. Trong thư phòng của Lưu Cảnh có khá nhiều công văn quan trọng, ngoại trừ hắn ra cũng chỉ có hai người là Đào Trạm và Tôn Thượng Hương mới có thể chạm đến. Các nàng nghe theo chỉ bảo của Lưu Cảnh mang hơn mười ngàn công văn đặt vào hòm gỗ, trong phòng có hơn hai mươi hòm gỗ đều dùng để chứa thư tịch biểu đồ và công văn quan trọng.

Lúc này Lưu Cảnh vào trong phòng cười nói:

- Vất vả cho hai nàng rồi.

Tôn Thượng Hương lườm hắn một cái không thèm nhìn, Đào Trạm cười nói:

- Chàng nhìn xem còn có vật gì muốn chuyển đi không, nếu không còn thiếp cho lính mang lên xe, hiện tại chỉ còn lại nơi này đợi chàng xem xét, những nơi khác đều xong cả rồi.

Lưu Cảnh nhìn một vòng phòng cười nói:

- Thu dọn hoàn chỉnh rồi, có thể dọn đi.

Đào Trạm vội vàng gọi nhóm thân binh bên ngoài vào, mấy chục lính vào nhà nhanh chóng chuyển hai mươi mấy chiếc rương gỗ mang ra xe, Đào Trạm lại nói:

- Tốt lắm, nơi này đã xong, chúng ta gọi bọn trẻ lên xe thôi.

Nàng liếc nhìn qua Tôn Thượng Hương, cười cười, bước nhanh ra ngoài, Tôn Thượng Hương cũng muốn đi ra ngoài lại bị Lưu Cảnh kéo tay nàng lại, kéo nàng ngồi xuống, Tôn Thượng Hương tức giận nói:

- Thiếp muốn đi thu dọn đồ đạc, chàng kéo thiếp làm gì?

Ngô lão phu nhân - mẹ của Tôn Thượng Hương cuối cùng cũng không vượt qua được cơn bạo bệnh, ba tháng trước đã qua đời, dù Tôn Thượng Hương không thể trở về chịu tang nhưng ít nhất cũng giữ đạo hiếu nửa năm, trong khoảng thời gian này nàng luôn buồn bực không vui.

Lưu Cảnh biết tâm trạng nàng không tốt, cũng không tức giận lại cười nói:

- Ta hỏi nàng, sao mấy ngày nay nàng không thèm nhìn ta?

- Thiếp nào dám không thèm nhìn chàng, bây giờ không phải thiếp đang nói chuyện với chàng sao?

Tôn Thượng Hương trầm mặt như nước, không cười chút nào.

Lưu Cảnh lại dịu dàng nói:

- Lần này đi Trường An có khả năng phải nán lại một tháng, đồ vật phải phải mang theo đầy đủ, cả đồ con cũng vậy.

- Thiếp biết rồi, chàng còn dặn gì không?

Lưu Cảnh quan sát nàng ta một lúc thấy sắc mặt nàng lạnh như sương, bỗng nhiên hắn ý thức được Thượng Hương không phải vì mẫu thân qua đời mà tâm trạng không tốt, mà chính vì Tiểu Kiều, hắn bất đắc dĩ nói:

- Được rồi, chuẩn bị xuất phát.

Tôn Thượng Hương không thèm nhìn hắn xoay người đi ra ngoài phòng, Lưu Cảnh nhìn nàng bước xa dần, không khỏi đau đầu, một khi chọc giận Tôn Thượng Hương, tính tình rắn rỏi nàng bộc phát thì không biết bao lâu mới trở lại như trước.

Lưu Cảnh lắc đầu nhanh chóng đi ra ngoài cửa lớn.

Tôn Thượng Hương đang ở trong sân, vú nuôi ôm Lưu Lũng chờ trong viện, tiểu tử thấy mẫu thân trở về nhanh chóng quàng tay đòi ôm, miệng bô lô ba la không biết đang nói gì, đứa nhỏ này cũng được tám tháng rồi, cậu vừa béo vừa trắng nhìn thật đáng yêu.

Tôn Thượng Hương đưa tay ôm con, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn này, đúng là bảo bối của nàng, cũng là sinh mạng của nàng, nếu không phải vì con nàng vì giận mà sớm trở về Giang Đông rồi.

Lúc này Tiểu Kiều ôm theo cái bao trong tiểu lâu đi ra cười nói:

- Đồ đạc của muội là đơn giản nhất, chỉ một bao là đủ, không như mọi người ai cũng đùm đùm túm túm.

Mặt Tôn Thượng Hương sáng hẳn lên, nàng chỉ tức giận chồng mình nhưng đối với Tiểu Kiều nàng vẫn trước sau như vậy, nghĩa tình thâm sâu, nàng cũng không xấu hổ chỉ cười nói:

- Lúc đầu ta cũng không định mang nhiều, nhưng đại tỷ nói mang trước một bộ phận, kết quả thật sự những đồ vật này quá nhiều, còn có những binh khí bảo bối nữa ta cũng không biết nên làm thế nào bây giờ.

- Sau này hãy mang theo, ai dám trộm đồ của tỷ chứ?

Tiểu Kiều hé miệng cười:

- Trước kia ở Giang Đông muội nhớ ngày nào tỷ cũng mang theo binh khí phòng thân, lúc nào cũng luyện tập cùng nó nửa ngày, nhưng khi muội đến đây hai tháng nhưng chưa thấy tỷ đi qua phòng binh khí bao giờ, thị nữ nói binh khí đã trở thành vật thừa thãi của tỷ rồi.

- Cũng chính vì tên tiểu tử này đây, sau khi sinh con ra ta thứ gì cũng không hứng thú, chỉ muốn dành hết thời gian quanh quẩn bên con thôi.

Tôn Thượng Hương véo nhẹ vào khuôn mặt con, cười nói:

- Con đó, đã hại thảm mẹ rồi có biết không hả?

Lúc này quản gia bước nhanh vào sân nói:

- Nhị phu nhân, đã đến giờ xuất phát.

- Ta biết rồi, Vương phi đâu, tỷ ấy ở ngoài rồi sao?

- Mọi người đã đi ra ngoài, chỉ còn chờ Nhị phu nhân.

Tôn Thượng Hương cười nói:

- Xem ra chúng ta chậm chân rồi, nhanh lên thôi.

Vú nuôi ôm đứa bé, hơn mười thị nữ mang theo hành lý nối đuôi mà đi, Tôn Thượng Hương kéo tay Tiểu Kiều đi cuối, nói:

- Mới đến hai tháng mà để muội phải bôn ba rồi.

- Muội không sao, thích ứng mọi hoàn cảnh được, nếu tỷ chê muội phiền thì ngày mai muội sẽ trở về Giang Đông.

Dù Tôn Thượng Hương tức giận Lưu Cảnh nhưng nàng cũng biết tức giận là tức giận, không thể vì thế mà đuổi Tiểu Kiều đi, nàng nắm chặt tay Tiểu Kiều cười nói:

- Đã vào nhà ta rồi thì ra đi không dễ dàng được, ngoan ngoãn đi theo ta, đừng mơ chạy thoát.

Tiểu Kiêu rất mẫn cảm, nghe Tôn Thượng Hương nói những lời như thế mặt không tránh khỏi đỏ lên, lại nghĩ cảm thấy Lưu Cảnh có chút lảng tránh nàng, nên trong lòng lại có chút mất mát.

Ngoài cửa lớn đỗ hơn mười cỗ xe ngựa, có Giả Hủ và người nhà lão, người nhà Triệu Vân, người nhà Trương Nhậm, người nhà Pháp Chính, cùng một vài người nhà quan lớn đều theo đến Quan Trung, ngay cả xe ngựa chở hành lý có đủ mấy trăm cỗ xe ngựa, hơn vạn binh lính hộ vệ.

Tôn Thượng Hương và Tiểu Kiều ra khỏi cửa chính liền thấy Đào Trạm ở cửa xe ngoắc các nàng, Tôn Thượng Hương lên trước cười nói:

- Tất cả mọi người đi cùng một chiếc sao?

- Ban ngày đi cùng nhau nói chuyện, tối lại mới trở về xe ngựa của mình nghỉ ngơi, hơn nữa nhà của chúng ta chỉ có muội từng Bắc thượng, tất cả nhờ vào muội, muội phải giới thiệu từng nơi cho chúng ta.

Tôn Thượng Hương liếc mắt nhìn Lưu Cảnh cách đó không xa, thấy mắt hắn cười đắc ý không khỏi hung hăng trừng mắt nhìn hắn, nàng cùng Tiểu Kiều lên xe, Lưu Cảnh chăm chú nhìn các nàng, hơn nữa cuối cùng Tôn Thượng Hương cũng liếc nhìn hắn một, cái điều này cũng chỉ rõ nàng chỉ tức giận mà thôi chứ không phải thật sự oán hận hắn, Lưu Cảnh cảm thấy nhẹ lòng, tâm tình khá hơn một chút, hắn lập tức ra lệnh:

- Truyền lệnh xuất phát.

- Xuất phát!

Thị vệ hô to, xe ngựa cầm đầu chậm rãi khởi hành, binh lính cùng mấy trăm cỗ xe ngựa trùng trùng điệp điệp rời khỏi Thành Đô chạy đi hướng phía Bắc.

Trong lúc Lưu Cảnh cùng người nhà đến Quan Trung, Đổng Chiêu cũng đã kết thúc sứ mệnh đi sứ trên đường trở về Nghiệp Đô, trải qua cuộc đàm phán giữa lão và Tư Mã Ý cho thấy hai bên đều có thành ý, nhanh chóng đạt được nhất trí, quân Hán tạm thời không tiến công ở Hợp Phì, dỡ bỏ doanh trại ở Sào Hồ, thủy quân rút đi chỉ còn khoảng năm nghìn, chiến thuyền cũng không hơn năm trăm chiếc, binh lực ở Hoàn huyện cũng giảm bớt một vạn người, cùng lúc đó quân Tào đóng quân ở Hợp Phì cũng giảm đi mười ngàn người.

Để bồi thường ngưng chiến, Hợp Phì gánh vác việc tiếp tế lương thực cho quân Hán ở Nhu Tu Khẩu, lúc đầu Lưu Cảnh đề xuất mỗi tháng mười ngàn thạch lương thực nhưng sau cắt giảm còn mỗi tháng năm nghìn thạch lương thực, đấy là do quân Hán nhượng bộ, đồng thời quân Tào hứa hẹn không can thiệp vào nội chính của Giang Đông nữa. Đây cũng chính điều cần thiết trong chiến lược của Tào Tháo, lão đang cần thời gian để chuẩn bị cho chiến tranh, đó cũng chính là điều Lưu Cảnh cần, hắn cần thời gian này để giải quyết Tạp Hồ uy hiếp phía Bắc Quan Trung, ảnh hưởng đến việc dời đô về Trường An.

Ngưng chiến phù hợp với nhu cầu chiến lược của cả hai bên, chính vì thế mà chiến cuộc ở Đông Nam cũng dịu bớt, không hề trở thành tâm điểm chú ý, nhưng việc tranh quyền đoạt vị của huynh đệ nhà họ Tào đang đến hồi gây cấn.

Hoa Hâm cũng trên đường trở về Nghiệp Đô, lúc hoàng hôn gã ta đã vào thành, gã chẳng quan tâm đến mệt mỏi đi đường mà trực tiếp đến phủ của Tào Phi.

Phủ đệ của Tào Phi cũng chính là phủ Thừa tướng trước kia của Tào Tháo, từ khi Tào Tháo dọn đi Đổng Tước đài liền mang phủ đệ tặng lại cho con cả Tào Phi, việc này cũng gây nhiều tranh cãi, vì dựa theo quan tước của Tào Phi, y không có tư cách ở trong tòa nhà lớn chiếm một trăm năm mươi mẫu đất, nhưng theo việc Tào Phi đảm nhiệm chức phó Thừa tướng và Ngũ phương Trung Lang Tướng, quyền lớn quản lý chính vụ, chính vì thế tranh luận mới dần chìm đi.

Lúc này Tào Phi cũng đã kết thúc một ngày công vụ, đang ngồi trong thư phòng đọc sách, nhưng thật sự y không chuyên tâm chút nào. Trưa hôm nay tin tức Tào Lưu đàm phán thành công đã được truyền đến Nghiệp Đô, tin tức này khiến vua và dân vô cùng ủng hộ, Tào Tháo tự mình hạ lệnh khen ngợi Đổng Chiêu.

Nhưng điều khiến trong lòng Trương Phi bất an chính là phụ thân triệu kiến đệ đệ Tào Thực, tán dương gã đã có công tiến cử Đổng Chiêu đi sứ, một nửa công lao đi sứ của Đổng Chiêu chia cho đệ đệ Tào Thực của y, khiến Tào Thực vô cùng hãnh diện, nhưng Tào Phi lại rầu rĩ không vui.

Thời gian này phụ thân càng thêm thiên về vị đệ đệ của y nên ngay ba ngày trước đã đề bạt Vương Kiệt làm Thị trung. Vương Kiệt cũng là nhân vật nòng cốt của đệ đệ Tào Thực, cũng là hàng quan Kinh Châu, bình thường không được trọng dụng là mấy, lúc này lại được đề bạt là Thị trung, phụ trách phúc thẩm những công văn chính vụ dã phê duyệt của mình, không nghi ngờ gì chính là cản trở đại quyền chính vụ của y.

Trong lòng Tào Phi buồn bã vì quyền lực chính vụ của y bị phân ra, quân đội tuy ủng hộ y nhưng lại bị phụ thân khống chế chặt chẽ, bọn họ cũng không có quyền lên tiếng, quyền giám sát lại trong tay đệ đệ y, ưu thế của y bị giảm sút, chẳng lẽ phụ thân thật sự muốn lập Tam đệ làm Thế tử sao?

Tào Phi tâm phiền ý loạn cũng không biết nên làm thế nào, lúc này bên ngoài có tiếng gõ cửa, là tiếng của Chân thị:

- Tướng quân.

- Chuyện gì?

Tào Phi không vui hỏi.

- Tướng quân, quản gia tiền viện truyền đến tin tức, Hoa tiên sinh đến có chuyện gấp cần cầu kiến.

Tào Phi nhảy dựng lên, vừa mừng vừa lo, rốt cuộc Hoa Hâm cũng trở về, y nhanh chóng hạ lệnh nói:

- Nhanh chóng cho mời Hoa tiên sinh ra thư phòng ngoài đợi một chút, ta sẽ ra liền.

Y mặc thêm bộ y phục liền vội vàng đi thẳng ra thư phòng ngoài, y hy vọng Hoa Hâm mang đến tin tức tốt cho mình.

Đề xuất Tiên Hiệp: Luyện Khí 10 Vạn Năm (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN