Chương 892: Tào Phi phản kích (thượng)
Chương 892: Tào Phi phản kích (thượng)
Hoa Hâm đã được mời vào trong thư phòng ngoài, gã đang cầm ly đưa lên miệng uống trà, điều chỉnh trạng thái mệt mỏi, trong lòng như đang tự hỏi nên báo cáo Tào Phi điều gì, việc cần báo khá nhiều nhưng lại cực kỳ phức tạp, không biết nên sắp xếp thế nào cho phải.
Đang nghĩ ngợi mông lung, trong viện đã nghe âm thanh bẩm báo của thị vệ:
- Công tử, Hoa tiên sinh đang ở phòng chờ.
- Ta biết rồi, các ngươi canh gác đi, không có lệnh của ta không cho bất cứ ai tới quấy rầy.
Hoa Hâm cuống quýt đứng lên, chỉ thấy Tào Phi bước nhanh vào, gã vội khom người thi lễ:
- Vi thần tham kiến Trưởng công tử.
Tào Phi vội đỡ cánh tay gã, cười nói:
- Tử Ngư đã khổ cực rồi, mau ngồi xuống đi.
Hoa Hâm ngồi xuống, Tào Phi cười hỏi:
- Mang đến tin tức gì cho ta?
- Tin tức rất nhiều, vi thần đang xem xét nên báo cáo thế nào.
- Cứ từ từ nói.
Hoa Hâm suy nghĩ một chút sau đó kể lại tỉ mỉ những điều gã đã trải qua ở Thành Đô, Tào Phi vừa nghe vừa suy tư, tin tức quả thật rất nhiều, y chú ý điều những điều mấu chốt trong đó.
- Ngươi nói Dương Huấn cũng đi Thành Đô sao?
- Dạ, bên ngoài y đi điều tra chân tướng cái chết của Triệu Đình nhưng trên thực tế cũng chính đi tìm Lưu Cảnh, giao cho Lưu Cảnh phong thư viết tay của Dương Bưu, lá thư này tận mắt thần đọc qua, Dương Bưu hy vọng Lưu Cảnh có thể giúp đỡ Tào Thực, khôi phục Hán thất chính thống.
Tào Phi không kìm được cười lạnh một tiếng:
- Nhờ Lưu Cảnh ủng hộ Hán thất ư, chẳng phải bảo hổ lột da à? Từ trước đến giờ Dương Bưu là kẻ xảo quyệt, sao lúc này lại bảo thủ thế?
Hoa Hâm gật gật đầu cười nói:
- Công tử suy xét thật thấu đáo, nếu Lưu Cảnh tự tay đưa thư cho hạ thần xem cũng thấy được hắn rất không thích Thực công tử, thần nghĩ có lẽ Lưu Cảnh đã ám hiệu ngầm đồng ý công tử.
- Ám chỉ ngầm gì?
- Hắn muốn cùng công tử liên kết đả kích Dương Thôi và đám sĩ tộc.
Tào Phi khoanh tay đi qua đi lại trong phòng, nếu cùng Lưu Cảnh kiên kết đả kích sĩ tộc không phải không thể được, nhưng y đang cân nhắc lợi ích được mất, một khi tiến hành đả kích đám người Dương Thôi, sĩ tộc phương Bắc sẽ chia năm xẻ bảy, hậu quả trực tiếp chính là hoàn toàn đầu nhập vào Lưu Cảnh.
Nhưng nếu không đả kích bọn họ, sĩ tộc ngược lại sẽ ủng hộ Tam đệ, đây cũng là một lực lượng rất lớn, điều này đối với y rất bất lợi, trong chuyện này ích lợi được mất khiến Tào Phi thật khó có thể cân nhắc được.
Hoa Hâm hiểu khá rõ Tào Phi, biết suy nghĩ sâu trong lòng y nên kín đáo đề nghị:
- Vi thần nghĩ đả kích sĩ tộc có hai loại lợi ích lựa chọn, chính là trước mắt và lâu dài, trước mắt là có thể làm suy yếu được thế lực ủng hộ của Thực công tử tăng lợi ích cho chúng ta; mà lâu dài sĩ tộc ủng hộ Lưu Cảnh gây bất lợi cho Tào Ngụy, tuy nhiên sau khi công tử lên cầm quyền thần nghĩ có thể xoay chuyển được sự ủng hộ của sĩ tộc, như thế cũng kịp, quan trọng hơn chính là tạo nên sự hợp tác giữa chúng ta và Lưu Cảnh, nếu chúng ta không nhân cơ hội này chỉ sợ sau này không còn cơ hội hợp tác.
Tào Phi chậm rãi gật đầu Hoa Hâm nói rất có đạo lý, đả kích sĩ tộc chính là bước đầu đánh dấu sự hợp tác của y và Lưu Cảnh, nếu như ngay cả bước này cũng không làm thì sau này đừng mong được Lưu Cảnh giúp đỡ, chính thời khắc này Tào Phi hạ quyết tâm.
Hoa Hâm nhìn ra được quyết định của Tào Phi trong lòng thầm đắc ý, vội nói:
- Mặt khác, vi thần đề nghị triệu kiến Dương Thiêm trở về Nghiệp Đô, hắn là Ngự sử Trung Thừa đối với việc chúng ta nắm lấy quyền giám sát rất quan trọng, chí ít hắn có thể cản tay chân Đổng Chiêu, đối với bè đảng Đổng Chiêu từ trước đến giờ không kiêng nể gì.
Điểm này không cần Hoa Hâm nhắc nhở trong tâm Tào Phi cũng muốn làm thế, lúc trước phụ thân phong Dương Thiêm làm Ngự sử Trung Thừa kỳ thật chính ám chỉ chính y, phân chia đi một bộ phận quyền giám sát của y, đương nhiên y muốn triệu Dương Thiêm trở về Nghiệp Đô rồi.
- Còn có gì không?
Tào Phi lại hỏi.
Hoa Hâm ngẫm lại một chút đột nhiên lại nghĩ tới một chuyện, vội vàng lấy bức vẽ trong người nói:
- Vi thần thiếu chút nữa quên mất, đây chính là bản vẽ Dương Thiêm đã chế tạo trâu gỗ, xin công tử xem qua.
Tào Phi mừng rỡ tiếp nhận bản vẽ nhìn kỹ qua, quả nhiên bản vẽ chế tạo trâu gỗ, đây chính là bảo bối mà phụ thân y vẫn chờ mong, tuy rằng nghe nói thương nhân vùng Kinh Nam đã có người sử dụng loại trâu gỗ này, tuy nhiên có bản vẽ ở đây, y cũng không phải tốn thời gian tiêu hao lực đi điều tra việc này.
Tuy nhiên tâm niệm Tào Phi cũng xoay chuyển, nếu mang bản vẽ này giao cho phụ thân chỉ sợ Dương Thiêm không được trở lại, cần phải hoãn một chút, đơn giản y phải làm trâu gỗ này như vậy sẽ khiến phụ thân y kinh ngạc, vui mừng vô cùng, nghĩ thế nên y mang bản đồ cẩn thận cất vào, cười hỏi:
- Lần này Tử Ngư đi sứ Thành Đô thu hoạch khá nhiều khiến ta có được sách lượt ứng đối, vất vả cho ngươi rồi.
- Vi thần không dám kể công, đây là nguyện ý của Lưu Cảnh cùng công tử hợp tác.
Tào Phi gật gật đầu, y rất hài lòng với câu trả lời của Hoa Hâm, đúng là câu nói y muốn nghe, y cũng cho rằng Lưu Cảnh nguyện ý hợp tác cùng y cho dù là Hoa Hâm hay người khác đi thì kết quả cũng giống nhau. Nếu có được sự ủng hộ của Lưu Cảnh, đối với y là sự thắng lợi quan trọng, hiện tại Lưu Cảnh đã đề xuất, y phải làm việc này để hoàn thành bước hợp tác đầu tiên, sau đó mới có cơ hội hợp tác tiếp theo.
Trầm tư một lát Tào Phi lại hỏi:
- Ngươi cảm thấy làm thế nào đối phó với Dương Bưu?
Vấn đề này Hoa Hâm cũng đang lo lắng, cũng sớm tìm ra được sách lược, vì Tào Phi đã hỏi nên gã liền nói:
- Đối phó với Dương Bưu kỳ thật rất dễ dàng, mấu chốt phải tìm được người có khả năng ăn nói, vi thần nghĩ có thể làm theo cách của Dương Huấn, nếu điện hạ tin tưởng vi thần, hãy giao việc này cho vi thần.
Đương nhiên Tào Phi tín nhiệm Hoa Hâm, y tin tưởng người có thủ đoạn như Hoa Hâm sẽ không để y thất vọng. Tào Phi lập tức lấy ra kim bài đưa cho Hoa Hâm nói:
- Với kim bài này ngươi có thể điều động Ám Hổ Vệ của ta.
Ám Hổ Vệ là tổ chức vệ sĩ bí mật do Tào Phi thành lập, ai cũng có võ nghệ cao cường, vả lại đối với Tào Phi rất trung thành và tận tâm. Trên danh nghĩa bọn họ phụ trách sự an toàn của Tào Phi và người nhà, nhưng trên thực tế bọn họ chính là những người sẽ diệt trừ phe đối lập của Tào Phi, là công cụ thám báo đắc lực, Hoa Hâm muốn đối phó với Dương Bưu nhất định phải dựa vào bọn chúng.
Hoa Hâm tiếp nhận kim bài, khom người nói:
- Trong vòng ba ngày ta sẽ cho điện hạ kết quả như ý.
Dương Huấn đã từ Thành Đô trở về được vài ngày rồi, là một trong ba người đồng thời đi sứ Thành Đô nhưng thu hoạch của gã là ít nhất, gã không tìm ra được căn cứ chính xác của Dương Thiêm, cũng không xác định được manh mối việc Dương Thiêm đầu hàng quân Hán thế nào, ngược lại, lại lấy được tin tức và chứng cứ chứng minh được Dương Thiêm quả thật là người có năng lực, so với Triệu Đình bình thường vô vị thì tốt hơn nhiều.
Nhưng kết quả này lại khiến Dương Tu và Tào Thực vô cùng thất vọng, nhất là Tào Thực, khi phụ thân phong Dương Thiêm làm chức Ngự sử Trung Thừa, gã cảm thấy như bị uy hiếp, một lòng muốn tìm ra sự bất lợi của Dương Thiêm nhưng kết quả Dương Huấn mang về khiến gã thất vọng vô cùng, nhưng Dương Bưu lại rất hài lòng trong việc đi sứ của Dương Huấn, lão cho rằng Dương Huấn đi sứ rất thành công.
Dưng Huấn đã gặp được Lưu Cảnh, cũng tự tay giao thư của Dương Bưu đến cho Lưu Cảnh, tuy Lưu Cảnh không tỏ rõ thái độ nhưng từ việc Đổng Chiêu đã thành công trong việc đàm phán ngưng chiến với quân Hán, xem Tào Tháo khen ngợi Tào Thực đã có công tiến cử Đổng Chiêu, Lưu Cảnh đã đáp lại đề xướng của Dương Bưu khiến Dương Bưu rất vui mừng, đã khen ngợi Dương Huấn không tiếc lời, điều này cũng làm cho Dương Huấn thấy mình có chút thu hoạch trong chuyến đi sứ ấy.
Nhà Dương Huấn không ở Nghiệp Đô mà ở Hoằng Nông, có người vợ hiền lành cùng hai đứa con thơ, ở Nghiệp Đô gã ở phủ của Dương Bưu, trong phủ có một tòa độc viện còn có hai người thị nữ trẻ tuổi hầu hạ, đồng thời gã cũng là phụ tá của Tào Thực mỗi tháng có thể nhận được bỗng lộc, cuộc sống như thế khiến Dương Huấn vô cùng hài lòng.
Bình thường không có việc gã cùng bạn hữu uống rượu nói chuyện phiếm, gã thường xuyên đến Mãn Xuân Lâu, đó là thanh lâu nổi tiếng ở Nghiệp Đô. Dương Huấn là người có tiền lại có tài ăn nói nên rất được mọi người trong thanh lâu yêu mến. Kể từ sau khi đi sứ trở về gã liên tục ngâm mình trong thanh lâu để mỹ nhân làm dịu đi thân thể cùng sự mệt mỏi khi đi sứ trở về.
Màn đêm vừa buông xuống Mãn Xuân Lâu liền sáng chói huy hoàng, tiếng nhạc vang lên rộn rã, tiếng cười nói không ngớt, dòng người qua lại đông đúc khách cũ khách mới khắp nơi kéo đến, lão tú bà ra cửa nghênh đón, vẻ mặt cười tươi như hoa.
Lúc này một chiếc xe ngựa dừng trước cửa, Dương Huấn quần áo chỉnh tề từ trong xe đi ra, phu xe hỏi:
- Dương sứ quân muốn ta đợi bên ngoài không?
- Không cần, tự ta sẽ đi về, ngươi về trước đi.
Phu xe giơ roi đánh ngựa phi đi, Dương Huấn chỉnh sửa y phục nhẹ nhàng, tay quạt quạt lông đi đến cửa chính, tú bà sớm nhìn thấy gã lập tức cười chào đón:
- Dương sứ quân hôm nay đến tìm Cửu Ngọc à.
Dương Huấn gật gật đầu cười:
- Nàng có khách rồi sao?
- Không có không có, hôm nay Cửu Ngọc chỉ ở trong phòng chờ Dương sứ quân, trong lòng nàng ta ai có thể sánh bằng tài văn chương lỗi lạc của Dương sứ quân chứ?
Dương Huấn muốn tìm vị cô nương họ Kim kia, tên nàng ta là Kim Cửu Ngọc, ba năm trước là hoa khôi của Mãn Xuân Lâu, hai năm qua tuy đã xuống sắc nhưng vẫn đẹp như trước, ở Mãn Xuân Lâu nàng đứng top 5, nàng có vô số khách, Dương Huấn chỉ là một trong số đó. Dương Huấn nghe nói Cửu Ngọc đang chờ mình, trong lòng vô cùng thỏa mãn, gã lấy một thỏi vàng ròng đưa cho tú bà nói:
- Thưởng cho ngươi.
Tú bà mừng rỡ vội vàng dẫn Dương Huấn vào thanh lâu. Dương Huấn không vào đại sảnh mà trực tiếp đến hậu viện, Kim Cửu Ngọc có viện tử riêng, đặc biệt được thị nữ hầu hạ. Dương Huấn vừa mới vào viện tử, thân hình mảnh dẻ đã ngã nhào vào lòng gã, thân thể mềm mại chẳng khác nào con thỏ con đang run rẩy trong lòng, Dương Huấn cúi đầu đón nhận môi hồng rực lửa, hai người ôm nhau siết chặt.
Thật lâu sau mỹ nhân cười nói, sóng mắt quyến rũ lôi kéo gã chạy vào trong phòng, nàng ta bảo thị nữ:
- Đóng cửa lại, trước hừng đông ngày mai không ai được tới quấy rầy.
Nàng ta khép cửa phòng lại, kéo thẳng Dương Huấn vào buồng trong, dục vọng trong lòng Dương Huấn đang mãnh liệt như thiêu đốt, vào nhà gã định nhào tới ôm mỹ nhân, không ngờ sau gáy đau nhức, trước mắt tối sầm không biết gì cả.
Khi Dương Huấn thức tỉnh gã mới phát hiện ra bản thân không phải trong phòng ngủ thơm tho mà bốn phía ẩm ướt, ngọn đèn nhỏ mập mờ lúc sáng lúc tối khiến nơi này thật sự khiến người ta rùng rợn. Trong không khí tràn ngập mùi hôi thối, trước mắt y không còn là mỹ nhân xiinh đẹp mà bốn gã đàn ông không mặc áo, vẻ mặt vô cùng hung tợn nhìn chằm chằm vào gã.
Toàn thân Dương Huấn đau nhức, lúc này gã mới phát hiện ra mình bị xích treo trên không trung, thân thể hai bên tách ra, trong lòng vô cùng sợ hãi, gấp giọng hỏi:
- Các ngươi là ai, muốn gì?
Lúc này, một người đàn ông gầy ốm từ sau bước ra cười u ám nói:
- Dương sứ quân được nuôi dưỡng không tệ, da mịn màng mềm mại, không biết có chịu được mười tám khổ nhục hình không?
Dương Huấn nhận ra người này, thật không ngờ đó chính là Thượng Thư Lệnh Hoa Hâm, trọng thần Ngụy quốc, tâm phúc của Tào Phi, trong đầu liền chợt hiểu bản thân đã rơi vào tay Tào Phi rồi.
- Hoa Thượng thư muốn làm gì?
Hoa Hâm đến trước mặt gã thản nhiên cười nói:
- Dương sứ quân là người thông minh, đối với người thông minh ta sẽ không khách khí nữa, đơn giản thôi chúng ta biết Dương sứ quân đi Thành Đô còn gặp Hán Vương Lưu Cảnh, dường như còn tặng Hán Vương Lưu Cảnh một phong thư, đương nhiên nội dung thế nào thì ta không biết, nhưng ta muốn Dương sứ quân có thể kể rõ rành mạch nội dung đi sứ cho chúng ta biết.
- Ta phụng mệnh Thực công tử đi Thành Đô điều tra xem Dương Thiêm có đầu hàng kẻ thù hay không.
Dương Huấn la lớn.
Hoa Hâm lắc đầu:
- Việc này ta biết rồi, ta muốn Dương sứ quân nói nhiệm vụ khác, ví dụ như trước đêm Dương sứ quân xuất phát Thôi Diễm lại xuất hiện ở phủ Dương thái úy, các người đã nói chuyện gì, Dương Thái úy dường như đã viết một phong thư, ngươi hẳn hiểu được ý của ta, nói đi, nếu nói ra ngươi không cần chịu khổ nữa.
- Ta không rõ ngươi đang nói cái gì, ta cũng chưa từng gặp Hán Vương, ngươi đừng nói năng bậy bạ.
Hoa Hâm cười lạnh một tiếng:
- Xem ra ngươi không thông minh rồi, được thôi, sáng mai ta lại hỏi lại ngươi.
Hoa Hâm xoay người đi, nghe thấy Dương Huấn sợ hãi hô lớn:
- Các ngươi muốn làm gì, buông ta ra....
Cuối cùng gã kêu lên một tiếng thật dài thật thảm thiết.
Hoa Hâm thở dài lẩm bẩm nói:
- Đúng là tên ngu xuẩn, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà.
Đề xuất Voz: Vẽ em bằng màu nổi nhớ