Chương 893: Tào Phi phản kích (hạ)
Chương 893: Tào Phi phản kích (hạ)
Trưa kế ngày hôm đó Hoa Hâm tìm đến Tào Phi, gã bày trên bàn một chồng bản khai nói:
- Tài liệu công tử cần đều đang ở nơi này.
Tào Phi mừng rỡ, không nghĩ Dương Huấn lại khai nhanh như vậy, y tiếp nhận bản cung không ngờ phát hiện bên trong cũng còn một thư tín nữa, không khỏi kỳ quái hỏi:
- Sao còn có một thư tín nữa?
- Đấy chính Ám Hổ Vệ căn cứ theo khẩu cung của gã mà trở về phòng tìm thư tín, trời giúp công tử, không ngờ bên trong còn có một bức thư Dương Bưu viết cho Lưu Cảnh, đoán chừng chưa kịp đưa ra ngoài, đó là căn cứ chứng tỏ Dương Bưu cấu kết với Lưu Cảnh.
Hoa Hâm lại lật ra một phong thư đưa cho Tào Phi:
- Công tử đọc phong thư này đi.
Tào Phi tiếp nhận thư tín ngây ngẩn cả người, không ngờ đó là nét chữ của tam đệ Tào Thực, y mở ra đọc, đúng là Tam đệ hồi âm cho Dương Bưu, trong thư em trai y cảm tạ sĩ tộc ủng hộ cho gã, nếu gã kế vị sẽ dốc sức nâng đỡ Nho học khôi phục quyền uy Hán Đế.
Ánh mắt Tào Phi híp lại nhìn trước nhìn sau không tìm được thời gian viết thư, liền hỏi:
- Nhận được lúc nào?
- Chiều hôm qua, Thực công tử ủy thác gã mang đến cho Dương Bưu nhưng Dương Bưu đã nghỉ ngơi nên không đưa ngay được.
Tào Phi không kiềm nén sự kích động trong nội tâm, đọc kỹ qua lời khai của Dương Huấn, lại lấy phong thư đọc qua một lần, cuối cùng vỗ bàn nói:
- Ta sẽ đi gặp phụ vương ngay bây giờ.
Tào Phi tin tưởng mười phần, có lời khai này, không chỉ có thế lực sĩ tộc ủng hộ Tam đệ phải suy sụp mà nội dung trong đó đối với Tam đệ cũng cực kỳ bất lợi, sắt phải rèn khi còn nóng nên lúc này cần mang lời khai và thư tín giao cho phụ thân mới được.
Hoa Hâm vội vàng khuyên nhủ:
- Công tử không nên vội vàng như vậy, việc này một khi bùng nổ tất nhiên sẽ do Ngự Sử Đài thẩm tra xử lý, mà trong Ngự Sử Đài chúng ta không có ai, gây bất lợi cho chúng ta, chi bằng trước tiên chúng ta cho triệu Dương Thiêm về, để gã làm Ngự Sử Trung Thừa thì vụ án này xem như nằm trong tay chúng ta.
- Điều này nói cũng đúng, hôm qua ta cũng đã dâng tấu chương lên cho phụ thân, người cũng đã phê chuẩn chậm nhất chiều nay điều lệnh sẽ ra, chúng ta đành đợi vài ngày vậy.
Nói ra việc này Tào Phi nghĩ đến một chuyện, hỏi:
- Tên Dương Huấn này làm thế nào với hắn bây giờ, hắn mất tích nhiều ngày như vậy sẽ khiến Dương Bưu cảnh giác, nên xử lý hắn thế nào?
Hoa Hâm khẽ cười nói:
- Công tử yên tâm, Dương Huấn đã bị khổ nhục hình làm hoảng sợ, chỉ cần ta nói cho biết mọi việc đã bình ổn, đảm bảo y sẽ không nói ra.
Tào Phi gật gật đầu:
- Nếu ngươi có thể cam đoan hắn im lặng, vậy tạm thời thả hắn ra.
Sau nửa canh giờ một chiếc xe ngựa của Xuân Mãn Lâu đứng ở cửa hông Dương phủ, mã phu đỡ Dương Huấn từ trong xe ngựa chậm rãi đi ra, ánh mắt Dương Huấn trống rỗng, sự khôn khéo linh hoạt trên người gã dường như không còn nữa, nhìn chẳng khác nào một cái xác không hồn.
Lúc này phía sau có người gọi:
- Huynh trưởng, là huynh sao?
Dương Huấn chậm rãi quay đầu, đã thấy Dương Tu bước lên trước, trong mắt gã nguyên bản như chết lặng lập tức hiện lên tia nhìn kinh hoảng, Dương Tu lên phía trước hỏi:
- Tối qua huynh đi đâu sao không trở về, phụ thân rất lo cho huynh.
Dương Tu liếc nhìn qua chiếc xe ngựa, y liền nhận ra chính là xe của Mãn Xuân Lâu, trong lòng thở dài một tiếng, người anh này đã quá nặng chìm trong thanh lâu rồi, nhưng nhanh chóng Dương Tu liền phát hiện ra sự bất thường trên khuôn mặt Dương Huấn, trên mặt trên cổ còn rất nhiều máu ứ đọng, điều này cho thấy rõ ràng anh ta đã bị người ta đánh nên ngẩn ra, vội vàng nói:
- Huynh trưởng, huynh làm sao vậy?
- Không sao không sao, chỉ do ta tự ngã thôi, tĩnh dưỡng hai ngày sẽ khỏe lại.
Dương Huấn chỉ nói vài lời rồi vội vội vàng vàng đi vào trong viện, không dám đối mặt cùng Dương Tu, trong lòng Dương Tu cảm thấy kỳ quái liền kéo xe phu lại chỉ vào Dương Huấn hỏi:
- Huynh ấy bị sao thế? Bị ai đánh hả?
Phu xe thở dài nói:
- Tối qua Dương sứ quân và một đám khách tranh đoạt Kim hoa khôi, kết quả nửa đêm Dương sứ quân bị đám vô lại hành hạ sau đó bọn chúng chạy mất, cũng không biết ai sai khiến, Dương sứ quân có dặn vì không biết chính xác nên không cho phép nói ra chuyện này, ta phải đi trước đây.
Phu xe nói xong vùng tay thoát khỏi Dương Tu, Dương Tu tức giận đến người phát run, y biết Dương Huấn vẫn hay đi vào thanh lâu, phụ thân cũng đã khuyên nhiều lần nhưng huynh ấy vẫn không nghe, thật không ngờ huynh ấy lại gây nên vụ bê bối này, cùng người ta tranh giành kỹ nữ mà bị hành hung, chuyện này nếu truyền ra ngoài danh dự của Dương gia sẽ bị phá hủy.
Sau một lúc lâu Dương Tu không nhịn được căm giận trong lòng, lại suy nghĩ chuyện này không thể để phụ thân biết được, nếu không Người sẽ tức chết mất.
Dương Tu cũng không muốn để ý tới chuyện phóng đãng của tộc huynh, y nhanh chóng xoay người bước đi đến cửa chính.
Dương Huấn trở lại gian phòng của mình nằm xuống, lại bảo hai tì nữ bôi thuốc cho mình. Hai tì nữ cẩn thận lấy thuốc thoa khắp thân thể bị máu ứ đọng khiến gã đau đớn run lên. Lúc này gã lại nghĩ đến cảnh kinh hoàng đêm qua, thật sự khó có thể chịu nổi sự nhục nhã và đau đớn trong lòng, gã nghĩ đến bản thân bị đánh đến khuất phục, Dương Huấn không kìm được chảy nước mắt.
Trong lòng gã lúc này còn vô cùng sợ hãi, có lời khai của gã, thư tín cũng bị bọn người đó lấy đi, hậu quả này quả thật gã khó có thể gánh nổi, càng nghĩ gã càng sợ, không có đủ dũng khí nói thẳng với gia chủ, trong đầu gã lúc này những lời của Hoa Hâm lại vang lên không ngớt "Chuyện này dừng lại ở đây, chúng ta xem như chưa có chuyện gì xảy ra, ta cũng sẽ không làm khó dễ ngươi nữa, mọi người sẽ im lặng, nếu ngươi muốn nói ra chuyện này chúng ta lại có thể hầu tiếp, tự ngươi hãy suy nghĩ hậu quả đi".
Tuy không biết vì sao Hoa Hâm lại không tiếp tục truy tra việc này, nhưng trong lòng Dương Huấn còn có ít nhiều hy vọng có lẽ chuyện này sẽ như lời Hoa Hâm nói cứ như vậy không giải quyết được gì, nếu là thế gã cần chi phải nói ra.
Nghĩ đến đây Dương Huấn cúi đầu thở dài một tiếng, xem như tối qua gã gặp ác mộng vậy.
............
Sau khi đoàn xe của Lưu Cảnh tiến đến Hán Trung, lại từ Trần Thương đạo tiến đến Quan Trung, ngày đi đêm nghỉ, ba ngày rốt cuộc đã ra Đại Tán Quan tiến vào Quan Trung, lại đi thêm ba ngày, trưa hôm nay chỉ còn cách Trường An khoảng mười dặm, xa xa có thể nhìn thấy thành Trường An nguy nga rộng lớn.
Lúc này Trường An vẫn là Hán Trường An, thành Đại Hưng còn chưa xây dựng cải tạo, Trường An trứ danh thời nhà Đường còn là cánh đồng hoang vu bát ngát, Hán Trường An dựa vào Vị Hà mà xây dựng nên chu vi thành trì rộng hơn ba mươi lý, mặt bắc thành trì được mệnh danh là Vị Ương Cung.
Nơi này Vương triều Đại Hán từng là thủ phủ huy hoàng một thời, trải qua nhiều thế hệ, khi Chung Diêu đảm nhiệm Ti Đãi Giáo Úy sau đó đã dần dần tu sửa, thành trì được khôi phục khả năng phòng ngự, mà phía Bắc Vị Ương Cung cũng được Giả Hủ sữa chữa trong một năm, Trường Nhạc Cung và Kiến Chương Cung bị dỡ bỏ, ba cung có diện tích thu nhỏ lại một nửa so với trước, nhưng Vị Ương Cung thì có được nguyên vật liệu sẵn có nên nhanh chóng được hoàn thiện, trở thành một tòa cung điện đầy đủ hình dáng.
Đối với Trường An và Quan Trung, điều quan trọng trước mắt không phải khôi phục lại thành khuếch mà chính là khôi phục nhân khẩu, sau loạn Đổng Trác và Lý Thôi cuối thời Hán, một lượng nhân khẩu ở Quan Trung đã chạy nạn, dù sau này đã dần dần trở về nhưng vẫn còn kém xa khi còn thịnh. Lưu Cảnh chỉ có thể dùng chính sách ưu đãi thuế phú để hấp dẫn người dân trở về, điều quan trọng thu hút dân chúng Tịnh Châu, Hà Bắc cùng Trung Nguyên.
Đối với người dân mà nói bớt lao dịch, giảm thuế phú thì luôn luôn thu hút sự chú ý của người khác, Quan Trung đưa ra chính sách ưu đãi thuế phú đã hấp dẫn một lượng lớn dân chúng quay về. Trong thời gian một năm, nhân khẩu Quan Trung tăng lên mấy vạn hộ, nhân khẩu Trường An cũng tăng hơn mười vạn người, nhanh chóng khôi phục lại được hai trăm ngàn dân, phần lớn dân chúng cũ từng sống ở thành Trường An trở về khiến cho sự vắng vẻ của Trường An lại một lần nữa trở nên náo nhiệt.
Đội ngũ Lưu Cảnh đang dọc theo con đường chậm rãi mà đi, bụi đất tung bay khắp nơi, Đô đốc Quan Lũng Triệu Vân, Phó đô đốc Trương Nhậm, Thiên tướng Lưu Hổ, Trương sử Pháp Chính cùng với Kinh Triệu Thái thú Đào Chính và bá quan văn võ nhanh đến đón tiếp Hán Vương Lưu Cảnh. Trong chốc lát mọi người đã cưỡi chiến đuổi tới nơi, kìm chặt chiến mã trước Lưu Cảnh, Triệu vân tiến đến ôm quyền chào:
- Ti chức tham kiến Điện hạ.
Mọi người đều tiến lên thi lễ:
- Tham kiến Điện hạ!
Lưu Cảnh khoát tay cười nói:
- Các vị miễn lễ, năm nay mọi người đã khá vất vả rồi.
Mọi người nhìn nhau đều cười nói:
- Một năm nay không có chiến sự, có gì vất vả.
- Tuy rằng không có chiến sự nhưng phải huấn luyện sĩ tốt, tiêu diệt quân trộm cướp, giữ gìn trật tự, có khá nhiều việc để làm đấy chứ! Giả quân sư nói xem, mọi người dường như cũng không thoải mái, lần này ta phải xem qua thành quả một năm huấn luyện thế nào.
Lúc này Triệu Vân tiến lên trước nói:
- Điện hạ, xin mời! Ty chức mời Điện hạ vào thành.
Lưu Cảnh gật gật đầu, quay đầu hướng về đại tướng Vương Bình và Ngô Ban nói:
- Các ngươi có thể an bài quân đội dựng doanh trại ở ngoài thành nghỉ ngơi, cũng không cần vào thành.
- Tuân lệnh!
Bên cạnh Trương Nhậm vội vàng dẫn hai vị hướng cùng mọi người đến nơi trú doanh, Lưu Cảnh dẫn đầu hai đội xe ngựa dưới sự bảo vệ của một ngàn kỵ binh trùng trùng điệp điệp hướng vào trong thành mà đi.
Triệu Vân cưỡi ngựa đi theo Lưu Cảnh, nhỏ giọng nói:
- Ti chức đã đọc qua thư của Điện hạ, Điện hạ chuẩn bị dụng binh với Tạp Hồ Quan Nội, không biết khi nào sẽ động thủ?
Lưu Cảnh khẽ mỉm cười:
- Không cần phải gấp gáp, trước tiên chúng ta phải chuẩn bị chiến đấu cho đầy đủ, sau đó dùng thư yêu cầu, nếu không được nữa chúng ta mới xuất kích.
Triệu Vân thở dài nói:
- Một năm nay tuy nói là nghỉ ngơi dưỡng sức nhưng mọi người ai cũng nóng lòng khi nhìn thấy Tạp Hồ càn rỡ ở Quan Nội, hận không thể nhanh chóng mà xuất binh lập tức.
Lưu Cảnh gật gật đầu:
- Ta hiểu được mọi người nóng lòng thế nào, nhưng bọn Tạp Hồ này cũng không phải là yếu đuối, kỵ binh khá mạnh, chúng ta phải chuẩn bị vũ khí đầy đủ để đạt được thế mạnh lớn nhất. Lần này ta đến Quan Trung cũng chính là vì muốn thị sát trường học thợ thủ công.
Nói đến đây Lưu Cảnh quay đầu lại nhìn nhìn hỏi:
- Mã Giáo Úy sao không đến đây?
Mã Giáo Úy chính là Mã Quân, từ trước khi mùa thu bắt đầu, trường học thợ thủ công Giang Hạ phân ra rõ ràng thợ thủ công quân và dân thợ thủ công, là hai ngành nghề khác nhau, dân thợ thủ công quan học vẫn ở lại Hạ Khẩu còn quân thợ thủ công thì năm trước có đến Trường An đổi tên thành Quân Giới Viện, chuyên phụ trách nghiên cứu chế tạo và cải tiến các loại vũ khí quân giới, thầy trò có đến hơn hai ngàn người.
Triệu Vân vội nói:
- Mã Giáo úy đi Ung huyện khảo sát thành trì phòng ngự rồi, hai ngày nữa sẽ trở về.
Vừa nói xong đoàn xe đã vào thành Trường An, tiến vào cửa thành sự ồn ào náo nhiệt đã đập vào mắt, trong nội thành hai bên dày đặc cửa hàng cao thấp không đều nhau, có nhà ba lầu có, quán rượu cũ kỹ cũng có, đường phố rộng lớn chừng hai mươi trượng mặt đất được rải bằng đá phiến, vô cùng sạch sẽ, trong không khí không nghe mùi hôi thối.
Lưu Cảnh âm thầm gật đầu, hắn nhìn ra được đó không phải là dọn dẹp tạm thời mà đấy chính là công lao của Đào Chính, gã ta đã dọn dẹp thành trì này quả thật không tệ chút nào, tăng thêm ý thực vệ sinh sạch sẽ cho người dân, tính tự giác giữ gìn vệ sinh chung, điều này phòng ngựa dịch bệnh vô cùng hiệu quả.
Dân nơi này khác với dân ở Thành Đô, bên trong thành khí thế vô cùng nguy nga, nơi nào cũng có thể thấy được những tòa nhà kiến trúc lộng lẫy, không hổ là Đô thành giữa Vương triều Đại Hán, toàn bộ thành trì tràn đầy không khí đế vương sang trọng.
Nhưng đối với thành trì sạch sẽ thì Lưu Cảnh càng quan tâm con người hơn, vì hắn đến, quân đội đã tiến hành quản chế, tất cả những người đi đường đều đứng ở hai bên đường, người càng ngày càng nhiều, số người càng lúc càng nhiều hai bên đường phố dần dần chật kín dân chúng đến hoan nghênh Hán Vương, khoảng chừng hơn một trăm ngàn người, người người đứng tấp nập kéo dài mười dặm, hơn vạn tên lính đứng trước hướng dẫn dân chúng đứng thành hàng, phòng ngừa đám người không thể khống chế được.
Lưu Cảnh nhìn thấy trang phục dân chúng Trường An mặc quả thật không bằng Thành Đô, phần lớn vải bào là chính, màu sắc u ám, người mặc tơ lụa so với Thành Đô ít hơn nhiều, chẳng qua tinh thần của bọn họ được no đủ, cảm xúc kích động trong ánh mắt tràn đầy sự hy vọng đối với tương lai sau này.
Lưu Cảnh quay người sang hai bên chắp tay chào hỏi, vạn dân hai bên lập tức hoan hô:
- Vạn tuế, Hán Vương vạn tuế!
Tiếng hoan hô vang tận mây trời.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Đế Cấm Khu