Chương 899: Phản ứng dây chuyền.

Chương 899: Phản ứng dây chuyền.

- Vãn bối nguyện nghe theo lời quân sư dạy bảo.

Tào Thực thành khẩn nói.

- Nếu công tử nguyện ý nghe, ta khuyên công tử một lời, cứu người có thể nhưng ngươi phải cam đoan với phụ thân phải hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ với sĩ tộc phương bắc, nếu không người không cứu được mà tiền đồ của công tử cũng xem như xong, đây là một nguyên tắc, ta hy vọng công tử suy nghĩ kỹ.

Một lúc lâu Tào Thực không nói được gì, gã đương nhiên hiểu được ý của Trình Dục, gã biết được nguyên nhân tức giận của phụ thân, thật sự bởi vì quan niệm chính trị của phụ thân và sĩ tộc trái ngược nhau, mà tư tưởng của Tào Thực cũng nhất trí với sĩ tộc là cùng tôn sùng đạo Nho. Trên thực tế Tào Thực cũng phản đối phụ thân theo tư tưởng hàn môn Pháp gia, nhưng mâu thuẫn này được gã che giấu trong lòng, tận đến lúc sau khi cha con Dương thị bị bắt giữ, xung đột quan niệm chính trị giữa Tào Thực và phụ quân mới bạo phát.

Thật sự đoạn tuyệt với sĩ tộc phương Bắc thì rất dễ dàng, nhưng nếu làm như vậy sau này còn ai ủng hộ gã nữa, trong chuyện này lợi hại thế nào Tào Thực đang cân nhắc. Trình Dục cũng trầm mặc, nếu ngay cả việc này Tào Thực cũng không làm được có thể cho thấy gã không có thành ý, như vậy, Trình Dục lão cần gì phải nhúng tay vào vũng bùn này.

Tào Thực thở dài nói:

- Ta sẽ giải thích với phụ thân, nhưng dù có thế nào vẫn xin quân sư giúp ta lần này, Tào Thực ghi khắc trong tâm ân tình này.

Trình Dục trầm ngâm một lát nói:

- Cũng được, chiều này ta cũng muốn đi gặp Ngụy công, thuận tiện nhắc đến việc này, ta sẽ làm hết sức nhưng thật sự không dám hứa hẹn điều gì với công tử.

- Chỉ cần quân sư làm hết sức là Tào Thực vô cùng cảm kích rồi.

Tào Thực cáo từ, Trình Dục vẫn như cũ ngồi ở Quý Khách Đường trầm tư không nói. Lúc này Trình Vũ tiễn bước Tào Thực về vội vã chạy nhanh vào, y nhìn phụ thân lo lắng nói:

- Phụ thân muốn thay Thực công tử ra mặt sao?

Trình Dục lắc đầu nói:

- Ta không phải là thay mặt hắn, nhưng chỉ có điều hắn đã đến tới tận cửa cầu cứu, ta cũng không nên từ chối.

- Nhưng nếu thế phụ thân sẽ đắc tội với Trưởng công tử, phụ thân cũng biết Tào Phi là người lòng dạ hẹp hòi, tính toán chi li, một khi y đăng ngôi nhất định vì chuyện này mà gây phiền phức cho Trình gia chúng ta.

Trình Vũ nói khá hàm súc, y không nói Tào Phi sẽ gây sự với Trình Dục vì Trình Dục tuổi cũng đã cao có lẽ không thể nào trả thù được, nhưng hậu bối thì không có khả năng thoát thân. Trình Dục hiểu tâm tư của con mình, thản nhiên cười nói:

- Mấy năm nay ta đắc tội với người của Tào Phi có thể nói nhiều không đếm xuể, y sau này có trả thù không không nói đến nữa, mà có Lưu Cảnh, Tào Phi cũng không dám làm quá phận, con không cần lo lắng, ta giúp Dương Bưu thật ra là vì ân tình của bản thân, điều này không quan hệ gì đến Tào Thực cả, ta tự biết chừng mức.

Trình Vũ thấy phụ thân suy xét mọi chuyện chu toàn nên cũng không khuyên răn gì thêm, Trình Dục đứng lên nói:

- Ta sẽ đi gặp Ngụy công bây giờ, con chuẩn bị ngựa cho ta.

- Phụ thân không ngủ trưa sao?

- Tình hình hôm nay có chút đặc biệt, ta cũng không thể nào ngủ được, tốt nhất là đi gặp Ngụy công.

Trình Dục trở vào thư phòng lấy báo cáo của lão rồi nhanh chóng đi ra xe ngựa, đi về hướng cung Đồng Tước, không bao lâu sau đã đi đến trước cửa cung, Trình Dục đến nói với thị vệ:

- Xin hãy vào bẩm báo với Ngụy công, Trình Dục cầu kiến.

Thị vệ chạy như bay đi một lát quay lại cười nói:

- Ngụy công nói, từ sau quân sư không cần chờ ngoài cung, có chuyện gì trực tiếp tiến cung, chúng ta không được ngăn cản.

Trình Dục cười cười đi thẳng vào trong cung, đến quan phòng Tào Tháo, một gã nội thị tiến lên cười nói:

- Ngụy công đang đợi quân sư đến, xin mời.

Trình Dục tiến vào gian phòng đã thấy Tào Tháo khoanh tay đứng trước cửa sổ, nhìn ra không trung một cách xuất thần, Trình Dục vội tiến lên thi lễ:

- Vi thần tham kiến Ngụy công.

Tào Tháo quay đầu khẽ mỉm cười:

- Ta suy nghĩ Thực nhi sẽ tìm ai cầu cứu, nhưng không ngờ lại tìm đến Trọng Đức.

Trình Dục cười khổ một tiếng nói:

- Thực công tử quả thật đã tới tìm thần, tuy nhiên không phải thần muốn giúp hắn, mà thần chỉ cân nhắc giữa lợi và hại. Thần cảm thấy Ngụy công không cần làm quá căng tình hình, chỉ cần giáo huấn sĩ tộc là được, nếu làm quá căng bọn họ sẽ trực tiếp qua lại với Lưu Cảnh, như thế sẽ có nhiều bất lợi cho chúng ta, xin Ngụy công suy nghĩ.

- Ngươi nói bất lợi với tình huống của chúng ta là ý gì?

Tào Tháo lại hỏi.

- Ý vi thần là bọn sĩ tộc sẽ dời tài sản đến Hán quốc, sĩ tộc phần lớn là gia tộc quyền thế, khống chế phần đông đất đai và nhân khẩu, một khi khiến cho bọn họ khủng hoảng tất nhiên sẽ khiến họ gom góp tài sản và cả người dời đi, điều này tổn hại mất một phần thuế phú thu vào của chúng ta.

Tào Tháo trầm tư một lát rốt cuộc gật đầu:

- Trọng Đức nói đúng, ta suýt nữa không tính đến chuyện này, cứ làm theo ý kiến của ngươi đi.

- Ngụy công cần lập uy cảnh cáo sĩ tộc, nhưng lại phải suy sét dụ dỗ nắm chắc bọn họ trong tay, vi thần đề nghị già có thể tha nhưng trẻ thì không, làm thế vừa thể hiện sự nhân từ của Ngụy công lại vừa có thể hạn chế tính kiêu ngạo của bọn sĩ tộc, có thể nói là một công đôi việc.

Tào Tháo mỉm cười nói:

- Không hổ là quân sư, việc này chắc chắn thành công, cứ làm theo lời quân sư nói.

Trong lòng Trình Dục hơi ổn định lại, lão lại lấy báo cáo ra nói:

- Khởi bẩm Ngụy công, đây là báo cáo vi thần đề nghị khi Lưu Cảnh sắp phát động cuộc chiến diệt Hồ, phương án của vi thần là đối ngoại cắt giảm quân bị, đối nội phải tu sữa nội chính, giảm thuế phú, tăng việc rèn luyện quân binh vì tương lại Trung Nguyên là nền tảng của sự tranh bá.

Tào Tháo chậm rãi gật đầu:

- Lời nói của Trọng Đức rất hợp với ý ta.

Mùa xuân năm Kiến An thứ hai mươi, vụ án Dương Thôi thông đồng với địch chấn động dân cả nước rốt cuộc cũng đã xử lý, vì chứng cớ vô cùng xác thực nên Dương Tu và Thôi Diễm bị Tào Tháo hạ lệnh xử trảm, còn Thái úy Dương Bưu và Tư Không Thôi Lâm được tha, cắt chức thành dân thường, cưỡng chế ở nhà đóng cửa suy nghĩ về tội lỗi của mình, vụ đại án Dương Thôi cũng vì thế mà hạ màn.

Trời tờ mờ sáng tiếng chuông vang lên, quan thủ thành hét to một tiếng:

- Mở cửa.

Tây môn Nghiệp Đô chậm rãi mở ra, một đội binh lính từ bên trong thành chạy đi ra, mấy trăm nông và thương nhân ngoài thành xếp thành hàng chờ bắt đầu đi vào trong thành.

Chuyện này ngày nào cũng phát sinh, cảnh tượng ấy bọn lính tập mãi thành thói quen, đối với cảnh tượng hỗn loạn này khá thờ ơ, trong tiếng ồn ào chửi bậy mọi người bắt đầu chen lấn vào thành. Người ngoài thành vào càng ngày càng ít, lúc này cách cửa không xa trên con đường vẫn còn hai chủ tớ đang đứng. Chủ nhân khoảng chừng năm mươi tuổi đầu đội bình khăn mặc áo bào màu xanh, da trắng nõn cưỡi trên một con lừa màu trắng, theo sau là một gã trẻ tuổi khoảng mười tám mười chín tuổi, mặc áo vạt ngắn trên vai gánh bộ hòm sách, bộ dáng hai người này vô cùng bình thường, nhìn chẳng khác nào là thư sinh du học.

- A bá, người ngoài thành đã hết sao chúng ta không đi vào.

Người trẻ tuổi sốt ruột khó chịu nói.

Người đàn ông trung niên vuốt râu chậm rãi nói:

- Không vội, chờ họ đi hết rồi chúng ta đi vào cũng không sao.

Người đàn ông trung niên tên là Vương Thần, đến từ Thái Nguyên, tuy nhìn quần áo đơn giản nhưng lão là gia chủ của Vương thị - một trong bảy đại thế gia ở Thái Nguyên. Vương thị ở Thái Nguyên thời Đổng Trác cực kỳ thịnh, lấy Tư Đồ Vương Doãn làm nhân vật đại biểu, nhưng trong loạn Lý Thôi, gia tộc Vương Doãn bị họa diệt môn, Thái Nguyên Vương thị cũng bị đả kích khá lớn.

Nhưng đó dù sao cũng là đệ nhất thế gia Tịnh Châu nhân tài xuất hiện lớp lớp. Chỉ trong thời gian ngắn hơn hai mươi năm, Thái Nguyên Vương thị một lần nữa lại hưng thịnh trở lại, không chỉ có con cháu trải rộng làm quan khắp Tịnh Châu mà cũng có một vài nhân vật được làm quan lớn trong triều đình, ví như đệ đệ của Vương thần là Vương Lăng làm quan đảm nhiệm chức Ngụy quốc Thượng thư.

Ở Hán quốc cũng có không ít con cháu Vương thị làm quan, ví như con trai Vương Thần là Vương Vũ tham gia cử sĩ Tương Dương, được bổ nhiệm làm Giang Huyện thừa, còn nữa, em trai của Vương Thần là Vương Xuân lại được Lưu Cảnh phong làm Thái thú quận Hà Khúc, vì Hán quốc khai thác phát triểu Hà Khúc.

Đối với thế gia mà nói, quyền lực cũng không quan trọng, chỉ có kế thừa mới là nhất, quyền lực chẳng qua chỉ là công cụ của việc kế thừa thôi cho nên bất kể làm quan ở Ngụy quốcc hay Hán quốc đối với gia tộc Vương thị cũng chỉ là một chuyện.

Lần này Vương Thần tự mình đến Nghiệp Đô chính vì vụ án Dương Bưu, cha con Dương Bưu bị bắt, huynh đệ Thôi Lâm bị bắt. Hai tộc trưởng của sĩ tộc đều bị bắt bỏ tù, việc này đối với thiên hạ là một chấn động lớn, vì tìm kiếm chân tướng, Vương Thần không tiếc ngàn dặm bôn ba chạy đến Nghiệp Đô.

Binh lính thủ cửa thành không làm khó lão, dù sao người cưỡi lừa du ngoạn thật sự nhiều lắm nên lão thuận lợi tiến vào Nghiệp Đô. Lần trước Vương Thần đến Nghiệp Đô là năm năm trước, lão đã quên mất phủ đệ huynh đệ của mình ở nơi nào rồi.

- Lão gia, để con đi hỏi thăm.

Người tùy tùng đi cùng hỏi thăm đường, rốt cuộc đã tìm được phủ của Thượng thư Vương Lăng, tùy tùng chạy lên bậc thang nói:

- Nhanh đi bẩm báo với lão gia nhà ngươi, nói gia chủ ở Thái Nguyên đến rồi.

Vương Lăng là đệ đệ của Vương Thần, làm quan nhiều năm trong triều đình, y tuy có xuất thân sĩ tộc nhưng lại được Tào Tháo ưu ái thăng quan tiến chức nhanh chóng. Ở Ngụy quốc sau khi lên đảm nhiệm chức Thượng thư, quyền cao chức trọng, năm nay Vương Lăng mới năm mươi tuổi, là cháu của tiền Tư Đồ Vương Doãn, là nhân vật thứ hai trong gia tộc Vương thị Thái Nguyên.

Dù có thế nào Vương Lăng cũng không ngờ huynh trưởng đến Nghiệp Đô, y mời huynh trưởng vào thư phòng lệnh thị nữ dâng trà, lúc này mới cười nói:

- Huynh trưởng sao lại đột nhiên đến nơi này, ở Thái Nguyên xảy ra chuyện gì sao?

Vương Thần uống một ngụm trà, chậm rãi nói:

- Ở Thái Nguyên không có chuyện gì xảy ra cả nhưng Nghiệp Đô lại xảy ra đại sự, sao ta có thể không tới được.

Vương Lăng trầm ngâm nói:

- Huynh trưởng nói đến đại án hai nhà Dương Thôi thông đồng với địch sao?

- Đúng vậy, tình hình bây giờ thế nào rồi?

- Dương Bưu và Thôi Lâm đã được thả ra, cắt chức quan, Dương Tu và Thôi Diễm đưa ra công khai xử trảm, ngày xử trảm người đến tấp nập hơn phân nửa mọi người ở Nghiệp Đô đến xem, nhìn cảnh đó thật là bi thảm, đệ đến nay vẫn chưa quên được, nhớ tới liền thấy khó chịu.

Vương Lăng thở dài một tiếng, giọng điệu vô cùng bi thương.

Vương Thần cũng ảm đạm, một lúc lâu lão mới thở dài một tiếng nói:

- Giết gà dọa khỉ, Tào Tháo giết Dương Tu và Thôi Diễm chỉ để cho thế gia chúng ta xem thôi, lão ta cảnh cáo chúng ta, nếu ai còn dám qua lại với Lưu Cảnh, ngay cả tính mạng của chúng ta cũng khó bảo toàn được.

- Cho dù là như vậy huynh trưởng cũng không cần kích động như vậy, còn đặc biệt đến Nghiệp Đô một chuyến, sự việc này kỳ thật không nghiêm trọng như vậy.

- Lời này ngươi nói có ý gì?

Vương Thần nhướng mày hỏi:

- Sao nói là sự việc này không nghiêm trọng như vậy?

- Chuyện này kỳ thật không riêng gì vì cảnh cáo thế gia mà còn có liên quan đến tranh giành Phi Thực, lần đọ sức này Tào Thực đại bại, hắn ta kế thừa Ngụy quốc chỉ là hy vọng mong manh.

- Tào Tháo tuyên bố lập Thế tử sao?

- Còn chưa, không nhanh như thế, thân thể của Ngụy công cũng không khỏe, không sống được mấy năm nữa rồi.

Vương Thần trầm mặc chốc lát nói:

- Ta không quan tâm đến cuộc tranh giành giữa Phi Thực, ta chỉ quan tâm đến vận mệnh của gia tộc Vương thị chúng ta, lần này đại án Dương Thôi cho thấy Tào Tháo chắc chắc mất thiên hạ, Lưu Cảnh sớm muộn cũng lên nắm quyền, ta quyết định gia tộc Vương thị chúng ta hoàn toàn nhập về Lưu Cảnh, ta đến Nghiệp Đô chính muốn thương lượng với đệ việc này, đệ cũng viết phong thư đi, ta thay đệ mang đến Trường An.

- Huynh trưởng sao không chờ thêm thời gian nữa.

Vương Thần lắc đầu:

- Đại án Dương Thôi khiến tất cả trái tim sĩ tộc băng giá rồi, ta nghĩ Thôi thị ở Bắc Lăng và Thanh Hà, Dương thị ở Hoằng Nông, Tuân thị ở Dĩnh Xuyên thời gian đều đã đưa ra lựa chọn cho mình, sự việc không nên chậm trễ nữa, chúng ta đến Trường An sớm ngày nào chiếm được thế ngày đó.

Đề xuất Voz: Bạn gái tôi là lớp trưởng
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN