Chương 902: Mưu đồ của tiểu nhân vật

Chương 902: Mưu đồ của tiểu nhân vật

Vi Tấn chỉ huy mười thủ hạ chạy một mạch về Trường An. Sáng hôm sau, Vi Tấn chỉ huy đội kỵ binh thám báo đã đến huyện Thuần Cô. Huyện Thuần Cô là một huyện nằm ở cực nam của quận An Định. Đi qua huyện Thuần Cô, là tiến vào vùng Kinh Triệu. Bọn họ không dừng lại ở huyện thành, trực tiếp đi qua khỏi huyện thành Thuần Cô. Lúc tiếp tục phi nhanh về phía nam chưa được năm dặm, đám người Vi Tấn đều ghìm chặt chiến mã, chỉ thấy trên quan đạo, cách đó hơn mấy mươi bước xuất hiện đại đội binh sỹ, tay cầm quân nỏ, chặn ngang đường đi bọn họ.

Một lát sau, một gã quan quân chạy đến, lớn tiếng hỏi:

- Các ngươi là ai?

Vi Tấn thấy đối phương cũng là quân Hán, liền tiến lên chắp tay nói:

- Chúng ta là bộ hạ của Bàng tướng quân, đến Trường An bẩm báo quân tình cho Hán Vương.

Quan quân liếc mắt nhìn bọn họ, lại hỏi:

- Có gì làm bằng chứng?

Vi Tấn lấy quân bài của của mình ra ném qua, gã quan quân cầm rồi xem tới xem lui, sau đó liền nói với thủ hạ:

- Thu hồi binh khí của bọn họ, dẫn bọn họ đến đại trướng của Hán Vương.

Lúc này Vi Tấn mới biết, hóa ra Hán Vương đang ở huyện Thuần Cô. Trong lòng y vừa khẩn trương, vừa mong chờ, lệnh cho thủ hạ giao nộp binh khí, rồi theo binh sỹ đi về phía nam. Bọn họ rất nhanh đã tiến vào quân doanh. Lều trướng kéo dài mấy mươi dặm, như che trời phủ đất, ít nhất cũng phải mấy vạn đại quân. Bọn họ đi đến trước một tòa đại trướng to lớn được canh giữ sâm nghiêm. Đây chính là Vương trướng, binh sỹ trinh sát tuần tra giao bọn họ cho thị vệ của Hán Vương.

Lại trải qua một lượt kiểm soát nghiêm ngặt, thị vệ mới dẫn Vi Tấn đi đến trước trướng.

Trong đại trướng, có đặt một cái sa bàn khổng lồ, dài rộng đều ba trượng, do bốn cái sa bàn nhỏ tạo thành. Lưu Cảnh đang cùng Giả Hủ, Pháp Chính, Triệu Vân, Trương Nhậm và các quan văn võ đứng trước sa bàn bàn bạc về quân tình.

Mấy ngày trước, Lưu Cảnh nhận được tin tức từ Bàng Đức, đã có mấy ngàn Hồ kỵ vượt qua Lục Bàn Sơn, tiến vào địa giới Quan Trung giết người cướp của. Đây là tình hình chưa từng xảy ra sau cuộc chiến Quan Độ. Lúc Tào Tháo còn nắm Quan Trung trong tay, Hồ kỵ trước giờ đều không dám tiền vào Quan Trung một bước. Nay quân Hán của hắn đã khống chế được Quan Trung, Hồ kỵ lại dám vượt biên giết người. Điều này khiến Lưu Cảnh tức giận vạn phần, đồng thời cũng giúp hắn tìm được cái cớ để xuất binh.

Sau khi ra lệnh cho Bàng Đức xuất động sáu ngàn kỵ binh, hắn lại đích thân chỉ huy tám vạn đại quân xuất phát về hướng Tiêu Quan. Hắn muốn lợi dụng cơ hội lần này, nhấc tay một cái là khống chế được Tiêu Quan, hình thành thế tiến công về phía quận An Định.

Lúc này, Giả Hủ cẩm thanh gỗ, đang giới thiệu cho mọi người về phân bố thế lực của Hồ kỵ ở Quan Nội:

- Từ phía bắc Quan Trung đến quận Sóc Phương, chủ yếu có ba thế lực lớn của người Hồ, đó là thế lực Hung Nô, thế lực Ô Hoàn và thế lực Khương Đê. Ngoài ra, người Hạt, người Tiên Ti và bộ lạc người Thổ Dục Hồn thì thuộc loại thế lực nhỏ, chủ yếu dựa vào Hung Nô, có thể không cần để tâm đến bọn họ.

- Không biết phạm vi thế lực của bọn họ phân chia như thế nào?

Lưu Cảnh lại hỏi.

Giả Hủ mỉm cười:

- Phạm vi thế lực của bọn họ có đặc điệm, gọi là "Song hoàn nhất điểm", cái gọi là "Điểm" chính là chỉ quận Sóc Phương phía tây. Nơi này là địa bàn của người Khương Đê, khá độc lập, trên cơ bản không qua lại với người Hung Nô và Ô Hoàn, nhưng lại có quan hệ chặt chẽ với người Khương Đê ở Lũng Tây.

Lưu Cảnh gật gật đầu:

- Nói tiếp về song hoàn đi.

- Song hoàn (hoàn là vòng) này thực tế chính là người Ô Hoàn và người Hung Nô. Người Ô Hoàn ở vòng trong, phân bố ở giữa quận An Định, Thượng Quận và quận Bắc Địa, là vòng vây thứ nhất ngăn quân Hán bắc thượng. Người Ô Hoàn lại do hai mươi mấy bộ lạc tạo thành, trong đó có ba bộ lạc lớn hơn, một là bộ lạc Ô Hoàn An Định, Tù trưởng tên là Biên Thứ; một là bộ lạc Ô Hoàn Bắc Địa, Tù trưởng tên là La Kim; một bộ lạc khác chính là bộ lạc Ô Hoàn Thượng Quân, cũng chính là chủ lực của người Ô Hoàn, thủ lĩnh là Ô Hoàn Vương Lỗ Tích, binh lực khi các bộ lạc Ô Hoàn hợp lại với nhau nhiều nhất có bốn năm người (Không biết tác giả có nhầm lẫn gì không?), so với người Hung Nô quả thật là kiến so với voi.

Giả Hủ dùng thanh gỗ chỉ về phía bắc, lại tiếp tục nói:

- Người Ô Hoàn không đáng bận tâm, mấu chốt là người Hung Nô, người Hung Nô là vòng tròn lớn trong hai cái vòng đó, ở khu vực Trung Nguyên ít nhất có trăm vạn nhân khẩu, phân bố ở Sóc Phương, Hà Sáo, quận An Định, quận Bắc Địa và phía bắc Thượng Quận, cùng với vùng Tịnh Châu phía bắc Thái Nguyên. Người Hung Nô ở Trung Nguyên do Tả Hữu Hiền Vương thống soái. Tả Hiền Vương Lưu Báo, nắm giữ lãnh thổ rộng lớn phía bắc Thái Nguyên. Mà thế lực Hung Nô chúng ta đối mặt lần này là Hữu Hiền Vương. Lúc xảy ra loạn Lý Thôi, Khứ Ti và đám tặc soái Bạch Ba Lý Nhạc, Hàn Xiêm, Hồ Tài có công bảo vệ Thiên Tử, được ban họ Lưu, nên có tên là Lưu Khứ Ti. Bộ khúc có mấy mươi vạn, kỵ binh mang giáp có hơn mười vạn, tác chiến dũng mãnh cường hãn, là kình địch của chúng ta.

Giả Hủ lại dùng thanh gỗ chỉ về phía Xa Diên Trạch ngoài Trường Thành, nói:

- Trước mắt, nha trướng của Hữu Hiền Vương Lưu Khứ Ti cho hai chỗ, một ở Xa Diên Trạch, tên gọi là Đông trướng (đông là mùa đông), một cái khác ở Hà Sáo, tên gọi là Hạ trướng. Bây giờ là cuối tháng năm, chiếu theo lý thì bọn họ hẳn là đã trở về Hà Sáo. Chẳng qua là do tình hình Quan Nội căng thẳng, nên Lưu Khứ Ti hiện vẫn còn đang ở Xa Diên Trạch.

Lưu Cảnh trầm tư một hồi, lại nói:

- Bất kể là đi Tiêu Quan đạo, hay là đi Lạc Thủy đạo, chúng ta đều phải đối mặt với người Ô Hoàn trước tiên. Vì phòng ngừa Quan Trung trống rỗng sau khi chúng ta xuất binh, bị Hồ kỵ từ đường khác thừa cơ mà vào, ta quyết định thực thi sách lược phòng ngự phản kích. Trước tiên công chiếm Tiêu Quan, thành lập phòng ngự chắc chắn ở Tiêu Quan, rồi mới đi theo Lạc Thủy đạo, tiến công chủ lực Ô Hoàn Vương ở Thượng Quận.

Triệu Vân ở một bên tiếp lời:

- Hiện tại, mấu chốt là phải hiểu rõ tình hình ở Tiêu Quan.

Y vừa dứt lời, thị vệ ở ngoài trướng liền bẩm báo:

- Khởi bẩm Điện Hạ, Bàng Đức tướng quân phái thám báo đến bẩm báo quân tình.

Lưu Cảnh mỉm cười:

- Buồn ngủ lại gặp chiếu manh, Bàng tướng quân thật là hiểu rõ chúng ta mà!

Mọi người liền cười phá lên, Lưu Cảnh lập tức ra lệnh:

- Dẫn bọn họ vào đây!

Một lát sau, Vi Tấn tất tả đi vào đại trướng, quỷ một gối hành lễ:

- Quân hầu thám báo Vi Tấn tham kiến Hán Vương Điện Hạ, phụng lệnh của Bàng tướng quân đến truyền tin, mời Điện Hạ xem qua.

Y lấy một quyển trục ra, hai tay dâng lên. Một tên thị vệ tiếp nhận quyển trục, đưa cho Lưu Cảnh. Lưu Cảnh mở quyển trục ra, gấp gáp đọc qua một lần, hắn lại liếc nhìn gã thám báo trước mặt, cười nói:

- Ngươi chính là thám báo bị bắt giữ trong thư sao?

Trên mặt Vi Tấn lộ ra vẻ xấu hổ, ôm quyền nói:

- Ty chức thăm dò tình báo gặp bất lợi, bất hạnh bị kỵ binh Ô Hoàn bắt làm tù binh. Tù trưởng Ô Hoàn Biên Thứ sợ quân Hán, lại thả chúng ty chức trở về.

- Nhưng trong thư của Bàng tướng quân khen ngươi có thừa, nói ngươi thâm nhập hang hổ để thăm dò tình hình quân địch, là một thám báo ưu tú.

- Bàng tướng quân đã quá lời rồi, ty chức hổ thẹn không dám nhận.

Lưu Cảnh nhìn y chăm chú một lúc, thản nhiên nói:

- Từ trước đến nay, Bàng tướng quân có sao nói vậy, không nói ngoa, ngươi không cần giải thích nữa. Nói một chút về tình hình của Ô Hoàn ở An Định đi, Bàng tướng quân bảo rằng ngươi hiểu rất rõ.

Trong lòng Vi Tấn xúc động, việc này rõ ràng chính là nhờ Bàng Đức tiến cử mình trước mặt Hán Vương. Y trầm tư một lát, liền mang những gì mình tai nghe mắt thấy nhất nhất báo cáo một cách mạch lạc cho Lưu Cảnh và các quan lớn ở đó.

Lưu Cảnh tán thưởng gật gật đầu, lời của Bàng Đức nói không ngoa. Người này quả là một nhân tài, văn võ song toàn khó gặp. Hơn nữa xuất thân danh môn Kinh Triệu, từng đảm nhiệm chức Tòng quân dưới trướng Chung Diêu, rất được Chung Diêu coi trọng. Không ngờ nhân tài như vậy lại chỉ đảm nhiệm chức Quân hầu, quả thật có chút đáng tiếc. Trong lòng Lưu Cảnh không khỏi sinh lòng luyến tiếc người tài, chỉ vào sa bàn cười nói:

- Ngươi hãy bổ sung những chuyện ngươi biết vào sa bàn đằng kia đi!

- Tuân lệnh!

Vi Tấn tiến đến trước sa bàn, y từng đảm nhiệm chức Tòng quân dưới trướng Chung Diêu, cực kỳ hiểu rõ sa bàn. Y nhanh chóng mà cẩn thận, dùng cờ xí và tượng binh sỹ đánh dấu trên sa bàn, rất nhanh đã hoàn thành. Lưu Cảnh đi lên phía trước, nhặt thanh gỗ chỉ về phía mấy ngọn cờ nhỏ màu xanh lam ở phía bắc huyện Cao Bình, hỏi:

- Đây là cái gì?

- Hồi bẩm Điện Hạ, đây là những phụ nữ, trẻ con và người già yếu của Ô Hoàn di chuyển về huyện Tam Thủy. Bình thường là dùng xe bò, tượng đất để đánh dấu, nhưng ty chức không tìm thấy mấy thứ đó, nên đành phải dùng cờ màu xanh lam để thay thế.

- Chung Diêu dùng xe bò, tượng đất và dê cừu để đánh dấu Hồ dân sao?

- Vâng! Ngài ấy không thíc dùng cờ xí, đều dùng người gốm xe gốm nho nhỏ để đánh dấu, vô cùng hình tượng, vừa nhìn đã hiểu.

Lưu Cảnh gật gật đầu:

- Ta rất thích loại biện pháp này của Chung Diêu, về sau ta cũng sẽ cân nhắc sử dụng. Ngoài ra ta còn muốn biết, nếu như muốn lấy được Tiêu Quan, chúng ta phải dụng binh như thế nào?

Suốt dọc đường, Vi Tấn đều suy nghĩ về vấn đề này. Y vốn là Tòng quân, làm tham mưu kế sách vào thời chiến, y vô cùng am hiểu. Vi Tấn trầm ngâm một hồi liền nói:

- Tuy rằng Tiêu Quan là nơi hiểm yếu quan trọng, nhưng cũng chỉ là đối với Hồ kỵ phía bắc mà thôi, còn đối với phía nam thì không hiểm yếu. Mấu chốt là Bàng tướng quân toàn là kỵ binh, để kỵ quân trèo đèo lội suối quả là không thực tế. Nếu như là một đội quân am hiểu về núi non, từ mặt nam công hạ Tiêu Quan sẽ dễ như trở bàn tay.

- Nói cụ thể thử xem!

Lưu Cảnh đưa thanh gỗ cho y, lúc này đám người Giả Hủ, Triệu Vân cũng có chút thích thú, hăng hái vây quanh, nghe vị quan quân cấp thấp này chậm rãi giải bày.

Vi Tấn dùng thanh gỗ chỉ vào Trường Thành phía trên Tiêu Quan, nói:

- Kỳ thực Tiêu Quan là chỉ một tuyến phòng ngự dài hai mươi mấy dặm từ Mộc Hiệp Quan, Ngõa Đình Quan và Lục Bàn Quan, còn có tên là Tam Quan Khẩu. Bởi vì binh lực người Ô Hoàn rất phân tán, chủ yếu tập trung trên ba quan ải. Nhược bằng chúng ta tấn công tam quan, ty chức đề nghị đi Ngõa Đình Hiệp Cốc ở giữa, đoạt lấy Ngõa Đình Quan trước, sau đó lại đi ra Lục Bàn Sơn, bọc hậu quân Ô Hoàn. Một đội quân khác thì bắc thượng men theo Trường Thành, tiến công Mộc Hiệp Quan, đoạt lấy huyện Cao Binh. Người Ô Hoàn chiến đấu trên ngựa lợi hại, nhưng tác chiến ở vùng núi, chỉ e là không được đâu.

Vi Tấn nói đến đây, trong mắt mọi người đều tỏ ý tán thưởng. Người này quả nhiên không tồi. Lưu Cảnh cười nói:

- Xem ra Vi quân hầu là một người có tài làm Tòng quân!

Vi Tấn hiểu ý của Lưu Cảnh, vội vàng quỳ một gối nói:

- Trước đây ty chức từng đảm nhiệm chức Tòng quân dưới trướng của Chung Diêu, nhưng một lòng muốn ra trận giết địch, cho nên mới chủ động xin làm thám báo, khẩn cầu Điện Hạ cho phép ty chức tiếp tục dốc sức trên chiến trường.

- Đương nhiên là cũng có thể!

Lưu Cảnh nghiêm nghị nói:

- Nhưng mà tiền quân là dựa vào quân công mà luân phiên phong thưởng, không liên quan đến tài hoa làm Tòng quân của ngươi, ngươi có hiểu không?

- Ty chức hiểu, ty chức nguyện ý tích lũy công lao thăng chức.

Lưu Cảnh rất tán thưởng khí phách của y, lại cười nói:

- Một khi đã như vậy, ta liền giao cho người một nhiệm vụ quan trọng. Nếu như hoàn thành tốt, ta sẽ thăng cho người làm Phó giáo úy.

Vi Tấn mừng rỡ, ôm quyền nâng lên cao nói:

- Ty chức nguyện xông vào nơi dầu sôi lửa bỏng!

Lưu Cảnh lập tức lệnh cho tả hữu:

- Tìm Đặng Ngải đến đây.

Một lát sau, có một vị tướng lĩnh trẻ tuổi oai hùng, chính là Đặng Ngải. Đặng Ngải năm nay hai mươi tuổi, vừa chính thức tòng quân năm ngoái, cũng đảm nhiệm chức quân hầu, y tiến vào trướng quỳ một gối thi lễ:

- Tham kiến Hán Vương Điện Hạ!

Lưu Cảnh lấy một mật lệnh, đưa cho Vi Tấn:

- Vi quân hầu làm chính, Đặng Ngải làm phó, hai người các ngươi có thể dẫn hai mươi quân Ưng Kích đến quận Bắc Địa. Nhiệm vụ của các ngươi đều nằm trong mật lệnh, việc này là sự tình trọng đại, các người cần phải cẩn thận.

Đặng Ngải và Vi Tấn nhìn nhau, cùng nhau thi lễ, nói:

- Tuân lệnh!

Hai người đứng dậy đi, Giả Hủ dõi theo bóng lưng của Đặng Ngải, cười nói:

- Nhiệm vụ nguy hiểm như vậy lại giao cho Đặng Ngải, Điện Hạ không lo lắng sao?

Lưu Cảnh thản nhiên nói:

- Người Hung Nô có câu ngạn ngữ, hùng ưng không bay lên trời cao, vĩnh viễn sẽ kém người ta một bậc. Ta không hy vọng y trở thành một con hùng ưng không bay lên trời cao.

Lưu Cảnh lập tức nói với mọi người:

- Đã có tình báo tỉ mỉ của Tiêu Quan, chúng ta có thể xuất chinh Tiêu Quan. Nhanh chóng lệnh cho ba người Vương Bình, Lưu Chính cùng Mã Đại đến đại trướng nghe lệnh!

Đề xuất Voz: 8 năm, 3 lần yêu tình đầu và cái kết
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN