Chương 901: Hán kỵ vừa đến

Chương 901: Hán kỵ vừa đến

Biên Thứ cuống quít chạy ra khỏi đại trướng, nghênh diện con trai Xích Ninh bước nhanh đến:

- Chuyện ra sao?

Biên Thứ huơ tay lớn tiếng hỏi:

- Sao con lại bắt giữ thám báo của quân Hán?

Xích Ninh quả thật có chút khinh bỉ đối với sự nhát gan của phụ thân, gã hừ một tiếng, nói:

- Nếu không bắt bọn họ, việc chúng ta cướp bóc trấn Na Thành há không phải sẽ truyền về Quan Trung sao?

Biên Thứ đỏ mặt. Sai con trai suất quân đi về phía nam Lục Bàn Sơn cướp bóc lương thực và tài vật là ý của lão, chỉ định tốc chiến tốc thắng, không ngờ lại chạm trán thám báo quân Hán, bắt thì không được, mà không bắt cũng không xong. Biên Thứ ngây ngẩn cả nửa ngày trời, rồi mới nói với con trai:

- Nếu đã bắt rồi, cũng không còn cách nào khác, tạm thời không nên làm họ bị thương, chỉ cần nhốt lại là được. Ngoài ra dẫn thủ lĩnh của bọn họ đến đây, ta muốn hỏi một chút.

Xích Ninh quay đầu căn dặn vài câu, mấy tên binh sỹ chạy đi như bay. Biên Thứ trong lòng lo lắng, xoay người trở về đại trướng. Con trai Xích Ninh đi theo vào, nói:

- Phụ thân sợ cái gì chứ, có người Hung Nô ở phía sau chống đỡ. Nếu như quân Hán đến, cứ để người Hung Nô đánh là được.

Biên Thứ thở dài:

- Sự tình nào có đơn giản như vậy, Lưu Khứ Ti nổi danh âm độc. Y đã sớm muốn nuốt chửng Ô Hoàn chúng ta, chỉ sợ y mượn cơ hội này để chúng ta đánh nhau với quân Hán. Cuối cùng y đến vét, tiện thể ăn luôn cả bộ khúc của chúng ta.

- Vậy Lỗ Tích thì sao, y không phải sẽ tự xưng là Ô Hoàn Vương chứ? Lúc này hẳn là y sẽ ra mặt mới đúng.

Xích Ninh nhướng mày nói.

Biên Thứ vẫn lắc lắc đầu:

- Bình thường chúng ta lờ y, lúc này trông cậy y xuất đầu, có lẽ không có khả năng lắm. Ta chỉ hy vọng quân Hán xuất binh Thượng Quân, để cho Lỗ Tích đến khẩn cầu chúng ta.

Hai cha con đang nói chuyện, thì mấy tên binh sỹ dẫn thủ lĩnh thám báo Vi Tấn đi vào. Vi Tấn đứng thẳng người, ngẩng đầu nhìn đại trướng, không nói một lời. Xích Ninh giận dữ, rút đao đặt lên cổ y, quát to:

- Ngươi cho rằng ta không dám giết ngươi sao?

- Bỏ đao xuống!

Biên Thứ giận dữ quát một tiếng:

- Đi ra ngoài cho ta.

Xích Ninh hừ thật mạnh một tiếng, thu đao vào vỏ, xoay người giận đùng dùng rời khỏi đại trướng. Biên Thứ tiến lên trước, dùng Hán ngữ thuần thục của mình cười nói:

- Ta nghĩ có lẽ là hiểu lầm, xin vị Tướng quân này đừng để ở trong lòng.

- Hiểu lầm?

Vi Tấn khinh thường cười lạnh, nói:

- Quân đội của các ngươi giết người cướp của ở trấn Na Thành, chạm trán với chúng ta, các ngươi sợ chuyện xấu lộ ra ngoài, liền bắt giữ chúng ta. Ta không hiểu, hiểu lầm ở chỗ nào?

Biên Thứ thở dài:

- Thật không dám dối gạt Tướng quân, chúng ta đi xuyên qua Lục Bàn Sơn, thật sự không phải là vì giết người cướp của, mà là muốn đi bắt tộc nhân bỏ trốn. Kết quả là quân kỷ không nghiêm, dẫn đến việc vi phạm quân kỷ xảy ra. Ta sẽ tự mình nghiêm minh trừng phạt. Tiếp theo là bọn chúng bắt các ngài, là vì cực kỳ ít gặp quân Hán ở vùng Lục Bàn Sơn, bọn chúng cho rằng quý quân muốn gây bất lợi cho chúng ta, cho nên ta mới nói là có thể có hiểu lầm.

Vi Tấn lắc lắc đầu, nói:

- Phía nam Lục Bàn Sơn thuộc về Quan Trung, chúng ta tuần tra ở biên cảnh, là việc hoàn toàn chính đáng, cũng không gây bất lợi với các người, mà là các người tự tiện vượt biên, bắt giữ binh sỹ trinh sát, đây là hành vi đối địch. Nếu thật là hiểu lầm như ngươi nói, vậy xin hãy lập tức thả chúng ta trở về, sau đó phái người giải thích lý do các người vượt biên. Như thế có lẽ có thể tránh được chiến tranh. Ta nói như thế thôi, tự ngươi suy xét đi!

Trong lòng Biên Thứ quả thật có chút khó xử, cái gọi là hiểu lầm chẳng qua chỉ là lão nói cho có thôi. Lão muốn từ trong miệng tên quân Hán này moi ra kế hoạch xuất binh của đối phương, cứ như vậy mà thả về, lạo lại không cam tâm. Lão suy nghĩ một chút lại nói tiếp:

- Các ngài chưa từng trinh sát ở Tiêu Quan, sao lần này lại xuất hiện. Ta chỉ có thể hiểu được là vì các ngài chuẩn bị xuất binh. Ta không có ý đối địch với các ngài, nhưng nếu các ngài nhất định phải xuất binh tiến công bộ tộc của ta, ta sẽ động viên kỵ binh bộ tộc, cùng các ngài đánh một trận tử chiến.

Vi Tấn cười lạnh một tiếng, quay đầu nhìn ra ngoài trướng, không thèm để ý đến lão. Biên Thứ lại ba lần bốn lượt truy hỏi, Vi Tấn không thèm nhìn. Không biết làm sao, Biên Thứ đành phải ra lệnh cho tả hữu áp giải y xuống. Lúc này, Xích Ninh lại tiến vào trướng, nói:

- Phụ thân, lòng phòng người không thể không có. Nếu chúng ta không sớm chuẩn bị, một khi quân Hán giết đến, chúng ta sẽ mang nỗi lo diệt tộc.

Tuy rằng Biên Thứ cầu trời cho quân Hán đánh Thượng Quận, nhưng sự xuất hiện của kỵ binh thám báo quân Hán khiến cho lão ý thức được, quân Hán cực kỳ có thể muốn đi ra theo đường Tiêu Quan. Nếu là như vậy, bọn họ quả thật đã lâm vào hiểm cảnh rồi. Biên Thứ không có chủ kiến, đành phải thở dài nói:

- Vậy theo ý của con, chúng ta nên làm gì bây giờ?

- Rất đơn giản, chúng ta đem phụ nữ trẻ em và người già yếu lui về huyện Tam Thủy, hài nhi đích thân dẫn bảy ngàn quân tinh nhuệ bảo vệ Tiêu Quan. Nếu quân Hán thật đi theo ngõ Tiêu Quan, chúng ta có thể kịp thời cầu viện Hung Nô, nếu quân Hán đi Thượng Quận, thì chúng ta sẽ suất quân đi cứu viện Lỗ Tích, nhân cơ hội thôn tính bộ khúc của hắn.

Huyện Tam Thủy các huyện Cao Bình hơn ba trăm dặm về phía bắc, cũng là một tòa huyện thành do bọn họ khống chế, địa thế khá chênh lệch, quả thật có thể dời người già phụ nữ trẻ em đến đó trước. Chỉ có điều, việc Biên Thứ nghĩ đến là muốn đàm phán với quân Hán. Đàm phán thành công, bọn họ có thể tiếp tục ở lại Cao Bình. Đàm phán thất bại, bọn họ lui về huyện Tam Thủy cũng được. Như thế bọn họ liền nắm thế chủ động trong tay.

Nghĩ vậy, Biên Thứ liền gật gật đầu:

- Cứ dựa theo phương án của con mà làm!

Mấy ngày sau, một đội kỵ binh quân Hán khoảng sáu ngàn người đã đến huyện Ô Thị. Đội kỵ binh này do Thiên tướng Bàng Đức thống soái. Hồi đầu năm ngoái, Bàng Đức được điều từ Tương Dương đến Trường An, đảm nhiệm chức Chủ soái Tế Liễu Doanh, phụ trách huấn luyện kỵ binh. Trong thời gian hơn nửa năm, y đã dẫn một vạn năm ngàn kỵ binh đi tập huấn ở cao nguyên Tây Hải, mãi cho đến tháng trước mới dẫn quân trở về Quan Trung.

Mấy ngày trước, Bàng Đức nhận được bẩm báo của thám báo. Một đội kỵ binh Ô Hoàn vượt quan Lục Bàn Sơn, tiến vào địa giới Quan Trung giết người cướp của. Điều này đã cho quân Hán một cái cớ để xuất binh, Lưu Cảnh lập tức hạ lệnh Bàng Đức xuất binh đoạt lấy Tiêu Quan.

Huyện Ô Thị là một huyện nhỏ, thành trở nhỏ hẹp, nhân khẩu chỉ có mấy ngàn, lấy canh điền làm kế sinh nhai, trong dân cư có một nửa là người Ô Hoàn. Biên Thứ lợi dụng việc truy bắt những người dân Ô Hoàn này làm cái cớ, phái binh xuyên qua Lục Bàn Sơn tiến hành cướp bóc.

Quân đội của Bàng Đức vừa đến huyện Ô Thị, Biên Thứ liền phái sứ giả mang mười thám báo quân Hán đã bắt được trả trở về, cũng lệnh cho sứ giả đưa đến một công văn. Trong công văn giải thích với quân Hán về nguyên nhân mà quân Ô Hoàn vượt biên.

Bàng Đức đã đuổi sứ giả về, sai người tìm Quân hầu thám báo Vi Tấn đến. Vi Tấn tiến lên quỳ một gối hành lễ:

- Tham kiến Bàng tướng quân!

Bàng Đức biết rõ mỗi một tên quan quân từ Quân hầu trở lên, người tên Vi Tấn này y cũng nhận ra, là con cháu của Kinh Triệu Vi thị, lúc trước đọc sách sau lại tòng quân, là quan quân văn võ song toàn mà quân đội ít có. Vốn dĩ Vi Tấn là Tòng quân dưới trướng Chung Diêu, rất được Chung Diêu coi trọng, bị bắt trong trận chiến Trần Thương, sau khi đầu hàng quân Hán liền được điều đi nhậm chức trong đội thám báo, lúc huấn luyện ở cao nguyên Tây Hải cực kỳ khắc khổ, lưu lại ấn tượng sâu sắc cho Bằng Đức.

Bàng Đức mở tấm bản đồ do Vi Tấn vẽ, một lúc sau mới thản nhiên hỏi:

- Vì sao lúc bị bao vây, ngươi muốn binh sỹ không chống cự?

Vi Tấn ôm quyền nói:

- Hồi bẩm Tướng quân, ty chức và thủ hạ làm thám báo. Chức trách của thám báo là thăm dò hướng đi của quân địch, tìm hiểu địa hình, nắm rõ bố trí của quân địch, hoặc là tiêu diệt thám tử quân địch. Còn khoe cái dũng của kẻ thất phu mà phản kháng vô ích, bỏ thân nơi hoang dã, thì tuyệt không xứng làm thám báo, cũng không đủ tư cách làm tướng lĩnh.

Bàng Đức chậm rãi gật đầu, lại hỏi tiếp:

- Vậy ngươi có tình báo gì để báo cáo?

- Khởi bẩm Tướng quân, ty chức bị giam giữ ở trong huyện Cao Bình, tận mắt nhìn thấy người già yếu, phụ nữ và trẻ con rút khỏi, nghe nói là đi huyện Tam Thủy. Lúc ty chức trở về đi qua Mộc Hiệp Quan, phát hiện quân đóng ở Quan Nội có thay đổi rất lớn.

- Có thay đổi gì?

Bàng Đức hứng chí hỏi.

- Lúc đầu khi ty chức bị áp giải qua cửa quan, ba ngọn lửa hiệu trên Trường Thành đã lạnh tanh, nhìn không thấy một binh sỹ, nhưng khi trở về, lại phát hiện cùng nơi đó đã đóng trọng binh. Bởi vậy có thể suy đoán, người Ô Hoàn cũng không có ý đầu hàng, chuẩn bị dựa vào địa thế hiểm yếu cùng chúng ta quyết chiến!

- Vậy tại sao người Ô Hoàn còn muốn trả các ngươi trở về, còn viết thư cầu hòa nói lời khiêm tốn nữa?

Bàng Đức cầm công văn trong tay huơ tới lui.

Vi Tấn cười lạnh nói:

- Bởi vì Tướng quân có chuyện không biết, người viết thư là Tù trưởng Biên Thứ. Lúc lão thẩm vấn ty chức, ty chức đã cảm thấy lão thái độ không chừng, trong lòng khó quyết đoán, lão muốn dùng cái giá nhỏ nhất để đổi lấy lợi ích bản thân. Mà người lãnh binh là con trai lão Xích Ninh, y lại là người cứng rắn chủ chiến. Y không đồng ý với phụ thân.

- Làm sao ngươi biết bọn họ không hợp ý nhau về thái độ đối với quân Hán?

- Bởi vì khi ty chức trở về, ở cửa quan, Xích Ninh đã cảnh cáo một câu. Ty chức chính tai nghe Xích Ninh mắng to phụ thân yếu đuối. Y dùng tiếng Hung Nô, cho rằng ty chức nghe không hiểu. Nhưng trên thực tế, ty chức hoàn toàn có thể nghe hiểu được tiếng Hung Nô, chỉ là sau khi ty chức bị bắt không biểu lộ ra mình biết nói tiếng Hung Nô, vì vậy có được không ít tình báo hữu ích.

Bàng Đức cười ha ha, giơ ngón cái lên khen:

- Đến bị bắt cũng thăm dò được tình báo, đây mới là thám báo đủ tư cách. Lần này bị bắt, ngươi có công!

Vi Tấn mừng rỡ, khom người thi lễ:

- Đa tạ Tướng quân nhân đức!

- Ta không phải là nhân đức, chỉ là luận theo sự việc mà nói thôi, ngươi không cần phải cảm tạ ta.

Bàng Đức trầm ngâm một hồi, lại nói:

- Nếu Ô Hoàn bố trí trọng binh ở Mộc Hiệp Quan, quả thật bất lợi với kỵ binh của chúng ta tiến công. Ta viết một phong thư, ngươi lập tức đến Trường An giao phong thư này cho Hán Vương điện hạ, cũng giáp mặt báo cáo tình báo của Ô Hoàn ở An Định cho ngài.

Vi Tấn tiến lên gật gật đầu:

- Nguyện dốc sức vì Tướng quân!

Đề xuất Võng Hiệp: Võng Du Tử Vong Võ Hiệp
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN