Chương 907: Kỵ binh người Yết
Chương 907: Kỵ binh người Yết
Mã Đại dẫn đầu, vung đao giết ra một con đường máu, giết thẳng đến cây đại kỳ đầu sói. Một viên Đại tướng quân địch ở dưới cây đại kỳ mua thiết côn nghênh diện Mã Đại. Mã Đại thấy tướng địch đuầ đội kim trụ, trong lòng mừng rỡ, đây ắt là Chủ tướng quân địch.
Y vùng trường đao, mũi đao mượn lực đẩy thiết côn ra. Đại đao lập tức thuận theo thiết côn đánh xuống, đao quang chợt lóe, "Sựt!", máu tươi phun ra. Thủ cấp của tướng địch bị chém văng ra xa hơn một trượng, thi thể ngã quỵ dưới ngựa.
Mã Đại kẹp hai chân vào bụng ngựa, xoay người bổ một đao vào cây đại kỳ. Đại đao sắc bén, cây đại kỳ kêu "Rắc!" một tiếng rồi gãy thành hai đoạn, cây đại kỳ đầu sói cao ba trượng đang ầm ầm ngã xuống. Giết tướng, đốn cờ, thế như chẻ tre, nhưng Mã Đại không nhìn thấy được cảnh quân địch đại loạn như trong kỳ vọng. Ngược lại, thế công của quân địch càng thêm mãnh liệt. Trong lòng y lập tức có chút bất an, chẳng lẽ viên tướng đội kim trụ mà y giết chết không phải là Chủ soái quân địch sao?
Đúng lúc này, một tên thủ hạ chỉ về phía sau quân địch hô to:
- Tướng quân mau nhìn!
Mã Đại cũng nhìn thấy, ở phía sau quân địch lại xuất hiện một cây đại kỳ đầu sói. Dưới cây đại kỳ đầu sói, mờ hồ thấy được một viên Đại tướng đội kim trụ. Y bỗng ý thức được mình đã trúng kế. Cái mà bọn họ vừa rối mới kích sát, không phải là trung quân quân địch, chỉ là một cây kỳ giả. Trung quân thật sự vẫn còn đang ở phía sau, cách mấy trăm bước, căn bản là không giết đến nổi.
Lúc này, Phó tướng Lãnh Bào đánh tới, hô to:
- Mã tướng quân, nhân số quân địch quá đông, chúng ta đã bị bao vây rồi.
Mã Đại cũng nhìn thấy quân địch từ hai cánh bao vây. Nếu tiếp tục chiến đấu, thì cuối cùng bọn họ chắc chắn sẽ toàn quân bị diệt. Mã Đại lập tức ra lệnh cho Lãnh Bào:
- Dẫn quân theo ta phá vây ra ngoài!
Lãnh Bào lập tức chạy trở về chỉnh đốn quân mã. Lúc này, Mã Đại chỉ huy mấy trăm kỵ binh tinh nhuệ đánh về phia đông năm, nơi quân đích yếu nhất. Bọn họ giống như một nấm đấm thép, giết cho quân địch người ngã ngựa đổ. Cuối cùng đã mở ra một lỗ hổng, mấy ngàn ky bịnh quân Hán đã tiếp nhận mệnh lệnh phá vây. Bọn họ nhất cổ tác khí, theo sau tiền quân của Mã Đại, xông ra khỏi vòng vây của quân địch, chiến mã phi nhanh, rút về phía tây.
Mã Đại dẫn kỵ binh quân Hán một hơi xông ra khỏi mười mấy dặm, chạy nhanh đến huyện Cố Nguyên bỏ hoang. Bọn họ trức tiếp tiến vào huyện thành. Điều vạn hạnh chính là hai cái cổng thành đều vẫn còn hoàn hảo. Mã Đại chỉ hủy binh sỹ nhanh chóng dùng thanh gỗ to dài chèn vào cổng thành.
Lãnh Bào thì dẫn hai ngàn binh sỹ xông lên đầu thành, y ra lệnh cho các binh sỹ nấp sau lỗ châu mai. Giương cung kéo nỏ chuẩn bị, kiên nhẫn chờ đợi kỵ binh người Yết ngày càng tiến sát lại gần.
Mắt thấy kỵ binh người Yết sắp xông đến cổng thành, Lãnh Bào đột nhiên hô to một tiếng:
- Bắn!
Hai ngàn binh sỹ cùng nhau hiện thân, hai ngàn mũi tên bắn về phía kỵ binh người Yết như mưa rào. Mấy trăm quân địch đang xông lên phía trước không kịp đề phòng, từng mảng từng mảng bị bắn ngã, tử thương vô số. Kỵ binh ở phía sau thấy tình thế không ổn, đều ghìm chặt chiến mã, quay đầu ra khỏi tầm bắn của nỏ tiễn quân Hán.
Mã Đại dưới thành chỉ huy binh sỹ vận chuyển đá tảng chặn hai cổng đông tây. Điều vạn hạnh là những căn nhà bỏ hoang trong thành tuy bị thiêu hủy, nhưng tường thành của huyện thành lại vẫn còn hoàn chỉnh, không xuất hiện sự hủy hoại với diện tích lớn. Ngoại trừ hai cổng thành, thì một góc tường thành phía đông bắc đã sụp xuống, để lộ ra một lỗ hỗng rộng hơn hai mươi trượng. Một tên Nha tướng suất lĩnh năm trăm binh sỹ phòng ngự tại lỗ hổng này.
Lúc này, Mã Đại đã kiểm tra lại nhân số, tâm tình của y lập tức trở nên trầm trọng. Sau một hồi ác chiến với quân địch, y tổn thất một ngàn bốn trăm huynh đệ, trong thành chỉ còn hơn ba ngàn năm trăm kỵ binh, mà tổn thất của quân địch không nhiều, trông có vẻ cũng không tới hai ngàn người. Một trận kịch chiến, hai bên tổn thất tương đương, nhưng cơ số quân Hán rất nhỏ, hơn một ngàn bốn trăm người thương vong, đã gần đến ba thành. Mà đối phương hầu như không bị ảnh hưởng gì.
Trong lòng Mã Đại cực kỳ ảo não. Phải biết rằng đội quân y suất lĩnh chính là kỵ binh tinh nhuệ, là Nha Môn Quân của Hán Vương. Tổn thất thảm trọng như vậy, y giao phó với Hán Vương như thế nào đây?
Tòng quân Triệu Kham an ủi y:
- Tình hình có lẽ không xấu đến vậy. Lúc ấy các huynh đệ phá vây mấy chỗ, bên chúng ta có ba ngàn năm trăm người, rất có thể nơi khác cũng có huynh đệ phá vây ra được. Hơn nữa chúng ta giao chiến cùng quân địch vẫn chưa đến nửa canh giờ, hẳn là tổn thất sẽ không thảm trọng như vậy.
Kỳ thực Mã Đại cũng cảm thấy sẽ có binh sỹ phá vây ra từ nơi khác, nhưng chung quy y vẫn cảm thấy đây là trách nhiệm của mình, không muốn mang lòng cầu may. Y thở dài, nói:
- Bất kể như thế nào, trận chiến này ta không nên phô trương cái dũng nhất thời, nên trực tiếp thoái lui đến thành Cố Nguyên, thương vong sẽ nhỏ hơn nhiều.
- Sự việc đã đến nước này, Tướng quân tự trách cũng vô dụng, vẫn nên cố gắng bảo vệ cho tòa thành cũ kỹ này đi!
Mã Đại yên lặng gật gật đầu, thì vào lúc này, một tên binh sỹ chạy đến bẩm báo:
- Khởi bẩm Tướng quân, quân địch đã chuyển về gốc đông bắc.
Mã Đại giật mình, quân địch chắc chắn muốn vào thành từ chỗ tường thành sập xuống ở góc đông bắc. Y ảo não, lập tức giục ngựa chạy về hướng đông bắc.
Kỵ binh người Yết không mang theo các loại vũ khí công thành như thang mây. Hơn nữa, cho dù có mang theo thang, mà chiến mã không thể vào thành thì đối với bọn họ mà nói cũng không có ý nghĩa gì. Kỵ binh người Yết đương nhiên cũng có lựa chọn, hoặc là chờ đợi kỵ binh quân Hán lương tận thủy tuyệt (lương hết, nước hết), tự mình đánh ra, hoặc là bọn họ nghĩ cách đánh vào thành.
Thạch Nhu lựa chọn cách sau. Y không biết tình hình lương thảo của kỵ binh quân Hán, không biết quân Hán có thể chống chọi được mấy ngày. Quan trọng hơn là, nơi này cách Tiêu Quan chỉ có mấy mươi dặm, y biết rằng một bộ phận kỵ binh quân Hán đang đột phá vòng vây đi về phía nam, rất có thể sẽ dẫn viện quân đến. Y nhất định phải nhanh chóng tiêu diệt đám kỵ binh ít ỏi này. Một khi thành công, sẽ có lợi rất nhiều đối với bộ tộc của y.
Thạch Nhu đã nhận được tin tức của thám tử, góc tường thành phía đông bắc có một đoạn bị sập xuống, chiều rộng hai mươi mấy trượng, lại không có sông hộ thành. Bọn họ hoàn toàn có thể xông vào.
Thạch Nhu lập tức suất lĩnh sáu ngàn kỵ binh chạy đến góc thành trì phía đông bắc. Y vẫn duy trì áp lực tiến công tại hai cổng thành phía đông và tây, khiến cho quân Hán trên đầu thành không thể tập trung binh lực đến phòng ngự ở góc đông bắc.
Chỗ sập xuống của tường thành ở góc đông bắc đã trở thành tiêu điểm nổ ra trận kịch chiến giữa hai quân. Quân Hán tập trung một ngàn năm trăm binh sỹ phòng ngự chỗ tường thành bị sập, do Chủ tướng Mã Đại đích thân chỉ huy. Lúc này, quân Hán đã dùng hơn ngàn cây trường mâu cắm vào lỗ hổng đó, mũi mâu xiên ra ngoài, hình thành một hàng rào trường mâu. Đây là phương pháp phòng ngự địch tập doanh khi hạ trại, đã được quân Hán dùng làm phòng ngự.
Triệu Khiêm đề nghị với Mã Đại:
- Tướng quân, chẳng bằng dùng đá tảng chặn lỗ hổng lại, để cho kỵ binh quân địch không thể vượt qua.
Kinh nghiệm đánh kỵ binh của Mã Đại vô cùng phong phú, y lắc lắc đầu:
- Trong thành không có đá tảng, toàn là đá vụn, ngược lại sẽ dễ hình thành độ dốc, tạo điều kiện cho kỵ binh từ chỗ cao lao xuống, bất lợi cho việc phòng ngự của chúng ta.
Triệu Khiêm đành phải vứt bỏ ý tưởng này, nhưng Mã Đại lại cười nói:
- Có thể dùng túi lương khô chứa bùn đất, làm công sự che chắn ở lỗ hổng, có lợi cho cung tiễn của chúng ta bắn tên.
Y ra lệnh một tiếng, mấy trăm binh sỹ đều dùng mấy ngàn túi lương khô chứa bùn đất, chất đống ở bên trong lỗ hổng. Tuy rằng không có tác dụng nhiều đối với kỵ thuật tinh của người Hồ, nhưng lại tạo cho binh sỹ quân Hán một lá chắn ẩn thân.
Mắt thấy quân địch tụ tập ở ngoài góc đông bắc càng lúc càng nhiều, một ngàn năm trăm quân Hán cũng lập trận chờ đón. Mã Đại thiết lập ba điểm phòng ngự, Nha tướng La Tốn và Tòng quân Triệu Khiêm dẫn ba trăm binh sỹ phòng ngự bên trên tường thành hai bên lỗ hổng, dùng cung nỏ bắn xuống quân địch.
Mã Đại thì đích thân dẫn chín trăm người phân bố phía sau lỗ hổng rộng hơn hai mươi trượng, dùng nỏ tiễn và trường mâu phòng ngự. Bọn họ vừa bố trí xông, phiá đối diện liền truyền đến tiếng tù và tiến công của người Yết, "U!", đợt tấn công thứ nhất của hai ngàn kỵ binh chợt bắt đầu, xông đến lỗ hổng như che trời phủ đất, bụi đất đầy trời, tiếng vó ngựa nện xuống đất kịch liệt, chấn động đến nỗi khiến cho trái tim của binh sỹ quân Hán dường như sắp nhảy ra ngoài.
Kỵ binh của quân địch càng lúc càng gần, ba trăm bước, hai trăm năm mươi bước, hai trăm bước, một trăm năm mươi bước. Sát khí tràn ngập mặt đất. Ánh mắt của Mã Đại chăm chú nhìn vào đám kỵ binh. Đối phương không có thuẫn, người ngựa đều khoát một tấm bì giáp thật dày. Ngoài năm mươi bước, cung tiễn bình thường đừng hòng bắn xuyên bì giáp. Còn đối với nỏ tiễn cường đại, chỉ có thể có hiệu quả sát thương trong vòng trăm bước, nếu như tính cả thời gian lên dây. Kích thứ nhất của bọn họ nhất định phải có hiệu quả.
Sự huấn luyện nghiêm khắc của quân Hán đã bày ra uy lực vào thời khắc này. Mặc dù kỵ binh người Yết sớm đã xông vào phạm vi sát thương của nỏ tiễn, nhưng không có mệnh lệnh, ai cũng không được tự tiện bắn tên. Lúc kỵ binh quân địch đã đánh vào trong tám mươi bước, Mã Đại liền hét to một tiếng:
- Nỏ tiễn, BẮN!
Một tràng tiếng mõ vang lên, một ngàn nỏ tiễn cùng phát ra âm thanh ken két, tiếng nỏ lách cách, một ngàn mũi nỏ tiễn gào thét bắn ra, dày đặc như mưa rào, hối hả bay về phía đám kỵ binh. Mũi tên mạnh mẽ bắn xuyên hai lớp bì giáp. Tiếng kêu thảm thiết đột ngột phát ra, chiến mã kêu thảm, quay cuồng ngã xuống đất, đám kỵ binh cũng đều bị trúng tên, từ trên ngựa ngã xuống. Hơn ba trăm tên xông lên đầu tiên đã tử thương quá nửa.
Nhưng nỏ tiễn mạnh mẽ vẫn khó có thể ngăn cản thiết kỵ ngườ Yết. Kỵ binh phía sau xung phong đánh tới, giẫm lên mặt đất đầy thi thể, tiếp tục xông vào lỗ hổng một cách mãnh liệt, trong nháy mắt đã xông đến ngoài năm mươi bước. Mã Đại không chút kinh hoảng, lạnh lùng hạ lệnh:
- Cung tiễn, BẮN!
Tiếng trống trận bỗng vang lên, đây là mệnh lệnh bắn tên. Năm trăm cung tiễn giương lên, mũi tên dài lao nhanh về phía kỵ binh quân địch. Năm trăm mũi tên gần như đồng thời thoát khỏi dây cung bay ra, vẽ ra từng đường thẳng mạnh mẽ, nhắm thẳng vào kỵ binh địch. Kỵ cung bắn ra trong vòng năm mươi bước, tốc độ không gì sánh nổi. Chỉ trong nháy mắt lại có gần hai trăm mấy kỵ binh Yết Hồ kêu thảm ngã xuống. Chiến mã phía sau bị trượt ngã, tên kỵ binh từ trên lưng ngựa lập tức quay cuồng rồi rơi xuống đất, náo loạn trong khoảng năm mươi bước gần tường thành.
Đối với hai ngàn kỵ binh thanh thế to lớn, tổn thất gần năm trăm người vẫn khiến cho khí thế xung kích của bọn họ bị áp chế mạnh mẽ, bắt đầu có kỵ binh chuẩn bị quay đầu trở về. Nhưng Thạch Nhu lại thổi tù và tiến công, liên tục thổi. Giống như mê hồn thuật của vu sư, kỵ binh Yết Hồ lại lần nữa được nâng cao sỹ khí, tiếp tục phóng ngựa xông đến.
Đây là một truyền thống đặc thù của người Yết. Nếu như trên anh dũng hy sinh trên chiến trường, thì vợ con của bọn họ đều sẽ nhận được sự hậu đãi của tộc nhân. Ngược lại, nếu ai lâm trận bỏ trốn, thì vợ con của người đó sẽ chịu đủ mọi sự kỳ thị, tài sản cũng sẽ bị tộc nhân đoạt đi, chia cho người khác.
Chính là vì như thế, nên Yết Hồ tác chiến vô cùng dũng mãnh, đồng thời cũng tàn bạo khác thường. Dưới tiếng tù và thổi vang, khí thế của kỵ binh lại trở nên mãnh liệt, liều lĩnh xông về phía lỗ hổng của tường thành. Nhưng nghênh đón bọn họ lại là hơn ngàn cây trường mâu sắc nhọn cắm trên đất. Kỵ binh phía trước đã không còn cách nào dừng bước, trơ mắt nhìn trường mâu càng lúc càng gần, đám kỵ binh đều tuyệt vọng hét thảm.
Trong một tràng tiếng kêu thảm thiết, mũi mâu sắc bén dâm xuyên qua chiến mã, xuyên qua bộ ngực của kỵ binh. Huyết vụ tràn ngập trong không khí, mấy trăm kỵ binh Yết Hồ chết thảm tại chỗ, nhanh chóng tạo thành một bức tường thi thể cao hơn một trượng.
Ngay sau đó, cung tiễn và nỏ tiễn lại lần nữa bắn ra một cách dày đặc, kỵ binh phía sau may mắn tránh được trường mâu lại khó thoát khỏi mũi tên vô tình, nhất loạt ngã xuống. Không ít binh sỹ bị thương muốn bò lên, lại bị tên bắn xuyên qua người, dính vào mặt đất. Đám kỵ binh còn lại đều sợ đến mức hồn phi phách tán, dùng hết sức bình sinh quay đầu chạy trốn, rút lui như thủy triều. Vỏn vẹn chỉ một lần công kích, hai ngàn kỵ binh Yết Hồ đã thương vong quá nửa.
Đề xuất Tiên Hiệp: Vô Địch Thiên Mệnh