Chương 908: Đường tơ kẻ tóc
Chương 908: Đường tơ kẻ tóc
Thạch Nhu nổi trận lôi đình, nâng đao chỉ về phía thành trì, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Nếu như để ta phá được thành, ta sẽ róc thịt từng tên các ngươi!
Cơn phẫn nộ khó kìm nén, y lại giơ tù và, dùng hết sức thổi, "U!", hơn trăm cây tù và cùng thổi. Lúc này, kỵ binh Yết Hồ đã nhận được bài học khinh địch. Toàn bộ năm ngàn kỵ binh tham gia tấn công, Thạch Nhu đích thân ra trận. Y đứng sau đội quân đốc chiến, y nhất định phải tấn công vào lỗ hổng.
Mã Đại khẽ biến sắc, y cũng biết rằng quân địch đang muốn liều mình một phen. Y lập tức điều sáu trăm binh sỹ từ tường thành hai bên xuống dưới, gia tăng phòng ngự tại lỗ hổng. Lúc này, Lãnh Bào chỉ huy bảy trăm binh sỹ từ chỗ cổng thành phía đông và tây chạy đến viện trợ. Kỵ binh Yết Hồ không tấn công cổng thành quy mô lớn nữa, bọn họ không cần phải duy trì quá nhiều binh lực ở hai nơi này. Mỗi cổng thành chỉ để lại bốn trăm người phòng ngự. Các binh sỹ còn lại thì toàn bộ đều chạy đến lỗ hổng, giúp cho phòng ngự ở đây đạt đến hai ngàn bảy trăm người, dường như đã có thể đương cự lại kỵ binh Yết Hồ xung kích tấn công.
Mã Đại nhanh chóng điều chỉnh lại tiễn trận phòng ngự, không phân thành cung binh và nỏ binh nữa, cũng không tính toán khoảng cách nữa, mà chia làm ba lượt bắn. Chín trăm người một lượt, luân phiên bắn. Tên bay dày đặc như vũ bão, bắn về phía Hồ kỵ đang cuồn cuộn đánh tới. Dưới sự bức bách của sát khí, kỵ binh Yết Hồ cũng trở nên cuồng bạo khó sánh. Kỵ binh phía trước bị bắn ngã, kỵ binh dày đặc ở phía sau lập tức nhảy qua, không đình trệ chút nào. Kỵ binh chết trận thây chất như núi, nhưng kỵ binh Yết Hồ lại càng lúc càng gần. Ngay cả hơn ngàn cây trường mâu cũng bị kỵ binh giẫm nát. Cơn sóng dữ Yết Hồ cuồng bạo mãnh liệt ập đến.
Mã Đại thấy cung nỏ và trường mâu cắm dưới đất đã không còn cách nào để ngăn cản kẻ thù tấn công, y liền hô to:
- Trường mâu quân, bày trận!
Binh sỹ quân Hán lập tức thay đổi trận hình. Bọn họ vứt bỏ cung nỏ, nhặt trường mâu lên, nhanh chóng xếp thành trường mâu phương trận. Ba trăm người thành một hàng, tổng cộng đã xếp thành chín hàng, lấp kín cả lỗ hổng rộng hơn hai mươi trượng. Trường mâu như rừng. Những thanh trường mâu thẳng tắp nhắm thẳng vào kỵ binh người Hồ đang điên cuồng xông đến.
- Giết!
Thạch Nhu rống to như đang nổi điên, mấy ngàn kỵ binh cùng nhau hét to:
- Giết!
Kỵ binh Yết Hồ rốt cục cũng đã đánh đến trước đoạn tường, mà lỗ hổng rộng hơn hai mươi trượng không đủ để mấy ngàn kỵ binh cùng xung kích. Cơn sóng lớn trở thành từng cơn sóng nhỏ điên cuồng. Hơn trăm kỵ binh xông đến, nghênh diện với trường mâu quân. Cuối cùng, hai quân đã chạm trán với nhau. Đây là một cảnh tượng cực kỳ thảm thiết. Mấy chục binh sỹ quân Hán bị đẩy bay ra ngoài, gần trăm kỵ binh Yết Hồ cũng chết thảm dưới trường mâu. Nhưng trận hình của song phương vẫn không có chút hỗn loạn. Mà trường mâu quân cũng nhanh chóng bổ sung vào chỗ khuyết.
Hai bên bắt đầu kịch chiến ở cái lỗ hổng rộng hơn hai mươi trượng đó. Tử thi chồng chất, tầng tầng lớp lớp, không phân biệt được là quân Hán hay là Hồ kỵ. Máu tươi nhuộm đỏ cả tường thành và mặt đất. Mặc dù kỵ binh Yết Hồ dũng mãnh, nhưng lỗ hổng kia quá hẹp khiến cho bọn họ không thể phát huy ưu thế của kỵ binh. Ngược lại, quân Hán vứt bỏ chiến mã, dùng trường mâu bộ binh nghênh chiến lại chiếm được ưu thế về địa lợi, khiến cho ưu thế về binh lực của kỵ binh Yết Hồ bị triệt tiêu. Thế lực song phương ngang bằng nhau, tiếng trống gõ vang như sấm, tiếng tù và vang dội, tiếng chém giết rung trời.
Tòng quân Triệu Khiêm thấy mấy hàng trường mâu binh của quân Hán ở phía sau hầu như không phát huy được tác dụng, y liền hô to:
- Ba hàng binh sỹ phía sau, nhặt cung nỏ lên, theo ta lên thành!
Chín trăm binh sỹ lại lần nữa nhặt cung nỏ và tên, chạy lên đầu thành hai bên. Bọn họ đứng trên cao, nhìn xuống, giương cung kéo nỏ, những mũi tên dày đặc bắn về phía Hồ kỵ dưới thành. Kỵ binh ngoài thành lập tức trở nên đại loạn.
Thạch Nhu đã giết đến đỏ cả mắt, y trừng đôi mắt đỏ như máu, ra lệnh cho tả hữu:
- Điều toàn bộ kỵ binh đến đây!
Tiếng tù và vang lên, năm ngàn kỵ binh ở cổng thành đông tây cùng chạy đến góc đông bắc, tham gia trận chém giết tấn công vào trong. Thạch Nhu quyết tâm, cho dù đánh đến người cuối cùng, y cũng phải xông vào thành.
Trận chiến công thành tanh mùi máu này đã diễn ra kịch liệt từ giữa trưa đến lúc hoàng hôn. Song phương tử thương thảm trọng, thi thể chất cao như núi. Kỵ binh Yết Hồ tử thương hơn bốn ngàn người mà thương vong của quân Hán cũng vượt hơn ngàn, mà kỵ binh Yết Hồ thì vẫn còn hơn bảy ngàn quân, gấp ba lần quân Hán. Lúc này, hai bên đều đã lâm vào tình trạng kiệt sức, mà kỵ binh Yết Hồ đã đánh vào trong thành hơn mười trượng, bị quân Hán liều chết bao vây. Mắt thấy quân hán đã sắp không thủ được lỗ hổng, kỵ binh Yết sắp phá vây vào thành.
Thì đúng lúc này, ở phía xa bỗng mơ hồ truyền đến một tiếng trống. Binh sỹ hai phía đều giật mình, chỉ thấy đàng xa xuất hiện chi chít những điểm đen, cát bụi đầy trời, mặt đất bắt đầu rung chuyển. Đây là một đội kỵ binh hơn ngàn người đánh tới, là Hung Nô hay là quân Hán? Trong lòng mỗi người đều tràn đầy hy vọng, đồng thời lại ẩn chứa nỗi tuyệt vọng.
Bỗng nhiên, mấy trăm binh sỹ quân Hán trên đầu thành vang lên tiếng hoan hô. Bọn họ nhìn thấy xích kỳ quân Hán, mọi người đều kích động quát to:
- Là quân Hán! Là kỵ binh của chúng ta!
Viên quân đánh tới, khiến cho sỹ khí của quân Hán được đại chấn, làm cho quân địch bị giết đến liên tiếp bại lui. Kỵ binh Yết Hồ đã bị đuổi ra ngoài thành. Thạch Nhu mặt xám xịt, trong lòng phẫn hận cực kỳ. Tại sao người Hung Nô lại không đến viện trợ cho mình? Bắt đắc dĩ, y đành phải hô to một tiếng:
- Rút quân!
Y quay đầu ngựa bỏ chạy về phía bắc. Mấy ngàn Hồ kỵ binh bại như núi đổ, bọn họ chạy trối chết. Mà lúc này, sáu ngàn kỵ binh do Bàng Đức chỉ huy đã đánh tới từ hai phía. Kỵ binh quân Hán che trời phủ đất tiến thẳng về phía Yết Hồ, cắt đôi Hồ kỵ. Mã Đại nhìn thấy Bàng Đức, trong lòng kích động vạn phần, tinh thần tỉnh táo, y hô to:
- Lên ngựa truy kích!
Những binh sỹ quân Hán còn lại đều nhất loạt lên ngựa, từ lỗ hổng xông ra, đi theo sau viện quân mà truy kích địch, giết cho kỵ binh Yết Hồ người ngã ngựa đổ, thây chất đầy đồng, đuổi đến hơn hai mươi dặm. Thạch Nhu chỉ mang theo không đến bốn ngàn kỵ binh đào thoát khỏi sự truy kích của quân Hán. Hơn một vạn ba ngàn kỵ binh đã tổn thất mất chín ngàn người. Trong lòng Thạch Nhu đau buồn muôn phần, y cũng không dám trở về đại doanh, mà trực tiếp chỉ huy số kỵ binh còn lại bỏ chạy về phía bộ lạc Yết tộc ở phía bắc.
Nhưng quân hán cũng phải trả cái giá trầm trọng giống như vậy. Năm ngàn kỵ binh thương vong gần nửa. Nếu như không kịp thời thoái lui đến tòa thành Cố Nguyên cũ kỹ để cố thủ, bọn họ chắc chắn sẽ toàn quân bị diệt. Mặc dù như thế, thương vong thảm trọng của kỵ binh quân Hán cũng là tổn thất thảm trọng nhất từ khi kỵ binh Giang Hạ được thành lập ở huyện Vũ Xương đến nay.
Đề xuất Voz: Chuyển sinh vào thế giới trung cổ