Chương 910: Cưỡng ép ra lệnh

Chương 910: Cưỡng ép ra lệnh

Việc kỵ binh Yết Hồ bị áp chế tự tiện rút quân đối với người Hung Nô mà nói là một đả kích không ngờ đến, làm cho kế hoạch của Lưu Khứ Ti rối loạn. Thêm vào việc Lưu Mãnh dẫn một vạn kỵ binh đi đến bộ tộc Ô Hoàn, khiến cho binh lực của người Hung Nô không đủ để chống lại quân Hán. Nếu như còn không rút lui, chỉ e là quân Hán sẽ không đi tấn công Ô Hoàn, mà trực tiếp tấn công Hung Nô. Bất đắc dĩ, Lưu Khứ Ti mới dẫn quân rút lui về phía bắc ngay trong đêm.

Nhưng Lưu Khứ Ti không rút về hang ổ Xa Diên Trạch, mà rút về phía bắc thêm một trăm dặm. Ở ngoài một trăm sáu mươi dặm quan sát cuộc chiến giữa quân Hán và người Ô Hoàn. Đối với Hung Nô cơ động mà nói, một trăm sáu mươi dặm chẳng qua chỉ là hành trình một ngày. Bất kể là Ô Hoàn bại hay là quân Hán bại, y đều có thể dùng tốc độ nhanh nhất để nam hạ thu gom chiến lợi phẩm.

Đồng thời, một trăm sáu mươi dặm cũng là một khoảng cách an toàn. Một khi quân Hán đánh tới với quy mô lớn, bọn họ cũng có thể kịp thời rút quân về Xa Diên Trạch, thậm chí là rút về Hà Sào. Lưu Khứ Ti sẽ không buôn bán lỗ vốn, y rút lui trăm dặm về phía bắc, chẳng qua chỉ là rút quân chiến lược, mục đích là vì tranh thủ thêm nhiều lợi ích cho mình.

Tuy nhiên, đối với việc quân Hán thừa cơ lấn tới và người Hung Nô lấy lui làm tiến, tình cảnh của người Ô Hoàn có vẻ rất là bị động. Một mặt là vì người Ô Hoàn là vòng thứ nhất gặp phải quân Hán bắc thượng. Người Ô Hoàn đứng mũi chịu sào, trở thành lá chắn tự nhiên của người Hung Nô. Lần này, quân Hán đoạt được Tiêu Quan, đánh bại bộ tộc của Biên Thứ, không thể nghi ngờ là đã mang đến áp lực khổng lồ cho người Ô Hoàn.

Mặt khác, Lưu Khứ Ti ra lệnh cho trưởng tử Lưu Mãnh dẫn một vạn kỵ binh hộ tống người già phụ nữ trẻ con của bộ tộc Biên Thứ đến Thượng Quận. Trong có vẻ là ủng hộ người Ô Hoàn, nhưng thực tế chính là giám sát người Ô Hoàn, phá hỏng con đường hòa giải của người Ô Hoàn với quân Hán. Kỳ thực là bức ép người Ô Hoàn quyết chiến với quân Hán.

Người Ô Hoàn không phải là người Hung Nô, bọn họ là một chi của người Đông Hồ, cùng với Tiên Ti là một trong các bộ lạc Đông Hồ. Thời Tần mạt, sau khi Đông Hồ bị Hung Nô đánh tan, một bộ phận người Đông Hồ di cư đến Ô Hoàn sơn rồi đổi tên thành Ô Hoàn bộ. Trăm năm sau, Hán Vũ Đế đánh bại Hung Nô, dời Ô Hoàn bộ về năm quận ở biên cương là Chỉ Cốc, Ngư Dương, Hữu Bắc Bình, Liêu Đông, Liêu Tây, bắt đầu bố trí Hộ Ô Hoàn Giáo Úy, nhiệm vụ là giám hộ các bộ Ô Hoàn không được ngầm qua lại với Hung Nô.

Ô Hoàn vốn dĩ là bộ lạc du mục, sau khi di cư về phía nam bắt đầu phát triển nông nghiệp. Cuối thời Đông Hán, Ô Hoàn bị Nam Hung Nô bức bách, lại lần nữa phân liệt thành Đông Tây Ô Hoàn, đại bộ phần di cư đi Liêu Đông, một phần nhỏ thì di cư vào Quan Nội.

Người Ô Hoàn di cư vào Quan Nội có khoảng hơn hai mươi vạn người, ba mươi mấy bộ lạc lớn nhỏ, phân bố ở Thượng Quận và quận An Định. Trong đó, bộ tôc Lỗ Tích ở Thượng Quận và bộ tộc Biên Thứ ở quận An Định là lớn nhất. Lỗ Tích liền tự phong làm Ô Hoàn Vương, trở thành thủ lĩnh được người Ô Hoàn tôn kính.

Trước khi quân Hán chưa đoạt được Quan Trung, người Ô Hoàn cùng thần phục Hung Nô và Tào Tháo, hằng năm tiến cống một lượng lớn dê cho người Hung Nô, đồng thời lại thượng cống mang tính tượng trựng cho Tào Tháo, lây lất qua ngày trong hoàn cảnh sinh tồn bị kèm kẹp.

Nhưng kể từ khi quân Hán chiếm lĩnh được Quan Trung, đặc biệt là quân Hán lần lượt tấn công các bộ tộc Khương Đê ở Lũng Tây và Hà Tây, áp dụng sách lược đối với người Hồ hoàn toàn khác với quân Tào. Điều này khiến cho các bộ tộc Ô Hoàn ở Thượng Quân đều bị vây trong một không khí khẩn trương cực độ. Ô Hoàn Vương Lỗ Tích phái người đi Nghiệp Đô cầu viện Tào Tháo, thỉnh cầu kế sách chống lại quân Hán.

Lúc này, Lỗ Tích đã nhận được tin tức quân hán đoạt được Tiêu Quan. Tin tức này khiến cho y đêm không an giấc, người Ô Hoàn mất đi cứ điểm này ở quận An Định, bước tiếp theo sẽ đến lượt Thượng Quận.

Lỗ Tích tuổi tầm năm mươi, thân hình cao lớn, tóc hoa râm. Sau khi biết tin Lưu Mãnh dẫn một vạn quân hộ tống người già phụ nữ trẻ con của Biên Thứ đến Thượng Quận, Lỗ Tích trở nên trầm mặc, ngày qua ngày trở nên tiều tụy.

Nha trướng Ô Hoàn được thiết lập ở huyện Cao Nô, cũng chính là Diên An sau này. Bọn họ không chiếm cứ huyện thành, mà đóng đại doanh mấy ngàn mẫu bên cạnh sông Nô Thủy ở thành bắc. Mấy ngàn nhân khẩu lấy bán canh bán mục (nửa canh nông, nửa du mục) làm nguồn sống.

Tối hôm đó, Lỗ Tích ngồi trầm tư một mình trong đại trướng. Lúc này, một tên thân vệ ở ngoài trướng bẩm báo:

- Khởi bẩm Đại tù trưởng, lính gác của chúng ta đã gặp được sứ giả quân Hán, hiện đã ở ngoài đại doanh.

Lỗ Tích giật mình, liền nói:

- Nhanh chóng dẫn sứ giả đến chỗ ta.

Trong lòng y trở nên rối loạn. Sứ giả quân Hán đến quá đột ngột, khiến cho y không kịp chuẩn bị gì cả. Nhưng y ổn định lại tâm tình rất nhanh, trước tiên gặp sứ giả quân Hán rồi hẵng hay.

Không lâu sau, vài binh sỹ dẫn theo một người văn sỹ hơn ba mươi tuổi tiến vào. Người văn sỹ ôm quyền thi lễ, nói:

- Tại hạ là Tòng quân dưới trướng Hán Vương, tên Tần Mật, phụng lệnh Hán Vương đi sứ Ô Hoàn.

- Hóa ra là Tần tòng quân, mời ngồi!

Lỗ Tích có thể nói lưu loát tiếng Hán, cũng khá hiểu lễ tiết, y xua tay mời Tần Mật ngồi xuống. Tần Mật ngồi xuống, thị nữ dâng rượu sữa ngựa lên. Lỗ Tích uống một ngụm rượu sữa, mặt lạnh như tiền nhìn chăm chú vào Tần Mật. Đối với Tần Mật, y mong chờ, nhưng lại có chút lo lắng.

- Tần tòng quân sao lại đến nơi này?

Lỗ Tích không kìm nổi liền mở miệng hỏi trước.

Tần Mật cười tủm tỉm nói:

- Phụng lệnh Hán Vương Điện Hạ, cùng Tù trưởng bàn một chút về tương lai của Ô Hoàn.

Lỗ Tích chấn động, đây cũng là tin tức mà y khát vọng nghe được. Y liền cười nói:

- Xin Tần tòng quân cứ nói, ta nguyện rửa tai lắng nghe!

- Tù trưởng hẳn cũng biết, ở Lũng Tây quân Hán không phải chỉ giết chóc. Đối với những kẻ lòng mang địch ý, ngoan cố không nghe lời, chúng ta sẽ tiêu diệt không chút do dự. Nhưng đối với người Khương và người Đê nguyện quy hàng Hán Quốc, cam tâm tình nguyện làm dân Hán Quốc, chúng ta sẽ đối đãi tận tình, không đoạt lấy đất đai của họ, cũng không thay đội phương thức sinh hoạt của bọn họ. Bọn họ tiếp tục an cư lạc nghiệp, yên bình mà sinh sôi nảy nở.

Lỗ Tích cúi đầu không nói, sau một lúc lâu mới thở dài:

- Từ thời Hán Vũ Đế, chúng ta vẫn là thần dân của Hán triều, triều đình còn thiết lập Hộ Ô Hoàn Giáo Úy, tiến hành thống trị Ô Hoàn. Hán Vương Điện Hạ là hậu duệ của Đại Hán, rất nhiều người cho rằng ngài là người thừa kế Hán triều. Bảo chúng ta thần phục Hán Quốc cũng không phải không thể, chỉ có điều Hán Vương Điện Hạ có thể bảo đảm cho cuộc sống của chúng ta vẫn y như trước không?

Tần Mật mỉm cười:

- Nếu Ô Hoàn muốn duy trì phương thức sống du mục trước đây, cũng không phải là không được, nhưng không thể ở Thượng Quận. Chúng ta có thể phân cho một bãi chăn thả ở Lũng Tây hoặc Hà Tây, dùng để an trí người Ô Hoàn. Hà Tây cây cỏ tốt tươi, tốt hơn Quan Nội rất nhiều.

Lỗ Tích biến sắc, cắn răng hỏi tiếp:

- Nếu như chúng ta không muốn rời khỏi Thượng Quận thì sao?

Nụ cười trên mặt Tần Mật biến mất, lạnh nhạt nói:

- Nếu như không nguyện ý rời khỏi Thượng Quận cũng được, nhưng không thể tiếp tục duy trì cuộc sống du mục, nhất định phải chuyển thành nông canh. Chúng ta sẽ toàn lực ủng hộ người Ô Hoàn về kỹ thuật canh tác và trâu cày.

Lỗ Tích không có hé răng, điều này khiến cho y không có cách nào trả lời. Một lúc lâu sau, y mới thấp giọng nói:

- Dù sao thì sự tình trọng đại, hãy để ta suy nghĩ thêm một chút đi!

Tần Mật gật gật đầu nói:

- Hán Vương Điện Hạ cũng biết sự tình trọng đại, sẽ không bắt Tù trưởng lập tức bày tỏ thái độ. Nhưng có một chuyện tại hạ phải nói rõ ràng, nếu Tù trưởng chấp nhận phương án của chúng ta, xin mời di chuyển cả tộc về hướng đông trong vòng năm ngày, tạm thời rời khỏi Thượng Quận, đừng làm ảnh hướng đến cuộc quyết chiến của chúng ta với Hung Nô. Nếu trong năm ngày không có động tĩnh, chúng ta sẽ coi như Ô Hoàn đã cự tuyệt thiện ý của Hán Vương Điện Hạ.

Đề xuất Linh Dị: SCP quỹ hội: D cấp thu dụng chuyên gia
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN