Chương 909: Đường tơ kẻ tóc
Chương 909: Đường tơ kẻ tóc
Cuối cùng, Mã Đại cũng đã dẫn tàn quân trở về Tiêu Quan. Lưu Cảnh đích thân ra ngoài năm dặm nghênh đón. Tổn thất thảm trọng này, lại đồng thời tạo nên đội ngũ kỵ binh chiến tích huy hoàng.
Lúc Lưu Cảnh xuất hiện trước mặt đội ngũ, Mã Đại xoay người xuống ngựa, nhanh chóng bước đến trước mặt Lưu Cảnh quỳ một gối xuống, ôm quyền lên cao thỉnh tội:
- Ty chức lỗ mãng, để cho kỵ binh tổn thất thảm trọng, nguyện chịu phạt theo quân pháp!
Lưu Cảnh xuống ngựa, nâng y dậy, nói:
- Bảo ngươi đi truy kích người Ô Hoàn là lệnh của ta, không liên quan đến ngươi. Ai lại ngờ rằng kỵ binh Hung Nô lại nam hạ nhanh như thế. Ngươi lấy năm ngàn kỵ binh đối chiến với một vạn ba ngàn kỵ binh. Mặc dù tổn thất thảm trọng, nhưng cuối cùng đã khiến cho quân địch bị trọng thương. Ngươi tuy bại mà vinh.
Trong lòng Mã Đại cảm động dị thường, nước mắt không kìm nỗi mà rơi xuống. Lưu Cảnh vỗ vỗ bờ vai của y, lại đi đến trước mặt các kỵ binh. Y thúc ngựa chạy lên một chỗ đất cao, ôm quyền thi lễ thật sâu với các binh sỹ. Đây là một sự cảm kích không bằng lời nói, là sự cảm kích của Chủ soái đối với binh sỹ sau trận khổ chiến, là sự ủng hộ đối với binh sỹ liều chết tác chiến, so với những lời lẽ hoa mỹ, nó càng có thể đánh vào lòng người. Các binh sỹ lập tức kích động vô cùng, rất nhiều binh sỹ không kìm nổi, vung tay cao giọng hô to:
- Vạn tuế!
Tiếng hét của bọn họ kéo theo sự háo hức của các binh sỹ khác:
- Hán Vương Điện Hạ vạn tuế!
Tiếng tung hô vang tận trời xanh.
Trong một đại trướng ở huyện Cao Bình, Lưu Cảnh triệu tập các tướng lĩnh cấp cao thương nghị về việc tác chiến với Hung Nô. Trước tiên, Mã Đại báo cáo tỉ mỉ về kinh nghiệm chạm trán với kỵ binh Hung Nô với Lưu Cảnh, sau cùng y thở dài nói:
- Tuy rằng kỵ binh của chúng ta huấn luyện kỹ càng, nhưng so với kỵ binh Hung Nô, bất kể là kỹ thuật cưỡi ngựa và năng lực tác chiến đơn lẻ đều yếu hơn đối phương. Chúng ta chỉ chiếm ưu thế về vũ khí và trận hình. Nếu không phải có tòa thành Cố Nguyên cũ kỹ làm chỗ dựa. Chúng ta ắt sẽ toàn quân bị diệt. Tuy cuối cùng đánh cho quân địch trọng thương, nhưng đó vẫn chỉ là phương pháp dùng bộ binh thủ thành, không liên quan đến kỵ binh. Nếu chúng ta muốn đánh bại Hung Nô, vẫn còn phải bắt tay vào làm vũ khí sở trường của chúng ta.
Lời nói của Mã Đại khiến cho mọi người trong trướng đều xôn xao. Trong tiếng xôn xao đa phần mang thái độ hoài nghi. Mã Đại rõ ràng là không có đủ lòng tin. Lúc này, Triệu Vân lại tiếp lời, hỏi:
- Xin hỏi Mã tướng quân, nếu như chúng ta không phải lấy năm ngàn người đánh với một vạn ba ngàn người, mà là một vạn kỵ binh đánh với một vạn kỵ binh, kết quả sẽ như thế nào?
- Nếu như là một vạn với một vạn, chúng ta dựa vào ưu thế trận hình và vũ khí, hẳn là sẽ có thể đánh bại quân Hung Nô. Nhưng vấn đề là kỵ binh của chúng hiện chỉ có một vạn người, mà kỵ binh Hung Nô ít nhất có đến mười vạn. Binh lực hoàn toàn không cân xứng. Ta không phải là nâng cao người Hung Nô, hạ thấp uy phong của mình, mà là trả lời theo thực tế, kỵ binh của Hung Nô quả thất rất dũng mãnh. Kỵ binh của chúng ta tác chiến không chiếm được thế thượng phong.
Ngụy Diên ở bên cạnh giận dữ nói:
- Theo ta được biết, quân Tào cũng đã đánh với Hung Nô ở U Châu, hai lần đều đánh bại kỵ binh Hung Nô. Ngay cả quân Tào cũng có thể đánh bại người Hung Nô, vì sao chúng ta lại không được?
Sự nghi ngờ của Ngụy Diên đã khơi dậy sự cộng hưởng từ các Đại tướng. Trong đại trướng lập tức trở nên ồn ào. Lưu Cảnh vỗ bàn thật mạnh, quát:
- Tất cả yên lặng cho ta!
Trong đại trướng lập tức lại trở nên yên tĩnh. Lúc này, Giả Hủ vuốt râu cười nói:
- Điện Hạ, có thể cho thần nói hai câu được không?
- Quân sư cứ nói!
Giả Hủ không chút hoang mang, nói:
- Thần cần phải làm rõ một vài chuyện cho mọi người hiểu. Đầu tiên, kỵ binh quân địch mà Mã Đại tướng quân chạm trán không phải là người Hung Nô, mà là kỵ binh Yết Hồ. Đây là một chi của người Nguyệt Thị, trước giờ nổi danh chiến đấu hung mãnh. Người Hung Nô cũng dùng bọn họ làm quân nô. Người Yết hung ác tàn bạo, cướp đoạt thành tính. Lần này có thể làm cho bọn chúng bị trọng thương, đã là phúc của dân Hán. Tiếp theo là, sở dĩ quân Tào có thể đánh bại người Hung Nô hai lần, chủ yếu là vì trong quân Tào có ba vạn kỵ binh Ô Hoàn, không thua gì người Hung Nô, lại có binh khí và khôi giáp tiên tiến, giúp người Ô Hoàn như hổ thêm cánh. Tính cả Hổ Báo Kỵ, quân Tào tổng cộng có năm vạn kỵ binh tinh nhuệ nhất, trước mắt do Tào Chương thống soái, tương lai sẽ là kình địch của chúng ta.
Lưu Cảnh gật gật đầu:
- Quân sư nói rất đúng. Trong tác chiến, việc đầu tiên là phải biết mình biết người. Nếu như đến cả người Yết, người Hung Nô. người Ô Hoàn cũng không phân biệt rõ. Nếu như chúng ta không biết chủ lực của kỵ binh quân Tào là người Ô Hoàn. Vậy thì chúng ta còn hồ đồ đánh tiếp, chỉ e rằng sẽ gặp khó khăn. Chúng ta nhất định phải hạ thấp tư thế. Phải biết rằng, chúng ta có thể đoạt được Tiêu Quan, không phải là vì chúng ta tác chiến dũng mãnh, mà là bởi vì binh lực của chúng ta vượt xa đối phương. Quan trọng hơn là người Ô Hoàn căn bản không biết thủ thành, không thể dương dương tự đắc nữa, nhất định phải hiểu rõ. Thực lực của kỵ binh chúng ta không bằng kẻ địch, đây là sự thật.
Các tướng lĩnh trong đại trướng đều trầm mặc. Lúc này, Triệu Vân lập trầm giọng nói với Giả Hủ:
- Quân sư có thể nói rõ một chút về sự khác biệt của người Hồ với nhau hay không, chúng ta có lẽ sẽ có thể lợi dụng mâu thuẫn giữa người Hồ, tiêu diệt từng bộ phận.
Giả Hủ mỉm cười, nói:
- Lời này của Triệu tướng quân đã nói đến điểm mấu chốt. Tuy rằng người Yết bị người Hung Nô coi như nô lệ, trường kỳ chịu áp bức, nhưng bản thân người Yết rất tàn bạo, lại cam chịu làm chó săn cho Hung Nô, cho nên các bộ tộc trên thảo nguyên đều cực kỳ căm hận người Yết. Lần này, người Yết bị áp chế, ta tin rằng sẽ có bộ tộc khác thừa cơ xuống tay với bọn họ. Ô Hoàn, Tiên Ti, Nhu Nhiên đều có thể. Ta cảm thấy người Ô Hoàn lại có thể lôi kéo được. Theo ta được biết, từ sau khi Tào Tháo đánh cho người Ô Hoàn đại bại ở Liêu Đông, người Ô Hoàn đã dần chuyển từ du mục sang nông canh, từ đồng ruộng ở bốn phía của huyện Cao Bình, cũng nhìn thấy được người Ô Hoàn đang chuyển đổi từ du mục sang nông canh. Nếu lần này chúng ta bắc phạt thành công. Vậy thì người Ô Hoàn có thể hoàn toàn chuyển thành dân tộc nông canh, sau cùng dung nhập vào Hán tộc. Nhưng nếu lần này chúng ta thất bại, chỉ sợ người Ô Hoàn cũng sẽ bị Hung Nô thâu tóm, một lần nữa trở thành dân tộc du mục, trở thành mối họa lớn ở phương bắc của chúng ta.
Lưu Cảnh cũng lâm vào trầm tư, hắn cũng ý thức được lần bắc phạt này chuẩn bị không đầy đủ, không có một sách lược rõ ràng. Hắn cần yên tĩnh suy tư cho tốt. Thì đúng lúc này, ngoài trướng có binh sỹ cao giọng bẩm báo:
- Khởi bẩm Điện Hạ, có thám báo cấp báo!
- Vào đây!
Một lát sau, một gã thám báo nhanh chân bước vào, thi lễ, bẩm báo:
- Khởi bẩm Điện Hạ, chúng thần phát hiện chủ lực của quân Hung Nô đang rút lui về phía bắc.
Đề xuất Voz: Hồng Trần Vấn Đạo