Chương 911: Cưỡng ép ra lệnh

Chương 911: Cưỡng ép ra lệnh

Tần Mật được Lỗ Tích phái binh sỹ đưa ra ngoài đại doanh. Lỗ Tích thì một mình trầm tư suy nghĩ trong đại trướng. Điều kiện toàn bộ chuyển đổi thành nông canh của Lưu Cảnh quả thật khiến y khó có thể chấp nhận, lẽ nào bọn họ thật sự muốn dời đến Hà Tây ư?

Lúc này, màn trường bị xốc lên, thê tử trẻ tuổi của y là Na Nghê bưng một chén canh thảo dược đi vào. Lỗ Tích từng có ba người thê tử, hai người trước đều vì sinh khó mà chết, để lại cho y hai đứa con gái. Mà người thê tử thứ ba là Na Nghê năm nay vừa mới hai mươi tuổi, còn trẻ hơn so với con gái lớn của y, nhưng lại là người sinh cho y đứa con trai độc nhất A Lư.

Cũng từ đó mà Na Nghê được Lỗ Tích sủng ái vô cùng. Dáng người nàng xinh đẹp đoan trang, là mỹ nhân có tiếng trong tộc Ô Hoàn, đến Lưu Khứ Ti cũng có ý đồ với nàng. Nhưng rốt cục nàng đã trở thành nữ nhân của Ô Hoàn Vương Lỗ Tích.

Na Nghê mang chén canh thảo dược đặt lên chiếc bàn nhỏ trước mặt trượng phu, rồi nằm phía sau lưng y. Nàng ôm lấy cổ của trượng phu, ghé vào tai y thấp giọng nói:

- Hùng ưng chỉ vì tuổi già mà tiều tụy, chàng thân thể cường tráng như trâu, còn có thể đánh gấu giết báo, sao lại trở nên tiều tụy?

Lỗ Tích vỗ nhẹ lên bàn tay mềm mại của thê tử, cười nói:

- Nàng không cần phải lo lắng, ta chỉ có chút tâm sự, mấy ngày nữa là xong rồi. À mà La Kim có đến không?

- Hắn đã đến rồi, thiếp bảo hắn vào được chưa?

- Bảo hắn vào đây đi!

Na Nghê gật gật đầu, xoay người đi ra ngoài. La Kim là huynh đệ cùng cha khác mẹ với Ô Hoàn Vương Lỗ Tích. Y là Tù trưởng của bộ lạc Ô Hoàn lớn thứ ba. Bộ lạc của y sinh sống ở quận Bắc Địa, giữa Thượng Quận và quận An Định. Lỗ Tích chính là nhận được tin tức của Tiêu Quan từ nơi y.

Không lâu sau, La Kim nhanh chân bước vào đại trướng. Lỗ Tích đứng dậy ôm chặt người huynh đệ. Hai người ngồi xuống. La Kim có chút gấp gáp, liền thấp giọng nói:

- Quân Hán và bộ lạc người Yết đã bạo phát kịch chiến, huynh trưởng có biết không?

Trong lòng Lỗ Tích dâng lên một sự kinh hỷ, liền hỏi:

- Việc này xảy ra khi nào?

- Hai ngày trước, có khoảng năm ngàn kỵ binh quân Hán truy kích tàn quân của Xích Ninh, đang trên đường rút quân về thì gặp phải đội quân của Thạch Nhu. Hai quân bạo phát kịch chiến ở tòa thành Cố Nguyên cũ kỹ. Năm ngàn kỵ binh quân Hán đối chiến một vạn ba ngàn Yết kỵ. Huynh trưởng đoán xem kết cục sau cùng như thế nào?

Lỗ Tích lắc lắc đầu nói:

- Năm ngàn đối chiến một vạn ba ngàn, cho dù là quân Hán huấn luyện đầy đủ đi chăng nữa, chỉ e là cũng khó ngăn cản được sự xung kích của kỵ binh người Yết. Phải biết rằng kỵ binh người Yết là tinh nhuệ trong người Hung Nô.

- Ban đầu đệ cũng cho là như thế, nhưng tin tức cuối cùng nhận được là, quân Hán tuy tổn thất thảm trọng, nhưng kỵ binh người Yết lại thảm bại. Một vạn ba ngàn người chỉ còn lại ba ngàn người bỏ chạy, trực tiếp chạy về thảo nguyên.

Lỗ Tích ngẩn người, một lúc lâu sau mới lẩm bẩm:

- Làm sao có thể? Kỵ binh người Hán trở nên mạnh mẽ như vậy từ lúc nào?

- Nghe nói không phải là dựa vào kỵ binh, mà quân Hán dựa vào tòa thành Cố Nguyên phản kích, cuối cùng viện quân của bọn họ đến, Thạch Nhu mới bị thảm bại.

Lỗ Tích gật gật đầu. Hẳn là như vậy, nếu như dựa vào kỵ binh để đánh bại người Yết, đánh chết y cũng không tin. Nhưng sức chiến đấu của quân Hán không quan trọng, điều quan trọng là quân Hán đã tác chiến chính diện với người Hung Nô. Cứ như vậy, quân Hán không còn rảnh tay bận tâm người Ô Hoàn. Bọn họ trở thành kẻ bàng quan, đây chính là kết quả mà Lỗ Tích mơ ước đã lâu.

Nhưng không đợi Lỗ Tích biểu hiện sự vui sướng ra ngoài, La Kim đã tạt cho y một gáo nước lạnh:

- Đệ còn muốn báo cho huynh trưởng một tin tức, người Hung Nô đã rút lui về phía bắc.

Trong lòng Lỗ Tích hy vọng sống sót vừa xuất hiện lại tan vỡ trong nháy mắt. Sau một lúc lâu y mới thở dài. Rốt cục y đã lĩnh giáo được sự tinh minh người Hung Nô. Bất kể như thế nào cũng phải đẩy quân Hán đến Thượng Quận trước. Lỗ Tích lắc lắc đầu lại nói tiếp:

- Vừa rồi đệ có đề cập đến Xích Ninh, hiện tại y đang ở chỗ đệ à?

La Kim cười khổ một tiếng, lại không nói rõ. Nhưng Lỗ Tích cũng đã hiểu, Xích Ninh nhất định đang ở chỗ của La Kim. Nhưng dù là như thế, mối họa có chuyển về phía đông không? Còn có mấy vạn già trẻ mà Biên Thứ dắt theo. Muốn quân Hán không để ý đến Thượng Quận cũng không thể.

Nghĩ đến điều kiện hà khắc của Lưu Cảnh, Lỗ Tích ôm đầu, đau khổ rên rỉ một tiếng, y phải làm gì đây?

- Đệ nghe nói sứ giả quân Hán đến, có phải không?

La cẩn thận hỏi.

Lỗ Tích gật gật đầu, liền thuật lại một lần về điều kiện mà Tần Mật nói cho y, sau cùng lại thở dài, nói:

- Người Ô Hoàn làm sao có thể toàn bộ chuyển sang nông canh, nhiều nhất cũng chỉ ba thành. Nhưng nếu không đáp ứng, chúng ta phải di cư đến Hà Tây, chúng ta phải làm gì bây giờ?

- Nếu như huynh trưởng thật sự không muốn đi Hà Tây, chẳng bằng chúng ta lại đi hòa đàm cùng Lưu Cảnh lần nữa, xem xem có thể giải quyết vấn đề địa vị của người Ô Hoàn một cách thích đáng hay không.

- Ta nghĩ nên làm vậy. Nhưng Lưu Mãnh dẫn một vạn quân đang ở chỗ chúng ta. Nếu ta dám cả gan lén qua lại với quân Hán, thì tên đồ tể kia sẽ nuốt chửng ta.

Đúng lúc này, một tên thị vệ ở ngoài trướng gấp gáp nói:

- Tù trưởng, Lưu Mãnh đã đến, muốn gặp Tù trưởng.

Vừa dứt lời, chỉ nghe thấy giọng nói của Lưu Mãnh ở ngoài truyền vào:

- Quan hệ giữa ta và Tù trưởng các ngươi như thế nào, còn cần các ngươi bẩm báo sao? Cút hết cho ta!

Lỗ Tích và La Kim đồng thời đứng dậy. Chỉ thấy màn trướng được vén lên, Lưu Mãnh dáng vẻ như gấu xông vào đại trướng. Y dừng bước, liếc chằm chằm vào Lỗ Tích, lại cười khan một tiếng, hỏi La Kim:

- Hóa ra La Kim tù trưởng cũng ở đây, nhất định là đã mang tin tức đến!

Lỗ Tích biết người này bề ngoài thô lỗ, nhưng trên thực tế thì khôn khéo vô cùng. Tần Mật vừa mới đi, y liền chạy đến, hiện nhiên là vì nhận được tin tức, hoài nghi mình và quân Hán tư thông.

La Kim khom người thi lễ, cười nói:

- Quả thật là ta mang theo tin tức, việc Thạch Nhu bị quân Hán đánh tan, hẳn là Mãnh tướng quân cũng biết chứ!

- Hóa ra là chuyện này, ta cũng có nghe qua, nhưng Thạch Nhu tự tiện xuất binh, bị ưu thế binh lực của quân Hán bao vây phục kích, thất bại cũng là do y tự chuốc lấy. Hai vị Tù trưởng không cần để chuyện này trong lòng, sẽ không ảnh hưởng đến đại cục đâu.

Lỗ Tích giấu diếm thanh sắc, hỏi:

- Thạch Nhu bại trận, ta không để trong lòng. Tuy nghiên, nghe nói Hữu Hiền Vương cũng theo đó mà rút quân về phía bắc, không biết là vì duyên cớ gì?

Lưu Mãnh không trả lời nghi vấn của y, mà đi vào đại trướng ngồi xuống, nói với Lỗ Tích:

- Hôm nay, ta và Biên Thứ tù trưởng lại bàn. Y nói quân Hán chiếm được Tiêu Quan, bước tiếp theo ắt sẽ tấn công Thượng Quận, ta cũng hoàn toàn tán thành với phán đoán này của y. Đối với quận An Định và Thượng Quận, quân Hán đã ổn định được thế cục, nhất định phải tích cực ứng đối. Trước tiên phải tập trung quân đội. Không biết Đại tù trưởng chuẩn bị khi nào sẽ phát ra Ô Hoàn Xích Mộc Lệnh?

Xích Mộc Lệnh là mệnh lệnh quân sự tối cao của người Ô Hoàn, còn gọi là Tụ Binh Lệnh. Những bộ lạc Ô Hoàn nhận được mệnh lệnh này, nhất định phải lập tức phái quân đội tập kết ở chỗ của Đại tù trưởng. Lưu Mãnh vừa nhận được mệnh lệnh của phụ thân, yêu cầu y đốc thúc Ô Hoàn xuất binh. Mà đúng lúc này, y lại nhận được tin tức sứ Hán bí mật đến Ô Hoàn gặp Lỗ Tích.

Lưu Mãnh vừa giận vừa sợ, liền lập tức đến bức bách Lỗ Tích phát Xích Mộc Lệnh.

Lỗ Tích lắc lắc đầu:

- Xích Mộc Lệnh chỉ có thể được phát ra vào thời điểm nguy cấp nhất, ba mươi năm qua cũng chỉ phát ra một lần. Hiện tại, quân Hán không có dấu hiệu tấn công Thượng Quận, ta cảm thấy tạm thời không cần phải phát Xích Mộc Lệnh.

- Đợi quân Hán đánh tới thì đã muộn rồi. Đại tù trưởng, Xích Mộc Lệnh là ý của phụ thân ta, nếu ngài không chịu tuân lệnh, hậu quả này chỉ e là ngày gánh không nổi. Ta nói trước những lời không hay, nếu Ô Hoàn có dị tâm với chúng ta, vậy thì Ô Hoàn không chỉ đối mặt với một kẻ địch là quân Hán đâu. Trước hừng đông ngày mai, Ô Hoàn nhất định phải phát ra Xích Mộc Lệnh, nếu không thì Đại tù trưởng hay tự lo cho bản thân đi!

Nói xong, Lưu Mãnh cười lạnh mấy tiếng, đứng dậy nhanh chân bỏ đi. Lỗ Tích nhìn y đi xa, trong lòng cảm thấy nặng trĩu lạ thường. Đúng lúc này, lại có binh sỹ chạy đến bẩm báo:

- Khởi bẩm Tù trưởng, một vạn kỵ binh Hung Nô đã ở ngoài đại doanh của chúng ta, xếp quân trận, bất cứ lúc nào cũng có thể tấn công chúng ta.

Một vạn quân Hung Nô đã đến trước mặt, Lỗ Tích lập tức ngây dại. Cho dù là bây giờ y điều binh tập kết cũng không kịp, càng không có cách nào di tản mấy mươi vạn phụ nữ trẻ con. Sau một hồi lâu, y và La Kim lại nhìn nhau, cùng thở dài, xem ra bọn họ đã không còn con đường nào để lựa chọn nữa rồi.

Vạn bất đắc dĩ, Lỗ Tích đành phải lấy ra ba cái Xích Mộc Lệnh biểu thị cho quân lệnh tối cao của Ô Hoàn, căn dặn thân binh:

- Các ngươi cầm Xích Mộc Lệnh đến các bộ lạc, ra lệnh cho bọn họ trong vòng ba ngày, dẫn quân tập trung đến Nha trướng Ô Hoàn.

Đề xuất Huyền Huyễn: Từ Hôm Nay Bắt Đầu Làm Thành Chủ
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN