Chương 920: Cá nằm trên thớt.

Chương 920: Cá nằm trên thớt.

Trương Nhậm suất quân rửa sạch chiến trường của người Hung Nô, mà Lưu Cảnh cùng mấy trăm kỵ binh hộ vệ đi tới đại doanh của người Ô Hoàn. Đại doanh Ô Hoàn đã bị đốt thành đất trống, ngay cả quân doanh Hung Nô ở phía bắc cách đó không xa cũng bị đốt cháy hầu như không còn gì. Ở phía đông đại doanh là một đồng hoang, ở đó ngồi đầy binh lính Ô Hoàn bị bắt, mấy trăm người một đám, tụ lại ngồi dưới đất, ánh mắt bọn họ hoang mang, rất nhiều người đều có vẻ sợ hãi.

Ở bốn phía bọn họ đều có binh lính quân Hán trông coi, tất cả binh khí và bì giáp đều bị giao ra. Đã không có chiến mã và vũ khí, binh lính Ô Hoàn lại biến thành dân chăn nuôi, biến thành từng đám lương dân bình thường dịu ngoan, khiếp đảm, như thế nào cũng không thể tưởng tượng tới sự cuồng bạo hung ác của bọn họ khi đột kích.

Đội kỵ mã của Lưu Cảnh đi qua bên cạnh bọn họ, Lưu Cảnh cẩn thận đánh giá những tù binh này. Có thể nhìn ra được không ít tù binh đã không phải cái loại dân chăn nuôi tục tằn, rất nhiều người đều đã có khí chất dân tộc nông canh, đó là một loại nội liễm và khiêm tốn, Lưu Cảnh gật gật đầu, hắn lại có tin tưởng đối với việc cải tạo người Ô Hoàn.

Lúc này, binh lính Ô Hoàn bị bắt đều đứng lên, Lưu Cảnh vừa quay đầu lại, mới phát hiện binh lính quân Hán áp giải vài lão già đi tới, hắn lập tức ý thức được, mấy người kia phải là đại tù trưởng người Ô Hoàn rồi.

Lưu Cảnh chậm rãi giục ngựa tiến lên, chăm chú nhìn đám quý tộc Ô Hoàn này một lát, lạnh lùng nói với binh lính:

- Thả bọn họ ra!

Đám lính quân Hán buông ra vài lão già, một gã quân hầu thấp giọng nói với bọn họ:

- Đây là Hán Vương điện hạ tới!

Lão già dẫn đầu đúng là Ô Hoàn Vương Lỗ Tích, phía sau y là Biên Thứ và La Kim, cùng với hơn mười người tù trưởng. Cuối cùng bọn họ không thể chạy ra khỏi vòng vây của binh sĩ quân Hán, bị quân Hán bắt làm tù binh. Lỗ Tích tuy rằng là lần đầu tiên nhìn thấy Lưu Cảnh, nhưng hình tượng của Lưu Cảnh và uy danh hắn sớm đã như sấm bên tai, quả nhiên giống trong truyền thuyết, bộ dạng cao lớn khôi ngô, cũng tuyệt không cả vú lấp miệng em, nhưng ánh mắt linh hoạt, sắc bén và thái độ lãnh đạm của hắn không khỏi khiến cho người khác cảm thấy sợ hãi.

Lỗ Tích thở dài trong lòng một tiếng, tiến lên khom người nói:

- Tại hạ Ô Hoàn Lỗ Tích, tham kiến Hán Vương điện hạ!

Lưu Cảnh gật gật đầu, không nói gì thêm, lại dặn dò binh lính:

- Đừng làm khó bọn họ, dẫn bọn họ đến lều lớn gặp ta.

Nói xong, Lưu Cảnh quay đầu ngựa lại, đi về hướng lều lớn trung quân vừa mới dựng lên. Trong lòng Lỗ Tích bắt đầu thấp thỏm không yên, y bỗng nhiên ý thức được, bọn họ hiện tại không có tư cách đàm phán, người ta là dao thớt, y là thịt cá, chỉ có thể mặc người chém giết. Lỗ Tích bi ai trong lòng một trận, vận mệnh người Ô Hoàn sẽ như thế nào?

Trong lều lớn, Giả Hủ thấp giọng khuyên Lưu Cảnh:

- Điện hạ muốn biến người Ô Hoàn thành tự canh nông, thì không thể giữ lại thủ lĩnh của bọn họ. Vi thần đề nghị giết toàn bộ bọn họ, người Ô Hoàn đã không có thủ lĩnh, dĩ nhiên là tùy ý điện hạ an trí.

Lưu Cảnh trầm tư chốc lát nói:

- Quân sư nói không sai, tuy nhiên hiện tại tạm thời vẫn không thể động đến bọn họ, ta muốn lợi dụng quyền uy của bọn họ, khiến người Ô Hoàn ngoan ngoãn nghe theo chúng ta an trí, đợi sau khi ổn định lại, lại xem biểu hiện của bọn họ, nếu có dị tâm, lại thu thập một đám bọn họ cũng không muộn.

Lúc này, có binh lính ở ngoài trướng vải bẩm báo:

- Điện hạ, quý tộc Ô Hoàn đã được đưa tới!

- Dẫn bọn họ tiến vào!

Lưu Cảnh phân phó một tiếng, hắn lại quay đầu lại hỏi Giả Hủ:

- Quân sư, Bàng Đức đã đi về hướng đông sao?

- Điện hạ, Bàng tướng quân đã dẫn bảy ngàn kỵ binh suốt đêm tiến đến Thượng Quận, còn có ba nghìn kỵ binh của Mã Đại tướng quân từ phía bắc xuôi nam, phụ nữ và trẻ em Ô Hoàn hẳn là trốn không thoát.

Lưu Cảnh gật gật đầu, lại nói:

- Có thể lại mệnh lệnh cho Nghiêm Tướng quân Bắc thượng, dùng thuyền và bè da vận chuyển phụ nữ và trẻ em Ô Hoàn về Quan Trung.

- Vi thần hiểu được, lập tức đi ngay an bài!

Đang nói, màn trướng xốc lên, bọn thị vệ dẫn theo đám người Lỗ Tích tiến vào, lần này mang vào mười bảy người, đều là tù trưởng các bộ tộc Ô Hoàn, mọi người tiến lên quỳ xuống dập đầu:

- Bái kiến Hán Vương điện hạ!

Lưu Cảnh hơi hơi khoát tay chặn lại:

- Các vị miễn lễ, mời ngồi!

Mười bảy tù trưởng đều ngồi xuống, tất cả đều bồn chồn bất an, cùng nhau nhìn sang đại tù trưởng Lỗ Tích, Lỗ Tích khom người nói:

- Ô Hoàn mặc dù xuất binh Tiêu Quan, nhưng thật sự là bất đắc dĩ, xin điện hạ thông cảm cho sự khó xử của chúng ta.

- Đại tù trưởng là chỉ Lưu Mãnh suất quân giám sát các ngươi sao? Nếu như là như vậy, cũng không khỏi quá đề cao gã, tối hôm qua quân đội Lưu Mãnh đã bị chúng ta toàn diệt, ta cảm thấy được gã thật sự không phải là lý do của các ngươi.

Mọi tù trưởng Ô Hoàn ngơ ngác nhìn nhau, trong mắt đều vô cùng khiếp sợ, không ngờ quân đội Lưu Mãnh bị quân Hán toàn diệt rồi, quân Hán có thể đồng thời khai chiến hai tuyến sao? Lỗ Tích vội vàng giải thích:

- Chúng ta thực sự không phải là e ngại Lưu Mãnh, mà là con cháu của chúng ta đều làm con tin tại Hung Nô, không dám không nghe theo mệnh lệnh của người Hung Nô. Ngay cả đứa con trai ba tuổi của ta cũng đang ở Hung Nô, đáng thương ta già sắp chết, đây chính là con độc nhất của ta.

Nói đến đây, Lỗ Tích không kìm nổi nước mắt tuôn đầy mặt, tất cả mọi người cũng thương cảm theo. Lưu Cảnh lẳng lặng nhìn chăm chú bọn họ một lúc lâu, nói:

- Các ngươi cũng không phải quá lo lắng, kỵ binh của ta đã tập kích hang ổ Xa Diên Trạch của Hung Nô, bắt được hai con trai nhỏ của Lưu Khứ Ti, có thể dùng bọn họ đổi con cháu của các ngươi về.

Lỗ Tích giờ mới biết hang ổ của Lưu Khứ Ti bị đánh, khó trách không thấy bọn họ xuất hiện, hoá ra người Hung Nô đã rút lui về phía bắc, y lại nghe thấy Lưu Cảnh nguyện ý giúp chuộc lại con bọn họ, một đám cảm động đến rơi nước mắt, đều quỳ xuống dập đầu:

- Điện hạ lấy ơn báo oán, chúng ta nguyện tan xương nát thịt báo đáp điện hạ!

Lưu Cảnh thản nhiên cười:

- Ta không cần các ngươi phải tan xương nát thịt, ta chỉ cần các ngươi mệnh lệnh cho bộ hạ ngoan ngoãn nghe theo quân Hán an bài. Ta cũng sẽ không giết chóc các ngươi, nhưng yêu cầu các ngươi bỏ cuộc sống du mục, toàn bộ quy về nông canh, trở thành nông dân của nước Hán ta, chịu thuế phú giống như nông dân nước Hán.

Đây cũng là trong dự liệu của Lỗ Tích, bọn họ trở thành tù binh, thì không thể hy vọng xa vời đi Hà Tây chăn thả rồi, trong lòng của y thở dài, quay đầu lại nhìn về phía Biên Thứ. Lúc này Biên Thứ một lòng chỉ muốn con cả của mình trở về, làm sao còn để ý đến du mục hay là nông canh, ông ta lập tức gật gật đầu, thấp giọng nói:

- Có thể đồng ý!

Lỗ Tích lại nhìn sang mọi người, đại bộ phận đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý, y vạn bất đắc dĩ, cùng đành phải dập đầu nói:

- Người Ô Hoàn nguyện ý nghe theo điện hạ an bài!

Tháng sáu năm hai mươi Kiến An, liên quân quan nội Ô Hoàn bị quân Hán đánh tan, hơn mười vạn người của hai mươi mấy bộ tộc Ô Hoàn toàn bộ bị quân Hán bắt làm tù binh.

Lưu Cảnh liền hạ lệnh Bình Chương Đài của Hán Quốc dẫn người Ô Hoàn phân biệt an trí ở trong hơn ba mươi huyện của Lũng Hữu, Quan Trung, Hán Trung cùng với Ba Thục. Phân cho đất đai, nông cụ, mệnh lệnh quan phủ địa phương giúp đỡ bọn họ an cư, người Ô Hoàn Quan Lũng từ đó về sau từ du mục chuyển thành nông canh.

Hơn nữa người Ô Hoàn Liêu Đông cũng bị Tào Tháo từng bước chuyển thành nông canh, mấy chục năm về sau, dân tộc từ xưa này dần dần bị Hán tộc đồng hóa, cuối cùng biến mất trong dòng sông lịch sử.

......

----------oOo----------

Đề xuất Huyền Huyễn: Vĩnh Hằng Chi Môn
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN