Chương 921: Mũi đao hướng tây.

Chương 921: Mũi đao hướng tây.

Mặc dù quân Hán đã giải quyết xong ba thế lực lớn người Hồ trong bộ phận Ô Hoàn, nhưng Lưu Cảnh vẫn chưa hài lòng lắm. Người Ô Hoàn không phải mục tiêu của hắn, mục tiêu của hắn là Hung Nô, Tiên Ti, Yết, Khương, Để và năm Đại Hồ tộc. Trong lịch sử, năm Đại Hồ tộc này gây nên “Ngũ Hồ Loạn Hoa”, gần như giết người Hán đến vong tộc diệt chủng, mà đoạn lịch sử này ở chín mươi năm sau sắp đã đến.

Nhưng muốn giải quyết năm Đại Hồ tộc này cũng không dễ dàng. Trăm năm của thời kỳ cuối, Hán triều suy nhược lâu ngày tạo thành Hồ tộc thế lớn, cũng không phải một ngày hay hai ngày là có thể giải quyết, cũng không phải một tràng chiến dịch là có thể đuổi bọn họ ra khỏi Trung Nguyên. Hung Nô và Tiên Ti tại phía xa thảo nguyên, người Yết dựa vào Hung Nô, mà Khương, Để phân bố cực rộng, nếu muốn giải quyết thế lực Hồ tộc, muốn tạo xu thế xuôi nam Trung Nguyên cho bọn họ, cần trường kỳ tác chiến.

Mà bước đầu tiên Lưu Cảnh phải làm, chính là thu quận An Định, quận Bắc Địa và Thượng Quận, giải quyết uy hiếp ở bắc bộ Quan Trung. Hiện tại Lưu Khứ Ti tạm thời rút lui về phía bắc, nhưng thực lực của ông ta vẫn chưa bị hao tổn, vẫn sẽ xuôi nam bất cứ lúc nào, quan trọng hơn là, ông ta đã kết huyết hải thâm cừu với Lưu Cảnh, nhất định sẽ giết về để báo thù.

Cho nên, trước khi Lưu Khứ Ti giết về, Lưu Cảnh nhất định phải mau chóng củng cố sự chiếm lĩnh ở ba quận Quan Nội, di chuyển một ít người Ô Hoàn nông canh và toàn bộ người Hung Nô vào nội địa. Mặt khác, đối với việc Khương, Hồ chiếm cứ quận Sóc Phương, Lưu Cảnh cũng phải phòng ngừa họ và Hung Nô liên hợp. Mặc dù bây giờ còn chưa phải là lúc dụng binh với Khương, Hồ, nhưng cũng không có nghĩa là Lưu Cảnh thờ ơ đối với Khương, Hồ.

Chiều hôm đó, một đội thương nhân từ Lũng Tây đã chậm rãi tới huyện Linh Châu, đội thương nhân này do Đặng Ngải và Vi Tấn giả dạng. Bọn họ do Hán Vương Lưu Cảnh phái, đến quận Sóc Phương chấp hành một nhiệm vụ đặc biệt, đoàn người do mười người tạo thành.

Ngoại trừ Đặng Ngải và Vi Tấn, tám người khác là tinh nhuệ được chọn lựa ra từ Ưng Kích Quân, khi còn ở quận Thiên Thủy, bọn họ lại chọn lựa trong quân đội quận Thiên Thủy ba gã binh lính người Khương đi theo.

Bọn họ mang theo trên trăm con la, ngựa, chở đầy đồ sứ và tơ lụa mà người Khương yêu thích. Từ Quan Trung đi Lũng Tây trước, sau đó lại một đường Bắc thượng, đoạn đầu của cuộc hành trình, rốt cục đã tới huyện Linh Châu. Bất đồng với người Khương du mục từ Hà Tây tới Lũng Tây, người Khương phân bố ở vùng Hạ Lan Sơn đã dần dần định cư, nửa chăn thả nửa làm nông, chậm rãi hình thành phương hướng phát triển chính quyền kiến quốc.

Đây mới là một việc khiến Lưu Cảnh lo lắng, dân tộc du mục ở Trung Nguyên không có căn cơ, đến đi như gió, dễ dàng đuổi đi, mà một khi thành lập chính quyền ở Trung Nguyên, liền có nghĩa bắt đầu cắm rễ, muốn đuổi đi cũng không dễ dàng, chỉ có con đường đi diệt quốc diệt tộc.

Tuy rằng Lưu Cảnh hoan nghênh người Hồ nông canh hóa, nhưng điều kiện tiên quyết phải là đánh tan việc phân bố đến các nơi Trung Nguyên, và ở chung cùng người Hán, cuối cùng dần dần bị Hán hóa.

Một người Hồ tụ cư ở một chỗ và làm nông canh, vậy ý tứ hàm súc rằng thời đại người Khương kiến quốc đã sắp đến, cố tình quân Hán bị người Hung Nô quản chế, vẫn không thể tiến hành chiến dịch đại quy mô đối với người Khương Sóc Phương, chỉ có thể dùng một ít thủ đoạn đặc thù, ngăn cản người Khương và Hung Nô liên hợp.

Huyện Linh Châu ở trong vùng châu thổ Hoàng Hà, nơi này ánh sáng đầy đủ, đất đai phì nhiêu. Thời kì Hán triều, triều đình tiến hành di dân quy mô lớn tới khai thác, phát triển, khiến vùng này đã trở thành khu sản xuất lương thực nổi tiếng. Nhưng khác với địa khu Quan Nội, trăm năm Hán triều suy nhược lâu ngày, Hồ tiến Hán lui, vùng này đã bị người Khương Hà Tây chiếm cứ, trở thành nơi thịnh vượng của người Khương.

Ngoài thị trấn, Vi Tấn đang giới thiệu tình hình với Đặng Ngải:

- Vùng này tuy rằng người Khương phần đông, nhưng khá rải rác, có tất cả mười mấy bộ lạc lớn nhỏ, bọn họ lấy nhân số kỵ binh nhiều ít để quyết định thực lực mạnh yếu. Bộ lạc lớn nhất là Đinh Bộ, thủ lĩnh bộ lạc là Dã Dinh, có trên dưới tám ngàn kỵ binh. Bộ lạc còn lại nhiều thì mấy ngàn kỵ binh, ít thì hơn ngàn, tuy nhiên cộng lại binh lực cũng có ba bốn vạn, lấy kỵ binh làm chủ, có chút hùng mạnh.

Đặng Ngải trầm ngâm một chút hỏi:

- So sánh với Ô Hoàn thì thế nào?

- Thực lực hẳn là càng mạnh hơn so với Ô Hoàn, dù sao bọn họ không bị người Hung Nô khống chế, Hung Nô đối với bọn họ cũng có chút kiêng kị, luôn luôn nước giếng không phạm nước sông.

Vi Tấn lại chỉ vào thị trấn cười nói:

- Thị trấn này cũng chính là quê hương của Đinh Bộ, Dã Đinh là tộc họ của bọn họ, tên của Khương Vương là Dã Đinh A Hoãn, là một quân chủ rất có hùng tài đại lược, một lòng muốn thống nhất các bộ phận người Khương, ông ta có bốn con trai, mệnh lệnh mỗi con trai cưới một con gái của tù trưởng các bộ lạc làm vợ.

Đặng Ngải nhướn mày nói:

- Đây chẳng phải sẽ dẫn tới sự hỗn loạn sao? Nếu này A Hoãn chết rồi, bốn con trai này ai có thể kế thừa vị trí của ông ta, nếu một người trong đó đăng vị, những bộ lạc khác lại chịu phục sao?

- Lão đệ nói không sai, đây đúng là một vấn đề lớn của bọn họ, bốn con trai đều dựa vào sự ủng hộ từ phía sau của bộ lạc, tranh quyền ám đấu lẫn nhau. Tuy nhiên A Hoãn hẳn là có ý nghĩ của chính mình, ông ta muốn khi mình tại vị sẽ thống nhất các bộ phận người Khương. Bốn con trai thì ông ta phân phong ra bốn phương, giúp mở mang bờ cõi.

Đặng Ngải gật gật đầu:

- Xem ra Vi huynh hiểu rất rõ tình huống nơi này.

Vi Tấn khẽ mĩm cười nói:

- Kỳ thật ta chỉ ghé qua nơi này hai lần, tuy nhiên trước khi lên đường ta hỏi thăm rất nhiều thương nhân, đối với bên này đã có hiểu biết trọn vẹn.

Đặng Ngải không khỏi có chút hổ thẹn, trái ngược với Vi Tấn có tâm, y lại mờ mịt nhiều lắm, Vi Tấn liếc mắt nhìn y, nhịn không được bật cười, vỗ vỗ bờ vai của y nói:

- Đặng lão đệ, ta lớn ngươi mười tuổi, lại xuất thân là thám báo, so với ngươi suy xét chu toàn một chút là rất bình thường, loại chuyện nhỏ nhặt này không cần để ở trong lòng.

Đặng Ngải cũng cười nói:

- Đi theo Vi huynh ra ngoài, một đường quả thật kiến thức không ít, thu hoạch rất nhiều.

Lúc này, đoàn người đi tới chỗ cửa thành, người ở đây qua lại như dệt cửi, Hồ Hán hỗn tạp, hai bên đường bày đầy quán nhỏ bán đồ ăn, cửa thành đứng mười mấy tên Khương binh, đang kiểm tra từng người đi đường lui tới, điều này làm cho Đặng Ngải không khỏi bắt đầu có chút bận tâm, bọn họ có chứa binh khí vi phạm lệnh cấm, có thể bị tra được hay không?

Vi Tấn lại cười:

- Quạ đen trong thiên hạ này đều đen, ta đã sớm có lĩnh giáo.

Thương đội chậm rãi tiến lên, lập tức dẫn tới sự chú ý của của binh lính Khương, thấy la ngựa của bọn họ rất nhiều, chở đầy hàng hóa, rõ ràng cho thấy đây là một chi thương đội có thực lực, một gã bách phu trưởng dẫn đầu tiến lên quát hỏi:

- Là thương nhân từ nơi nào tới?

Vi Tấn dùng tiếng Khương đáp lại:

- Chúng ta từ quận Kim Thành lại đây.

Bách phu trưởng vỗ vỗ bao hàng của bọn họ:

- Mang theo hàng hóa gì? Mở ra cho ta xem xem.

Vi Tấn nháy mắt, thủ hạ lập tức mở ra một bao hàng, ánh mắt Bách phu trưởng sáng lên, không ngờ là tơ lụa và đồ sứ, đây là đồ tốt nha! Trong mắt gã, chi thương đội này lập tức biến thành dê béo. Đúng lúc này, từ bên trong thành đi ra một đội kỵ binh, ước mấy trăm người, cầm đầu là một gã tướng lĩnh trẻ tuổi người Khương, chiến mã cao đẹp, quần áo có chút hoa lệ.

- Tam vương tử đến rồi!

Có binh lính hô một tiếng, Bách phu trưởng sợ tới mức vội vàng lui qua một bên, tướng lĩnh trẻ tuổi người Khương này đúng là con thứ ba của Khương Vương A Hoãn, tên là Tả Đan, cũng là đứa con trai mà Khương Vương A Hoãn yêu quý nhất, tuy rằng thực lực không bằng huynh trưởng, nhưng dã tâm bừng bừng, một lòng muốn kế thừa Khương Vương vị.

Tả Đan cũng nhìn thấy thương đội, y giục ngựa tiến lên hỏi:

- Là thương đội từ nơi nào tới?

Y nói bằng Hán ngữ, cũng khá lưu loát, điều này cũng rất bình thường, quý tộc người Khương đều học tập Hán ngữ từ nhỏ, công văn quan trọng trong chính quyền của người Khương cũng là dùng Hán ngữ viết.

Vi Tấn liền vội vàng tiến lên thi lễ nói:

- Chúng ta là từ quận Thiên Thủy tới đây, là thương đội của Khương gia!

Nói xong, Vi Tấn lấy ra thương bài Khương thị trình lên, Khương thị ở Thiên Thủy được xưng là đại tộc thứ nhất Lũng Tây, bọn họ cũng là người Khương, tuy nhiên sớm Hán hóa, mặc dù như thế, Khương thị vẫn có muôn vàn liên hệ với người Khương.

Gia tộc Khương thị ở quận Thiên Thủy có số lượng lớn đất đai ở lòng chảo Vị Thủy, đồng thời cũng lũng đoạn mậu dịch Lũng Tây và người Khương, ở Hà Tây hoặc là địa khu Hà Sóc xuất hiện thương đội Khương gia, cũng là thật bình thường.

Tả Đan thấy bọn họ là thương đội Khương thị, sắc mặt hòa hoãn rất nhiều, lúc này, y lại nhìn thấy Đặng Ngải và tám gã tùy tùng, lập tức bị bọn họ thu hút.

Y nhìn ra Đặng Ngải và tám gã hộ vệ đều là người võ nghệ cao cường, hơn nữa thân thể khỏe mạnh cường tráng, không giống tầm thường, lại thấy bọn họ chỉ có mười người, đã có thể hộ tống một chi thương đội khổng lồ như vậy, trong lòng Tả Đan thầm nghĩ: “Nếu có được bọn họ để sử dụng, thật ra cũng là một cơ hội”.

Nghĩ vậy, vẻ mặt y tươi cười nói:

- Ta cùng với Khương gia từ trước đến nay quan hệ vô cùng tốt, nếu các ngươi là thương đội Khương gia, ta làm tận tình địa chủ, các ngươi liền ở phủ của ta đi! Hàng hóa của các ngươi, ta đều mua, sẽ không để cho các ngươi chịu thiệt.

Vi Tấn và Đặng Ngải nhìn nhau, hai người hiểu ý, Vi Tấn liền vui vẻ cười nói:

- Vậy quấy rầy Tam vương tử rồi.

Tả Đan mừng rỡ, vội vàng phân phó nói:

- Dẫn bọn họ đi về phủ ta trước, chiêu đãi như khách quý.

Vài tên thân binh dẫn theo đoàn người Vi Tấn vào thành, Đặng Ngải vừa đi vừa đánh giá, trong thị trấn cũng náo nhiệt, nhà cửa đều xây dựng bằng gỗ là chính, người đi đường lui tới, có không ít khuôn mặt của người Hán, cửa hàng san sát, có không ít người Hán mở tửu quán, rõ ràng còn có cửa hàng sắt, nếu không phải trên đường người Khương chiếm đại đa số, Đặng Ngải còn cho là mình đã tới Trung Nguyên.

Tuy nhiên điều này càng thêm khiến trong lòng Đặng Ngải cảnh giác, Hán Vương điện hạ lo lắng cũng không sai, trình độ phát triển của người Khương ở Quan Nội vượt xa Hà Tây và Hà Hoàng, Hà Tây và Hà Hoàng vẫn còn là dân tộc du mục cực kỳ lạc hậu, nhưng nơi này đã tiến nhập thời đại nông canh, một khi A Hoãn hoàn thành thống nhất, bước tiếp theo chính là muốn thành lập chính quyền rồi.

Đặng Ngải cúi đầu thở dài một tiếng, so sánh với Hung Nô, người Khương ở quận Sóc Phương mới là vấn đề lớn.

Phủ đệ Tả Đan chiếm chừng trăm mẫu đất, nguyên là một tòa nhà của đại thương nhân Hán tộc, tường cao vây quanh bốn phía, bên trong xây dựng tinh xảo, cũng có nhiều đồng cỏ rộng, khung trướng được dựng lên, nửa Hồ nửa Hán, trong phủ nô bộc thành đàn. Bọn họ được an trí ở phòng khách, dỡ hàng hóa xuống, dắt la ngựa đi, bọn họ rốt cục dàn xếp ổn thỏa.

Vi Tấn thấy Đặng Ngải dọc đường lo lắng, liền cười an ủi y:

- Mặc dù là phức tạp, nhưng đối với việc chúng ta hoàn thành kế hoạch lại cũng có trợ giúp, ta lại cảm thấy là thiên ý, là trời cao giúp chúng ta thành công.

Đặng Ngải hiểu được ý tứ của y, trầm tư một lát lại nói:

- Vi huynh cảm thấy Tam vương tử này là có ý gì đó?

Vi Tấn suy nghĩ một chút nói:

- Lúc ấy ta đoán ý qua lời nói và sắc mặt, tuy rằng gã tự xưng có quan hệ thân mật với Khương thị, nhưng đây rõ ràng chỉ là lấy cớ, ta phát hiện sau khi gã nhìn thấy ngươi và tám gã lính tinh nhuệ, ánh mắt sáng lên, có một loại chờ mong không che dấu được, ta nghĩ, hẳn là gã nhìn trúng các ngươi.

- Nhìn trúng chúng ta, lời này là ý gì?

Đặng Ngải nhịn không được bật cười, tuy nhiên y cũng có thể hiểu được, y đi theo Triệu Vân khắc khổ học tập võ nghệ nhiều năm, sớm luyện thành một thân võ nghệ cao cường, về phần tám tên lính, đều là tinh nhuệ của Ưng Kích Quân, mỗi người có thể lấy một địch trăm, trên người có một loại sát khí dũng mãnh không che dấu được, Tả Đan nhìn trúng bọn họ, cũng hoàn toàn hợp tình lý.

Nhưng Tả Đan muốn để cho bọn họ làm cái gì đây?

......

----------oOo----------

Đề xuất Huyền Huyễn: Lăng Thiên Kiếm Thần
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN