Chương 922: Tham vọng của Tả Đan.

Chương 922: Tham vọng của Tả Đan.

Tuy rằng Đặng Ngải và Vi Tấn vẫn luôn luôn đoán ý đồ đích thực của Tả Đan, khả năng lớn nhất là muốn giữ lại đám người Đặng Ngải làm thị vệ, nhưng nghĩ cẩn thận thì lại không có khả năng. Vương tử người Khương sẽ không để cho người Hán làm hộ vệ của y, Khương Vương cũng sẽ không cho phép.

Đến tận buổi tối, Tả Đan từ ngoài thành trở về, bọn họ mới đại khái đã biết một chút manh mối.

Vào đêm, Đặng Ngải và Vi Tấn được hai thị nữ dẫn vào nội trạch, trên bãi cỏ bên cạnh một dòng sông nhỏ dựng hơn mười đỉnh doanh trướng, ánh sáng bốn phía, rực rỡ loá mắt, nhiều đội binh lính ở bốn phía lều lớn tuần tra. Trong doanh trướng là oanh oanh yến yến, có mười mấy cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, tiếng cười như chuông bạc không ngừng truyền đến từ trong lều lớn.

Bọn họ được dẫn vào đỉnh lều trại lớn nhất, trong lều sáng đèn, vàng son lộng lẫy, mặt đất được phủ bằng thảm tơ vàng thật dày, các loại kim khí được khảm bảo thạch dưới ngọn đèn chiếu xuống, có vẻ vô cùng chói mắt. Ở giữa lều lớn đặt một cái bàn rộng, trên bàn bày đầy dưa và trái cây cùng với tất cả chén ngọc Kim Bôi lớn nhỏ, Tam vương tử Tả Đan an vị ở sau cái bàn, bên cạnh là một cô gái xinh đẹp tựa sát vào.

Y đang từ từ cắt một đùi cừu nướng vàng óng thơm nức, vừa uống rượu sữa, cho đến lúc này, Đặng Ngải mới nhìn rõ diện mạo của Tả Đan. Ước chừng hai tư hai nhăm tuổi, dáng người bậc trung, làn da trắng nõn, bộ ria con kiến được sửa sang kỹ lưỡng, một đôi tay bóng loáng non mịn, ngón tay vừa mịn lại dài, rất khó tưởng tượng đây sẽ là một Vương tử người Khương.

Đặng Ngải và Vi Tấn tiến lên khom người thi lễ:

- Tham kiến Tam vương tử!

Tả Đan liếc nhìn bọn họ một cái, chậm rãi hỏi:

- Dựa theo Hán lễ, các ngươi nên bái lễ ta mới đúng, sao các ngươi có thể đứng mà không bái?

Đặng Ngải và Vi Tấn nhìn nhau, đều lộ ra một nụ cười khổ, không ngờ Tam vương tử này lại thích giảng lễ tiết như vậy, bất đắc dĩ, hai người đành phải quỳ xuống hành bái lễ:

- Bái kiến Tam vương tử điện hạ!

Lúc này Tả Đan mới cười khoát tay nói:

- Mời ngồi!

Hai người ngồi xuống, Tả Đan sai người mang lên thịt nướng cho bọn họ, lại ngậm cười hỏi:

- Ta còn chưa thỉnh giáo tôn tính đại danh hai vị?

- Tại hạ Vi Tấn, là tam quản sự hãng buôn Khương thị, vị huynh đệ kia tên là Trương Ngải, từ nhỏ lớn lên ở Khương gia, đương nhiệm Phó thống lĩnh hộ vệ Khương thị.

- Ồ!

Tả Đan lại càng cảm thấy hứng thú đối với Đặng Ngải hơn nữa, liền hạ thấp người cười nói:

- Không biết Trương Thống lĩnh có thể bộc lộ tài năng khiến ta mở mang kiến thức hay không?

Vi Tấn nhanh chóng nháy mắt với Đặng Ngải, lệnh cho y đồng ý, Đặng Ngải cúi đầu trầm ngâm không nói, bỗng nhiên y vung tay lên, dao cắt thịt trong tay bay về phía sau, tốc độ dao không nhanh không chậm, thậm chí còn hơi ngưng trệ, đây là điển hình của Lạc Phượng Công Pháp, sự khống chế đối với lực lượng như hỏa thuần thanh, roạt một tiếng đã cắt đứt dây da màn trướng, màn trướng xôn xao rơi xuống một nửa, dao cũng theo đó mà rơi xuống.

Sắc mặt Tả Đan thay đổi, y là người biết hàng, cắt đứt đoạn dây da cũng không ngạc nhiên, vài tên thị vệ của y cũng có thể làm được, nhưng cắt đứt đúng dây da mà không rơi trướng ra, loại khống chế tốc độ và lực lượng dao này, thì y chưa bao giờ thấy qua, Tả Đan không kìm nổi vỗ tay ủng hộ:

- Tốt! Võ nghệ tốt!

Trong lòng Tả Đan vừa chuyển, loại võ nghệ phi đao này không phải là y cần sao? Y lập tức thành khẩn nói với Đặng Ngải:

- Có thể mời Trương Thống lĩnh ở phủ ta một thời gian, dạy cho đám thị vệ của ta không?

Đặng Ngải chỉ chỉ Vi Tấn:

- Y là quản sự, do y quyết định.

Tả Đan lại bày ra vẻ mặt tươi cười nói với Vi Tấn:

- Vi quản sự có thể đồng ý không?

Vẻ mặt Vi Tấn có chút khó xử, sau một lúc lâu nói:

- Chỉ sợ ta không thể báo cáo với chủ nhân.

- Không vấn đề gì, ta sẽ viết một phong thư cho chủ nhân nhà ngươi. Mặt khác tám gã tùy tùng cũng cùng nhau lưu lại là tốt nhất. Nhiều nhất nửa tháng, ta sẽ cho bọn họ trở về.

Nếu Tả Đan nói như vậy, Vi Tấn liền đoán được, Tả Đan là muốn lợi dụng bọn họ làm một đại sự, y trầm ngâm một lát, liền gật đầu nói:

- Nếu chỉ có nửa tháng, thì vấn đề cũng không lớn, vừa lúc ta cũng muốn ở Linh Châu thu mua một ít hàng hóa, cũng phải mất khoảng nửa tháng, cũng có thể cùng lúc xuất phát.

Trong mắt Tả Đan hiện lên một tia ý cười trào phúng, lại vui vẻ nói:

- Liền quyết định như vậy, ta sẽ trả giá cao mua hết hàng hóa của các ngươi.

.....

Đặng Ngải và tám gã tùy tùng lưu trong phủ Tả Đan, Vi Tấn mang theo ba gã thủ hạ người Khương đến lữ xá trong thành, y muốn mua hàng hóa, dò hỏi mấu chốt buôn bán, ở tại trong phủ Tả Đan đương nhiên không thuận tiện. Tả Đan không có hứng thú đối với y, cũng không giữ lại, sai người lấy vàng trả tiền hàng hóa cho y, lại đưa bọn họ đến lữ xá tốt nhất trong thành.

Liên tiếp vài ngày, Vi Tấn đi hỏi giá hàng hóa, nhìn như bận rộn vì mua đồ ăn hàng hóa, nhưng trên thực tế, y cũng dần dần hiểu được đại sự xảy ra ở Linh Châu. Căn nguyên nằm ở chỗ quân Hán Bắc thượng, cướp lấy Tiêu Quan, đánh bại Ô Hoàn, khiến người Khương Linh Châu cũng theo đó mà hoảng sợ. Khương Vương hạ lệnh các tộc bắt đầu chuẩn bị huấn luyện chiến tranh, chuẩn bị quyết chiến với quân Hán.

Bởi vì chiến tranh buông xuống, vì cam đoan sự truyền thừa của Khương Vương, mấy tù trưởng bộ lạc lớn đều yêu cầu Khương Vương A Hoãn xác định người thừa kế, việc này khiến cho cuộc tranh đoạt vương vị vẫn bị vây trong mạch nước ngầm bắt đầu khởi động thể hiện ra ngoài, gay cấn. Trước mắt, thực lực của đại vương tử Vũ Thắng chiếm ưu thế, điều này liền khiến Vũ Thắng thành cái đinh trong mắt mấy huynh đệ, hơn nữa Tam vương tử Tả Đan, rất được phụ thân yêu quý, y vẫn cho rằng Khương Vương vị không phải về y thì còn về ai nữa, bất kể như thế nào, y nhất định phải cướp lấy Khương Vương vị.

Vài Vương tử đều chiêu mộ tử sĩ võ nghệ cao cường, chuẩn bị ở thời điểm cuối cùng phát động thế công, cũng chính tại bối cảnh này, Tam vương tử Tả Đan nhìn trúng Đặng Ngải và tám gã tùy tùng đến từ hãng buôn Khương thị Thiên Thủy.

Chạng vạng, Vi Tấn vừa mới trở lại lữ xá, chưởng quầy liền chào đón nói:

- Vi quản sự, có người tìm ngươi.

Vi Tấn lập tức ý thức được đây là Đặng Ngải phái người đến, y bước nhanh trở về phòng. Quả nhiên là một người trong các tùy tùng, tên là Trần Kỷ, đảm nhiệm Quân hầu trong Ưng Kích Quân, cũng là thủ lĩnh của tám gã tùy tùng, y đứng dậy ôm quyền nói:

- Đặng công tử có tình hình trọng yếu muốn ta chuyển cáo tiên sinh.

Vi Tấn quay đầu lại nhìn nhìn ngoài phòng, chỉ vào trong buồng:

- Vào bên trong rồi nói!

Hai người đi vào buồng trong ngồi xuống, Vi Tấn cười hỏi trước:

- Mười ngày này ở trong vương phủ thế nào?

Trần Kỷ gật gật đầu:

- Mấy ngày nay ăn ngon mặc đẹp, mỗi đêm cũng ngủ rất ngon, Tả Đan hạ đủ tiền vốn, tuy nhiên ngày mai chúng ta phải đi rồi.

- Các ngươi phải đi đâu?

Vi Tấn truy vấn.

- Đi đâu chúng ta không biết, nhưng tối hôm qua Tả Đan và Đặng công tử nói chuyện thật lâu, y muốn chúng ta thay y ám sát đại vương tử Vũ Thắng, đáp ứng sau khi chuyện thành công thưởng chúng ta hai ngàn lượng vàng, cũng hộ tống chúng ta an toàn rời khỏi.

Dụng ý của Tả Đan thực sự ở trong dự liệu của Vi Tấn. Hiện tại bốn Vương tử tranh quyền tới thời điểm kích liệt nhất, chỉ có giết chết những người khác, những người còn lại mới có thể thượng vị, Tả Đan dùng bọn họ, những người xứ khác sẽ rất dễ dàng thoát khỏi hiềm nghi, hơn nữa sau khi ám sát thành công, Tả Đan tất nhiên cũng sẽ giết bọn họ diệt khẩu.

Chẳng qua bọn họ có thể lợi dụng Tả Đan để hoàn thành nhiệm vụ của mình, đây cũng là nguyên nhân Vi Tấn khiến Đặng Ngải đồng ý phối hợp với Tả Đan, nhưng bây giờ mấu chốt là phải biết ngày mai bọn họ đi nơi nào?

Lúc này Trần Kỷ lại nói:

- Ngày hôm qua chúng ta còn nhận được một tin tức, Thiền Vu Hung Nô Hô Trù Tuyền phái sứ giả đến Linh Châu, A Hoãn vì hoan nghênh gã, đã cử hành một buổi đi săn long trọng, thời gian đại khái vào ngày kia, Đặng công tử liền suy đoán, Tả Đan là muốn ám sát đại vương tử Vũ Thắng vào đúng buổi săn, chỉ cần sau khi tiên sinh tra được ngày kia đi săn ở nơi nào, thì có thể tìm tới chúng ta.

Vi Tấn mừng rỡ, có manh mối này, là y có thể tìm được đoàn người Đặng Ngải rồi.

Vào lúc ban đêm, Vi Tấn liền từ trong miệng chưởng quầy tửu quán nghe được chỗ ngày kia đi săn, ở Đắc Hùng Nguyên phía bắc ngoài thành Linh Châu năm mươi dặm, đây là một vùng thảo nguyên và rừng rậm xen kẽ.

......

Tới một mức độ nào đó mà nói, Khương Vương A Hoãn là người hùng tài đại lược hiếm thấy của người Khương trong vài chục năm nay. Ông ta dùng thời gian hai mươi năm, khiến người Khương Hà Sóc chẳng những thoát khỏi khống chế của Khương Vương Hà Tây.

Hơn nữa người Khương địa khu Hà Sóc năm bè bảy mảng ở dưới sự lãnh đạo của ông ta đã dần dần đoàn kết lại, coi trọng nông canh, phát triển mậu dịch, nấu quặng sắt, chế tạo vũ khí, ngắn ngủn vài năm thời gian, người Khương Hà Sóc liền nhảy vọt trở thành một trong ba đại thế lực ở địa khu Quan Nội, ngay cả người Hung Nô cũng không dám khinh thị bọn họ.

Tâm nguyện lớn nhất của A Hoãn là thành lập một vương triều người Khương ở Linh Châu, liên hợp Khương Để Hà Tây, Lũng Tây tới địa khu Hà Hoàng lại, cuối cùng trở thành một đế quốc Khương hùng cứ tây bắc. Lợi dụng cơ hội chư hầu Trung Nguyên tranh bá, không rảnh chú ý đến phía tây, tích cực mở rộng thế lực.

A Hoãn năm nay vẫn chưa tới năm mươi tuổi, thân thể cường tráng. Mấy năm trước ông ta đã lập chí dùng năm năm thời gian thực hiện mơ ước thứ nhất của mình, thành lập vương triều Khương, lại dùng mười năm thời gian, cũng chính là khi ông ta sáu mươi tuổi, cuối cùng thành lập nên đế quốc Khương.

Hiện giờ ông ta đã cách mơ ước thứ nhất càng ngày càng gần, nhưng bất kỳ một vương triều nào trước khi thành lập, đều gặp phải một cơn đau trong nội bộ, đó là tranh chấp trong phân phối ích lợi. Hơn nữa đối với xã hội bộ tộc như người Khương, việc phân phối ích lợi có ý nghĩa sống còn, bốn con trai tranh vị, trên thực tế liền đại biểu bốn bộ lạc tranh đoạt ích lợi. Đây cũng là mầm tai hoạ mà A Hoãn gieo xuống từ nhiều năm trước.

Ông ta mệnh lệnh bốn người con trai phân biệt cưới con gái của thủ lĩnh bốn bộ lạc lớn làm vợ, việc này ở lúc ấy đối với đoàn kết bộ lạc người Khương đã tạo ra tác dụng tích cực, nhưng tác dụng phụ của nó cũng rõ ràng, bốn con trai của ông ta dần dần thành người phát ngôn cho ích lợi của bốn bộ lạc lớn.

Điều này làm cho A Hoãn rất là bất đắc dĩ, ông ta không cách nào trông cậy vào việc con trai sẽ kế thừa sự nghiệp thành lập đế quốc Khương của ông ta, ông ta chỉ có thể dựa vào chính mình, vào lúc mình còn sống mà hoàn thành chí nguyện to lớn này.

Mặc dù A Hoãn có mục tiêu to lớn, nhưng trời xanh lại không cho ông ta thời gian. Theo việc Lưu Cảnh thành lập Hán Quốc, Bắc phạt thành công Lũng Tây, không ngừng đả kích thế lực Khương, Để Lũng Tây, khiến người Khương, Để Lũng Tây gặp phải tai hoạ ngập đầu, hơn nữa cái chết của Khương Vương Hà Tây Nam Cung Tác, càng khiến A Hoãn cảm nhận được từng đợt ớn lạnh, ông ta cảm giác giấc mộng thành lập đế quốc Khương dần dần trở nên xa xôi.

Nhưng đồng thời cũng kích thích ông ta quyết tâm mau chóng thành lập vương triều Khương. Ngay khi ông ta bắt đầu hết sức tích cực trù bị thành lập vương triều Khương, việc ông ta lo lắng nhất rốt cục phát sinh, quân Hán bắt đầu Bắc phạt người Hồ Quan Nội, công chiếm Tiêu Quan, rất nhanh đánh bại quân Ô Hoàn, áp chế Hung Nô nặng nề, khiến cho Hung Nô buông tha cho Bắc thượng Xa Diên Hải.

A Hoãn đã ý thức được, mục tiêu kế tiếp của quân Hán tất nhiên là chính mình. Ngay khi ông ta đang hoảng loạn, không ngờ Thiền Vu Hung Nô phái sứ giả tìm đến ông ta, nguyện ý cùng ông ta kết minh, cộng đồng đối phó quân Hán Bắc thượng, điều này làm ông ta vừa mừng vừa sợ.

Nếu như là Tả Hiền Vương Lưu Khứ Ti phái người đi sứ, có lẽ ông ta còn có chút lo lắng Lưu Khứ Ti sẽ lật lọng, nhưng Thiền Vu Hung Nô Hô Trù Tuyền phái người đến, ý nghĩa liền khác nhau rất lớn. Lấy sự cường đại và ngạo mạn của Hung Nô, còn phải đi sứ người Khương, bởi vậy có thể thấy được Hô Trù Tuyền cực coi trọng đối với việc quân Hán Bắc thượng, cùng với không cam lòng mất đi Quan Nội.

Quan trọng hơn, A Hoãn phát hiện một cơ hội, ông ta hoàn toàn có thể dùng điều kiện Hung Nô ủng hộ người Khương kiến quốc, đáp ứng hai nước đồng minh, vì đạt thành song phương kết minh, A Hoãn quyết định cử hành một buổi đi săn long trọng, chiêu đãi khách quý Hung Nô đường xa mà đến.

Nhưng A Hoãn nằm mơ cũng không nghĩ ra, mấy con trai vì tranh đoạt vương vị, đã đến trình độ ngươi chết ta sống.

......

----------oOo----------

Đề xuất Ngôn Tình: Cẩm Nguyệt Như Ca (Dịch)
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN