Chương 923: Đi săn ở Hắc Hùng Nguyên.
Chương 923: Đi săn ở Hắc Hùng Nguyên.
Hắc Hùng Nguyên ở phía bắc thành Linh Châu ước chừng tám mươi dặm, nơi đây lấy Lý Ngư Hà làm ranh giới, hướng bắc là đồng quê kéo dài gần trăm dặm, ở giữa có thảo nguyên, rừng rậm, sông, núi, cây rừng xanh biếc, sơn tuyền róc rách, các loại động vật lớn nhỏ sinh sống, là một chỗ tuyệt hảo để săn bắn.
Cho dù người Khương Hà Sóc đang hết sức chuyển từ dân tộc du mục thành dân tộc nông canh, nhưng bọn họ vẫn như cũ lưu giữ rất nhiều tập tục của dân tộc du mục, tỷ như ở lều trại, tỷ như uống rượu sữa, ăn thịt dê, săn bắn cũng là một trong số đó. Bọn họ săn bắn trên thực tế là một loại giao tiếp cực kỳ long trọng, cử hành một lần săn bắn ít nhất cần mười ngày nửa tháng, trong lúc đó cử hành vô số lần yến hội, còn có vũ cơ nhạc nữ cùng đi tới, hết sức hưởng lạc.
Trời chưa sáng, đội ngũ săn bắn mấy nghìn người liền trùng trùng điệp điệp từ thành Linh Châu xuất phát, giữa trưa đã tới Hắc Hùng Nguyên. Hạ đại doanh ở một chỗ bãi đất, trong đại trướng được phủ thảm, bốn phía bày đầy các loại bình vàng đồ sứ quý báu, đỉnh trướng treo kim tuyến, hiện vẻ huy hoàng rực rỡ trong đại trướng.
Lúc này trong trướng vải truyền ra tiếng cười ồn ào náo động, nhiều tiếng ti trúc, một đội thiếu nữ trẻ tuổi Khương tộc đang ở trong trướng nhảy múa, hai bên ngồi đầy quý tộc người Khương tham gia săn bắn, đây là Khương Vương A Hoãn đang cử hành yến hội lần đầu tiên, chiêu đãi khách quý Hung Nô.
Sứ giả Hung Nô tên là Loan Đề Đạt Mạn, là tòng đệ của Đại Thiền Vu Hô Trù Tuyền, cũng là quý tộc Hung Nô, được phong làm Hữu Nhật Trục Vương, tuổi chừng ba mươi lăm ba mươi sáu, chỉ vì đầu trọc từ thời thiếu niên, nên bất kể nóng lạnh, luôn đội mũ da lục giác trên đầu.
Gã trời sinh có hai ham mê lớn, nữ nhân và đi săn, lần này người Khương vì chiêu đãi gã mà cử hành săn bắn long trọng, lại an bài mười tám thiếu nữ xinh đẹp hầu hạ gã, làm gã vô cùng vừa lòng.
Đạt Mạn uống liền mấy chén rượu sữa lớn, đầu trọc càng thêm sáng bóng, chỉ nghe tiếng cười tục tằn quanh quẩn ở trong đại trướng:
- Khương Vương cần gì sợ quân Hán, quân Hán tuy rằng đánh bại Ô Hoàn, đó là bởi vì Ô Hoàn ý chí không kiên cường, muốn cầu hòa đầu hàng, kết quả buông tha cho chủ động xuất kích, tử thủ đại doanh, mới bị quân Hán tập kích ban đêm lấy được. Hung Nô ta có hơn mười vạn giáp sĩ, đủ để quét ngang Trung Nguyên, chớ nói một Lưu Cảnh nho nhỏ, chính là Tào Tháo, chúng ta cũng không để ở trong mắt.
Lời nói cực kỳ tự phụ này của Đạt Mạn khiến cho trong đại trướng bàn tán xôn xao, trên mặt vài Vương tử đều lộ ra vẻ khinh miệt. Đại vương tử Vũ Thắng biểu hiện trên mặt càng rõ ràng, nếu Hung Nô có thể độc lập đối phó quân Hán, vì sao lại phải cúi người đến kết minh với người Khương, đây rõ ràng là tự đánh vào mặt mình, xem ra người này là uống nhiều rượu rồi, hoặc chính là một người ngang ngược kiêu ngạo tự phụ.
Vũ Thắng và Đạt Mạn ngồi rất gần nhau, Đạt Mạn thấy được vẻ mặt của y, lập tức có chút mất hứng nói:
- Đại vương tử, ngươi cảm thấy ta nói không đúng sao?
Vũ Thắng hạ thấp người cười nói:
- Nhật Trục Vương nói hoàn toàn chính xác, mặc dù Lưu Cảnh thành lập nước Hán, chiếm cứ Quan Lũng, nhưng trên thực tế binh lính của hắn phần lớn là người vùng phía nam Kinh Thục, thuỷ chiến không tệ, nhưng tới phương bắc, bọn họ phải đối mặt kỵ binh phương bắc hùng mạnh, chỉ sợ cũng lực bất tòng tâm thôi. Nhật Trục Vương nói như vậy đã cổ vũ rất lớn cho lòng tin của chúng ta.
Đạt Mạn cười ha hả:
- Đại vương tử rất biết nói đó! Tuy nhiên đại vương tử còn thiếu một chút hỏa hậu, ta lại cho rằng tứ vương tử có thể kế thừa Khương Vương vị, đây cũng là ý tứ của Thiền Vu nhà ta.
Những lời này của gã rõ ràng có chứa ý châm ngòi, trên mặt bốn vị Vương tử đều có chút không tự nhiên, Tứ vương tử Tả Đan mừng rỡ, mà mặt Đại vương tử Vũ Thắng lại âm trầm không nói, không khí trong lều lớn lập tức trở nên hết sức khó xử.
Đạt Mạn mặc dù là một hoa hoa công tử, lại cũng nghe nói bốn con trai của Khương Vương không phải một mẹ sinh ra, từ nhỏ cũng bất hòa, vì tranh đoạt vương vị lại thủy hỏa bất dung, mà Vũ Thắng này vừa rồi vô lễ đối với chính mình, gã liền cố ý nói làm thấp đi Vũ Thắng, về phần nói Thiền Vu rất coi trọng tứ vương tử, hoàn toàn là gã mở miệng nói bậy.
Trong lòng A Hoãn đối với việc Đạt Mạn cố ý châm ngòi hết sức bất mãn, nhưng lại không dám đắc tội vị Vương gia Hung Nô này, đành phải nhịn xuống căm tức trong lòng, cười gượng vài tiếng, tháo xuống cung tiễn nói với Đạt Mạn:
- Ta xem rượu và đồ nhắm cũng không xê xích gì nhiều, không bằng đứng dậy luyện ngựa đi, trước tiên ở nhìn bốn phía, có thu hoạch gì không.
Đạt Mạn mừng rỡ, gã sớm mong săn thú, liền vui vẻ nói:
- Khương Vương đề nghị chính hợp ý ta!
Mọi người cùng nhau cười to, A Hoãn lúc này ra lệnh:
- Thổi kèn đi săn!
"Ô ——" tiếng kèn thổi lên, mấy ngàn võ sĩ người Khương đều lên ngựa, bốn Vương tử tự mang mấy trăm người, khôi giáp cờ hiệu đều không giống nhau, trong lòng Tam vương tử Tả Đan kích động khó bình, liền giục ngựa tiến lên cười nói với đại vương tử Vũ Thắng:
- Đại ca, chúng ta đánh cuộc như thế nào?
Nhìn đối thủ mạnh mẽ cùng mình tranh đoạt vương vị, Vũ Thắng hí mắt cười nói:
- Đánh cuộc một cái thì sao?
- Nếu nơi này tên là Hắc Hùng Nguyên, tất nhiên có gấu đen thường lui tới, chúng ta đánh cuộc, xem ai săn được một con gấu đen hiến cho phụ vương trước, đại ca đồng ý không?
- Có thể, tuy nhiên bên thua thì làm sao bây giờ?
- Bên thua cần phải chủ động thừa nhận ở trước mặt phụ vương rằng chính mình không bằng đối phương.
Vũ Thắng cười lạnh một tiếng:
- Hay là Tam đệ đã có chuẩn bị trước, bắt một con gấu đen giấu ở nơi nào đó?
Tả Đan cả giận nói:
- Ta nếu như có chuẩn bị, để sau khi ta chết không được chôn cất ở đất của Khương tổ!
Đây là một lời thề rất nặng, Vũ Thắng lúc này gật gật đầu,
- Được! Ta cùng với ngươi đánh cuộc này!
Vũ Thắng quay đầu hô lớn với các võ sĩ thủ hạ:
- Các huynh đệ, ai phát hiện ra gấu đen trước, thưởng năm trăm lượng vàng, chúng ta xuất phát!
Mấy trăm võ sĩ hô một tiếng, theo Vũ Thắng phóng ngựa chạy gấp mà đi, Tả Đan nhìn bọn họ đi xa, trên mặt không khỏi lộ ra một tia ý cười âm hiểm. Lần này đi săn, y đã chuẩn bị tìm thời cơ diệt trừ huynh trưởng, nhưng y lại rất cẩn thận, nếu phụ thân phát hiện là mình gây nên, cái mạng nhỏ của y cũng khó bảo vệ, cuối cùng chỉ là làm lợi không công cho lão Nhị và lão Tứ.
Cho nên y không đem đám người Đặng Ngải theo bên người, mà là trước đó giấu bọn họ ở khu vực săn bắn trong rừng rậm, nếu Vũ Thắng muốn săn được gấu đen, tất nhiên sẽ tìm kiếm dọc theo sông ở phụ cận rừng rậm, tất nhiên sẽ đi vào vòng mai phục của mình an bài từ trước.
Y suy nghĩ một chút, rồi nói với tâm phúc phía sau:
- Theo kế hoạch tiến hành, nếu bọn họ đắc thủ, lập tức xuống tay diệt trừ bọn họ.
- Tuân lệnh!
Võ sĩ tâm phúc giục ngựa mà đi, Tả Đan cũng hô lớn:
- Các dũng sĩ, chúng ta cũng tìm kiếm gấu đen, đi theo ta!
Y phóng ngựa chạy gấp, phía sau năm trăm kỵ binh cũng theo y chạy như điên
Hắc Hùng Nguyên rộng bao la bát ngát, mấy ngàn kỵ binh chia làm hơn mười đội, rất nhanh liền không thấy bóng dáng, bọn họ hẹn đến lúc hoàng hôn về doanh địa hiến săn, đại doanh chỉ còn lại có mấy trăm nhân viên hậu cần, thu thập doanh trướng, giết trâu làm thịt dê chuẩn bị bữa tối.
Đặng Ngải dẫn dắt tám thủ hạ đã ở trong rừng hai đêm, còn có một người dẫn đường cùng đi với bọn họ, Tả Đan dùng số tiền lớn thu mua đám người Đặng Ngải, để bọn họ thay mình diệt trừ đại vương tử Vũ Thắng, lần này đi săn là cơ hội tốt nhất. Nhưng đám người Đặng Ngải cũng chưa từng gặp qua Vũ Thắng, cho nên Tả Đan liền an bài một gã quen biết Vũ Thắng, đồng thời cũng quen thuộc địa hình dẫn đường, dẫn dắt bọn họ hoàn thành nhiệm vụ lần này.
Sáng sớm bọn họ đã nhận được tin tức, đội ngũ đi săn đã hạ đại doanh ở ngoài mười dặm, đám người Đặng Ngải liền hạ sơn, trốn ở ngoại vi rừng rậm, chờ cơ hội. Bọn họ ẩn thân ở góc đông bắc rừng rậm, là đường săn bắn phải đi qua, cách đó không xa là một sông nhỏ, rộng chừng hai trượng, nước sông trong suốt thấy đáy, có thể thấy đá cuội nơi đáy sông.
Mọi người đang ngồi ở dưới mấy cây đại thụ nghỉ ngơi, quan dẫn đường có chút oán giận nói:
- Ta không rõ các ngươi vì sao phải tới nơi này chờ, Tam vương tử an bài không phải bên này, bên này là vương đạo, là chỗ Khương Vương săn bắn, chúng ta hẳn là đi góc Tây Bắc, bên kia có gấu đen thường lui tới, đại vương tử nhất định sẽ ở nơi đó.
Đặng Ngải không nói một lời, miệng nhai một cọng cỏ, tựa vào trên đại thụ nhắm mắt, cũng không để ý tới dẫn đường, bọn họ lần này tới Linh Châu là có nhiệm vụ khác, tuy rằng đồng dạng là ám sát, nhưng mục tiêu cũng không phải đại vương tử, lần này đi săn cũng là cơ hội tốt để bọn họ hoàn thành nhiệm vụ.
Ngày hôm qua y gặp được Vi Tấn, Vi Tấn trước đó đã tìm tòi thấu thói quen và đường lối Khương Vương đi săn, hai người như vậy bàn bạc chặt chẽ kế hoạch hành động, đưa ra đường lối để Đặng Ngải an bài tốt phục kích, y phát hiện ký hiệu Vi Tấn lưu lại ở trên thân một cây đại thụ.
Lúc này, Trần Kỷ trên đỉnh cây bỗng nhiên thấp giọng hô:
- Phát hiện mục tiêu!
Mọi người đồng thời đứng dậy, khẩn trương lên, hết sức chăm chú hướng ra phía ngoài nhìn xung quanh. Một lát, tiếng vó ngựa dồn dập truyền đến, chỉ thấy một chi đội ngũ mấy trăm người chạy tới, đi đầu có cờ của Khương Vương, kỵ sĩ đi đầu nón trụ kim giáp, tay cầm cung lớn mạ vàng, quan dẫn đường sửng sốt, lắc đầu nói:
- Đây là Khương Vương, không phải đại vương tử, các ngươi lầm.
Đặng Ngải nhìn chăm chú Khương Vương Lương Cửu, ra lệnh:
- Lên ngựa đi theo đám bọn họ!
Mọi người đều lên ngựa, quan dẫn đường nóng nảy, chạy lên giữ chặt dây cương chiến mã của Đặng Ngải, gấp giọng nói:
- Các ngươi theo Khương Vương làm cái gì, đại vương tử ở phía tây, các ngươi rốt cuộc có hiểu hay không?
Đặng Ngải cười lạnh một tiếng, vung tay lên, một kiếm đâm xuyên qua cổ họng người dẫn đường, người dẫn đường úp giữ máu tươi đang trào ra yết hầu, không thể tin nổi nhìn y, Đặng Ngải áy náy nói:
- Thật xin lỗi, ta không gọi Trương Ngải, mà là tướng Hán Đặng Ngải, mục tiêu chúng ta lần này tới Linh Châu không phải đại vương tử, mà là Khương Vương, cho ngươi chết cũng hiểu được!
Dẫn đường chỉ chỉ Đặng Ngải, nói ra một câu, ngửa mặt lên trời ngã quỵ, Đặng Ngải thấy gã đã chết, lắc đầu, xoay người giục ngựa chạy về hướng bắc, chúng tùy tùng theo sát y, đoàn người phóng ngựa chạy gấp trong rừng rậm, dọc theo đường đi đều có Vi Tấn lưu lại ký hiệu trước đó. Bọn họ xuyên qua một đường tắt, chạy đi tới hướng một khe núi.
...
Khương Vương A Hoãn dẫn mấy trăm thị vệ lao nhanh theo hướng bắc, ông ta đã nhiều lần tới nơi này đi săn, sớm có con đương quen thuộc của chính mình, mục tiêu của ông ta là đàn hươu, ông ta biết rằng đàn hươu thường lui tới ở ngay tại phía bắc cách đó không xa.
Bọn họ lại chạy đi không đến một dặm, đi vào một chỗ gò đất, hướng đông là một khe núi, mỗi lần đi săn bọn họ đều đã xua đuổi đàn hươu vào thung lũng núi, sau đó ngăn chặn lối ra, ở trong khe núi bắn chết đàn hươu.
A Hoãn ghìm chặt chiến mã, ra lệnh cho thủ hạ:
- Phân công nhau đi tìm đuổi đàn hươu!
Mấy trăm thị vệ túa ra bốn phía mà đi, A Hoãn lĩnh hơn mười kỵ binh chạy đi về hướng khe núi, y phải ở khe núi trước một bước chờ đợi con mồi tới cửa, đây là lần thứ tư y đi săn như vậy, ba lần trước thu hoạch khá phong phú, không chỉ có săn hươu, còn có lợn rừng, hoẵng, báo gấm v.. v.
Khe núi dài chừng hai dặm, chiều rộng một dặm, là một tòa hồ lô hình thung lũng, hai bên núi cao rừng rậm, cũng là nơi lợn rừng, báo thường lui tới, hôm nay A Hoãn nghẹn đủ cục tức, ông ta phải biểu hiện năng lực săn bắn của mình ở trước mặt đặc sứ Hung Nô, con mồi phong phú chính là chứng minh tốt nhất.
A Hoãn suất lĩnh mười mấy tên thị vệ vọt vào thung lũng, dừng chiến mã, giương cung lắp tên chờ đợi con mồi đến, dựa theo kinh nghiệm của ông ta, chậm nhất một khắc đồng hồ sẽ có đàn hươu chạy vào, nhưng vào lúc này, bọn họ bỗng nhiên nghe thấy bên trong thung lũng truyền đến một tiếng chiến mã hí vang.
......
----------oOo----------
Đề xuất Ngôn Tình: Đào Hoa Ánh Giang Sơn