Chương 924: Ám sát Khương Vương.

Chương 924: Ám sát Khương Vương.

A Hoãn và bọn thị vệ đều ngẩn ngơ, bên trong thung lũng tại sao lại có tiếng ngựa hí, có người tới trước rồi sao? Lâp tức A Hoãn thấy trong lòng có cảm giác không ổn, thị vệ của y đa số đi săn mồi rồi, lúc này bên cạnh y chỉ có hơn năm mươi người, nếu có ai muốn ám sát y, thì đây là cơ hội tốt.

A Hoãn không cần nghĩ ngợi gì liền thúc ngựa chạy thẳng ra ngoài cốc, đúng lúc này, một mũi tên phóng tới như điện xẹt, trúng ngay vai trái của y, A Hoãn kêu thảm một tiếng, lập tức ngã thật mạnh xuống, thị vệ lập tức đại loạn một hồi, tất cả đều rút đao xông lên, hai hàng bóng đen xông đến, trường mâu đâm tới tấp, trong nháy mắt đã đâm trúng được hơn hai mươi người, nhanh chóng chặn đứng lại đám thị vệ đang ứng cứu mở đường thoát cho Khương Vương.

Đám thị vệ vội vàng liều chết phá vây, nhưng tám người chặn đường có võ công cực kỳ cao cường, đâm chém quyết liệt, trong nháy mắt đã thiệt mạng hơn mười người, có người còn thổi kèn lệnh cầu cứu. Ô! Ô... Tiếng kèn lệnh dồn dập cầu cứu hướng về phía thị vệ Khương Vương đang bị xua đuổi như những con mồi.

Lúc này, Khương Vương bò lên khỏi mặt đất, cố nhịn lấy cơn đau, lảo đảo chạy về phía ngoài Cốc, vừa mới chạy được vài chục bước, một kẻ nào đó nhảy xuống từ trên cây đại thụ như đại bàng giương cánh, tay cầm đoản mâu, cả người mặc đồ đen, chính là Đặng Ngải, tám gã Ưng Kích Quân dưới tay chịu trách nhiệm chặn giết thị vệ Khương Vương, mà Đặng Ngải thì chịu trách nghiệm ra tay ám sát Khương Vương.

Lưu Cảnh hiểu rõ nguy cơ bên trong người Khương, dấu hiệu người Khương xuất hiện ở Kiến quốc không phải là vì sự phát triển sức sản xuất tự nhiên hình thành nên, mà là được Khương Vương cưỡng ép bịa đặt mà thành. Bởi vì lợi ích nội bộ xung đột không thể thống nhất, một khi Khương Vương mạnh mẽ qua đời rồi, thì nội bộ người Khương sẽ sụp đổ, giấc mơ kiến quốc cũng tan biến, ám sát Khương Vương chính là nhiệm vụ lần này ở Linh Châu của Vi Tấn và Đặng Ngải.

Lúc này, ngoài Cốc đã truyền đến những tiếng vó ngựa dồn dập của kỵ binh, đây là thị vệ ở phía ngoài nghe được tiếng kèn lệnh cầu cứu mà cấp tốc tới cứu viên, Khương Vương A Hoãn thấy phía trước có người chặn đường, y cố nhịn cơn đau ở vai trái, rút kiếm hét lớn một tiếng, lao tới đâm về phía Đặng Ngải. Đặng Ngải cười khẩy một cái, ra sức ném lấy đoản mâu khỏi tay, đoản mâu cắt một đường điện xẹt, trong nháy mắt đâm xuyên qua ngực của Khương Vương. Khương Vương kêu thảm một tiếng, bị đâm chết ngay trên mặt đất.

Đặng Ngải quay đầu lại, thấy kỵ binh của người Khương đã xuất hiện ở cửa Cốc, lại thấy tám tên lính Ưng Kích quân đã đánh bay hơn năm mươi tên thị vệ khỏi ngựa, liền hô lớn:

- Lui lại!

Chín người chạy như bay trên núi, nhanh chóng chui vào rừng cây xanh tươi, khuất dạng biến mất, bên trong thung lung chỉ còn lại những thi thể trên mặt đất, thị vệ Khương Vương phát hiện thi thể của chủ công, cùng nhau xé ruột xe gan khóc lên thảm thiết.

Đám người Đặng Ngải ám sát được Khương Vương, nhưng muốn cưỡi ngựa trốn thoát đã không thực tế, bọn họ với tốc độ nhanh nhất băng qua sườn núi, một đường chạy như điện xuống chân núi, lúc này, bọn họ đã ngầm nghe được tiếng kèn hiệu lệnh từ xa, lúc này người Khương bắt đầu đại quy mô điều tra thích khách, Đặng Ngải lòng nóng như lửa đốt, chậm thêm một bước, sườn núi cũng sẽ bị người Khương bao vậy, khi đó gã có chắp cánh cũng khó trốn.

- Đặng tướng quân, bên này!

Một tên lính người Khương đi cùng đã tìm được Đặng Ngải, y lớn tiếng hô:

- Ở bên này!

Đặng Ngải lập tức mừng rỡ, chạy lên trước hỏi:

- Vi tiên sinh ở đâu?

- Đang đợi trong rừng phía trước đấy, ngựa đã chuẩn bị rồi, Đặng tướng quân xin mời đi theo ta.

Binh lính dẫn theo đoàn người chạy về phía trước, lúc này, Vi Tấn và hai tên lính Khương khác dắt đi hơn mười con ngựa, y đã thấy Đặng Ngải, vội vàng tiến lên hỏi thăm:

- Như thế nào?

- May mắn không làm nhục mệnh!

Vi Tấn mừng rỡ, đem chiến mã giao cho mọi người rồi nói:

- Người Khương đã bắt đầu lục soát núi, chúng ta đi mau!

Mọi người trèo lên ngựa, thúc ngựa chạy nhanh về phía Tây Bắc, bọn họ không dám trở về thành Linh Châu lần nữa, chỉ có thể nghĩ cách vượt qua Hoàng Hà trước, rồi tiếp tục theo về hướng Bắc đi Cư Diên Hải, ở bên kia có quân Hán đóng quân, chỉ có như vậy, mới có thể trốn thoát khỏi việc điều tra quy mô lớn của người Khương.

Chính như phán đoán của Lưu Cảnh, Khương Vương bị ám sát kéo theo sự chấn động mãnh liệt của người Khương Hà Sóc, đầu tiên là bốn vị Vương tử vì tranh giành ngôi vị Khương vương mà xảy ra nội chiến, họ chỉ trích đối phương lẫn nhau hại chết phụ thân, tiện đà xung đột vũ trang, lập tức đã gây ra sự xung đột giữa bộ tộc của bọn họ, A Hoãn thi hành áp chế các loại mâu thuẫn, sau khi y chết tất cả mọi thứ đã bộc phát.

Giữa các bộ tộc đã bộc phát nội chiến, giết người phóng hỏa, cướp đoạt tiền của, thành trì bị phá hủy, ruộng bị giẫm đạp, số đông dân chúng của người Khương bị lưu vong cả, giấc mơ báo thù kiến quốc của Khương Vương A Hoãn vất vả tâm sức kinh doanh trong hai mươi năm cuối cùng đã tan vỡ.

Nghiệp Đô - Đồng Tước cung, Tào Phi đi theo sau một tên hoạn quan vội vàng đi về phía nội đường, trong khoảng thời gian này y nở mày nở mặt, kể từ sau sự kiện Dương Thôi, thái độ của Tào Tháo bắt đầu có thay đổi tinh tế, không bổ nhiệm tiếp Tào Thực tuần tra quận huyện hộ mình, mà để cho gã chịu trách nhiệm quản lý trường học, đồng thời, đối với việc ngoài cũng không để cho Tào Thực phải hỏi đến, trái lại, Tào Phi thì nhiều lần được trọng dụng, thậm chí ngay cả việc hậu cần quân đội cũng giao cho Tào Phi, việc này vừa thu vừa giữ đã hình thành nên sự đối lập rõ rệt.

Con đường tiến tới vị trí Thế tử đang ở phía trướclàm Tào Phi tiến bước mạnh mẽ, ngay cả Tào Tháo cũng công khai ám chỉ với bách quan, đứa con cả thích hợp hơn đứa con thứ ba kia để kế thừa sự nghiệp của lão, cho dù còn chưa rõ ràng về cương vị thế tử của Tào Phi, nhưng việc này dường như chỉ là vấn đề thời gian thôi.

Tào Phi cũng hiểu rằng mình đang thắng lợi trong tầm mắt, để củng cố địa vị của mình, y càng thêm cẩn thận, rất nhiều chuyện y đều không tham dự nữa, ví như động viên phụ thân tiến phong vị cho Ngụy Vương, trước đây y là người tích cực đứng sau tấm màn khởi xướng thì hiện giờ y không nhắc tới việc này nữa, thực sự y cũng biết phụ thân không muốn tiến thêm một bước nữa.

Lại ví như, y để thể hiện thái độ, có một số người trước đây ủng hộ Tào Thực, chẳng hạn như đám người Vương Lãng, Vương Khặc, Hàn Tung, y đều dốc sức đề cử phụ thân, để biểu hiện sự rộng lượng của y, ngay cả đến Hoa Hâm phụ thân trước nay không hề thích, y cũng tiến cử làm Lưu thủ Hứa Xương, không để ở bên cạnh mình nữa.

Mặc kệ y có thành ý thật hay không, nhưng nhưng hành động này vẫn được Tào Tháo khen ngợi, rồi đem công việc đối ngoại giao cho y, khiến Tào Phi càng thêm đắc chí hài lòng hơn.

Tào Phi đi vào đại sảnh, thấy phụ thân đang ngồi cúi đầu ngủ gật trên bàn, y không dám quấy nhiễu, khoanh tay đứng ở một bên, sau một hồi lâu, Tào Tháo mới giật mình tỉnh giấc, ngẩng đầu lên nhìn thấy đứa con, không khỏi áy náy và cười nói:

- Để con phải chờ lâu rồi.

- Con mới đến, đã làm phiền phụ thân nghỉ ngơi rồi.

Tào Tháo gật gật đầu, hỏi;

- Ngày hôm qua con đi Dương gia, Dương Bưu như thế nào rồi?

- Lão sức khỏe vẫn tốt, chỉ có điều tinh thần có chút uể oải không phấn chấn, không muốn để ý tới hài nhi, hai nhi đã trấn an ông ta, cam đoan sẽ không gây tổn hại đến lợi ích của gia tộc nhà lão, lão mới tỏ ý cảm tạ phụ thân, nhưng thái độ đối với con lúc nào cũng nhạt nhẽo.

Câu trả lời của Tào Phi khiến Tào Tháo rất hài lòng, thái độ của Dương Bưu và câu trả lời đều nằm trong dự liệu của lão, sở dĩ lão để Tào Phi đi trấn an Dương Bưu, trên thực tế lão đang thử dò xét Tào Phi, xem nó có thành thực với chuyện nhỏ nhặt này không, Tào Phi không có khoa trương, thừa nhận sự lạnh nhạt trong thái độ của Dương Bưu đối với y, đây chính là chỗ tiến bộ của Tào Phi, cư xử thành thật.

Tào Tháo liền không nhắc tới Dương Bưu nữa, chuyển ngay đề tài:

- Vi phụ hôm nay tìm con, là muốn bàn việc liên Lưu Cảnh Bắc thạt chư Hồ tại Quan Nội, ta nhận được tin tức của Thái Nguyên, Thiền Vu Hung Nô Hồ Trù Tuyền phái đặc sứ tới Nghiệp Đô, hy vọng có thể có được sự ủng hộ của chúng ta, cùng đối phó chung với sự mở rộng mặt bắc của quân Hán, con thấy việc này như thế nào?

- Không thể!

Tào Phi biến sắc, vội la lên:

- Mặc dù Lưu Cảnh là kình địch của chúng ta, nhưng hắn bắc phạt Hồ lỗ chiếm cứ là đại nghĩa dân tộc, nếu chúng ta nhân thừa cơ cấu kết với tộc Hung Nô, việc này sẽ chỉ khiến cho người trong thiên hạ khinh thường chúng ta, khiến chúng ta hoàn toàn thất bại trên chính nghĩa, phụ thân, chúng ta nên tỏ rõ thái độ về việc này, công khai bày tỏ ủng hộ Lưu Cảnh Bắc phạt, không thể có thái độ độ mờ ám, khiến cho người ta hoài nghi việc cấu kết âm thầm của chúng ta với tộc Hung Nô.

- Thái độ của con rất tốt, vô cùng tốt!

Tào Tháo không hề che dấu sự khen ngợi của mình tới đứa con, ông cười nói:

- Con có biết vi phụ làm thế nào không? Ta hạ lệnh cho phía bên Thái Nguyên trực tiếp cự tuyệt đặc sứ Hung Nô đến Nghiệp Đô, và tăng thêm một trăm nghìn quân cho Thái Nguyên, do Chương nhi thống soái, ta cũng muốn thừa cơ thu hồi lại các quận Nhạn Môn, Vân Trung bị Hung Nô chiếm lĩnh, ta còn muốn thừa cơ hội này kết đồng minh với Lưu Cảnh, từng bước kéo dài quan hệ của hai nhà, cho nên ta quyết định để con thay ta đi sứ Trường An, nhân tiện thảo luận trao đổi chuyện thông gia của hai nhà, lấy chuyện thông gia làm cơ sở kết minh, đồng thời thu hồi lại đất đã mất của Hoa Hạ.

Tào Thực vẫn kiên quyết phản đối gả Tào Hiến muội muội cho Lưu Cảnh, nhưng Tào Phi lại tán thành, y thực tế hơn Tào Thực, y biết rằng điều quan trọng nhất đối với Ngụy Quốc là thời gian, cần có thời gian thống trị nội chính, tu dưỡng sinh lợi, và từng bước khôi phục thực lực quân đội, chỉ có vững mạnh lên từ gốc rễ, bọn họ mới có thể chống lại được quân Hán, kiến nghị của phụ thân đã nói trúng suy nghĩ của y, lấy việc cưới xin làm cơ sở, lấy việc phạt Hồ làm mục tiêu chung, quả thật có thể làm dịu đi sự thù địch của hai nhà, tranh thủ thời gian quý giá cho Ngụy Quốc.

Chỉ có điều phụ thân bảo mình đi sứ, Tào Phi ít nhiều có chút lo lắng, mình có thể trở thành con tin của Lưu Cảnh hay không, y do dự một chút rồi nói:

- Con vô cùng đồng ý với quyết định của phụ thân, cùng phạt Hồ với quân Hán, khôi phục Hoa Hạ, nhưng con đi Trường An, có thể sẽ ảnh hưởng đến việc chính trị hay không?

Tâm tư của y dù chưa nói rõ, nhưng Tào Tháo lại mỉm cười và nói:

- Con yên tâm đi! Ta qua lại với Lưu Cảnh bao nhiêu năm nay, hắn là ai, ta rõ hơn ai hết, hắn sẽ không làm khó con, hơn nữa con đi bàn bạc công việc thảo phạt, theo đạo nghĩa hắn cũng sẽ coi con là thượng khách, ngoài ra, con nói với Lưu Cảnh rằng ta sẽ đích thân tới Thái Nguyên, đảm nhiệm chủ soái Đông lộ thảo Hồ, lần này, ta mong muốn kề vai chiến đấu cùng hắn.

Tào Phi bất đắc dĩ, đành phải gật đầu đồng ý:

- Việc này không nên chậm trễ, hài nhi hôm nay thu xếp chút việc, ngày mai sẽ xuất phát!

Đề xuất Voz: Anh yêu em trẻ con ạ!!!
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN