Chương 925: Hung Nô như sói lang.

Chương 925: Hung Nô như sói lang.

Sau khi đánh bài Ô Hoàn, quân Hán liền thay đổi sách lược tiến công, cũng không ồ ạt mở rộng quy mô về hướng Bắc, mà là đưa toàn bộ người dân Hồ Hán của Thượng quận, quận Bắc Địa và quận An Định về Quan Trung, đồng thời xây dựng cải tạo tòa khói lửa hiệu trên dãy núi Bắc Bộ, ban ngày đốt thuốc, ban đêm châm lửa, quân Hán đương nhiên không muốn từ bỏ lãnh thổ rộng lớn của Quan Nội, mà thực hiện sách lược phòng thủ phản kích, chuẩn bị quyết chiến với đại quân Hung Nô.

Lưu Cảnh cũng không vì đánh bại Ô Hoàn mà gấp gáp, hắn biết rõ thực lực quân Hán bây giờ khác xa với người Hung Nô, sự khác biệt chủ yếu biểu hiện ở kỵ binh, lúc này nếu hắn không nghĩ kỹ mà tùy tiện tiến hành quy mô Bắc thượng, một khi gặp phải đại quân Hung Nô, cơ hội giành được chiến thắng của bọn họ cũng không lớn, bọn họ hiện giờ vẫn chưa có sức mạnh của quân Hán ở thời Hán Vũ Đế, có thể kỵ binh đối kỵ binh, giết địch trong hàng nghìn dặm.

Tuy nhiên quân Hán cũng không từ bỏ Quan Nội mở rộng lãnh thổ quốc gia, bọn họ đã chọn dùng sách lược bố điểm, cái gọi là bố điểm chính là lấy kiên thành làm nơi nương tựa, xây dựng cứ điểm quân sự ở khu vực Quan Nội, phát huy hoàn toàn ưu thế phòng ngự sở trường của quân Hán.

Quân Hán ở quận An Định đã chọn lấy huyện Cao Bằng, ở quận Bắc Địa thì chọn lấy huyện Khánh Dương, ở Thượng quận thì chọn huyện Cao Nô, đặc điểm chung của ba huyện này là sự cao lớn và chắc chắn của tường thành, vả lại thị trấn xây ở chỗ cao, dễ thủ khó công, quân Hán lấy ba huyện này làm cứ điểm, mỗi nơi đóng trú năm nghìn quân, cũng tích trữ một lượng lớn lương thực.

Trưa ngày hôm nay, Lưu Cảnh đang ở huyện Cao Nô thị sát chuẩn bị cho chiến tranh, huyện Cao Nô cũng chính là Diên An sau này, lúc này khí hậu ở cao nguyên Hoàng Thổ ấm áp và ẩm ướt, khắp nơi là rừng rậm dày đặc, mọi chốn đều có thể thấy được một mảng cao nguyên rộng lớn, nước sông trong veo, thời Hán Vũ Đế đã từng di dân hàng loạt và đóng giữ, khiến nền kinh tế nông nghiệp ở Quan Nội phát triển hơn bao giờ hết, được gọi là Tân Tần Trung.

Hán Ngu Hủ trong “Tấu phục tam quận sơ” từng miêu tả, ’Đất đai tươi tốt, phù hợp sản xuất chăn nuôi gia súc, trâu ngựa ngậm đuôi, đàn dê đầy đường’, cũng chính là điều kiện khí hậu và địa lý vô cùng thích hợp với cuộc sống dân tộc du mục, người Hô mới quy mô sẽ ồ ạt xuôi nam, chiếm cứ lấy vùng cao nguyên màu mỡ này.

Huyện Cao Nô nằm ở trên lối đi Bắc Hạ Quan Trung, những con đường tập trung ở đây, vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng, cho nên được gọi là “chìa khóa của Tam Tần, vạt áo của Ngũ Lộ”, ở thời Xuân Thu, Ngụy Quốc vì phòng ngự sự xâm lấn của kẻ địch phương Bắc, đã xây nên khu vực Trường Thành và hàng loạt pháo đài Quan Thành, Tần Triều xây thành dựng huyện ở đây, đồng thời xây lên một con đường thắng nối với nước Tần của Quan Trung, ở thời Hán Triều, huyện Cao Nô đã nhiều lần phải sửa chữa, hiện giờ đã trở thành bức tường thành kiên cố đầu tiên của tái Bắc.

Huyện thành nằm trên một ngọn đồi cao, chu vi khoảng hơn mười dặm, chỉ có thể coi là một huyện bậc trung, nhưng thành cao ba trượng, rộng hai trượng, bốn phía mã diện dày đặc, có lợi cho việc phòng thủ, hơn nữa nó nằm ở chỗ cao, đứng trên tường thành cúi xuống dưới, có một ưu thế từ trên cao nhìn xuống.

Lưu Cảnh đứng ở đầu thành nhìn ra phía xa, dòng nước chảy quanh co cách thị trấn vài dặm, rõ ràng ở trên đầu thành có thể thấy được, tại đầu dòng nước có xây dựng bến đò, chủ yếu dựa vào bè da dê để qua sông, quân Hán ở trên bến đò lại xây lên ba trạm canh gác, đây cũng là một ưu thế phòng ngự lớn của huyện Cao Nô, kỵ binh Hung Nô xuất kích xuôi Nam, tất nhiên sẽ bị Khu Thủy ngăn cản, quân Hán liền có thể lập một tuyến phòng ngự ở bờ nam Khu Thủy.

Lưu Cảnh bổ nhiệm Trương Nhậm làm Đô Đốc Cao Nô, trấn thủ huyện Cao Nô, chủ quản phòng ngự tam trấn, lúc này, Trương Nhậm đi đến bên cạnh Lưu Cảnh thấp giọng nói:

- Điện Hạ có cảm thấy quân Hung Nô sẽ đánh từ phía Đông tới hay không?

- Ngươi nói Tả Hiền Vương Lưu Báo sẽ đánh từ phía Đông tới?

Lưu Cảnh chăm chú nhìn Đông Phương, thản nhiên hỏi.

Trương Nhậm gật đầu:

- Lưu Khứ Ti rút lui về phía Bắc, Lưu Báo quan hệ mật thiết, hắn lại là đệ của Lưu Khứ Ti, sao có thể ngồi yên mặc kệ, nếu hắn dẫn đại quân từ phía đông qua Hoàng Hà, chúng ta lập hàng phòng ngự ở Khu Thủy sẽ không có ý nghĩa.

- Quân đội Lưu Báo có đánh tới hay không, điều mấu chốt phải xem thái độ của Tào Tháo! Ta nhận được tình báo của Thái Nguyên, Tào Tháo lệnh cho Tào Chương dẫn năm vạn quân tăng binh Thái Nguyên, như vậy, binh lực quân Tào tại tuyến Thái Nguyên có tới mười vạn người, đã tập hợp các danh tướng như Từ Hoảng, Vu Cấm, Trương Cáp, Tào Chân, ta tin rằng Tào Tháo trong vấn đề trái phải rõ ràng sẽ không đứng nhầm đội, mười vạn đại quân cũng đủ để giữ chân quân đội của Lưu Báo, kỳ thật chúng ta không cần phải lo lắng về Lưu Báo, nhưng thật ra bản bộ Hung Nô của Hô Trù Tuyền, có thể sẽ tiến hành quy mô Nam hạ.

Mới nói đến đây, có binh lính chỉ về phía xa xa hô to:

- Nhìn kìa, khói báo động!

Lưu Cảnh cũng nhìn thấy, khói lửa cách xa hơn mười dặm đốt cháy tới ba lần, bay thẳng lên không trung, dấu hiệu này chứng tỏ có đại quân tới, đương nhiên, khói báo động trên thực tế là khói lửa được truyền đến cách từ bốn trăm dặm, đại quân Hung Nô muốn giết tới huyện Cao Nô, chí ít vẫn phải mất thời hai ba ngày.

Trương Nhậm vội vàng nói:

- Thế nào đại quân Hung Nô cũng xuôi Nam, mời điện hạ trở về Quan Trung, chớ để gặp phải nguy hiểm!

Lưu Cảnh lại nhíu mày, đại quân Hung Nô đã xuôi Nam nhanh như vậy rồi sao? Việc này ngoài dự kiến của hắn, lúc này ba vạn quân đang thu hoạch gấp lúa đã chín, nếu quân Hung Nô xuôi Nam lúc này, sẽ gây uy hiếp nghiêm trọng tới việc thu hoạch lúa mạch của quân Hán.

Lúc này, Pháp Chính chậm rãi đi lên phía trước nói:

- Điện Hạ, thần thì cảm thấy Hung Nô xuôi Nam lúc này chưa chắc đã nhắm vào chúng ta.

Lưu Cảnh phản ứng cực nhanh, tâm niệm vừa chuyển, liền hiểu ngay được ý của Pháp Chính:

- Ngươi nói là, Hung Nô xuôi Nam nhưng thật ra là đi tấn công người Khương!

Pháp Chính gật gật đầu:

- Vi Tiến ở trong báo cáo của quân đội có nói, khi bọn họ đi Linh Châu, đúng lúc gặp sứ giả Hung Nô, dường như vẫn là quý tộc Hung Nô, từ sau A Hoãn chết, người Khương lâm vào nội loạn nghiêm trọng, với lang tính của người hung Nô, bọn họ thèm muốn người Khương đã lâu, cơ hội nghìn năm có một này bọn họ có bỏ qua không?

Lưu Cảnh suy nghĩ một chút, quả thật có khả năng này, lúc ấy hắn nhận được tin tức, người Linh Châu Khương vì Khương Vương chết đã lâm vào nội chiến, không ít đại tướng đều muốn nhân cơ hội xuất binh tấn công Linh Châu, nhưng Lưu Cảnh lại lo lắng việc xuất binh của bọn họ trái lại dẫn đến việc chấm dứt nội chiến của người Khương, chuyển thành đoàn kết nhất trí đối ngoại, hơn nữa hắn còn lo rằng quân đội Hung Nô sẽ tới cưu viện, cho nên cuối cùng hắn cũng không đáp ứng thỉnh cầu của các Đại tướng, để mặc người Khương nội loạn.

Nhưng Lưu Cảnh cũng không ngờ rằng, người Hung Nô lại có thể thừa loạn mà vào, tiến công Linh Châu, hắn trầm tư một lát rồi cười nói:

- Nếu quân đội Hung Nô thật sự tiến công Linh Châu, thì chưa chắc là chuyện xấu, ta rất mong đợi bọn họ diệt vong người Khương Linh Châu, cắt đứt hoàn toàn giấc mộng kiến quốc của người Khương.

Dừng một chút, Lưu Cảnh lại nói với Trương Nhậm:

- Đi Linh Châu chỉ là phỏng đoán, khả năng lớn nhất của Hung Nô vẫn là xuôi Nam, Trương tướng quân có thể mau chóng phái thám báo đi bờ bắc, một khi xác nhận được Hung Nô xuôi Nam, chúng ta sẽ lập tức báo tin quân Hán rút về Quan Trung.

Trương Nhậm thi lễ nói:

- Ty Chức đã hiểu, lập tức phái thám báo Bắc thượng.

Suy đoán của Pháp Chính cũng không sai, quân đội Hung Nô đúng là Tây đi Linh Châu, ba vạn kỵ binh Hung Nô do Lưu Khứ Ti đích thân thống soái, nhân cơ hội nội loạn người Khương, tiến hành tiêu diệt thế lực người Khương mà bọn họ thèm muốn đã lâu.

Cho dù Lưu Khứ Ti nóng lòng muốn dẫn một trăm nghìn đại quân Nam hạ san bằng Quan Trung, giết sạch hết người Hán, nhưng trong lòng gã cũng hiểu được, quân Hán không tấn công Linh Châu, mà đang phòng ngự quân đội của gã nam hạ, quân Hán lúc này tất nhiên đã có chuẩn bị, gã lúc này dẫn ba vạn quân xuôi Nam, chưa chắc thuận lợi.

Ngước lại, người Khương Linh Châu nội loạn nghiêm trọng, bọn họ thừa cơ sát nhập, nếu có thể nhân cơ hội tiêu diệt người Khương, thu hoạch chiến lợi phẩm và dân số, là có thể bồi thường tổn thất của Xa Diên Hải.

Lưu Khứ Ti xuất quân lên đường, ba ngày sau, ba vạn kỵ binh Hung Nô giết tiến vào địa giới người Khương, bọn họ lập tức đi lên một ngọn đồi, phía xa xuất hiện một mảnh lều trại, đó là bộ lạc Bạch Cổ người Khương ở phía Đông, trong mắt kỵ binh Hung Nô đều lộ ra ánh mắt nóng bỏng, Lưu Khứ Ti nghiến răng nghiến lợi nói:

- Xông lên giết, kẻ nào chống cự, giết hết không tha!

Ba vạn kỵ binh Hung Nô la hét, vô cùng hưng phấn lao về lều trại người Khương cách đó vài dặm, Lưu Khứ Ti đang ở trên đồi chưa hành động gì, lạnh lùng nhìn thuộc hạ xông vào giết bộ lạc người Khương, gã mơ hồ nghe thấy những tiếng kêu thảm thiết và tiếng la khóc, ánh lửa dấy lên, khói đặc cuồn cuộn ngút trời, trong lòng Lưu Khứ Ti vô cùng sảng khoái, sự thảm bại tại Xa Diên Hải khiến gã cảm thấy bị sỉ nhục, sự phẫn nộ nhẫn nhịn trong lòng, chỉ có việc giết chóc và cướp bóc tàn khốc mới có thể làm mất đi lửa giận trong lòng gã.

Lúc này, đứa con cả Lưu Mãnh cưỡi ngựa lao vội tới, nói với Lưu Khứ Ti:

- Phụ thân, đánh một đường như vậy, Linh Châu sớm đã bị kinh động rồi, chi bằng con dẫn mười ngàn quân xuôi Nam trước, trực tiếp hướng thẳng tới Linh Châu, đánh tan quân người Khương, con đã chuẩn bị sẵn sàng để đại quân của phụ thân Nam hạ.

Lưu Khứ Ti biết mục đích thực sự của đứa con cả là muốn cướp lấy Khương Vương Cung Linh Châu, Đạt Man đã nói với bọn họ, Khương Vương Cung tráng lệ như thế nào, mỹ nữ nhiều vô kể, điều này khiến cho người ta phải đỏ mắt, tuy nhiên để cho đứa con cả đi trước chiếm lấy dễ dàng thì cũng không phải là chuyện xấu, Lưu Khứ Ti lúc này gật đầu nói:

- Con có thể dẫn một vạn quân bản bộ tới Linh Châu, nếu có thể trong một trận đánh tan quân đội người Khương, những gì bên trong Linh Châu các con hãy cướp lấy.

Lưu Mãnh mừng rỡ, quay đầu ngựa chạy tới bộ lạc người Khương, y mới không vừa ý về số của cải ít ỏi của những bộ lạc này, y phải cướp lấy số tiền tích trữ của Khương Vương trong hai mươi năm.

Vào ban đêm, y liền lệnh cho thuộc hạ ngừng cướp lấy tiền của và phụ nữ, chỉnh đốn quân mã, cả đêm dẫn đầu mười nghìn kỵ binh, giống như một bầy sói xông tới thành Linh Châu.

Đề xuất Tiên Hiệp: Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN