Chương 926: Sứ giả Ngụy Quốc đến

Chương 926: Sứ giả Ngụy Quốc đến

Khi Lưu Cảnh trở lại huyện Cao Bình, phần lớn Khương dân chạy trốn về phía Nam đã chứng thực rằng suy đoán của Pháp Chính hoàn toàn chính xác, Hung Nô cũng không về Nam, mà trực tiếp hạ thủ với người Khương Linh Châu đang trong nội chiến, một tên thương nhân tộc Hán chạy về phía Nam khóc lóc kể lể với Lưu Cảnh về cảnh tượng bi thảm xảy ra ở Linh Châu, quân đội chắp vá tạm thời của bốn Vương Tử chống lại không nổi tự tấn công của kỵ binh Hung Nô, quân đội của Tam Vương Tử Tả Đan dẫn đầu chạy trốn, kéo theo sự sụp đổ toàn tuyến của quân Khương.

Người Hung Nô giết nhập thành Linh Châu như châu chấu, bốn phía đốt giết đánh cướp, vô số báu vật phụ nữ và trẻ em bị bắt đi, bên trong thành Linh Châu dường như biến thành địa ngục trần gian, khói đặc cuồn cuộn che khuất cả bầu trời, của cải mà người Khương tích cóp trong hai mươi năm bị cướp hết chẳng còn gì.

Theo sau quân Nô khoảng trăm dặm đã tiến hành cướp bóc tàn khốc các bộ lạc của người Khương, dê bò bị cướp đi, nhà cửa bị thiêu đốt, trai tráng nam tử bị giết chết, phụ nữ trẻ tuổi thì bị bắt cướp, hơn hai mươi vạn người Khương của Linh Châu trôi giạt khắp nơi, gia viên bị hủy hoại trong chốc lát, những người sống sót đều trốn về Hà Tây và Quan Trung.

Nhìn những người Khương nháo nhác chạy nạn như vậy, Triệu Vân thở dài một tiếng, nói với Lưu Cảnh:

- Từ lúc nội loạn người Khương bắt đầu, dân Khương đã bỏ chạy không ngừng, hiện giờ người Hung Nô xâm lấn Linh Châu, người Khương lại bỏ đi nhiều hơn, ty chức đoán rằng số người dân Khương bỏ chạy kia phải hơn sáu vạn, phần lớn là bỏ gia đình mà chạy.

Lưu Cảnh gật gật đầu, nói với thân binh:

- Truyền mệnh lệnh của ta tới Bình Chương Đài, những nạn dân này và người của Ô Hoàn giải quyết như nhau, sắp xếp cho các huyện tiếp nhận lấy bọn họ, làm lại hộ tịch, những Khương dân tới Hà Tây đoán chừng có hàng vạn người, cố gắng sắp xếp ở quận Võ Uy, lấy nông canh làm chính.

Dừng một chút, Lưu Cảnh hạ lệnh:

- Truyền lệnh Lưu Chính, lệnh cho y phái một đội kỵ binh đi Linh Châu tra xét tình hình của Hung Nô.

Triệu Vân khẽ cau mày hỏi:

- Điện Hạ cảm thấy Hung Nô sẽ chiếm lĩnh Linh Châu sao?

- Chắc chắn rồi!

Lưu Cảnh khẳng định:

- Quan Nội là địa bàn của Lưu Khứ Ti, quân Hung Nô đánh cướp Linh Châu lần này tất nhiên là cấp dưới của y, Linh Châu cách sào huyệt của Lưu Khứ Ti không xa, Lưu Khứ Ti chắc chắn sẽ lợi dụng Linh Châu làm ván cầu tiền đồn của y, từ Tây lộ tiến công quân Hán, mà Hung Nô tiến công Linh Châu lần này chỉ có ba vạn người, điều đó có thể xác định, đại quân Hung Nô của Hô Trù Tuyền vẫn sẽ theo Đông lộ đi về phía Nam, hình thành thế đánh gọng kìm Nam Bắc đối với Quan Trung.

- Vậy Điện hạ cho rằng người Hung Nô khi nào sẽ bắt đầu xuôi Nam?

Lưu Cảnh cười nhạt nói:

- Lưu Khứ Ti đã giết người Khương Linh Châu, việc này khiến ta đoán được thời gian mà bọn họ xuất binh, Lưu Khứ Ti còn phải cần một khoảng thời gian giải quyết thành quả của lần đánh cướp này, như vậy bọn họ nhanh nhất là vào tháng tám, cũng chính là mùa xuất binh truyền thống của người Hung Nô, tiến hành tiến công Quan Trung, chúng ta còn có hai tháng để chuẩn bị.

- Hai tháng!

Triệu Vân suy nghĩ một lát rồi nói:

- Ty chức có một đề nghị không biết Điện hạ có chấp thuận hay không?

- Ngươi nói là được.

Triệu Vân liền chậm rãi nói:

- Vấn đề lớn của chúng ta là kỵ binh không đủ, lần này tuy thu được khá nhiều chiến mã, nhưng huấn luyện một tên kỵ binh ít nhất cần một năm, về thời gian thì không kịp rồi, Ty chức đề nghị từ những người của Ô Hoàn chiêu mộ hai vạn kỵ binh, giao thuế và đãi ngộ ruộng đất cho người nhà bọn họ, tin rằng bọn họ sẵn sàng bỏ sức vì Điện Hạ, lợi dụng sự dũng mãnh và kỹ thuật cưỡi ngựa của kỵ binh Ô Hoàn, phối hợp với binh khí trang bị của quân Hán, tăng cường huấn luyện hai tháng, bọn họ nhất định sẽ trở thành kỵ binh tinh nhuệ của chúng ta.

Cuộc nói chuyện đã nhắc nhở Lưu Cảnh, Lưu Cảnh lập tức nhớ ra, đội ngũ kỵ binh của Tào Tháo cũng có khá đông người của Ô Hoàn, lợi dụng dân tộc du mục bị thu phục để đối phó với một dân tộc du mục khác, việc này là chủ ý không tồi. Lưu Cảnh lập tức đồng ý với đề nghị của Triệu Vân:

- Có thể lệnh cho Bàng Đức và Mã Đại đi chiêu mộ kỵ binh, chuyện này lập tức phải bắt tay làm, một ngày cũng không thể chậm trễ.

Triệu Vân gật gật đầu:

- Ty chức đã rõ, ty chức lập tức đi thu xếp!

Đúng lúc này, từ phía xa truyền đến một trận vó ngựa dồn dập, có tiếng hô báo tin:

- Bồ Tân Quan cấp báo!

Lưu Cảnh quay đầu nhìn lại, thấy một tên lính báo tin vọt tới nhanh như gió, trong lòng Lưu Cảnh không khỏi nao nao, Đồng Tân Quan cấp báo, chẳng lẽ quân Tào tấn công Bồ Tân Quan rồi sao? Nhưng ngẫm lại thì rất không có khả năng, quân báo tin lập tức chạy gấp tới, xoay người xuống ngựa hướng Lưu Cảnh hành lễ theo nghi thức quân đội, trình lên một quyển thư phát nhanh:

- Khởi bẩm Điện Hạ, Bồ Tân Quan cấp báo!

Lưu Cảnh tiếp nhận thư báo và mở ra, vội vàng nhìn một lượt, hắn thở nhẹ một hơi, sự tình không phải là việc mà hắn nghĩ, là Tào Phi đại diện cho Tào Tháo đi sứ Hán Quốc, đã tiến vào Bồ Tân Quan, đang đi tới Trường An, Lưu Cảnh lập tức hiểu rõ dụng ý của Tào Tháo, cười nói với Triệu Vân:

- Xem ra, Đông tuyến của chúng ta sẽ có đồng minh rồi!

Tào Phi phụng lệnh phụ thân đi sứ Trường An, gặp mặt Lưu Cảnh, y bôn ba trên đường, đoàn người cuối cùng đã tiến tới được Quan Trung, tùy tùng của Tào Phi có hơn ba trăm người, y là chính sư, Trần Quần là phó sứ, cùng y đi tới Trường An là Thái Thú quận Phùng Dực Hướng Sủng, Hướng Sủng đồng thời cũng là chủ tướng của Bồ Tân Quan.

Buổi trưa hôm nay, đội ngũ của Tào Phi tiến vào quận Trường An, quận Trường An ở Hán Triều là Kinh Triệu phủ, sau khi Lưu Cảnh cướp lấy Quan Trung, tạm thời đổi tên thành quận Trường An, đợi chuyển dời đô thành từ Thành Đô đến thì khôi phục lại vị trí của Kinh Triệu phủ.

Lúc này đã là giữa tháng sáu lúa mì vụ đông mới thu gặt, ven đường đống lúa mì chồng chất như núi, chim tước cuồn cuộn giống như mây đen từ trong đống lúa mạch bay lên trời, ngay sau đó thấy một lão nông khua xiên xông tới, chửi mắng đám chim trộm này.

Trong cánh đồng cũng vô cùng bận rộn, mấy chục xe chở nước chuyển động cuồn cuộn, dẫn nước từ trong kênh vào trong ruộng, trong ruông nước đàn ông phụ nữ đang bận đào đất cấy mạ, đây là mùa bận rộn nhất trong một năm vừa mới thu hoạch xong lúa mạch, chưa kịp phơi khô, tùy tiện chất luôn lên đường, cần giành lấy thời gian tưới nước ươm mạ gieo trồng lúa mùa, chậm trễ một ngày cũng không được.

Trong ruộng nước như chiếc gương đã cắm đầy mạ một cách đều đặn, nhìn qua không thấy lệch lạc gì, thẳng hàng thẳng lối, Tào Phi gật đầu, Quan Trung không hổ là vùng đất vật hoa thiên bảo, đất đai phì nhiêu, nguồn nước dồi dào, ánh sáng đẩy đủ, các loại phương tiện tưới tiêu thủy lợi có đủ hết, về cơ bản có thể bảo đảm thu hoạch hàng năm, nhìn ra được nông dân ở đây đều vô cùng đầy đủ, nụ cười trên mặt đã nói lên tất cả.

Lúc này, Hướng Sủng ở ruộng lúa nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, hô lớn:

- Đào Thái Thú, là ngươi sao?

Một người nông dân trẻ tuổi đang cấy mạ chậm rãi đứng lên, đầu đội nón lá vành trúc, đang mặc áo vải thô đuôi ngăn, tay áo và ống quần đều vén cao lên, dính đầy nước bùn, trong tay cầm một cây mạ, chính là Trường An Thái Thú Đào Chính. Dựa theo chế độ của Hán Quốc, vào mùa nông, quan phủ các nơi nhất định phải xuống nông thôn trợ nông, Đào Chính liền phân công Thôi Thực quận Thừa Hòa, Thôi Thực chịu trách nhiệm thu xếp người của Ô Hoàn, Đào Chính thì phụ trách trợ nông các nơi thuộc quận Trường An, hôm nay đúng lúc y ở đây trợ giúp hương dân cấy mạ, lại gặp được nhóm người Tào Phi.

Y không biết Tào Phi đã đến, thấy xe ngựa hoa lệ, tùy tùng khá nhiều, còn có cả Thái Thú Hướng Sủng đi cùng, liền biết đấy là sứ thần quan trọng bèn vội vàng gột rửa tay ở dưới rộng nước, đi chân trần lên bờ ruộng, chắp tay cười nói:

- Hóa ra là Hướng Thái Thú, đang đi đâu vậy?

Hướng Sủng giới thiệu với y:

- Vị này chính là Phó thừa tướng của triều đình Tào Tử Hoàn, phụng mệnh Ngụy công đi sứ Trường An.

Đào Chính giờ mới biết người trong xe ngựa là Tào Phi con cả của Tào Tháo, người kế thừa Ngụy Công trong tương lai, y vội vàng tiến lên chào, Hướng Sủng lại giới thiệu Đào Chính với Tào Phi, Tào Phi thế mới biết, hóa ra viên quan trẻ tuổi ba mươi tuổi trước mặt này lại là huynh trưởng của Vương Phi, con trai cả của Đào Gia. Tào Phi sớm đã nghe danh người này, học vấn bình thường, nhưng rất có khả năng, tuy rằng gia tộc giàu ngang một nước, lại có quan hệ đặc thù với Lưu Cảnh, nhưng làm người lại rất cẩn thận khiêm tốn, ở trong quan trường Hán Quốc danh tiếng vô cùng tốt.

Tào Phi liếc nhìn Đào Chính một cái, thấy y có làn da ngăm đen, hai mắt sáng ngời đang mặc áo vải thô, quần rộng thùng thình, chân để trần, hai chân thô ráp, trên bàn chân vẫn có một con đỉa đang đốt, rõ ràng là một nhà nông, nào có chút bộ dạng của quý tộc quyền thế.

Điều này khiến cho Tào Phi không khỏi kính nể, y cảm thấy đây mới thực sự là lương quan. Tào Phi gật đầu cười nói:

- Ta sớm nghe nói về đại danh của Đào sứ quân, hiền lương giản dị, hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền, Đào sứ quân chỉ cần duy trì bản sắc, tiền đồ không thể đo lường được.

Đào Chính vốn dĩ không có ấn tượng tốt lắm về Tào Phi, chẳng qua hôm nay gặp mặt, cảm thấy y cũng không phải là kiểu người lạnh lùng nham hiểm trong truyền thuyết, nói chuyện cũng rất thành khẩn, ấn tượng của Đào Chính đối với Tào Phi cũng có vài phần thay đổi, y cũng khẽ cười nói:

- Lời nói vàng ngọc của Tào phó thừa tướng, Đào Chính sẽ ghi nhớ trong lòng.

Theo quy tắc bình thường, Hướng Sủng là Thái Thú của quận Phùng Dực, gã chỉ phụ trách cùng đi trong quận Phùng Dực, sau khi đưa sứ giả đến quận Trường An, thì nên để quan viên quận Trường An tiếp nhận, đúng lúc gặp được Đảo Chính.

Hướng Sủng liền tranh thủ kéo Đào Chính sang một bên cười nói:

- Đã tới ranh giới của ngươi rồi, ngươi đi cùng hắn về Trường An đi.

Đào Chính tỏ vẻ khó xử, nói với Hướng Sủng:

- Chiều hôm nay ta còn muốn tới huyền Lam Điền sắp xếp mấy trăm hộ dân di cư Ô Hoàn, nghe nói quan huyện cũng không ở huyện Nha, không ai quản việc di dân ở Ô Hoàn, đều ồn ào ầm ĩ cả, ta phải vội đến đó, vị Hán sứ này vẫn thỉnh cầu Hướng huynh tiễn hắn đi Trường An nhé!

Hướng Sủng thấy Đào Chính quả thật bận quá, chỉ biết cười ngượng nói:

- Ngươi đã xin ta như vậy ta đành phải tiễn phật tới Tây Thiên thôi.

Đào Chính mừng rỡ, cảm tạ không ngớt lời, y nhìn xe ngựa rồi hỏi:

- Vị Tào Đại Công Tử này đến Trường An làm gì vậy?

Hướng Sủng do dự một lúc, quan hệ của gã và Đào Chính rất tốt nhưng vẫn có những việc khó nói, nhưng nể mặt quan hệ cá nhân, Hướng Sủng vẫn phải thấp giọng nói với Đào Chính

- Hắn trên đường nói cho ta biết, một là cùng quân Hán đối phó với Hung Nô, sau đó là Tào Tháo muốn có thông gia với Hán Vương Điện Hạ.

- Thông gia ư?

Đào Chính giật mình kinh ngạc:

- Thông gia cái gì?

- Ngươi đã quên chính là Tào Hiến nhà Tào Tháo trong lần đi Thành Đô trước à, Tào Tháo muốn gả cô ta cho Hán Vương Điện Hạ, đoán chừng là làm Thiên Phi!

Hướng Sủng rất thận trọng nói rất rõ hai chữ Thiên Phi, chỉ lo kích động đến Đào Chính, gã thấy Đào Chính biến sắc, vội vàng nói:

- Chuyện này là ta lén nói với ngươi, ngươi đừng có bán đứng ta, nếu không giao tình của chúng ta chấm dứt.

Đào Chính thở dài nói:

- Trong lòng ta biết ơn ngươi còn không kịp, làm sao mà bán đứng ngươi được, yên tâm đi! Việc này ta tuyệt đối không truyền ra ngoài.

Hướng Súng nói xong hai câu, rồi cáo từ rời đi, Đào Chính nhìn đoàn xe đi xa, trong lòng hỗn độn một mớ, lợi ích thiết thân có liên quan tới muội muội của y, y làm sao có thể thản nhiên mà sống được, tuy rằng y vừa mói cam đoan không để truyền ra ngoài việc này, nhưng rồi y đã quyết định, việc này phải lập tức viết thư báo với muội muội, con gái Tào Tháo sắp vào cửa rồi.

Đề xuất Tiên Hiệp: Hung Mãnh Nông Phu
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN