Chương 927: Hữu huyệt lai phong.
Chương 927: Hữu huyệt lai phong.
Tuy rằng kế hoạch của Đào Trạm là ở Trường An một đến hai tháng, nhưng sau khi sống yên ổn một chút, Đào Trạm liền không nghĩ tới việc đi đi về về nữa, mà ở hẳn luôn tại Trường An rồi.
Hơn nữa khí hậu Trường An thoải mái hơn so với Thành Đô, tuy rằng lạnh hơn so với Thành Đô, phần lớn mùa đông ở Thành Đô mưa tuyết mù trời, âm u lạnh lẽo, do vậy Đào Trạm cũng bị phong thấp, mùa đông chân sẽ đau đớn âm ỉ, mà Trường An lại khô hanh nắng ráo, đốt một ít than lửa trong phòng, ấm áp như mùa xuân, việc này vô cùng có lợi với bệnh phong thấp của Đào Trạm.
Điều quan trọng hơn là bọn nhỏ đều muốn mùa đông ở Trường An, nghe nói mùa đông ở Trường An tuyết rất lớn, đại tuyết như chiếc chăn trong sân vậy, trong hồ nước cũng kết thành băng dày cộm, điều này khiến mấy đứa trẻ đều vô cùng trông mong đến mùa đông, không chịu về nước Thục.
Tuy rằng lúc này là giữa hè, nhưng mùa hè ở Trường An lại không ẩm ướt khó chịu, bên ngoài nóng bức, chỗ râm mát lại rất mát mẻ.
Sáng sớm, Đào Trạm đi qua con đường mòn đầy lá cây đá phiến, tối hôm qua cả đêm mưa to, xen lẫn mưa đá, rất nhiều cây cối đều bị tổn hại, lá cây rơi đầy đất.
Nàng đi tới Viện tử nơi mà Tôn Thượng Hương đang sống, tuy rằng điều kiện sống của các nàng còn lâu mới sánh được mới ở Thành Đô, nhưng trong Viện tử rất yên tĩnh, cũng có nhiều phong cảnh thú vị, mọi người sống với nhau cũng thoải mái.
Vừa đi vào sân liền nghe được tiếng cười như chuông bạc của Tôn Thượng Hương truyền đến, còn có một tiếng nói của một người phụ nữ, dường như Tiểu Kiều cũng ở trong phòng.
Nghĩ đến Tiểu Kiều, Đàm Trạm lại suy nghĩ một chút, thời gian sống lâu như vậy, nàng cảm thấy Tiểu Kiều cũng là một người phụ nữ khá là đáng thương, Tào Tháo, Tôn Quyền đều đang có ý đồ với nàng, phụ thân lại ép nàng tái giá, Chu gia cũng không dung tha cho nàng, trên thực tế nàng đã không có chỗ để đi.
Nhìn ra được Tiểu Kiều rất muốn trở thành một thành viên trong gia đình nàng, hơn nữa nàng ta chưa bao giờ sinh con, không có sự phiền muộn của con cái, dung mạo tuyệt thế của nàng ta khiến cho bất kỳ người đàn ông nào cũng đều khó có thể cự tuyệt.
Đào Trạm là một người phụ nữ văn minh, nàng biết rằng với địa vị của chồng, không thể chỉ có một vài người phụ nữ bọn họ được, chỉ cần không vi phạm nguyên tắc của nàng, nàng cũng nguyện ý nhận người mới nhập phủ.
Tỷ như Thái Thiếu Dư, Đào Trạm không thể tiếp nhận nàng ta, nàng ta là chị dâu của Lưu Cảnh, đã từng được triều đình sắc phong là phu nhân Kinh Châu Mục, hiện tại Lưu Tông ở Nghiệp Đô rất khá, cũng chưa tái giá, nếu chồng nhận nàng ta, sẽ có nghi ngờ về vi phạm luân lý.
Cũng chính là duyên cớ này, Thái gia cũng không muốn Thái Thiếu Dư tái giá vào Lưu Gia, chỉ có điều Thái gia sợ hãi trước quyền thể của Lưu Cảnh, nên không dám lên tiếng.
Mà ngay cả việc Thái Mạo nịnh nọt bợ đỡ từ trước đến nay, cũng không muốn con gái tái giá làm thiếp cho Lưu Cảnh, Đào Trạm cũng tự nhiên không thể đồng ý với cảnh cửa hôn nhân này, nàng thà cấp cho Thái Thiếu Dư tiền bạc dư đủ, để nàng ta an phận nửa đời sau này cũng không muốn làm tổn hại đến danh tiếng của chồng.
Giống như Hán Huệ đế lấy cháu gái làm hoàng hậu, lúc đó tập tục cũng không ổn, nhưng hôm nay mà nói, cũng là việc hết sức vô lý, Hán Huệ đế cũng vì vậy đã để lại một vết bút không hề vẻ vang gì trong lịch sử.
Mà chồng nàng ta cũng có thể sẽ lên ngôi Hoàng Đế, Đào Trạm sao lại không phải kiêng kỵ vết bút của sử gia cơ chứ!
Tiểu Kiều thì không như vậy, huyết thống còn xa, không phải lo lắng gì về mặt luân lý, nếu chồng nguyện ý nhận nàng ta làm thiếp, thì không phải là không thể.
Chỉ có điều, dường như Tôn Thượng Hương không thể tiếp nhận cánh cửa hôn nhân này, kỳ thật Đào Trạm cũng biết, đây cũng không phải sự đố kỵ của Tôn Thượng Hương mà là nàng cảm thấy phu quân lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, cô gái nhỏ này có tính cách kiên cường khí khái, suy nghĩ cũng không đủ sâu sắc, nàng dĩ nhiên không nhìn ra được tâm tư của Tiểu Kiều.
Đào Trạm cũng không muốn nói ra sớm, chuyện này vẫn thuận theo tự nhiên thì tốt hơn.
Đi vào Viện tử, thị nữ liền nhìn thấy nàng, lập tức bẩm báo:
- Vương phi đến rồi!
Tôn Thượng Hương tươi cười chào đón:
- Đại tỷ tới rồi đấy ư?
- Ta có việc muốn trao đổi với muội!
Đào Trạm cười rồi kéo lấy tay của nàng ta, hai người đi vào gian phòng, trong phòng đặt một bồn đá, hơi đá lan tỏa khiến cho căn phòng mát lạnh khác thường, Tiểu Kiều ngồi bên cạnh bồn đá, thấy Đào Trạm tiến vào, nàng vội vàng đứng lên.
- Kính chào Vương Phi!
Đào Trạm cười gật đầu hỏi:
- Tối hôm qua ngủ có ngon không?
- Vừa mới bắt đầu thì có chút mưa đá nhưng nhanh chóng quen rồi, ta đang cùng Thượng Hương nói về mưa đá, nhưng tối hôm qua có chuyện gì xảy ra vậy?
- Tối hôm qua gió khá to, một thân cây bị thổi đổ, đúng lúc đè nát cả mái đình.
- Khó trách, chúng ta đều nghe thấy những tiếng hô hoán to nhỏ, còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì?
Đào Trạm kéo Tôn Thượng Hương ngồi xuống, cười nói với hai người:
- Hôm nay nhận được lời nhắn của tướng quân, nói rằng việc dời đô Trường An có thể phải lùi lại vào mùa xuân sang năm rồi, đúng lúc hai ngày nữa sẽ có một đội quân trở về Thành Đô, nếu chúng ta muốn trở về có thể đi cùng đội quân đó.
Tôn Thượng Hương suy nghĩ một chút nói:
- Đại tỷ muốn trở về sao?
Đào Trạm lắc đầu:
- Nói thật, ta không muốn tiếp tục gây sức ép, trở về một chuyến thu dọn những thứ đồ này, nghĩ phải dọn những cái rương này, ta bây giờ vẫn còn sợ hãi.
Tôn Thượng Hương cũng mỉm cười:
- Hôm qua ta vẫn nói với Tiểu Kiều, không muốn trở về Thành Đô rồi.
- A Liên thì sao?
Đào Trạm cười hỏi Tiểu Kiều.
- Ta không sao, các tỷ không cần suy xét ta, ta thích ích được trong mọi hoàn cảnh.
Tiểu Kiều thản nhiên cười, nàng chỉ là khách, nhưng ở vấn đề này thì nàng không có quyền lên tiếng.
- Vậy cứ như thế đi!
Đào Trạm gật đầu, cười nói:
- Vậy chúng ta ở lại Trường An, không trở về Thành Đô nữa.
Đào Trạm đứng lên nói:
- Vậy ta trở về phòng viết thư gửi cho tướng quân.
Đào Trạm đi rồi, trong lòng Tiểu Kiều có chút lo lắng, một lát sau, nàng nhỏ giọng nói với Tôn Thượng Hương:
- Thượng Hương, ta muốn trở về.
- Ngươi đang nói gì vậy?
Tôn Thượng Hương ngạc nhiên.
Tiểu Kiều thở dài:
- Thời gian ta ở đây không ngắn, ta nghĩ ta cần phải trở về.
Gương mặt của Tôn Thượng Hương lập tức trầm xuống:
- Ngươi về đâu vậy? Ngươi còn có thể đi về đâu? Chính ngươi cũng nói không có nơi nào để đi, ở nơi này của ta không tốt sao? Nếu ngươi chê ta lãnh đạm, ta đây cũng không thể nói gì hơn.
- Ngươi đối với ta như tỷ muội, ta còn cái gì chưa đủ đâu, chỉ có điều…. làm sao mà ở nhà ai đó làm khách mãi được? Cho dù chủ nhà không chê, thì người làm khách cũng nên tự biết mình chứ.
Tôn Thượng Hương nhìn nàng ta, ngập ngừng nói:
- Bằng không ta làm mối cho ngươi, gả làm cho Tưởng Thượng Thư được không? Vợ của y năm ngoái mắc bệnh qua đời, bây giờ muốn lấy vợ mới, nhiều người mai mối rồi nhưng y đều cự tuyệt, lần trước chúng ta gặp y trên đường, ta phát hiện thấy ánh mắt y nhìn ngươi rất đặc biệt, ta cảm thấy y có ý với ngươi.
Tiểu Kiều cười ngượng một tiếng rồi nói:
- Lúc trước cha ta ép ta xuất giá, ta mới chạy trốn tới nơi này, hiện giờ ngươi lại ép ta, vậy thì đêm nay ta đi.
Tôn Thượng Hương tiến lên cầm tay nàng ta, dịu dàng nói:
- Ngươi có biết ta quan tâm ngươi, ngươi vẫn chưa tới ba mươi tuổi, cứ tiếp tục ở góa như vậy, con thì không có, nửa đời sau của ngươi làm gì đây? Người phụ nữ luôn phải có nơi dựa vào chứ.
- Ta biết rằng, ta cũng muốn tái giá, chỉ có điều… Ta muốn lấy một người đàn ông mà ta thích.
Nói đến đây, âm thanh của Tiểu Kiều rất trầm:
- Ta thật ra cũng không thèm để ý đến danh phận gì.
Tôn Thượng Hương cười nói:
- Vậy ngươi thích ai, nói cho ta biết, ta đến làm mối hộ ngươi.
Trong lòng Tiểu Kiều thở dài một tiếng. Cô gái ngốc nghếch này, mình nói đến mức này rồi, nàng ta vẫn không hiểu, lúc nào cũng muốn bênh vực kẻ yếu, luôn nói chồng nàng ta đúng là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.
Tiểu Kiều bất đắc dĩ, chỉ lắc lắc đầu nói:
- Chuyện này sau này hãy nói đi!
Đào Trạm trở về phòng viết cho Lưu Cảnh một phong thư, nói cho hắn biết, mình và Thượng Hương cũng không muốn trở về Thành Đô, đúng lúc này, có thị nữ vội vàng đi tới cửa nói:
- Vương Phi, Chu phu nhân tới rồi.
Chu phu nhân chính là chị dâu của Đào Trạm, vợ của Đào Chính, nàng ta cũng xuất thân nhà quyền quý tại Sài Tang, môn đăng hộ đối với Đào Chính, huynh trưởng của nàng ta là Chu Tuần năm xưa đảm nhiệm huyện lệnh Sài Tang, sau này đảm nhiệm Thái Thú quận Trường Sa, hiện đương nhiệm Đại Phu Ngự Sử phủ Hán Quốc, cũng là trọng thần của Hán Quốc, Chu Thị mặc dù xuất thân con nhà giàu, nhưng nàng ta là người vô cùng hiền lành, quan hệ với Đào Trạm rất tốt, thường xuyên qua lại.
Đào Trạm vội vàng nói:
- Mời tỷ ấy vào!
Không đợi lâu, thị nữ dẫn Chu thị đi vào phòng, Đào Trạm tiếp đón và cười nói:
- Trời nóng như vậy, đại tẩu sao ra ngoài thế.
Chu thị hé miệng cười:
- Tối hôm qua mưa to, sáng sớm trời mát mẻ, tới thăm muội một chút, nếu muội không hoan nghênh thì ta đi vậy.
- Ta nói sai rồi, đại tẩu mau ngồi xuống đi.
Đào Trạm kéo Chu thị ngồi xuống, nàng biết rằng đại tẩu đến sớm như vậy, tất nhiên là có việc, nàng lệnh cho thị nữ dâng ướp lạnh trà ô mai lên, nàng thì nói chuyện về tình hình của đứa nhỏ, Chu thị lúc này mới nhắc tới việc chính, nàng ta cười nói:
- Hôm nay ta thực sự tới làm mối.
Đào Trạm cũng mỉm cười:
- Con của muội còn nhỏ nha! Chẳng lẽ lại làm mối cho tướng quân nhà muội sao?
- Tuy rằng người muốn gả cho Hán Vương Điện Hạ rất nhiều, nhưng lần này không phải!
- Vây là cho ai?
Chu thị suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Ngày hôm qua mẹ của Tưởng Thượng Thư tới tìm ta, đã hỏi tới việc của phu nhân Tiểu Kiều, bà ấy muốn cầu hôn Tiểu Kiều phu nhân hộ đứa con trai, không biết có khả năng hay không?
Đào Trạm sửng sốt, sau một lúc lâu hỏi:
- Đại tẩu đồng ý bà ấy chưa vậy?
- Ta sao có thể đồng ý, ta chỉ nói ta sẽ đi hỏi hộ bà ấy, còn việc này đương nhiên phải tự Tiểu Kiều đồng ý mới được.
Đàm Trạm cúi đầu không nói, trong lòng hiện tại hơi khó xử, tuy rằng nàng biết Tiểu Kiều thực sự thích chồng của mình, nàng ta sở dĩ ngàn dặm đến đấy kỳ thật là muốn vào gả vào cửa nhà mình, nhưng rõ ràng chồng nàng chẳng tỏ thái độ gì cả.
Gả cho Tưởng Uyển thật ra rất tốt, tương lại có thể làm phu nhân tướng quốc, mà gả cho chồng mình thì nhiều nhất chỉ có thể làm thiếp, tương lai có thể làm Tần phi, nếu Tiểu Kiều thông minh một chút, nàng ta nên lựa chọn làm phu nhân của tướng quốc.
Tuy nhiên, nếu chồng mình biết chuyện này, chỉ sợ chàng sẽ mất hứng, việc này khiến cho nàng nhất thời khó có thể trả lời được.
Suy nghĩ một lúc lâu, Đào Trạm thở dài nói:
- Chuyện này chỉ sợ phải hỏi bản thân Tiểu Kiều một câu trước, cần nàng ta đồng ý mới được.
Chu thị cũng là người cực kỳ thông minh, nàng ta thấy Đào Trạm trả lời thật sự do dự, rất miễn cưỡng, liền cảm thấy việc này e rằng không đơn giản như vậy, với vẻ đẹp thiên tiên của Tiểu Kiều, rất có thể Hán Vương đã nhìn trúng Tiểu Kiều, chính bà mối này đã gây rắc rối, tranh giành phụ nữ với Hán Vương, thật không phải là việc làm sáng suốt.
Thôi bỏ đi, chuyện này để sau hẵng nói, ít nhất đã biết rõ tình hình, nghĩ đến đây, Chu thị vội vàng cười nói:
- Chuyện này ta chỉ thuận miệng hỏi một chút, chứ kỳ thật ta không phải là bà mối, sau này hãy nói nhé!
Đào Trạm gật đầu:
- Chẳng qua muội có thể thử một chút, xem bản thân nàng ta có ấn tượng thế nào với Tưởng Thượng Thư, nếu nàng ta nguyện ý lấy Tượng Thượng Thư, mà muội giữ kín không nói ra, điều này cũng không công bằng với nàng ta.
- Muội thử đi! Dù sao đừng nhắc đến ta là được rồi.
- Muội biết, muội sẽ không nhắc đến tẩu, nói Tưởng Thượng Thư dục cưới vợ mới, bên ngoài truyền đi rất rộng, để xem phản ứng của nàng ta.
Chu thị gật đầu rồi nói:
- Ta vẫn còn một việc nữa, huynh trưởng của muội hôm qua viết thư đến, chàng nghe được một tin, có thể có liên quan tới muội đấy.
- Tin gì vậy?
- Trong thư huynh trưởng của muội có nói, Tào Tháo phái con cả Tào Phi đi sứ Trường An, một mục đích trong đó là muốn thông gia với Hán Vương, gả Tào Hiến cho Hán Vương.
Một lúc sau, Đào Trạm mới thở dài một tiếng, chuyện này cuối cùng cũng đến rồi.
Đề xuất Huyền Huyễn: Tiên Giới Đệ Nhất Nội Ứng