Chương 928: Đồng minh đặc biệt.
Chương 928: Đồng minh đặc biệt.
Nhận được tin Tào Phi đi sứ Hán Quốc, Lưu Cảnh cũng gấp rút chạy về Trường An, hắn đương nhiên biết mục đích đi sứ của Tào Phi, Tào Tháo tăng một trăm nghìn binh lính ở Thái Nguyên, các đại tướng như Tào Chương, Tào Chân, Từ Hoảng Trương Cáp đều tới Thái Nguyên, việc này ám chỉ với hắn, quân Tào cũng dụng binh với Hung Nô.
Tào Tháo đồng ý dụng binh Hung Nô, điều này đối với Lưu Cảnh mà nói là việc cầu còn không được, thực lực của quân Hán tuy rằng không kém, nhưng về kỵ binh lại tương đối yếu kém, nếu ở phía Nam, thì ba Hung Nô cũng không phải là đối thủ của hắn, nhưng ở thảo nguyên phương Bắc, để quyết đấu với kỵ binh thì quân Hán thực sự không có ưu thế.
Cũng chính vì như vậy, quân Hán mới từ bỏ việc dụng binh với người Khương ở Linh Châu, tác chiến trên hai tuyến, hắn nhất định thua, hơn nữa hắn phải đối mặt không phải là một đội Hung Nô của Lưu Khứ Ti mà là cả Nam Hung Nô, hơn mười vạn kỵ binh dồn xuống phía Nam, điều này khiến cho Lưu Cảnh cảm nhận được áp lực rất lớn.
Nhưng nếu quân Tào cũng nguyện vì đại nghĩa dân tộc, đầu nhập cùng chống lại Hung Nô, Lưu Cảnh còn vô cùng hoan nghênh, nội chiến dù nội chiến nhưng vì đại nghĩa dân tộc, cho dù là kẻ thù, cũng có thể tạm thời từ bỏ hận thù, nhất trí đối ngoại.
Tin rằng Tào Tháo cũng có cái chí khí này, tạm gác binh đao với Lưu Cảnh, cùng nhau đánh Hung Nô.
Hai ngày sau, đoàn người Lưu Cảnh đã tới Trường An, lúc này Trường An vẫn khá hỗn độn, đồng ruộng ngoài thành đang bận rộn thu hoạch vụ hè, mà trong quân doanh ngoài Đông thành còn an trí hơn mười vạn người Ô Hoàn và người Khương sinh sống.
Cho dù quan viên chủ yếu của Hán quốc đều đã tới Trường An, rồi điều động hàng trăm sĩ tử đến hỗ trợ, nhưng nhân sự vân không đủ, quan phủ địa phương vẫn cần có thời gian chuẩn bị, khiến cho việc thu xếp an trí tiến triển vô cùng chậm chạp.
Đoàn người Lưu Cảnh vừa mới chạy tới chỗ cửa thành, một vài tên kỵ sĩ từ cửa thành đối diện chạy tới, đi đầu chính là Tư Mã Ý, phía sau còn có Hồng Lư Khanh Lưu Mẫn. Tư Mã Ý và Lưu Mẫn đã thấy Lưu Cảnh, vội vàng ghìm chặt dây cương ngựa chờ ở bên đường.
Lưu Cảnh thắng ngựa chậm dần, tiến lên cười nói:
- Trọng Đạt tới Trường An bao lâu rồi?
Tư Mã Ý vội chắp tay nói:
- Vi thần đã tới đây từ năm ngày trước, có điều Từ Thượng Thư và Tưởng Thượng Thư đã tới rất lâu, Đồng Thượng Thư và Phí Thượng Thư thì đóng giữ ở Thành Đô.
Từ Thứ và Tưởng Uyển đã tới Trường An để thu xếp người Ô Hoàn, mà Tư Mã Ý để tác chiến với Hung Nô, gã chủ quản việc quân, chiêu mộ binh lính, phân phối quân giới, trợ cấp những sĩ binh hi sinh tại mặt trận... đều nằm trong phạm vi chức trách của gã.
Lưu Cảnh vừa liếc nhìn Lưu Mẫn, cười nói:
- Tào Phi đến Trường An sao?
Lưu Mẫn là Hồng Lư Khanh, chủ quản phiên thuộc cũng như ngoại giao ở Hán Quốc, tiếp đãi sứ giả Ngụy Quốc chính là phạm trù chức trách của y, Lưu Mẫn vội vàng thi lễ:
- Khởi bẩm Điện Hạ, hôm qua Tào Phi đã đến Trường An, vi thần sắp xếp y ở trạm dịch, Điện Hạ có tới gặp y luôn không?
Lưu Cảnh ngẫm nghĩ một chút, liền cười nói với Tư Mã Ý:
- Trọng Đạt đừng ngại thay ta đi nói chuyện với y, cứ trao đổi sơ qua với y trước, sau đó ngày mai ta tới hỏi thăm y tiếp.
- Vi thần đã rõ!
Lưu Cảnh gật đầu rồi cười nói:
- Vào thành trước đi! Nói cho ta nghe một chút về tình hình Thành Đô xem có việc gì quan trọng không?
Đoàn người vừa đi vừa nói chuyện, rất mau chóng vào thành Trường An.
Tào Phi đã ở Trường An một ngày, đây là lần thứ tư y đến Trường An, ba lần trước y đều thay phụ thân đến Quan Trung tuần tra, thị sát dân sinh, khảo sát lại trị, tiền hô hậu ủng, nở mặt vô tận.
Còn lần này, y cũng lấy danh nghĩa sứ thần đi sứ nước khác, cảnh còn người mất, Trường An đã không thuộc về bọn họ, việc ngày khiến Tào Phi có một sự mất mát không thể nào nói ra được.
Tào Phi khoanh tay đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn chằm chằm vào hồ nước phía ngoài cửa sổ, hoa sen nở rộ, lá cây xanh biếc, khẽ lay động trong gió.
Suy nghĩ của Tào Phi lúc này lại bay tới Nghiệp Đô, y tới Trường An rồi mới nhận ra nguyên nhân thật sự mà phụ thân để y đi sứ, hai lần trước Tam đệ Tào Thực đi sứ thất bại, để lại ấn tượng cực kỳ xấu cho phụ thân, phụ thân hy vọng y lúc này đây có thể đi sứ thành công, có lẽ đây cũng là một điều kiện quan trọng để y được lên vị trí thế tử.
Lúc này, trong Viện tử có thị vệ bẩm báo:
- Khởi bẩm công tử, Tư Mã Thượng Thư cầu kiến!
Tư Mã Thượng Thư dĩ nhiên là Tư Mã Ý, vốn là chủ bộ của phụ thân, sau này đầu hàng Lưu Cảnh ở quận An Lục, hiện tại không ngờ lại được thăng làm tướng quốc.
Tào Phi lòng dạ rất sâu, y không giống với người huynh đệ Tào Thực hành động theo cảm tính, liền gật đầu nói:
- Mời gã vào, ngoài ra, cũng mời cả Trần tiên sinh đến nữa.
Trần Quần sống ở bên cạnh, rất mau chóng vội vàng tới rồi, đúng lúc gặp Tư Mã Ý, y vội vàng mời Tư Mã Ý vào.
- Trọng Đạt, đã lâu không gặp!
Tào Phi tươi cười tiếp đón.
Năm đó, quan hệ của Tào Phi và Tư Mã Ý vô cùng tốt, nếu Tư Mã Ý không đầu hàng Lưu Cảnh, thì bây giờ đã là phụ tá đắc lực của Tào Phi, trở thành thần tử tam phúc của thế tử, nhưng thời gian không thể đảo lộn, trong lòng Tào Phi cũng chỉ lấy làm tiếc nuối.
Tư Mã Ý cũng đáp lễ:
- Không ngờ Trưởng Công Tử lại đích thân đến, nhiều năm không gặp, Trưởng Công Tử thần thái vẫn như trước.
Đây chỉ là một cách nói chuyện khách sáo, cho dù Tào Phi có trở nên gầy như que củi, Tư Mã Ý cũng sẽ khen y như ngày nào, đó chỉ là lời nói khách sao, chỉ là để tránh làm mất mặt nhau thôi.
Hai người cười ha hả, Tào Phi mời Tư Mã Ý vào nhà ngồi, Trần Quần ở bên cũng ngồi xuống, kinh nghiệm đi sứ của Trần Quần nhiều hơn so với Tào Phi, y biết rằng Tư Mã Ý hôm nay có thể tới đây, tất nhiên là Lưu Cảnh đã trở lại.
Trần Quần sợ Tào Phi không biết, liền cười mở miệng cười trước dò hỏi:
- Nghe nói Hán Vượng Điện Hạ đã trở lại, đúng không nhỉ!
Tào Phi ngẩn ra, Lưu Cảnh trở về rồi sao? Tại sao mình không biết, y nghi ngờ nhìn Trần Quần, thấy Trần Quần dùng ánh mắt ám chỉ cho mình, Tào Phi lập tức kịp phản ứng, Trần Quần đang thử dò xét Tư Mã Ý, kỳ thật cũng đang nhắc nhở chính mình, nếu Lưu Cảnh trở về, như vậy Tư Mã Ý tới thăm mình chính là do Lưu Cảnh sắp xếp tới nhằm thăm dò mình.
Tào Phi âm thầm cảm kích sự thông minh của Trần Quần, y uống một ngụm trà, cũng cười mà không nói, Tư Mã Ý chỉ suy nghĩ một chút, liền thản nhiên cười nói:
- Hán Vương Điện Hạ quả thật đã trở lại, sáng hôm nay vừa mới trở về, ngài phải xử lý trước một chút việc khẩn cấp, sau đó mới có thể bận tâm đến Công Tử, ngài để ta tới hỏi thăm Công Tử trước, xem xem Công Tử cần cái gì không.
Trần Quần thấy mình đoán trúng, trong lòng âm thầm đắc ý, chẳng qua y nhiều lời như vậy là giọng khách át giọng chủ, Trần Quần liền biết điều mà giữ im lặng.
Tào Phi được Trần Quần nhắc nhở, suy nghĩ cũng được khai sáng, tự mình thu xếp, hỏi bản thân xem thiếu cái gì, đó là chuyện của Hông Lư Khanh Lưu Mẫn, Lưu Cảnh tuyệt không để một Thượng Thư động tay vào chuyện nhỏ nhặt này.
Nghĩ đến việc này, Tào Phi cũng cười nói:
- Sống ở đây khá tốt, nơi này so với Nghiệp Đô thì có rất nhiều muỗi, đêm đến thì vô cùng phiền não.
Tư Mã Ý ha hả cười:
- Con muỗi tuy nhỏ, lại khiến cho người ta tâm thần bất an, đến đọc thư cũng không có tâm trạng, ta sẽ dặn trạm dịch giải quyết những phiền phức này.
Tào Phi nói vài câu phiếm với Tư Mã Ý, không hề nói tới mục đích mà bọn họ tới Trường An lần này, ngay cả Tư Mã Ý cũng thầm giật mình, so với sự ngay thẳng thành thật của Tào Thực thì Tào Phi này quả thật lòng dạ rất sâu, không để lộ chút ẩn ý nào, bắt đắc dĩ Tư Mã Ý phải chủ động hỏi:
- Không biết Công tử đến Trường An lần này, có chuyện gì đặc biệt?
Đề xuất Voz: Tâm sự " cây trúc ma "