Chương 929: Đồng minh đặc biệt.

Chương 929: Đồng minh đặc biệt.

Tào Phi và Trần Quần nhìn nhau, trong lòng đã hiểu rõ, sáng hôm nay Lưu Cảnh chạy về Trường An, lập tức buổi chiều Tư Mã Ý tới hỏi thăm, bởi vậy có thể thấy được Lưu Cảnh rất muốn liên kết với quân Tào cùng đối phó với Hung Nô, cũng nói thực lực của quân Hán vẫn không mạnh như trong tưởng tượng.

Tào Phi liền thành khẩn nói:

- Ta phụng mệnh phụ thân đi sứ Trường An lần này, chủ yếu là muốn thay phụ thân cảm ơn Hán Vương Điện Hạ, lần trước hai nước Ngụy Hán đã thực hiện hiệp nghị giải hòa, chúng ta cũng thấy rõ được thành ý của quân Hán, đã lui binh toàn bộ, mặt khác, cha ta cũng nguyện ý hợp tác với quân Hán xuất binh với Hung Nô, khôi phục biên giới Hoa Hạ.

- Quân Tào cũng muốn tiến công Hung Nô sao?

- Đúng vậy!

Tào Phi gật đầu, nghiêm nghị nói:

- Phương Bắc khổ vì Hung Nô đã lâu, từ thời hai Hoàng Đế Hoàn, Linh, triều cương tan vỡ, phòng ngự biên cảnh lỏng lẻo, Hồ kỵ lấy Hung Nô cầm đầu không ngừng xâm nhập vào phía Nam, hủy hoại ruộng vườn, đốt cháy nhà cửa, đánh cướp của cải, giết hết người Hán, dân đói khắp nơi, dân chúng lưu lạc hàng chục năm không hết, năm trăm cơ nghiệp đồn điền của di dân Đại Hán bị hủy hoại trong chốc lát, cha ta thống nhất phương Bắc, Bắc đánh Ô Hoàn đuổi Hung Nô ra Trung Nguyên, nhị đệ của ta đóng quân ở U Yến, phòng ngự Hung Nô, trấn an vùng biên giới cũng không phải một ngày, chỉ tiếc rằng Hung Nô hùng mạnh, chiếm đoạt cả Tịnh Châu và Quan Nội (thuộc miền Sơn Tây), quân Tào tuy muốn ngăn địch, nhưng thực lực không đủ, không có cách nào đuổi giặc Hồ đi để khôi phục Hoa Hạ được, bây giờ quân Hán cố ý Bắc công Hung Nô, cha ta sao có thể khoanh tay đứng nhìn?

Tư Mã Ý đứng dậy thi lễ:

- Lời nói vàng ngọc của Công tử, Tư Mã Y vừa mới thất lễ, vô cùng xin lỗi Công tử.

Tào Phi cười khoát tay áo:

- Trọng Đạt không cần như thế, lần này ta tới, ngoài trao đổi việc đối phó với Hung Nô ra, còn hy vọng thông gia với Hán Vương, phụ thân nguyện gả muội ta cho Hán Vương Điện Hạ làm thứ phi.

- Tào Tháo thật sự muốn gả Tào Hiến con gái bảo bối của lão cho ta sao?

Trong thư phòng, Lưu Cảnh không nhịn nổi bật cười ha hả.

Tư Mã Ý còn nhớ rõ năm ngoái khi màTào Tháo lần đầu tiên đề xuất gả con gái cho Lưu Cảnh, lúc ấy nét mặt của Lưu Cảnh lạnh nhạt, coi thường không thèm để ý, nhưng hôm nay hắn lại cười một cách sảng khoái, bởi vậy có thể thấy được lòng hắn đã có thay đổi, Tư Mã Ý cũng vui vẻ nói:

- Kỳ thật Bình Chương Đài tán thành Điện Hạ lấy con gái Tào Tháo làm vợ, việc này rất tốt đối với một thiên hạ thống nhất.

Lưu Cảnh bật cười, lắc đầu nói:

- Nếu các ngươi tán thành nguyên nhân cho đám hỏi này là vì một thiện hạ hòa bình thống nhất, vậy thì các ngươi có thể sẽ phải thất vọng rồi, chiến tranh giữa ta và Tào Tháo tuyệt đối sẽ không vì một cửa hôn nhân này mà dừng lại, cũng sẽ không vì một lần liên kết với Hung Nô mà từ nay về sau biến thù thành bạn, chiến tranh nên xảy ra hay phải xảy ra, nên thê thảm vẫn thê thảm, Tào Tháo cũng sẽ không trông cậy vào cửa hôn nhân mà để dừng bước tại Đồng Quan, lão chẳng qua là suy nghĩ cho gia tộc Tào thị mà thôi.

- Có thể liên thông mối hôn nhân này, chí ít có thể khiến cho đại tướng mưu thần trung thành với Tào Thị cuối cùng có thể chấp nhận Điện Hạ, có thể cống hiến vì Điện Hạ mà không phải ẩn cư nơi núi rừng, ta cảm thấy trong phương diện thu nạp nhân tài, sẽ có rất nhiều chỗ tốt.

- Đúng vậy!

Lưu Cảnh gật đầu nói:

- Nếu ta làm rể Ngụy Công, thì đã có cái danh chính thống, trong tương lai Trương Liêu, Từ Hoảng, Trương Cáp, Hứa Chử, Vu Cấm... những danh tướng này cũng sẽ trung thành với ta, điểm này cũng khiến ta rất dao động.

- Như vậy Điện Hạ đồng ý liên kết cùng với Tào Tháo đối phó Hung Nô sao?

- Nếu chỉ đối phó với Hung Nô, ta cảm thấy vấn đề không lớn, tuy nhiên sự việc có thể không đơn giản như vậy.

Tư Mã Ý suy nghĩ một chút nói:

- Điện Hạ muốn Tào Tháo chủ đạo trận chiến Hung Nô lần này sao?

- Với tâm tính của Tào Tháo, lão nên suy nghĩ như vậy, tuy nhiên lão cũng xấu hổ khi đề ra yêu cầu như vậy, ta đoán chừng lão để cho con rối Hán Đế kia hạ chỉ, lão lấy cái danh của thừa tướng Đại Hán kia làm chủ soái Bắc đánh Hung Nô, ta làm phó soái, nếu đánh bại Hung Nô, phần công lao Bắc đánh giặc Hồ này, phần lớn là lão làm.

- Nhưng như vậy cũng chỉ là hư danh, cũng không có ý nghĩa thực tế gì, trái lại lão còn muốn đánh dẹp dân phu, hao phí tiền lương, đối với chúng ta mà nói, có thể hoàn toàn đánh bại Hung Nô, giải quyết hoạn nạn ở phương Bắc, để chúng ta có thể thuận lợi dời đô Trường An, ý nghĩa lại không hề tầm thường, ta không rõ, Tào Tháo gây sức ép như vậy có ý đồ gì?

Lưu Cảnh thản nhiên cười nói:

- Trọng Đạt, ngươi phải hiểu được Tào Tháo, lão đã hơn sau mươi tuổi, rất xem trọng tên tuổi sau này của mình, kỳ thật ý đồ của lão chính là cái hư danh này, vì cái danh sau này, lão không tiếc hối lộ con gái cho ta, một chút khổ tâm của lão, cũng chỉ có ta mới có thể hiểu được thôi!

Tư Mã Ý cáo từ rời đi, Lưu Cảnh khoanh tay đi đến phía trước cửa sổ, đẩy tấm rèm ra, hưởng thụ làn gió tươi mát của mùa hè, phía ngoài có tiếng ếch kêu, bốn phía vô cùng yên tĩnh, lúc này đây hắn chẳng cự tuyệt đề nghị hữu nghị của Tào Tháo nữa, một mặt tất nhiên là vì kiểu đám hỏi này cũng không thể thay đổi gì, như lời mà hắn nói với Tư Mã Ý, hai bên nên đánh đều phải đánh, chiến dịch béo bở cũng sẽ sớm bùng nổ, kỳ thật hai bên cùng chung tay tiến công Hung Nô chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi.

Về mặt khác hắn cũng thừa nhận, Tào Hiến có sức hấp dẫn rất lớn đối với hắn, tuổi trẻ xinh đẹp, dáng người cao ráo mà nở nang, tràn đầy sức sống, từ lần trước hắn nhìn thấy Tào Hiến, Tào Hiến đã để lại một ấn tượng sâu sắc cho hắn, trong lịch sử, Tào Hiến nên gả cho Lưu Hiệp làm Quý Phi, một thiếu nữ xinh đẹp trẻ tuổi đến rung động lòng người như vậy, lại gả cho kẻ vô dụng như Lưu Hiệp này, thực sự có chút đáng tiếc.

Nghĩ đến đây, khóe miệng Lưu Cảnh bất giác hiện ra một nụ cười mong đợi.

Lúc này, bên ngoài có tiếng đập cửa, là âm thanh của Đào Trạm vợ hắn:

- Phu lang, thiếp vào được không vậy?

- Mời vào!

Đào Khai bưng đến một chén súp ô mai ướp lạnh có viên băng, nàng đưa chén cho chồng rồi cười nói:

- Uống trước đi rồi hẵng nói.

Lưu Cảnh nhận lấy, uống một ngụm sảng khoái, một luồng khí mát phảng phất bốc lên từ lòng bàn chân, khí nóng ở toàn thân biến mất, Lưu Cảnh nhìn cái chén rồi cười nói:

- Sao lại có viên đá vậy?

- Đây là viên đá thượng đẳng lấy ra từ trong hầm băng, nghe nói là dùng băng thanh tuyền từ núi Chung Nam mà ra, cả nhà chúng ta thích nhất đấy, ngay cả đứa con út của chàng cũng muốn uống một chén nhỏ, đương nhiên, con nó không có viên băng, bây giờ ta muốn biết, chàng có muốn đi xem hay không?

Lưu Cảnh ôm chầm lấy vợ, cười nói:

- Nếu đang là mùa hè này, ngày nào ta cũng muốn uống một chén, cũng ….

Đào Trạm vội đẩy tay hắn ra, tức giận nói:

- Trời nóng như vậy, chàng đừng có chạm vào thiếp, cảm giác khó chịu lắm.

- Ồ!

Lưu Cảnh buông nàng ra, trong lòng thực sự có chút không thoải mái, mình thì mấy tháng không về nhà rồi, không ngờ động chạm một chút nàng cũng thấy khó chịu, hắn lấy ra tấu chương ở trên bàn, thản nhiên nói:

- Còn có chuyện gì sao?

Đào Trạm thở dài, nhẹ nắm lấy tay Lưu Cảnh:

- Chàng đừng nóng giận, tâm trạng thiếp hôm nay không tốt lắm.

- Đã xảy ra chuyện gì vậy?

Lưu Cảnh nhìn nàng chăm chú.

- Tiểu Kiều muốn đi về rồi, chàng biết không?

Lưu Cảnh ngẩn ngơ cả người:

- Tại sao nàng ta muốn về, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Đề xuất Tiên Hiệp: Đệ Nhất Danh Sách
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN