Chương 930: Ưu phiền việc nhà.

Chương 930: Ưu phiền việc nhà.

Đào Trạm thở dài nói:

- Hai ngày trước, mẹ của Tưởng Thượng Thư tìm đến đại tẩu của thiếp, nhờ tẩu nhắn cho thiếp rằng Tưởng Thượng Thư muốn lấy Tiểu Kiều làm vợ, thiếp cảm thấy không thỏa đáng lắm, dù sao thiếp không thể quyết định thay Tiểu Kiều, ngày hôm qua thiếp đã báo tin này cho chính Tiểu Kiều, kết quả trong buổi trưa hôm nay, Tiểu Kiều đã nói cô ấy muốn trở về Giang Đông.

- Vậy lúc đó nàng ta tỏ thái độ như thế nào?

Lưu Cảnh không hề để lộ cảm xúc hay ý định gì.

- Nàng ta lúc đó không tỏ thái độ, một câu cũng không nói.

Nói đến đây, Đào Trạm có chút áy náy.

- Sau chuyện này thiếp mới nhớ tới, có lẽ thiếp không nên nói với nàng chuyện này, chuyện này chẳng phải là thiếp đuổi nàng ta hay sao? Ài! Là thiếp nhiều chuyện rồi.

Thần sắc trên gương mặt của Lưu Cảnh bất định, hắn biết rằng Tiểu Kiều là mỹ nhân hiếm có, dường như là giấc mơ của tất cả đàn ông trong thiên hạ, đến Tào Tháo cũng không tiếc mà trả giá để có được nàng ta, Tưởng Uyển động lòng phải nàng ta cũng không có gì lạ, thậm chí ngay cả Lưu Cảnh cũng khó tránh được vẻ hấp dẫn của nàng ta, nếu không phải hắn nhớ tới Đại Kiều, thì Tiểu Kiều sớm thành vật nằm trong bàn tay của hắn rồi.

Nhưng hiện tại Tiểu Kiều muốn về Giang Đông, lại khiến cho hắn có một sự mất mát khó hiểu nổi, hắn ngẫm nghĩ một chút và nói:

- Hay là khuyên nàng ta ở lại, nàng nói cho nàng ta biết, chuyện của nàng ta thì nàng ta phải tự giải quyết, không ai có thể ép buộc nàng ta, ta hy vọng nàng ta có thể tiếp tục ở lại.

Đào Trạm do dự một chút rồi nói:

- Thiếp cảm thấy hay là chàng tự đi khuyên nàng ta ở lại thì tốt.

Đào Trạm là người vô cùng thông minh, Tiểu Kiều đã im lặng hai ngày, hôm nay mới đề xuất muốn rời đi, đoán chừng là vì phu lang của nàng về nhà rồi, trong lòng Đào Trạm hiểu được, chỉ là có những việc mà bây giờ không phải là thời điểm để nói ra.

Suy nghĩ một lát, Lưu Cảnh gật đầu nói:

- Được rồi! Ta đi khuyên nàng ta ở lại.

Lưu Cảnh không trực tiếp đi tìm Tiểu Kiều, mà đi tới Viện tử của Tôn Thượng Hương, tuy rằng Tôn Thượng Hương vì việc của Tiểu Kiều mà có chút bất mãn với Lưu Cảnh, thế nhưng đây chỉ là chuyện nhỏ, cũng không ảnh hướng tới tình cảm giữa vợ chồng bọn họ, chỉ cần không nhắc tới chuyện này, thì tình cảm giữa bọn họ vẫn sâu đậm như cũ.

Trong khoảng thời gian này, việc hôn nhân của Lưu Cảnh gặp phải một rào cản, hắn liên tục đối mặt với việc cưới xin mới này, một bên là Tiểu Kiều, một bên là Tào Hiến, Tiểu Kiều là báu vật, được hắn đón nhận bằng cả tấm lòng, Tào Hiến lại là một cánh cửa hôn nhân chính trị, nhưng cho dù là nạp thiếp hay là cưới Thiên phi, cũng đều dẫn tới sự bất an của gia đình hắn, từ sự phiền muộn trong lòng Đào Trạm hôm nay là có thể thấy rõ được.

Lưu Cảnh phiền muộn, hắn hy vọng có được một chút an ủi từ nơi này của Tôn Thượng Hương, hắn bước nhanh vào Viện tử của Tôn Thượng Hương, một thị nữ phải đi bẩm báo, Lưu Cảnh lại ngăn nàng ta, thị nữ chỉ về phía hồ nước trong Viện và nói nhỏ:

- Nhị phu nhân đang ở trong đình.

Lưu Cảnh chậm rãi đến gần hồ nước, trong hồ nước có một ngôi đình nghỉ bát giác, dưới ánh trăng sáng soi, trong đình có hai người đang ngồi, một là Tôn Thượng Hương, một người đang mặc chiếc váy dài kia lại là Tiểu Kiều, hai người đều cầm chiếc quạt nhỏ trong tay, nghe loáng thoáng được Tôn Thượng Hương dường như đang khuyên nhủ Tiểu Kiều ở lại.

- Ngươi phải hiểu một chút, ở đây là phủ Vương Hán, không phải Tưởng phủ, ta tin rằng người vừa ý ngươi tuyệt đối không chỉ là một mình Tưởng Thượng Thư, nhưng việc này như thế nào đây, tin rằng sự phiền muộn này dù ngươi trở về Giang Đông cũng giống nhau, ngươi hà cớ phải để trong lòng làm gì?

- Ta chỉ…

Tiểu Kiều cúi đầu thở dài:

- Ta chỉ sợ Vương Phi khó xử, nàng ấy đối với ta rất tốt, nhưng ta không có cách nào để báo đáp, nếu ta một lời từ chối, chỉ sợ nàng ta khó đối xử thôi.

- Vậy ngươi quá lo lắng rồi, ta nghĩ tỷ ấy chỉ muốn tốt cho ngươi, dù sao Tướng quốc phu nhân cũng là giấc mơ của rất nhiều người phụ nữ, tỷ ấy cảm thấy đấy là một cơ hội, nếu tỷ ấy không nói cho cho ngươi mới là không đúng, nếu như ngươi không muốn cứ việc nói thẳng ra, không phải suy nghĩ nhiều lắm, lại càng không phải thu dọn đồ đạc trở về, như vậy mới khiến cho tỷ ấy khó xử, để tỷ ấy phải giải thích thế nào với Lão Đầu Tử đây?

- Lão Đầu Tử!

Tiểu Kiều hỏi một cách kỳ lạ:

- Lão Đầu Tử là ai?

Tôn Thượng Hương tức giận nói:

- Ngoài Lưu lão đầu tự cho mình là đệ nhất thiên hạ kia ra, thì còn có ai?

Tiểu Kiều che miệng cười khúc khích:

- Nếu hắn là Lão Đầu Tử, ta và ngươi há chẳng phải là Lão Thái Bà sao?

- Ta chỉ nói mà vậy thôi, trở về tới một ngày rồi, rõ ràng còn không tới thăm ta, hành động chậm chạm như vậy, chẳng phải của Lão Đầu Tử thì là gì?

Lưu Cảnh đứng sau núi đá, không nhịn nổi cười, hắn chẳng muốn quấy rầy tới hai người, quay người vào phòng của Tôn Thượng Hương.

Trong phòng tuy bài trí không được tao nhã nhưng cũng rất sạch sẽ, trên tường treo những binh khí mà cô yêu thích nhất, lúc này, Lưu Cảnh phát hiện một cây đoản kiếm treo chính giữa trên tường, chính là thanh Nguyệt kiếm mà hắn đã từng tặng cho Tôn Quyền năm đó, sau này được Tôn Thượng Hương chọn lấy, Lưu Cảnh lại không nghĩ rằng Tôn Thượng Hương hợp ý với chuôi kiếm như vậy, khiến cho lòng hắn bỗng hiện ra một tia ấm áp.

- Phu quân, là chàng sao?

Phía cửa bỗng nhiên truyền đến một âm thanh kích động của Tôn Thượng Hương, Lưu Cảnh đi qua cái bình phong, chỉ thấy Tôn Thượng Hương đứng ở cửa, trong ánh mắt tràn đấy niềm vui bất ngờ, Lưu Cảnh nóng lòng, vui mừng đưa cánh tay ra, Tôn Thượng Hương vô cùng sung sướng gục đầu vào ngực hắn, Lưu Cảnh ôm chặt nàng, cúi đầu hôn lên tai của nàng, thì thầm bên tai rằng:

- Không ngờ Lão Đầu Tử sẽ đến đúng không!

- Chàng…

Tôn Thượng Hương thẹn thùng đấm hai cái vào hắn:

- Vừa rồi chàng nghe lén bọn thiếp nói chuyện nhé!

- Ta không có nghe lén, chỉ là vô tình nghe được thôi.

Tôn Thượng Hương vẫn muốn trách cứ, Lưu Cảnh cũng không cho nàng cơ hội, cúi đầu hôn thật sâu lên môi nàng, thân thể của Tôn Thượng Hương từ từ mềm nhũn ra, không tự chủ đưa cánh tay ngọc ngà thon dài như ngó sen lên ôm lấy cổ hắn, hôn hắn say sưa mãnh liệt, tình cảm tương tư trong mấy tháng của nàng đều bị mê hoặc trong sự ngọt ngào nồng cháy khi gặp nhau.

Không biết sau bao lâu, Tôn Thượng Hương mới cúi đầu thở hổn hển và nói:

- Đêm nay chàng ở lại cùng thiếp sao?

Lưu Cảnh gật đầu, luồn dưới đầu gối cô, ôm vào trong ngực, đi nhanh lên lầu hai, Tôn Thượng Hương quàng lấy cổ hắn, kề mặt lên ngực hắn, thấp giọng hỏi:

- Đêm nay chàng ngủ cùng thiếp, đại tỷ không tức giận sao?

- Nàng ta tâm trạng không tốt, trong lòng ta cũng rất mệt mỏi, tránh mặt một chút đều có lợi cho cả hai.

- Thiếp biết, tỷ ấy buồn phiền về chuyện của Tào Hiến.

- Cái gì?

Lưu Cảnh ngẩn ra, chậm rãi buông Tôn Thượng Hương xuống, kéo tay nàng ngồi xuống rồi hỏi:

- Làm sao mà nàng ấy biết được chuyện của Tào Hiến vậy?

- Cụ thể thiếp cũng không rõ, dù sao thì tỷ ấy buồn vì chuyện này mấy ngày rồi, chẳng lẽ việc này chỉ là lời đồn đại sao?

- Không phải lời đồn đại.

Lưu Cảnh lắc đầu nói:

- Thật sự có chuyện này, chỉ là cuối cùng chẳng ổn định được, còn nàng, nàng có phiền về chuyện này không vậy?

Tôn Thượng Hương lườm hắn một cái:

- Chàng có cưới một nghìn phụ nữ làm vợ thiếp cũng sẽ không phiền lòng, thiếp chỉ lo ăn uống no đủ, đến đêm có chiếc giường để ngủ, những chuyện khác đều chẳng quan hệ gì tới thiếp hết.

Lưu Cảnh cười khổ một tiếng, Tôn Thượng Hương đang nói nhảm rồi, với tính cách của nàng, nàng không hề muốn so với ai khác, chỉ là nàng cũng không có cách nào, chẳng phải chính nàng cũng là một cửa hôn nhân chính trị đó sao?

Tôn Thượng Hương lại cười khúc khích đưa hai cánh tay ôm lấy cổ hắn, chán ngán nói:

- Quan tâm họ làm gì, chúng ta cứ vui vẻ trước đã, thời tiết và cảnh vật đẹp thế này, lẽ nào chàng ngồi không với thiếp cả một đêm sao?

Trong lòng Lưu Cảnh rung động, lúc này Tiểu Kiều cũng tốt, Tào Hiến cũng tốt, đều biến mất khỏi đầu óc của hắn, trong lòng hắn chỉ có kiều thê đang làm hắn phải động tình, hắn nghiêng người, đè Tôn Thượng Hương xuống dưới.

Sáng sớm hôm sau, Lưu Cảnh rời khỏi Viện tử của Tôn Thượng Hương, đi về phía tiền Viện, vừa đi tới rìa rừng trúc, hắn bỗng nhiên thấy hình như có một trắng lấp ló trong rừng trúc, trong lòng hơi ngờ ngợ, tiến lên hai bước, nhìn về phía rừng trúc, chỉ thấy Tiểu Kiều đang mặc chiếc váy dài trắng như tuyết, tay cầm một cái giỏ trúc, chậm rãi dọc theo đường mòn trong rừng trúc đi về phía trước, trong rừng trúc sương trắng phủ kín, Tiểu Kiểu trông giống như nàng tiên trong rừng vậy.

Lưu Cảnh bước nhanh vào rừng trúc, bước đuổi theo Tiểu Kiều:

- Đợi một chút!

Tiểu Kiều dừng lại, quay đầu khẽ cười:

- Điện Hạ không phải đi lo công vụ sao?

- Ta đang đi đây, chỉ là vừa lúc thấy nàng trong rừng trúc.

- Ồ! Ta sống trong Hậu viện, nơi này cũng có đi qua, ta thích sự u nhã tĩnh của mảnh rừng trúc này.

Lưu Cảnh trầm ngâm một chút rồi nói:

- Ta nghe Vương Phi nói nàng định về Giang Đông?

Tiểu Kiều nhẹ gật đầu:

- Thiếp định hai ngày nữa trở về, dù sao cũng là làm khách, mà khách sao có thể ở lại lâu mà không đi nhỉ?

Lưu Cảnh nhìn nàng chăm chú và nói:

- Nếu nàng không phải là khách thì sao?

- Không phải là khách thì là gì?

Tiểu Kiều khẽ cắn môi, trong mắt có chút bối rồi, cúi đầu không dám đối diện với Lưu Cảnh.

Lưu Cảnh đi lên trước ôm lấy eo của nàng, ánh mắt sáng ngời nhìn nàng chăm chú:

- Nàng hiểu ý ta chứ!

Tiểu Kiều thở dài, đẩy nhẹ hắn ra:

- Đừng như vậy, để Thượng Hương thấy thì không hay đâu.

Dừng một chút, nàng lại dịu dàng nói:

- Thiếp biết rằng chàng không thèm để ý, nhưng chàng phải nghĩ cho thiếp, thiếp dù sao cũng là người bạn tốt nhất của nàng ấy mà.

Lưu Cảnh gật gật đầu, buông nàng ra, trầm giọng nói:

- Ta muốn nàng ở lại, cho ta chút thời gian đi.

Lúc này, bên ngoài rừng trúc bỗng truyền đến âm thanh của Tôn Thượng Hương:

- Thư nhà mà ta viết hôm qua đã gửi đi chưa vậy?

Hình như nàng ta đang hỏi quản gia.

- Bẩm nhị phu nhân, thư đã gửi đi rồi.

Tiểu Kiều hoảng sợ, vội vàng đi về phía rừng trúc, đi được vài bước, nàng quay lại mỉm cười với Lưu Cảnh

- Vậy được rồi! Thiếp sẽ giữ thể diện cho chàng, tạm thời ở lại vậy.

Lưu Cảnh thở nhẹ trong lòng, cứ nhìn mãi bóng hình xinh đẹp của nàng đi xa, lúc này mới quay lại đi về phía tiền Viện.

Đề xuất Tiên Hiệp: Chí Quái Thư
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN