Chương 932: Kỵ xạ mộ binh.
Chương 932: Kỵ xạ mộ binh.
Vài ngày nữa lại trôi qua, Tào Phi và Trần Quần đã quay trở về Nghiệp Đô, phương bắc thì tạm thời sóng yên biển lặng, ngoài việc Lưu Khứ Ti chiếm lĩnh Linh Châu, khiến cho một số lượng lớn người Khương tiếp tục chạy xuống phía nam thì không có bất cứ tin tức khác truyền đến, hơn nữa các vùng như Quan Trung và Lũng Tây, quân Hán đã bắt đầu đại quy mô chiêu mộ kỵ binh từ đám người Ô Hoàn và người Khương. Lúc đầu khi Triệu Vân đề nghị chiêu mộ kỵ binh từ nhóm người Ô Hoàn nhưng sau khi Lưu Cảnh và Tư Mã Ý thảo luận với nhau, bọn họ đã quyết định không chỉ chiêu binh trong người Ô Hoàn mà cũng có thể đồng thời tiến hành chiêu mộ kỵ binh dân Khương nông canh quy thuận Hán quốc tại Lũng Tây, Hà Hoàng.
Hơn nữa lần này người Hung Nô chiếm lĩnh Linh Châu, tàn sát một lượng lớn người Khương chảy thành sông, đã dấy lên sự oán giận ngút trời của người Khương ở các nơi, bọn họ có thể lợi dụng lòng cam thù của người Khương với người Hung Nô để chiêu mộ kỵ binh người Khương. Rốt cuộc Lưu Cảnh hắn cũng đã ý thức được: chỉ dựa vào cung nỏ sắc bén thì không thể nào chiến thắng Hồ kỵ thảo nguyên, hắn nhất định phải lập nên một đội quân kỵ binh hùng hậu.
Trong đại quân doanh bên ngoài phía nam thành Trường An, hơn mười vạn người ô Hoàn đã được sắp xếp ổn thỏa, sau khi chuẩn bị thu hoạch vụ hè xong sẽ ngay lập tức lên đường. Ngay bên ngoài quân doanh cửa thành phía tây, quân Hán đã dựng mười chiếc lều lớn, trong đó phía trước cửa ra vào của chiếc lều lớn nhất còn dựng một lá cờ to màu đỏ, trên đó thêu hai chữ “mộ binh” lớn màu đen.
Trong chuồng dê rất lớn được ở bên cạnh quân doanh có đến mấy vạn con dê béo tròn, nếu ai đó được chiêu mộ làm kỵ binh, thì gia đình của người đó sẽ được thưởng ba con dê béo. Mặt khác, gia đình của người đó đang trong thời kì thiếu lương thực thì sẽ được trợ cấp gấp đôi, đồng thời còn được thêm hai mươi mẫu ruộng đất ngoài quân điền, nếu họ muốn thì có thể ở canh tác ở Thượng Quận hoặc quận Bắc Địa, không cần phải chuyển đến Ba Thục.
Những phúc lợi về vật chất này sẽ đem lại cho cuộc sống của người dân Ô Hoàn một cuộc sống mới, đây thực sự là một sự hấp dẫn khó có thể chối từ, đặc biệt là ân huệ cuối cùng: đối với người dân mà nói, họ có thể ở lại Thượng quận và quận Bắc Địa, điều này càng thu hút một lượng lớn thanh niên cường tráng Ô Hoàn đến mộ binh.
Thời gian ba ngày ngắn ngủi đã trôi qua, Lưu Cảnh đã chiêu mộ được hơn một vạn thanh niên Ô Hoàn cường tráng, khỏe mạnh, vậy mà vẫn còn một số lượng lớn nam thanh niên Ô Hoàn đến ghi danh. Buổi trưa hôm nay, Lưu Cảnh cùng một đám thị vệ đến nam thành để quan sát tình hình chiêu binh, đây cũng chính là lần thứ hai hắn đi khảo sát tình hình chiêu binh từ sau lần trở về này, và cũng là lần đầu tiên hắn đi thị sát tình hình di dân của người Ô Hoàn, cho nên cũng tự mình tiễn một nhóm người Ô Hoàn di chuyển về Hán Trung.
Phía trước cửa của mấy lều trại đều có một hàng dài nam thanh niên đến để ghi danh, mỗi hàng đều có khoảng 200-300 người. Trong đó có không ít những nam thanh niên nôn nóng quá mà vung tay múa chân vài cái. Còn trong sân sát hạch chỗ bên kia cũng náo nhiệt không kém, mọi người tập trung vây xem lại hò reo cỗ vũ nhiệt tình, hơn chục tuyển thủ đang cưỡi ngựa ở đầu đằng kia, 10 người này chia làm 3 đội, trên tay mỗi người đều cầm sẵn cung tên, trên mặt họ không giấu nổi sự lo lắng, căng thẳng.
Yêu cầu của bài kiểm tra này rất đơn giản, chính là muốn kiểm tra khả năng bắn tên cưỡi ngựa của các tuyển thủ. Trên đoạn đường dài hơn một trăm bước chạy, các tuyển thủ vừa cưỡi ngựa vừa bắn tên, một mũi tên bắn trên lưng ngựa, một muĩ tên bắn ở dưới bụng ngựa.phía bên trái cách đó ba mươi bước chạy đã dựng sẵn 30 người rơm, yêu cầu rất đơn giản, các tuyển thủ không nhất thiết phải bắn trúng người rơm, chỉ cần bắn vào tấm bảng sau lưng người rơm là được, nhưng mũi tên tuyệt đối không được rơi xuống đất.
Những yêu cầu này thực sự là quá đơn giản đối với những thanh niên người Ô Hoàn, bởi lẽ cưỡi ngựa bắn tên chính là sở trường của họ. Thông thường mà nói, bắn tên chính là một kỹ năng bắt buộc phải có của những nam thanh niên người Ô Hoàn khi đã đến tuổi trưởng thành, điểm mấu chốt ở đây chính là khả năng bắn cung của mỗi người, đương nhiên nếu họ có thể bắn ba, bốn mũi tên cùng một lúc là chuyện tốt, sẽ càng tốt hơn nếu họ có thể bắn trúng người rơm, đặc biết là phần đầu. Nếu có ai mà làm được thì người đó ắt sẽ được chọn, và kết quả của cuộc thi này sẽ giúp họ trở thành một binh sĩ bình thường hay là một người có chức vụ cao trong quân doanh.
Nếu như tuyển thủ nào mà được chọn để đảm nhệm chức vụ từ quân hầu trở lên, sẽ được vào trường Thái Học Trường An, học tiếng Hán và binh pháp nửa năm.
Chính vì điều này mà sự lo lắng của từng tuyển thủ không phải là có thể hoàn hoàn thành hai mũi tên chỉ định hay không mà là có thể bắn trúng đầu người rơm hay không. Ba hồi trống trận đã vang lên, ba vị tuyển thủ cưỡi ngựa trước sau cách xa nhau vài bước cùng đồng thời thúc ngựa chạy về phía trước. động tác của bọn họ vô cùng mạnh mẽ và oai phong, hai chân điều khiển ngựa, tay từ từ rút từng mũi tên ở đằng sau lưng ra, giương cung thật chuẩn và bắn, động tác của họ vô cùng dứt khoát, mạnh mẽ, không hề có chỗ cho sự chậm trễ.
Ba mũi tên cùng bắn về phía người rơm, trong đó có hai mũi tên không trúng đích, mũi tên còn lại thì bắn trúng mặt của người rơm, dã kích thích khán giả ở xung quanh càng cổ vũ nhiệt tình, dữ dội hơn. Rồi ngay sau đó, chiến mã lại chạy lên phía trước khoảng 10 bước, ba họ người chui vào phía dưới bụng ngựa và bắn tên, hai mũi tên trúng vào người rơm, mũi tên còn lại thì bị bắn chệch đi.
Tiếng cổ vũ của khán giả ở bốn phía càng vang lên dữ dội hơn, chỉ thấy người ứng mộ bắn trúng mặt người rơm đã bắn liên tiếp bốn mũi tên, mũi tên nhanh như chớp trúng mặt người rơm, mà hai người còn lại thì chỉ bắn được hai mũi tên, coi như cũng thành công trong lần kiểm tra mộ binh này. Lúc nàytất cả những người có mặt tại đó đều tập trung vào tuyển thủ có tiễn thuật cao cường kia, khi khoảng cách tới hạn còn hai bước, trong nháy mắt khi sắp vút qua, gã bắn một mũi tên, mũi tên này trúng giữa trán của người rơm.
Năm mũi tên bắn ra thì cả năm mũi tên đều trúng, hơn nữa lại trúng đầu người rơm, đây chính là người có thành tích tốt nhất trong hai ngày mộ quân vừa qua. Hòa với sự cổ vũ nòng nhiệt của khán giả xung quanh, Lưu Cảnh cũng không thể không vỗ tay cổ vũ tuyển thủ kia.mắt hắn sáng lên, hắn phát hiện ra mũi tên cuối cùng vị tuyển thủ kia hoàn toàn có thể sớm bắt ra, nhưng gã lại cố ý sáp sát rồi mới bắn, do đó hiệu quả vô cùng chấn động. Người này có chút tâm kế, Lưu Cảnh thầm nghĩ.
Lưu Cảnh lập tức gọi một tên thị vệ lại và nói:
- Dẫn người đó đến gặp ta.
Không lâu sau, tên thị vệ dẫn người đó đến trước mặt Lưu Cảnh. Bản thân vị thiện xạ đó không hề biết người đứng trước mặt mình là Hán Vương, gã vẫn cho là đó là một vị tướng quân bình thường của quân Hán, gã vội vàng quỳ xuống hành lễ:
- Tham kiến tướng quân.
Không ngờ gã lại có thể nói tiếng Hán lưu loát đến như vậy, chính điều này càng khiến cho Lưu Cảnh thêm kinh ngạc, lập tức đánh giá người này một cách cẩn thận, tỉ mỉ hơn. Vị thiện xạ này khá trẻ tuổi, khoảng hai mươi tuổi gì đó, thân thể cao lớn, tuy y phục gã mặc là của người Ô Hoàn nhưng gương mặt lại khá giống người Hán, Lưu Cảnh lại một lần nữa ngạc nhiên, không nén nổi tò mò, hắn vừa cười vừa hỏi:
- Ngươi tên gì, là người Ô Hoàn sao?
- Bẩm tướng quân, tiểu dân tên là Tát Tư Nô, tên tiếng Hán là Dương Anh, sinh ra ở quận Phùng Dực Quan Trung, lớn lên ở trong A Tư bộ Ô Hoàn tại Thượng Quận.
A Tư Bộ là một bộ lạc nhỏ của Ô Hoàn, sinh ra nhiều xạ thủ nổi tiếng, rất nhiều vị tướng quân Ô Hoàn đều là xuất thân từ A Tư Bộ, sau đó thì được cử đến Lũng Tây, Ba Thục. Lưu Cảnh gật gật đầu rồi hỏi tiếp:
- Nhìn ngươi cũng khá giống người Hán, lại có tên tiếng Hán, lẽ nào ngươi bị bắt đến Thượng Quận.
Dương Anh khóc đến mức nói không rõ tiếng:
- Phụ thân của tiểu dân là Dương Tập, vốn là Giáo úy Viên quân, sau đó tử trận ở trận chiến Quan Độ, năm Kiến An thứ năm, đại chiến Tịnh Châu xảy ra, quân Hung Nô xuất binh cùng quân Tây Lương đánh chiếm Quan Trung. Năm ấy tiểu dân năm tuổi, tiểu dân và mẫu thân đều bị quân Hung Nô bắt đến phương bắc, sau đó lại bị áp giải đến A Tư Bộ Ô Hoàn làm nô lệ, tiểu dân chính là người chăn cừu cho Thiên phu trưởng Ô Hoàn Tát Tư, chăn cừu chính là công việc kiếm sống của hai mẹ con tiểu dân. Trong cuộc giao tranh với quân Hán, Tát Tư đã bị trúng tên và qua đời và thế là hai mẹ con tiểu dân được tự do.
Câu chuyện của Dương Anh đã khiến Lưu Cảnh cảm động, trong những năm qua đã biết có bao nhiêu người Hán bị bắt lên phương bắc làm nô lệ, Dương Anh này là một trong số đó. Chẳng trách gã lại có tài bắn cung và ayx thuật cưỡi ngựa điêu luyện đến như vậy, Lưu cảnh tiếp tục hỏi thăm:
- Vậy ai đã dạy ngươi bắn cung?
- Chủ nhân của tiểu dân là đại tướng quân Ô Hoàn, võ công cao cường, hằng năm ngài ấy đều chọn lựa một số thiếu niên trong số gia nhân và nô lệ để dạy cưỡi ngựa, bắn tên. Năm tiểu dân lên bảy thì được ngài ấy lựa chọn, đến nay cũng đã được mười năm khổ luyện rồi.
Đề xuất Voz: [Hồi ký] Những đóa hoa trong ký ức!