Chương 933: Kỵ xạ mộ binh.
Chương 933: Kỵ xạ mộ binh.
- Vậy ngươi còn biết lọai võ nghệ nào khác không?
- Tiểu dân có tự học đao phổ của phụ thân để lại, tiểu dân trời sinh thần lực, có thể sử dụng đại đao nặng 50 cân.
Câu trả lời của Dương Anh khiến cho Lưu Cảnh gật đầu hài lòng, hắn rút ra một mũi tên đưa cho gã và nói:
- Mũi tên này ta tặng cho ngươi, ngươi biết chữ không?
Dương Anh giơ hai tay ra đón lấy mũi tên, bằng giọng điệu hết sức cung kính cảm ơn Lưu Cảnh:
- Đa tạ tướng quân thưởng tên, mẫu thân của tiểu dân đã từng dạy cho tiểu nhân cách viết chữa, đọc sách.
Lưu Cảnh gật gật đầu:
- Ta phong cho ngươi làm quân hầu, đồng thời cử ngươi đến trường Thái Học để học binh pháp, ngươi hãy cố gắng khổ luyện, sau này phụng dưỡng mẫu thân.
- Tạ tướng quân!
Lưu Cảnh cười rời khỏi trường thi, chậm chậm đi về phía nội thành. Mãi đến khi hắn đi khuất bóng thì Dương Anh mới phát hiện trên mũi tên kia có khắc chữ, gã chăm chú nhìn kỹ, chỉ thấy có một hàng chữ nhỏ duy nhất: “Tiễn Hán Vương” Đọc xong dòng chữ này, Dương Anh lập tức lặng người đi, quay đầu lại nhìn theo bóng của Lưu Cảnh.
Chủ quan của buổi thi bước lên phía trước, vỗ mạnh vào vai Dương Anh rồi cười nói:
- Người xuất sắc nhất, chức vụ mà y nhận được đó chính là Đồn trưởng, ngươi lại một bước thăng làm Quân hầu, quan trọng hơn chức vụ này lại do Hán Vương tự mình đề bạt, hiếm thấy đó! Tiểu tử, ngươi phải nhớ lấy, chăm chỉ học tập, rèn luyện bản thân đừng khiến Hán Vương thất vọng.
Trong lòng Dương Anh cảm động, gã cảm thấy sống mũi cay cay, rồi những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra, gã vội lau những gọt nước mắt, nói:
- Ta tuyệt đối sẽ không làm Hán Vương phải thất vọng.
Ngay sau khi Lưu Cảnh quay trở về Trường An không lâu thì có một chiếc xe ngựa cũng tiến vào của đông thành. Sau một hồi hỏi thăm, chiếc xe đó cũng dừng lại trước cửa lớn của phủ Hán Vương. Bên ngoài chiếc xe là mấy tên tùy tùng, có lẽ vì đường xá xa xôi nên trên mặt bọn họ không giấu nổi sự mệt mỏi, một vị lão giả tóc hoa râm bước ra. Đây chính là phụ thân của Nhị Kiều-Kiều Huyền, ông ta ngồi thuyền từ Giang Đông đến đây, rồi từ Tương Dương vòng qua Nam Dương, sau đó lại đi qua Võ Quan tiến vào Quan Trung, chuyến đi này của ông ta có lẽ là mất khoảng nửa tháng.
Lý do mà Kiều Huyền vội vàng đến Trường An là vì ông ta nhận được một bức thư của Hán Vương phi Đào Trạm, từ trong thư nàng viết mà lão biết Lưu Cảnh chuẩn bị nạp Tiểu Kiều làm thiếp, như vậy lý do đích thực mà Lưu Cảnh đón Tiều Kiều về Hán Vương phủ ở Thành Đô đã khiến Kiều Huyền bừng tỉnh.
Mặc dù Kiều Huyền không bằng lòng gả Tiểu Kiều cho Lưu Cảnh, bởi vì bất kể người đó là Tào Tháo hay là Lưu Cảnh, thì họ đều là những con người kiêu hùng trong thiên hạ, làm sao có thể bận tâm chuyện nữ nhi cơ chứ. Tuy nhiên nếu đem so sánh với Tào Tháo thì Lưu Cảnh vẫn khiến Kiều Huyền có phần yên tâm và dễ dàng chấp nhận hơn, rất đơn giản, chí ít tuổi tác không chênh lệch quá lớn, hơn nữa lại hắn lại có tướng quân vương.
Sau khi nghĩ thông suốt chuyện này, Kiều Huyền quyết định làm tròn trách nhiệm của một người cha, ông ta bất chấp đường xá xa xôi, khó khăn để đến Trường An với hi vọng có thể hoàn thành vai trò làm cha mẹ. Kiều Huyền mong muốn Lưu Cảnh sẽ cưới con gái ông, chứ không phải nạp về.
Tuy rằng đều là làm thiếp, nhưng tính chất của chuyện cưới vào cửa và nạp vào phòng là hoàn toàn khác nhau, cũng giống như chuyện Đổng Trác cưới góa phụ Hoàng Phủ Quy, mặc dù chỉ là nạp thiếp nhưng tổ chức hôn lễ lại rất long trọng, có phần hơi khoa trương, còn về sính lễ thì tươm tất, đàng hoàng, ngựa 20 con, người hầu nô tì tiền lụa ngập đường, vô cùng nở mặt nở mày cưới vào cửa.
Tuy rằng Kiều Huyền cũng không cần phải tổ chức cho con gái một hôn lễ long trọng như vậy, nhưng ông ta vẫn hi vọng con gái mình có thể được dùng phương thức cưới vào cửa, chuyện này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tương lại và địa vị của Tiều Kiều.
Xe ngựa dừng lại trước cửa phủ Hán Vương, lập tức một tên tùy tùng chạy lên phía trước bẩm báo. Một lát sau, Tiểu Kiều và Tôn Thượng Hương cùng nhau ra đón Kiều Huyền. Tiều Kiều vừa kinh ngạc vừa hạnh phúc, vội vàng chạy đến nắm lấy bàn tay của cha mình, ân cần hỏi thăm:
- Cha, sao cha lại đến đây?
Kiều Huyền âu yếm nhìn con gái rồi đáp:
- Đến để thăm con, có được không?
Trong lòng nàng có chút hơi bất an, nàng sợ cha mình đến đón mình về nhà, lại muốn gả nàng cho Ôn Gia.
Tôn Thượng Hương tiến lên phía trước hành lễ:
- Hoan nghênh Quốc lão đến Trường An.
Có thể gặp được người cố hương, Tôn Thượng Hương đương nhiên là rất hạnh phúc, không chỉ vậy nàng cũng nóng lòng muốn biết tình hình của mẫu thân hạ táng tại quê nhà nên nàng nhanh nhẹn mới Kiều Huyền vào phủ, rồi hạ lệnh cho quản gia đi sắp xếp chỗ ở. Không lâu sau thì Đào Trạm cũng hay tin nhanh chóng ra gặp mặt. Vừa nhìn thấy Đào Trạm, ông liền hành lễ:
- Tham kiến Vương Phi.
- Quốc lão chớ khách khí, hy vọng ngài có thể xem phủ của ta đây như nhà của ngài vậy, mời quốc lão.
Tiểu Kiều biết rõ là hai ngày nay sức khỏe của Đào Trạm không tốt vậy mà nàng ta vẫn đích thân ra chào hỏi phụ thân mình, giữ thể diện cho nàng, điều này khiến Tiểu Kiều rất cảm động. Nhưng trong lòng nàng lại lo lắng khôn nguôi, nàng sợ rằng phụ thân đến đây là để đón nàng về nhà nên nàng tâm sự nặng nề, đi cuối cùng sau mọi người.
Nếu so sánh với Tôn Thượng Hương thì Đào Trạm là người thấu tình đạt lý hơn. Bởi vì chính là nàng đã viết thư gửi cho Kiều Huyền nên sau khi nghe tin ông ta đã đến đây thì nàng biết ngay là hôn sự của Tiểu Kiều cuối cùng đã thành công. Kiều Huyền đến đây tuyệt đối không phải vì muốn đón con gái về nhà mà là vì hôn sự của Tiểu Kiều và Lưu Cảnh. Chuyện này đúng là đã làm khó gia đình Kiều gia lâu lắm rồi, bây giờ có thể kết thúc được rồi.
Mặc dù Đào Trạm là một người phụ nữ khoan dung, độ lượng nhưng cũng giống như bao người phụ nữ bình thường khác, cũng cảm thấy không thoải mái khi phu quân của mình liên tiếp nạp thiếp, nàng làm chuyện này cũng vì bất đắc dĩ mà thôi. Nàng biết chuyện Thái Thiếu Dư lần trước đã khiến Lưu Cảnh không vui, nếu như lần này, nàng lại vì Tiểu Kiều mà gây khó dễ thì nàng sợ rằng cái hậu quả sau đó nàng khó có thể chịu đựng được.
Trong khoảng thời gian này, Đào Trạm cũng thấy Lưu Cảnh có vẻ hơi lạnh nhạt với nàng, hắn thường xuyên không về phủ, mà nếu như có về thì cũng sang chỗ của Thượng Hương, điều này so với chuyện hắn không về phủ thì càng khiến nàng đau khổ hơn. Chuyện này nói cho cùng thì cũng là do Lưu Cảnh có quá ít thê thiếp, nếu như đem so sánh với Tào Tháo hay là Tôn Quyền thì đúng là có sự khác biệt quá lớn, ví dụ như Tào Tháo, lão ta cũng có đến mấy trăm thê thiếp, còn như Tôn Quyền thì y cũng có mấy chục người, đằng này Lưu Cảnh đường đường là Hán Vương mà chỉ có hai người vợ một người thiếp, chuyện này nói ra đúng là khiến người khác chê cười khi mà thê thiếp của Hán Vương cũng không bằng với những gia đình phú hộ khác.
Nhưng quan trọng hơn đó là từ đầu năm đến giờ bắt đầu có những tin đồn thất thiệt có liên quan đến nàng, họ nói nàng vì bảo vệ địa vị của con trai mà bất chấp thủ đoản ngăn cản trượng phu của mình nạp thiếp, khiến cho Hán vương đến bây giờ mới chỉ có hai đứa con trai, hiện tại trách nhiệm sinh con trai nối dõi tông đường của phủ Hán Vương lại đè nặng lên vai nàng. Hơn nữa cách đây không lâu Tiểu Bao Nương bất hạnh sinh non, cuối cùng ngay cả phía quân đội đã bắt đầu bất mãn với nàng, những áp lực này mỗi ngày một lớn khiến cho nàng càng ngày càng cảm thấy ngột ngạt, sắp không thể chịu đựng được nữa rồi.
Cũng chính vì nguyên nhân này mà Đào Trạm quyết định cho phép Tiểu Kiều bước chân vào phủ Hán Vương. Hôm nay, đúng lúc Kiều Huyền đã đến, nàng có thể cũng ông ta bàn bạc thêm về chuyện này được rồi. Sau khi đã yên vị tại Quý khách đường, cùng hàn huyên vài câu. Một lúc sau, Kiều Huyền cười nói:
- Lão đây có vài lời muốn nói riêng với Vương phi, mong Thượng Hương và A Liên có thể tạm tránh mặt một lúc.
Tôn Thượng Hương và Tiểu Kiều nhất thời ngẩn người ra, mặc dù trong lòng cả hai đều cảm thấy kì lạ nhưng hai nàng vẫn giữ đúng lễ phép, ngoan ngoãn lui xuống.
Đợi cả hai nàng kia lui xuống rồi, Kiều Huyền cười nói với Đào Trạm:
- Lão muốn bàn cụ thể với Vương phi về chuyện của A Liên.
Đề xuất Ngôn Tình: Đều Trọng Sinh Người Nào Nói Yêu Thương A