Chương 934: Cưới thiếp và nạp thiếp.
Chương 934: Cưới thiếp và nạp thiếp.
Tôn Thượng Hương rầu rĩ trở về phòng ở của mình. Kiều lão gia tử và Vương phi nói chuyện được một lúc thì ông ta xin phép được quay về nghỉ ngơi, thế là Thượng Hương không có cơ hội để hỏi thăm chuyện an táng của mẫu thân.
Tuy rằng Tôn Thượng Hương không hiểu lắm về đạo lý đối nhân xử thế nhưng bù lại nàng lại rất thông minh. Khi nàng thấy Kiều lão gia một mình nói chuyện riêng với Vương phi, hơn nữa mấy ngày qua, Đào Trạm lại ám hiệu với nàng, Thương Hương đã mơ hồ đoán ra mục đích thực sự của chuyến thăm Vương phủ lần này của Kiều Huyền.
Thượng Hương không ngừng thở dài, mặc dù nàng cũng không bằng lòng cho trượng phu nạp Tiểu Kiều làm thiếp, nhưng chuyện này nàng không thể ngăn cản được. Điều quan trọng hơn là chính Tiểu Kiều đã tỏ rõ thái độ với nàng, nguyện ý tái giá với Hán Vương, chuyện này khiến cho Tôn Thượng Hương không thể nói thêm được điều gì nữa, mọi người đều đã đồng ý rồi thì nàng phản đối còn tác dụng gì nữa.
Tuy vậy thì Thượng Hương vẫn có chút thất vọng, trượng phu của nàng-người mà nàng yêu thương hết mực đó cuối cùng vẫn không thoát khỏi sự hấp dẫn của người phụ nữ khác, cưới Tào Hiến là một cuộc hôn nhân chính trị, nàng sẽ không chỉ trích trượng phu, nhưng chuyện nạp Tiểu Kiều làm thiếp cho thấy Lưu Cảnh rõ ràng là một kẻ háo sắc rồi.
Đúng lúc Tôn Thượng Hương cứ có cảm giác là ai đó đang nhìn mình, nàng bất giác quay đầu lại, thấy Đào Trạm đã đứng ở cửa từ lúc nào rồi, cười nhìn mình, nàng vội vàng hành lễ:
- Đại tỷ, sao tỷ lại đến đây?
Đào Trạm nắm lấy tay nàng, kéo vào trong phòng và nói:
- Ta đến đây là muốn nói với muội về chuyện của Tiểu Kiều.
Tôn Thượng Hương đoán được chuyện đó đã có kết quả, nàng thở dài nói:
- Chúng ta vào phòng rồi hãy nói.
Hai người ngồi xuống, Đào Trạm đã vừa cười vừa nói:
- Tiểu Kiều cuối cùng cũng được gả vào nhà ta rồi, muội cũng nên chuẩn bị đi!
Tôn Thượng Hương yên lặng gật gật đầu, Đào Trạm lại tiếp tục nói:
- Tỷ đã cùng với Kiều quốc lão bàn bạc kỹ rồi, Tiểu Kiều vẫn sẽ làm thiếp nhưng sẽ dùng phương thức cưới vào cửa, tổ chức khiêm tốn, không quá khoa trương cũng không lan truyền rộng rãi.
- Cụ thể thì chúng ta sẽ làm những gì?
Tôn Thượng Hương lại hỏi.
- Gia cảnh Kiều lão gia tử bần hàn, cho nên tất cả chi phí cho hôn lễ này sẽ do phủ ta chi trả. Tỷ dự định sẽ thuê một căn nhà lớn gần đó, buổi tối sẽ dùng làm nơi tổ chức hôn lễ, sau đó chúng ta sẽ chia quà bánh cho hàng xóm xung quanh đó, nghi thức sẽ khá nhiều, đương nhiên phủ chúng ta cũng sẽ giăng đèn kết hoa, ngày tốt chính là ngày kia.
Nói đến đây, Đào Trạm nhìn chăm chú Tôn Thượng Hương, một lát sau đó mới hỏi nàng:
- Ý kiến của muội như thế nào?
- Muội còn có ý kiến gì chưé?
Tôn Thượng Hương cười khổ một tiếng rồi nói:
- Cả hai bên đều đã ưng thuận, phụ mẫu cũng ủng hộ, đến một Vương phi như tỷ cũng không thể phản đối thì muội có thể có ý kiến gì đây?
Đào Trạm lại chăm chú nhìn nàng, sau đó thở dài nói:
- Thượng Hương, tỷ biết muội không tán thành cuộc hôn nhân này, nói thật lòng, tỷ vẫn cảm thấy nếu Tiểu Kiều gả cho Tưởng Thượng Thư sẽ tốt hơn nhiều, nhưng bản thân tỷ cũng không thể làm khác được, áp lực quá lớn, bây giờ trong quân đội cũng tỏ thái độ bất mãn với tỷ, thậm chí còn có không ít binh sĩ gọi tỷ là Vương phi hay ghen, nhỏ nhoi, trong lòng tỷ thật sự rất buồn.
Sau khi nói xong những lời này, Đào Trạm đã không nén nổi xúc động, hai mắt đỏ lên ngân ngấn nước mắt. Tôn Thượng Hương vội vàng cầm lấy tay Đào Trạm, an ủi:
- Bọn chúng dám bất kính với tỷ?
Đào Trạm lau đi nước mắt, lắc lắc đầu:
- Bởi vì Hán Vương đã 30 tuổi rồi mà chỉ có hai người con trai, hơn nữa mấy huynh đệ khác vẫn chưa có con, đối với chuyện sinh con nối dõi tông đường có vẻ chưa nhiều, hơn nữa quân đội bất mãn với tỷ, coi tỷ là đối tượng để họ công kích, họ nói chính tỷ là người đã cản trở Hán Vương nạp thiếp.
- Nhưng sự thật là tỷ đâu có làm chuyện đó, nếu như nói là chuyện Thiếu Dư, người đó chính là nhị tẩu chàng, trượng phụ vẫn còn, Lưu Tông cũng chưa chính thức từ vợ, cưới nàng ta quả thật không thỏa đáng cho lắm, nếu vì chuyện này mà chỉ trích tỷ thì không công bằng với đại tỷ.
Đào Trạm lại cười khổ một tiếng, nói:
- Bọn họ chỉ chăm chăm vào kết quả, làm gì có chuyện laị quan tâm đến chân tướng thực sự bên trong. Nhưng chuyện tướng quân có ít con nối dòng, đây cũng là sự thật không thể bàn cãi, với tư cách là một Vương phi, chuyện này là trách nhiêm của ta, loại áp lực này muội không hiểu, nhưng tỷ lại đêm ngày bất an...
Hai nàng đang nói chuyện thì một a hoàn đứng ở bên ngoài nói vọng vào:
- Bẩm Vương phi, quản gia đến thông báo, Vương gia đã về rồi ạ.
Đào Trạm vội vàng đứng dậy, cười nói:
- Tỷ phải nói với chàng chuyện này mới được, khi khác hai tỷ muội mình lại tâm sự.
Tôn Thượng Hương gật gật đầu, nàng cũng tự cảm thấy bản thân nhất định phải có một cuộc nói chuyện rõ ràng với Tiểu Kiều.
Lưu Cảnh vừa mới bước vào thư phòng của mình thì nghe thấy ngoài cửa vọng vào giọng nói của Đào Trạm:
- Phu quân, thiếp có thể vào được không?
Mấy ngày hôm nay, Lưu Cảnh thực sự có chút không hài lòng về Đào Trạm, về nguyên nhân thì hắn cũng vừa mới biết, sau lưng mình Đào Trạm nàng ấy đã tự ý thay đổi sư phụ cho đứa con trai. Chuyện này cũng chẳng phải là chuyện gì to tát lắm, không phải là không thể thay đổi sư phụ cho con trai nhưng vấn đề là nàng ấy không hề nói cho hắn biết cũng không bàn bạc thương lượng gì cả mà đã tự mình quyết định, đợi khi hắn thì khi biết chuyện thì mọi việc đã đâu vào đấy rồi.
Lúc đầu, Lưu Cảnh còn cho rằng đây là quyết định của Bình Chương Đài nhưng sau đó thì mới biết rằng đây chính là kết quả của việc thê tử của mình đã tạo áp lực cho Bình Chương Đài. Chuyện này xảy ra vào năm ngoái, đến bây giờ cũng được một năm rồi, hắn không nói nhưng là không có nghĩa là hắn đã quên chuyện này.
Mãi đến mấy hôm trước, khi hắn ôm eo nàng nhưng nàng lại ngại nóng đẩy hắn ra, chuyện này vô tình làm tổn thương đến lòng tự trọng của hắn, chuyện này chính là ngòi nổ, khiến hắn nhớ đến chuyện nàng tự đổi sư phụ cho con trai một năm về trước, những việc nhỏ dần dần tích tụ lại thành lớn.
Mặc dù trong lòng Lưu Cảnh có chút không hài lòng về Đào Trạm nhưng hắn không muốn mọi chuyện trở nên tệ hơn, dù gì đi nữa thì giữa hắn và nàng cũng có mười mấy năm tình nghĩa phu thê, tình cảm vẫn luôn tốt đẹp, chỉ mới lạnh nhạt với nàng có mấy hôm thôi, mà hắn đã không muốn chuyện này tiếp tục nữa.
- Vào đi!
Cửa mở, Đào Trạm bước vào, trên tay bưng một chén canh táo đỏ, hạt sen. Nàng tiến lại gần chiếc bàn, đặt lên đó rồi cười nói:
- Nhân lúc còn nóng, chàng hãy ăn đi! Đây chỉ là đồ lót dạ thôi, thiếp đã sai người chuẩn bị bữa tối rồi.
Trong lòng Lưu Cảnh khẽ thở dài một tiếng, nhưng lại thuận tay ôm lấy eo nàng. Lần này, nàng không cự tuyệt hắn, mà còn ngồi trên đùi hắn, ôm lấy cổ hắn kèm theo một nụ cười tình tứ:
- Chàng không còn giận thiếp nữa à?
- Hai ngày trước thì có một chút nhưng bây giờ thì hết rồi.
Đúng, bây giờ lửa giận trong lòng hắn đã nguội rồi, hắn cũng cảm thấy bản thân có chút hổ thẹn, nhẹ nhàng hôn lên môi Đào Trạm và nói:
- Ta nghe Thượng Hương nói mấy hôm nay sức khỏe của nàng không được tốt, hôm nay sao rồi?
Được trượng phu quan tâm, nàng liền đứng dậy làm nũng:
- Chỉ là khớp chân của thiếp có đau một chút, là do lúc ở Thành Đô mắc phải, không hiểu tại sao đến mùa hè lại đụng vào. Hei! Chẳng có ai quan tâm đến thiếp, đau khớp chẳng thấm vào đâu, tim thiếp còn đau hơn.
Lưu Cảnh áy náy nói:
- Tối nay ta sẽ xoa bóp chân cho nàng, chưa hết, ta sẽ đích thân thoa cho nàng loại thuốc mà ta tự điều chế, ta đảm bảo với nàng chân nàng sẽ hết đau luôn.
Đào Trạm nũng nịu với hắn một lúc nữa rồi mới đứng dậy và nói:
- Thiếp phải đi chuẩn bị cơm tối đây, chàng ăn canh hạt sen trước đi rồi nghỉ ngơi một chút, lát rồi dùng bữa tối.
Đào Trạm và trượng phu giờ đây đã hòa giải rồi, trong lòng nàng rất vui, nàng cười với hắn một cái rồi mới bước đi. Lưu Cảnh từ từ thả lỏng bản thân, trong lòng hắn vẫn có chút mơ hồ, đúng là hắn vẫn chưa hiểu và đủ khoan dung với thê tử của mình.
Đêm đến, sau khi cùng Đào Trạm ân ái mặn nồng, Lưu Cảnh từ từ nằm xuống, thân thể có chút mệt mỏi, trái lại Đào Trạm lại rất mãn nguyện, nàng nằm gọn trong vòng tay của hắn, ngoan ngoãn như một con mèo. Mặc dù, Đào Trạm đã là mẹ của hai đứa con, năm nay cũng đã gần 30 rồi nhưng vì được chăm sóc rất tốt, nhan sắc vẫn thanh tú, xinh đẹp, cùng với làn da thịt trắng mịn màng, nõn nà càng làm tăng thêm phần quyến rũ cho nàng.
Lưu Cảnh nhẹ nhàng vuốt mái tóc của nàng, đây chính là người vợ mười mấy năm đầu gối tay ấp của hắn, người theo hắn từ Sài Tang đến Trường An, cùng chung hoan nạn suốt ngần ấy năm, nghĩ đến đây trong lòng hắn chợt dấy lên cảm giác thương tiếc khôn nguôi.
- Chàng đang nghĩ ngợi gì vậy?
Đào Trạm nhẹ nhàng hỏi hắn.
- Không có gì, chỉ là cảm thất thời gian trôi đi thật nhanh, thoắt cái đã mười mấy năm rồi.
- Đáng tiếc là thiếp đã già rồi.
- Nàng đâu có già, nàng còn chưa đến 30 cơ mà, chúng ta còn phải cùng nhau sống thêm 30 năm nữa.
- Ba mươi năm sau thì thiếp thực sự trở thành bà lão rồi.
Đào Trạm vui vẻ đùa với hắn.
Nàng ngồi dậy, mặc áo lót vào, dựa vào người Lưu cảnh nũng nịu:
- Thiếp còn một chuyện định là sẽ nói với chàng sớm nhưng mãi mà không tìm được cơ hội, bây giờ thiếp xin nói cho chàng biết, Kiều quốc lão đến rồi.
Lưu Cảnh hơi bất ngờ, nghe xong vội hỏi lại luôn:
- Ông ấy đến lúc nào vậy?
- Sáng nay. À, buổi sáng thiếp đã thuê cho Kiều lão gia một căn nhà rồi, chính là căn nhà trống phía trước nhà Trương Nghị Lang đó, chiều nay quản gia đã dẫn ông ấy đến đó rồi.
Càng nghe Lưu cảnh càng cảm thấy hoang mang:
- Sao phải đi thuê nhà, phòng khách của phủ ta không ở được à?
Thấy thái độ của hắn, Đào Trạm nhẹ nhàng vuốt tóc hắn cười nói:
- Có thật là chàng không hiểu? Thế chàng cho là Kiều lão gia đến đây là để làm gì?
Lưu Cảnh một lúc sau mới kịp phản ứng:
- Nàng nói là Kiều lão gia chuẩn bị đến sống ở Trường An hay sao?
Đào Trạm vừa tức vừa buồn cười, trượng phu của nàng có lúc thì thông minh không ai sánh bằng nhưng tại sao lại cũng có lúc ngốc nghếch, đáng yêu thế này cơ chứ:
- Không phải là đến đây để định cư, mà là đến vì chuyện chung thân đại sự của Tiểu Kiều. Thiếp và ông ấy đã bàn bạc với nhau rồi, sẽ dùng phương thức cưới vào nhà, nếu đã cưới về, chẳng phải trước tiên cần phải có nhà ở hay sao?
Lưu Cảnh nhất thời không nói nên lời, hóa ra mọi chuyện đã được thê tử sắp xếp đâu vào đấy rồi, chuyện này thực sự khiến hắn rất cảm động, nhưng đồng thời cũng khiến hắn cảm thấy áy náy. Hắn hiểu rất rõ, Đào Trạm vì chuyện hắn cưới Tiểu Kiều về phủ mà phải chịu không ít thiệt thòi.
Hắn thở dài một cái:
- Thực ra nàng không cần phải làm như vậy.
- Không nói nhiều nữa, thiếp hiểu được mà, thiếp chỉ hi vọng cha mẹ chồng ở dưới suối vàng sẽ không phải thất vọng vì thiếp, có thể khiến Lưu gia con cháu đầy đàn, tương lai của Lưu gia có thêm người hương hỏa thì thiếp sẽ không phải hổ thẹn với lương tâm rồi.
Nói xong câu cuối, nước mắt nàng lăn nhanh trên má, không nén nổi xúc động, nàng vội ôm lấy cổ hắn và nói:
- Thiếp không có yêu cầu gì khác, chỉ cần chàng không bỏ thiếp, giống như những gì mà chàng nói lúc nãy, chúng ta sẽ ở cùng nhau thêm 30 năm nữa.
Lưu Cảnh ôm chặt nàng hơn, hắn rất muốn nói là hắn không cần phải nạp thêm thiếp, nhưng cuối cùng hắn lại không thể nói ra bất cứ câu gì.
Đề xuất Voz: Khiêu vũ giữa bầy Les