Chương 935: Tiểu Kiều tái giá.
Chương 935: Tiểu Kiều tái giá.
Sáng sớm hôm sau, Tiểu Kiều dọn đến ngôi nhà mà phụ thân nàng tạm thời ở thuê. Tiểu Kiều giờ mới hiểu được thâm ý của phụ thân đến Trường An. Không ngờ là vì đại sự cả đời của nàng mà không ngại vất vả đường xa vạn dặm. Điều này khiến cho trong lòng Tiểu Kiều đối với phụ thân tràn đầy cảm kích.
Trong phòng, Kiều Huyền khẩn thiết nói với con gái:
- Phụ thân quả thật không hiểu con nghĩ gì, Ôn gia là danh môn ở Giang Đông, con trai trưởng của Ôn gia mong muốn cưới con làm chính thê, còn có Lã Mông và Trương Phấn. Trương Phấn chính là cháu của Trương Chiêu, phong Nhạc Hương Đình Hầu. Nếu như con ngại bọn họ là người Giang Đông không chịu thì thôi. Nhưng cha nghe nói Tưởng Uyển cũng đồng ý cưới con làm vợ. Y chính là một trong ngũ tướng quốc của Hán quốc, cũng mới ba mươi mấy tuổi, hôn nhân tốt như vậy không ngờ con lại cự tuyệt, cha không biết nên nói với con thế nào.
Trong lòng Tiểu Kiều cực kỳ chán ghét đứng lên nói:
- Nếu như phụ thân nhất định phải nói những điều này thì con xin cáo từ!
Nàng xoay người muốn đi. Kiều Huyền liền vội vàng khoát tay nói:
- Con ngồi xuống, được rồi! Cha không nói những cái này nữa.
Tiểu Kiều lại yên lặng ngồi xuống. Kiều Huyền bất đắc dĩ nói:
- Chuyện cho tới nước này thì có nói cũng vô dụng. Con nhất định muốn lấy Lưu Cảnh, cha cũng chiều theo. Tuy nhiên nói thật cha cũng không tán thành gả con cho hắn. Cha cảm thấy con người này và con với Tào Tháo không có gì khác nhau cả.
Tiểu Kiều thấp giọng nói:
- Phụ thân rõ ràng biết bọn họ khác nhau sao lại đánh đồng?
- Đây cũng là Tào Tháo là người già. Tỷ muội các con nếu thật sự bị lão cướp đi, qua hai năm lão chết thì các con làm sao bây giờ? Cũng may Hán Vương tuổi trẻ, lại là Hán Vương phi tự mình làm chủ cho nên ta mới đồng ý.
- A tỷ khỏe không?
Tiểu Kiều lại hỏi để chuyển hướng chủ đề của phụ thân.
- Nó xem ra không được tốt. Ngô lão phu nhân qua đời nên nó đã không chỗ dựa, lại không muốn ở trong cung nên đã từ trong cung dời ra ngoài tạm thời ở cùng cha. Lần này cha vốn định cho nó cùng đi nhưng nó không chịu, cũng không nói lý do, chỉ nói là không khỏe, chịu không nổi đường xá xa xôi. Cha cũng đành thuận theo nó.
Tiểu Kiều cúi đầu trầm tư một lát hỏi:
- Phụ thân, Tôn Quyền có làm gì A tỷ không?
- Dù sao cũng là đại tẩu của y nên y không dám công khai đến! Tuy nhiên A tỷ con chuyển ra khỏi Ngô vương cung, cha tán thành. Ở Ngô vương cung, chẳng khác nào nằm trong lòng bàn tay của Tôn Quyền. Nếu Tôn Quyền có ý đồ với nó thì sớm hay muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện.
Tiểu Kiều thở dài:
- Giang Đông đã là cảnh còn người mất. Phụ thân sau này ở lại Trường An đi! Hay nhất là A tỷ cũng đến. Tỷ ấy một mình ở Kiến Nghiệp làm gì vậy?
- Chuyện này sau này hãy nói đi! Hay là nói chuyện hôn sự của con trước. Tối ngày mốt xuất giá, Hán Vương phủ sẽ đến đón dâu, phỏng chừng Hán Vương sẽ không tới để đón con vào cửa. Con rốt cuộc là thiếp của Hán Vương rồi.
Kiều Huyền không cam lòng nên từ “Thiếp” nói rất nặng, dường như là kích thích con gái, nhưng lão thấy con gái cúi đầu không nói, lại cảm giác mình hơi quá đáng nên giọng điệu dịu lại
- Đương nhiên, về sau nếu như con sinh con cái, có thể sẽ được phong làm hoàng phi. Cái này cũng không tệ. Hy vọng con có thể sớm ngày sinh con, tâm cũng cũng có chỗ ký thác. Nữ nhân nếu không có con thì đúng là việc bất hạnh.
- Phụ thân nếu như không có chuyện gì khác, con gái xin cáo từ trước.
Tiểu Kiều đứng lên, hướng phụ thân thi lễ rồi xoay người rời khỏi phòng. Kiều Huyền nhìn con đi xa chỉ biết thở dài.
Tiểu Kiều một mình chậm rãi dạo bước trên con đường nhỏ ở hậu hoa viên. Cách đó không xa là thị nữ đi theo sau nàng. Nghĩ đến ngày mốt mình lại phải xuất giá, trong lòng nàng lại có một sự buồn bã như mất cái gì. Chồng trước qua đời đã gần ba năm. Lòng của nàng từ tưởng nhớ biến thành bình thường, tiếp theo lại chuyển thành căm hận Chu gia chiếm lấy gia sản, cuối cùng biến thành cuộc sống mới mà nàng hướng tới.
Nàng thừa nhận mình là người ý chí không kiên định, không thể chịu được nỗi thống khổ của sự thủ tiết. Còn lâu mới có thể so sánh với sự thủ tiết mười mấy năm của Đại Kiều. Việc này nàng đối với chồng cũ cũng có một chút áy náy, nhưng so với hạnh phúc tương lai của mình thì sự áy náy này có vẻ không đáng kể rồi.
Tiểu Kiều chắc chắn là một cô gái rất lý trí. Dù cho hình dáng nàng xinh đẹp như nàng tiên trên trời không vướng khói lửa ở nhân gian nhưng đây chẳng qua chỉ là vẻ bề ngoài. Thực chất bên trong nàng muốn theo đuổi hạnh phúc của mình, không muốn giống như Đại Kiều tàn úa mười mấy năm, hao phí thanh xuân một cách vô ích.
Nàng không muốn lãng phí thanh xuân của mình, cuối cùng như đóa hoa tàn úa. Dù cho nó đã từng xinh đẹp nhưng đối diện với đóa hoa héo tàn thì có ai nghĩ tới nó từng đã là đóa hoa xinh đẹp.
Từ lần đầu tiên thấy Lưu Cảnh, nàng biết người này chính là người mà nàng nương nựa lúc tuổi già: tuổi trẻ, oai hùng, lòng dạ khoan dung, một ngày nào đó còn là vua trong thiên hạ. Đây là vị hôn phu trong mộng của một người đàn bà. Tiểu Kiều cũng động tâm. Vì ngày này mà nàng chờ đợi suốt hai năm ròng, rốt cục sắp thực hiện rồi.
Tiểu Kiều ngước nhìn bầu trời đầy sao, trong lòng nàng không kìm nổi muốn hô thật to. Giờ khắc này nàng tràn đầy khát vọng đối với cuộc sống mới.
Càng về khuya trăng sáng sao thưa. Vài áng mây đen như lụa mỏng phiêu đãng trên bầu trời, thỉnh thoảng đem tảng lớn bóng ma quăng xuống mặt đất. Lưu Cảnh tạm thời thuê phủ đệ trên đường Tam Cát Nhai, là con đường lớn, bóng cây rậm rạp, hai bên phần lớn là khu nhà cấp cao, là xứng đáng với cái tên đường quý nhân, đêm đã đến giờ hợi, cửa thành sớm đã đóng. Đường phố cũng vắng ngắt không thấy người qua lại.
Lúc này, một nhóm người từ cuối phố đi tới, mặc quần áo rực rỡ, phía trước hơn mười người tay bưng mâm đồng, trong mâm bày các sính lễ, dùng dây lụa buộc chim nhạn, tơ lụa trắng, còn có gạo, rượu, thịt dê hấp, ngựa..., có vài chục loại, ở giữa là một chiếc xe ngựa lộng lẫy, dùng tám con ngựa kéo, đi hai bên là tám thị nữ y phục rực rỡ và tám đồng tử đón dâu, phía sau xe ngựa còn có mười hai tên hộ thân thị vệ.
Ngoại trừ không trống nhạc ra, còn lại đều giống như đón dâu bình thường. Hơn nữa quy mô không nhỏ, đây là một đám cưới đêm điển bình thường chỉ dùng để ở đón dâu xung hỉ và nhà quyền quý cưới thiếp, không phô trương nhưng lại không kém long trọng. Tuy nhiên chú rể không đến đón vợ. Đây là một trong những sự khác biệt quan trọng giữa cưới vợ và cưới thiếp. Cưới vợ nhất định phải do chú rể đến đón, để nhận sự gửi gắm từ mẹ vợ.
Mà cưới thiếp thì với tân lang không liên quan. Tân thiếp phải đối mặt không phải là chú rể, mà là bà nội. Đội đón dâu cũng sẽ không ở nhà cô dâu mỏi mòn chờ đợi mà do hai nghênh thân sứ giả thay tân lang tới trước đón tiếp tân nhân. Dù vậy, Lưu Cảnh vẫn cho Kiều gia thể diện, hai sứ giả nghênh thân thì cả hai đều là đại tướng, một người là đại biểu Lưu Cảnh, một người là đại biểu Vương phi.
Đội đón dâu đã tới phủ đệ tạm thời của Kiều Huyền, xoay quanh phủ đệ ba vòng. Lúc này cửa chính Kiều phủ mở ra, Lưu Hổ và Đào Chính bước nhanh vào cửa chính, đi theo sau là đội đón dâu hùng hậu cùng vào Kiều phủ.
Đề xuất Voz: Chị em, cô giáo...tình yêu...