Chương 936: Tiểu Kiều tái giá.

Chương 936: Tiểu Kiều tái giá.

Bên trong Kiều phủ đèn đuốc sáng rực, Kiều Huyền đã chờ ở trước đại sảnh, hai bên là mười sáu tên tôi tớ, gánh tám cái rương hồi môn lớn. Những cái này đều là Đào Trạm và Tôn Thượng Hương đưa cho Tiểu Kiều. Gia cảnh Kiều Huyền nghèo khó, không có khả năng mua của hồi môn cho con gái. Bản thân Tiểu Kiều tuy có chút ít trang sức để dành nhưng nàng vội vàng rời khỏi Kiến Nghiệp nên bên người ngay cả một món trang sức tốt cũng không có. Đào Trạm và Tôn Thượng Hương cũng cân nhắc tới. Trước đó đã sai người đưa tới tám chiếc rương của hồi môn. Đào Trạm lại mệnh quản gia dẫn mười mấy tên gia nô đến Kiều gia giúp đỡ.

Lưu Hổ tiến lên chắp tay cười nói:

- Ngày lành giờ tốt, Lưu Hổ đại biểu đệ của mình đến đón dâu, sính lễ đầy đủ, mong ngài nhận cho!

Kiều Huyền đáp lễ nói:

- Cảm tạ chân tình của Hán Vương, cũng cảm tạ Hổ tướng quân và Đào Thái Thú đích thân đến, Kiều thị đồng ý nhận sính lễ!

Hơn mười tôi tớ đi ra, nhận sính lễ từ tay đội đón dâu, đặt ở hai bên bàn ở sân. Lúc này, Đào Chính lại cười nói:

- Giờ lành đã đến, xin hỏi tân phụ Kiều thị có thể lên đường chưa?

Kiều Huyền gật đầu, quay đầu lại thở dài nói:

- Lên đường đi!

Tám thị nữ tiễn đưa tay cầm quạt tròn đi ra, ở giữa cây quạt bao quanh Tiểu Kiều. Đầu nàng đội mũ phượng, người mặc khăn quàng vai, trang điểm kỹ lưỡng, xinh đẹp lạ thường. Được thị nữ bên người cẩn thận giúp đỡ, từng bước một đi đến xe ngựa. Lúc này trống nhạc trỗi lên, tám gã đồng tử đón dâu hát bài hát đón dâu, thị nữ đón dâu nhẹ nhàng nhảy múa, trong cảnh ca múa vui vẻ nghênh đón Tiểu Kiều vào xe ngựa.

Trong lòng Kiều Huyền bỗng nhiên có chút không an lòng, lão đi đến trước xe ngựa, thấp giọng dặn con gái:

- Con gái nhớ lấy, chăm sóc trượng phu, cung kính chủ mẫu, sớm sanh quý tử, đừng làm cha lo lắng.

Tiểu Kiều cũng nhịn không được nữa lã chã rơi lệ, khóc không ra tiếng:

- Phụ thân nói như vậy, con gái ghi khắc trong tâm khảm, mong phụ thân cố gắng bảo trọng, con gái nhất định sẽ hiếu dưỡng phụ thân.

Kiều Huyền lau nước mắt nói với Lưu Hổ:

- Đừng để lỡ giờ lành, lên đường đi!

Lưu Hổ trở mình lên ngựa, hô to:

- Xuất phát!

Xe ngựa đón dâu lộc cộc chạy nhanh ra cửa phủ, ở hơn trăm người vây quanh trùng trùng chạy tới hướng phủ đệ của Lưu Cảnh. Kiều Huyền đứng ở cửa ngơ ngác nhìn xe ngựa đi xa trong lòng dường như có một cái gì mất mát mà không nói được.

Lúc này, Đào Chính chậm rãi đến bên cạnh Kiều Huyền, cười nói:

- Kiều công bước tiếp theo có tính toán gì không?

Kiều ãHuyền thở dài nói:

- Hán Vương phi có ý là hy vọng ta có thể ở Trường An lâu dài nhưng ta lại lo lắng cho trưởng nữ. Thấy Giang Đông chiến tranh sắp lan tràn. Ta vẫn phải về Kiến Nghiệp trước. Nếu trưởng nữ đồng ý ta lại cùng nó đến Trường An, tránh chiến tranh ở Giang Đông.

Đào Chính khẽ mỉm cười:

- Kỳ thật là ta tới chuyển tấm lòng của Hán Vương điện hạ. Hán Vương đã sai người đón Đại Kiều phu nhân đến Trường An. Ý điện hạ là Kiều công đừng trở về đó nữa. Nếu Kiều công không chê thì có thể ở trường Thái Học dạy học cho học trò để Kiều công già có việc làm, già có nơi nuôi dưỡng.

Kiều Huyền yên lặng gật đầu. Lưu Cảnh chu đáo sắp xếp khiến trong lòng của lão cảm động. Lão thở dài một tiếng nói:

- Nếu Hán Vương điện hạ không chê ta tuổi già ngu ngốc, ta cũng tình nguyện ở trường Thái Học dạy học trò.

Phủ đệ của Lưu Cảnh giăng đèn kết hoa, đèn đuốc tràn đầy khiến trong phủ sáng như ban ngày. Trước cửa chính trải thảm đỏ thật dày thẳng đến hậu đường. Hai bên đàn sáo, từng đội từng đội nhảy múa nhẹ nhàng. Xe ngựa đón dâu đi vào cửa chính, đến trước bức bình phong thì dừng lại. Hai hỷ nương chờ từ trước lúc này tiến lên đỡ Tiểu Kiều xuống xe. Một hỷ nương cười nói:

- Vương phi chờ đã lâu, mời tân phụ đi theo chúng tôi!

Mười hai thị nữ vây quanh, Tiểu Kiều được hai hỷ nương dìu đỡ, đi dọc theo thảm đỏ về phía hậu đường. Nghi thức cưới vợ và cưới thiếp hoàn toàn khác nhau, khác biệt ở rượu hợp cẩn. Cưới vợ thì vợ chồng đối ẩm, mà cưới thiếp là cô dâu mời rượu chính thê. Nếu chính thê tiếp chén rượu này, có nghĩa là đã tiếp nhận cô dâu, cho phép nàng chính thức nhập môn.

Mặt khác, nếu như là cưới thiếp sẽ không có nghi thức bái đường. Tân thiếp trực tiếp đưa vào vào phòng. Nhưng Hán Vương cưới thiếp khác những người bình thường. Thê thiếp Hán Vương đều có chức quan. Lúc trước Tào Tháo vì để Lưu Cảnh rời khỏi Thái Nguyên song phương đạt thành thỏa hiệp, trong đó có một điều là Thiên tử phong Lưu Cảnh làm Hán Vương, so với Đông cung thì địa vị ngang bằng với Thái Tử. Do đó dù Lưu Cảnh đóng đô ở Trường An, thậm chí vào ở Vị Ương Cung Trường An cũng không tính quá giới hạn.

So với người của Đông cung thì thê thiếp của Lưu Cảnh đều có chức quan, thứ đế phi một bậc, giống như Vương phi Đào Trạm, Trắc Phi Tôn Thượng Hương, phía dưới thiếp thất còn có Lương Đễ và Nhũ Nhân, Tiểu Bao nương được phong làm Nhũ Nhân, mà Tiểu Kiều là được cưới nhập phủ môn, cho nên nàng quan chức hẳn là Lương Đễ, quan lộc hai nghìn thạch, tước bằng với quan nội hầu.

Chính là có địa vị này nên hôn lễ của Tiểu Kiều cao hơn với dân gian, khi kiến lễ Vương phi có nữ khách quan trọng chứng kiến, sau đó mới vào thanh lư.

Trong hậu đường, Vương phi Đào Trạm thay trang phục, ngồi ở giữa, bên cạnh là Trắc Phi Tôn Thượng Hương, cũng ung dung như vậy, ngồi hai bên là người quan lễ, đều là thân thích gia quyến và phu nhân của đại quan Hán quốc, như phu nhân của Lưu Hổ và Đào Chính, phu nhân của các mưu sĩ đại tướng như Giả Hủ, Bàng Thống, Pháp Chính, Triệu Vân, Mã Siêu…, còn có phu nhân của bốn vị Thượng thư Bình Chương Đài... chừng hơn ba mươi người.

So với lễ cưới đón vợ đây mới thực sự là phô trương, là chứng kiến Hán Vương cưới thiếp, cũng là cửa quan trọng nhất để Tiểu Kiều nhập Hán Vương phủ. Lúc này, quan nghi thức bẩm báo

- Khởi bẩm Vương phi, tân nhân đã đến!

- Mời nàng nhập đường!

Trong tiếng hoàn bội kêu vang, Tiểu Kiều được hỷ nương đỡ vào hậu đường. Lập tức xung quanh truyền đến tiếng ngạc nhiên thán phục trầm thấp. Các phu nhân đều khâm phục cho vẻ đẹp của Tiểu Kiều, không hổ là thiên hạ tứ đại mỹ nhân. Chỉ thấy nàng kiều diễm, mắt trong suốt, khoan thai dời bước đến, phiêu diêu như gió bay làn tuyết, áng mây che lấp mặt trời, quả nhiên có dáng vẻ khuynh quốc khuynh thành.

Tiểu Kiều ở trước Đào Trạm chậm rãi quỳ xuống, khẽ hé đôi môi đỏ mộng nói:

- Kiều thị bái kiến Vương phi!

Đào Trạm chậm rãi gật đầu, quay lại nhìn thị nữ. Hai thị nữ bưng chiếc mâm vàng lên phía trước, trong mâm đặt một chén ngọc, người chủ trì cao giọng hô:

- Tân nhân dâng rượu!

Tiểu Kiều đứng dậy bưng chén rượu lên, lại lần nữa quỳ xuống, hai tay dâng lên cho Đào Trạm:

- Mời Vương phi nhận Kiều thị hiến rượu!

Đào Trạm đưa mắt nhìn nàng một lát, nhận lấy chén rượu, uống một ngụm tượng trưng, để lại trên chiếc mâm vàng, nàng cười nói:

- Ta đã nhận muội hiến rượu, bắt đầu từ bây giờ muội chính là một thành viên của vương phủ. Ta không có lời gì dặn dò, chỉ có một điều là hy vọng muội có thể tuân thủ đạo một người vợ, tuân theo quy củ của vương phủ, những thứ tiểu tiết khác, ta cũng không quá nghiêm khắc, tin rằng muội cũng hiểu. Được rồi nhập thanh lư đi!

- Đa tạ Vương phi khoan dung!

Tiểu Kiều bái lần nữa, được hai thị nữ đỡ dậy. Chiếc màn bên cạnh kéo ra lộ ra nội đường của thanh lư. Thanh lư giống một gian phòng, hai bên bàn bày đầy đèn hỷ sáp, ở giữa tường dán một chữ hỷ thật lớn.

Ở một tiếng hoan hô bên trong, tân nhân được đưa vào thanh lư. Đám nữ khách ở thanh lư rải đầy hoa, từ từ lui ra khỏi đại sảnh. Đèn dầu ở hành lang đều tắt, một chút ánh trăng từ mái ngói xuyên vào khiến thanh lư như ẩn như hiện. Tiểu Kiều thẹn thùng cúi đầu.

Lúc này, màn trướng vén lên. Lưu Cảnh đi chân trần đến, ngồi trước mặt mỉm cười nhìn nàng. Một lát, hắn lại nâng cằm nàng cằm lên, dừng dung mạo tựa tiên trên trời của nàng dưới ánh trăng.

Lưu Cảnh chậm rãi cởi váy lụa của nàng, rút kim trâm, trong ánh trăng mái tóc nàng như như thác nước. Chỉ thấy nàng da thịt mịn màng như son, vú nhỏ mông ngọc, trắng trẻo như phấn, thân thể mềm mại nổi bật vô song. Lưu Cảnh ôm giai nhân vào lòng, chậm rãi ngã xuống tấm đệm mềm mại.

Tiểu Kiều vô cùng thẹn thùng, thấp giọng nói:

- Thiếp đã là vợ của chàng, mong chàng thương tiếc ân sủng!

Lúc này, mây đen che ánh trăng, thanh lư rơi vào bóng tối, chỉ nghe thấy tiếng thở gấp. Trong thanh lư lại là một mảnh xuân ý dạt dào.

Đề xuất Linh Dị: Mô Kim Quyết - Quỷ Môn Thiên Sư
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN